Chương 35

Nàng muốn từng chút, từng chút một câu dẫn Tố Tinh.
Đêm dài dằng dặc.
Thẩm Thanh Tuyết tuy không rên một tiếng, nhưng Ngu Tố Tinh biết nàng đang rất đau. Cơn đau thấu xương khiến thân thể nàng run rẩy không sao kìm nén được, chỉ những lúc cơn đau gián đoạn thuyên giảm, nàng mới có thể hơi thả lỏng thân mình. Sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của người bên cạnh, nàng thậm chí còn muốn nhích người lùi vào bên trong.
“Nàng ngủ đi, ta ngủ rồi sẽ không thấy đau nữa.” Thẩm Thanh Tuyết cố gắng kìm nén để giọng mũi không quá nặng.
Không hiểu sao, khi tựa vào lồng ngực Ngu Tố Tinh, nàng lại mờ mịt cảm thấy tủi thân và khổ sở, so với những kỳ nguyệt sự trước kia lại càng thêm phần yếu đuối, dễ xúc động hơn.
Bàn tay phải của Ngu Tố Tinh ủ lên bụng nàng, ôm trọn nàng vào lòng: “Đừng lộn xộn, lúc tới nguyệt sự sẽ càng sợ lạnh hơn. Ta ủ ấm cho nàng, nàng sẽ thấy thoải mái hơn một chút.”
Ngu Tố Tinh giống như một chiếc lò sưởi ấm áp giữa ngày đông, dán chặt lấy thân thể Thẩm Thanh Tuyết không chừa một khe hở. Tay trái nàng bao trọn lấy đôi bàn tay của Thẩm Thanh Tuyết mà ủ trong lòng bàn tay mình: “Có muốn nghe ta kể chuyện cuộc sống ở Bắc Cương không?”
Cứ một mực dồn sự chú ý vào cơ thể thì cơn đau sẽ càng thêm khó nhịn.
Ngu Tố Tinh muốn giúp nàng đánh lạc hướng, mà Thẩm Thanh Tuyết đối với chủ đề này rõ ràng cũng rất có hứng thú. Nàng muốn hiểu thêm về Ngu Tố Tinh, chuyện lớn chuyện nhỏ, cho dù là những chi tiết vụn vặt vô thưởng vô phạt, nàng đều muốn biết tất cả.
Chóp mũi Ngu Tố Tinh cọ vào gáy nàng, ngửi hương thuốc nhàn nhạt vấn vương trên người đối phương, chậm rãi kể lại cuộc sống của mình ở nơi Bắc Cương: “Khoảng thời gian mới tới Bắc Cương, thực ra ta rất khó thích ứng…”
Bắc Cương và Ngọc Kinh không giống nhau. Ở nơi đó, quanh năm có đến một nửa thời gian là trời đông giá rét. Phong sương tựa như đao kiếm quất thẳng vào mặt người, lạnh buốt thấu xương, sắc bén vô cùng.
Ngu Tố Tinh tuy không sợ lạnh, nhưng khi mới tới Bắc Cương, vẫn bị ngọn gió phương Bắc tát cho một cái choáng váng. Một người chưa từng bị nứt nẻ da thịt như nàng, qua ngày này tháng nọ huấn luyện, đôi tay cũng bị lạnh đến mức nứt toác, cứ hễ ấm lên là lại ngứa ngáy dữ dội.
“Nương ta còn nói ta làm mình làm mẩy. Rằng bởi vì ngày ngày ở chốn Ngọc Kinh vinh hoa phú quý, chìm trong ôn nhu hương quá lâu rồi, nên mới không biết nỗi thống khổ của nhân gian.”
Ngu Tố Tinh vừa nói xấu nương mình xong, người trong lòng liền nhúc nhích, từ tư thế nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa. Ánh mắt nàng ấy hướng về phía nàng, bàn tay đang được nàng nắm chặt cũng nhẹ nhàng sờ soạng mu bàn tay nàng, tựa hồ đang muốn tìm xem có còn vết sẹo nứt nẻ nào không.
“Bây giờ nàng còn bị nứt nẻ nữa không? Ta biết cách trị chứng nứt nẻ đấy.”
Ánh sáng trong doanh trướng tuy tối tăm, nhưng không che giấu được ánh mắt tràn ngập sự quan tâm của Thẩm Thanh Tuyết.
Rõ ràng trên người mình vẫn còn đang đau đớn, vậy mà lại đi bận tâm xem tay nàng có bị nứt nẻ hay không.
Ngu Tố Tinh cảm thấy trong lòng ấm áp xao xuyến. Chóp mũi nàng cọ cọ sườn mặt Thẩm Thanh Tuyết, hít sâu một hơi hương thuốc nhàn nhạt: “Không để lại sẹo đâu. Nương ta ngoài miệng tuy hung dữ, nhưng lại tìm quân y dặn dò ta mỗi ngày phải bôi thuốc. Năm thứ nhất chữa khỏi xong, sang năm thứ hai ta đã thích ứng được thời tiết Bắc Cương, không còn bị nứt nẻ nữa.”
“Thực ra sau khi thích ứng rồi, sẽ phát hiện Bắc Cương cũng rất tốt. Nơi đó thiên địa rộng lớn, bất luận giục ngựa lao nhanh bao lâu cũng không chạm tới được chân trời, không phải chịu bất cứ sự câu thúc nào, tự do tự tại. Ta thường hay cưỡi Dạ Chiếu…” Ngu Tố Tinh đang nói, sực nhớ ra Thẩm Thanh Tuyết vẫn chưa từng gặp Dạ Chiếu, liền lên tiếng giới thiệu: “Dạ Chiếu là một con ngựa trắng vô cùng cao lớn và tráng kiện. Lúc nương mang nó tặng cho ta, tính tình nó hung liệt vô cùng, nói thế nào cũng không chịu để ta cưỡi, mỗi lần giằng co là nó lại nổi điên muốn hất văng ta xuống đất.”
“Khi đó ta vừa mới đến Bắc Cương, có không ít người chướng mắt ta. Bọn họ cảm thấy ta là quý nữ được nuôi dưỡng trong gấm vóc lụa là, không chịu nổi một chút khổ cực, sớm muộn gì cũng phải cuốn gói rời đi. Thậm chí bọn họ còn ngầm cá cược, đánh cược rằng trong vòng ba ngày ta sẽ bị Dạ Chiếu quật ngã.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Tuyết ngưng đọng trên người nàng, ngay cả cơn đau quặn dưới bụng cũng không còn mấy bận tâm nữa.
Ngu Tố Tinh chạm phải ánh mắt của nàng, nở nụ cười giảo hoạt: “Vậy thì tất nhiên ta cũng phải hùa theo cá cược rồi. Bởi vì đa số bọn họ đều cược ta sẽ thua, cho nên ba ngày sau ta kiếm được đầy một bồn một bát tiền, lời to luôn.” Nói rồi, sắc mặt nàng chợt đổi, lại xị mặt than vãn, mang theo vẻ hậm hực: “Nhưng không biết là kẻ nào chơi không nổi, đem chuyện này bẩm báo cho nương ta. Kết quả toàn bộ tiền cược đều bị sung công quỹ. Bọn ta cùng nhau bị phạt vác vật nặng chạy vòng quanh sân, chạy đến mức eo mỏi chân đau. Nương ta để tỏ vẻ công bằng, còn phạt thêm cả tiền quân lương của ta nữa!”
Bởi vì để dụ dỗ nhiều người hăng hái đặt cược hơn, hai ngày đầu nàng cố ý giả vờ bản thân khó lòng thuần phục được Dạ Chiếu, còn vờ bị ngã vài lần.
Chút xiếc vặt của nàng, Ngu Triều Lam nhìn thấu từ lâu. Đợi nàng vừa chạy phạt xong, liền vô cùng công bằng mà phạt quân lương lần thứ hai.
Uổng công nàng hao tâm tổn sức mới thuần phục được Dạ Chiếu, kết quả đổi lại là bị phạt rồi lại bị phạt.
Thấy nàng ấm ức kể lể, Thẩm Thanh Tuyết không nhịn được bật cười thành tiếng. Ngu Tố Tinh oán trách liếc nhìn nàng: “Nàng còn cười ta nữa.”
“Chẳng phải nàng đang muốn chọc ta cười sao?” Thẩm Thanh Tuyết khẽ nghiêng người. Không biết là nhờ bàn tay ủ ấm bụng của Ngu Tố Tinh phát huy tác dụng, hay là do việc đánh lạc hướng sự chú ý mang lại hiệu quả, nàng cảm thấy dường như không còn đau đến thế nữa.
Đôi mắt Ngu Tố Tinh cong cong, khẽ vuốt ve hàng mi của nàng: “Ta chính là thích ngắm bộ dáng lúc nàng cười. Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười của nàng, ta đã ngắm đến ngẩn ngơ luôn đấy.”
Đối với những chuyện như thế này, nàng luôn luôn thẳng thắn bộc bạch, chẳng hề cảm thấy có chút gì e ngại hay ngượng ngùng.
Hàng mi dày dài của nữ tử bị nàng vuốt ve đến khẽ run rẩy. Thẩm Thanh Tuyết lại nhích người xích lại gần lòng nàng hơn: “Vậy sau đó thì sao? Bọn họ có còn tiếp tục nhắm vào nàng nữa không?”
“Không có,” Ngu Tố Tinh lắc đầu, vuốt ve gò má nàng. “Sau lần cùng nhau bị phạt chạy vòng quanh sân ấy, quan hệ của bọn ta liền tốt lên rất nhiều. Bọn họ thực ra cũng không có ác ý gì, chỉ là chướng mắt những kẻ ỷ vào gia thế đến quân doanh mà không chịu lập quân công. Về sau bọn ta cùng nhau ra chiến trường, cùng nhau đối phó với kỵ binh phương Bắc, cũng từng đem tấm lưng giao phó cho đối phương, lẽ dĩ nhiên cũng chẳng còn khúc mắc nào đáng nói nữa.”
Đao thương kiếm kích trên chiến trường vốn dĩ vô cùng tàn khốc, Ngu Tố Tinh không muốn dùng những chuyện máu me ấy để dọa Thẩm Thanh Tuyết.
Ngược lại, Thẩm Thanh Tuyết lại chủ động lên tiếng hỏi: “Vậy lúc nàng… lần đầu tiên gi3t địch, cảm giác thế nào?”
“Lần đầu tiên gi3t địch ư…” Ngu Tố Tinh thất thần một thoáng.
Nàng nhắm mắt lại, hồi tưởng lại cảnh tượng khi ấy. Mũi trường thương cắt đứt yết hầu kẻ địch, máu nóng phun trào lên mặt, lên người nàng. Đến cuối cùng, những vết máu ấy dính chặt vào da thịt, nàng cúi đầu nhìn bóng mình phản chiếu trong chậu gỗ, gương mặt đầy máu, rửa thế nào cũng không sạch.
Đôi mắt của kẻ đó trước lúc nhắm mắt xuôi tay từng có một khoảng thời gian liên tục xuất hiện trong giấc mộng của nàng. Nhưng ban ngày nàng vẫn đi huấn luyện như bình thường, chưa từng để lộ ra nửa điểm khác lạ. Chỉ có ban đêm trở lại doanh trướng, bị giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, nàng mới nhận ra bản thân vẫn chưa hề quên đi cảm giác đầy tay, đầy mặt đều là máu tươi nhầy nhụa ấy.
“Dính nhớp, ấm nóng, đỏ tươi đến mức rợn người.” Ngu Tố Tinh mở choàng mắt, cúi xuống nhìn đôi bàn tay trơn bóng láng mịn của chính mình. “Nhất tướng công thành vạn cốt khô. Thanh Tuyết, nàng đừng thấy đôi tay này của ta có vẻ sạch sẽ, thực chất nó đã nhuốm quá nhiều máu tươi rồi. Từ lần đầu tiên gi3t người tay còn run rẩy, cho đến lúc có thể mặt không biến sắc mà đâm thủng phế phủ của kẻ địch… Có đôi khi, chính ta cũng không biết sự thay đổi ấy rốt cuộc là tốt hay xấu nữa.”
Nàng sợ bản thân mình rồi sẽ trở nên tê liệt, trở nên tàn nhẫn máu lạnh.
Sự thật đã chứng minh, nàng quả thực đang dần biến chuyển theo hướng đó. Đối với gian tế của quân địch, đối với những kẻ mang lòng oán hận nàng, đối với những kẻ nghiến răng nghiến lợi muốn dồn nàng vào chỗ ch3t, nàng sẽ nghĩ ra hàng ngàn hàng vạn cách thức để tra tấn bọn chúng.
Tâm địa của nàng, thực ra đã trở nên vô cùng sắt đá.
Chỉ khi đối mặt với người thân cận nhất, cõi lòng ấy mới một lần nữa trở nên mềm mại, được rót đầy sinh cơ.
“Tố Tinh, nàng không làm gì sai cả.” Thẩm Thanh Tuyết nắm lấy bàn tay đang mờ mịt giữa không trung của nàng, ánh mắt vừa đau lòng lại vừa dịu dàng kiên định: “Nàng làm vậy là vì bảo vệ bách tính Đại Thịnh, là để gìn giữ sự an bình của cõi Bắc Cương. Đôi tay này cho dù có nhuốm bao nhiêu máu tươi đi chăng nữa, thì nó vẫn vô cùng dịu dàng. Nó sẽ lau đi nước mắt cho ta, sẽ ôm lấy ta, an ủi ta, sẽ giống như lúc này đây mà giúp ta xoa dịu cơn đau. Nó chẳng có điểm nào không tốt cả, ta rất thích.”
Thẩm Thanh Tuyết nhẹ giọng nói, nắm lấy bàn tay trái của Ngu Tố Tinh, rũ mắt đặt một nụ hôn khẽ khàng lên mu bàn tay nàng.
Cánh môi mềm mại ấm áp in dấu lên đó. Dù không quá nóng bỏng, nhưng cảm giác tồn tại lại vô cùng mãnh liệt.
Đầu ngón tay Ngu Tố Tinh hơi ngứa ngáy, nàng bỗng muốn làm một điều gì đó. Nàng nâng cằm Thẩm Thanh Tuyết lên, ngón cái áp lên đôi môi của nàng ấy, men theo đường nét viền môi mà miêu tả lặp đi lặp lại. Cuối cùng, ngón tay dừng lại vuốt ve trên môi châu, mãi cho đến khi đôi môi nhạt màu ấy được ma sát đến mức khôi phục lại huyết sắc, diễm lệ tựa như được tô son.
Ánh sáng ảm đạm trong lều giấu đi tia tối tăm xẹt qua đáy mắt nàng trong giây lát. Đó là một sự xúc động cuồng nhiệt muốn gặm cắn, muốn cắn xé, nhưng nó đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Bởi vì đôi mày của Thẩm Thanh Tuyết lại nhíu chặt.
“Lại đau sao?” Ngu Tố Tinh buông tha cho cánh môi của đối phương, chuyển tay vòng qua đặt phía sau eo Thẩm Thanh Tuyết, ủ ấm cả trước lẫn sau. “Có phải lại rất đau không?”
Thẩm Thanh Tuyết rũ hàng mi dài, khẽ lắc đầu: “Không đau lắm.”
Nàng không hề nói dối, cơn đau quả thực đã thuyên giảm, đi cùng với đó là cơn buồn ngủ ập đến nặng nề.
Nàng muốn rúc vào gần Ngu Tố Tinh hơn, gần thêm một chút nữa. Gần đến mức chóp mũi tựa hẳn vào bầu ngực Ngu Tố Tinh, ngửi mùi hương trên người nàng ấy, an nhiên mà nhắm mắt lại.
Thế nhưng giấc mộng của nàng lại chẳng hề tĩnh lặng.
Trong cơn mơ, nàng vẫn rúc vào lồng ngực Ngu Tố Tinh như cũ, những ngón tay với khớp xương thon dài nọ vẫn đang ấn lên môi nàng.
Giọng nói trong trẻo của nữ tử vang lên bên tai: “Thanh Tuyết, môi của nàng rất mềm, ta có thể hôn không?”
Thẩm Thanh Tuyết hoảng loạn luống cuống: “Ta… ta không biết…”
Không đợi nàng kịp suy nghĩ tìm câu trả lời, Ngu Tố Tinh trong mộng đã ép sát tới. Đôi môi nóng bỏng phủ xuống, cạy mở khớp hàm của nàng…
Đột nhiên trước ngực truyền đến cảm giác lạnh lẽo rồi lại nóng ran. Thẩm Thanh Tuyết bừng tỉnh, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên phát hiện Ngu Tố Tinh lại cọ rúc vào người mình. Cổ áo của nàng đã bị cọ đến bung mở, chóp mũi của đối phương cứ cọ qua cọ lại, vì ghé vào quá sát nên đôi môi thi thoảng lại vô tình sượt qua vùng tuyết lê mềm mại.
Gương mặt Thẩm Thanh Tuyết đỏ bừng. Nàng hơi nhích người về phía sau, thử đánh thức Ngu Tố Tinh.
Mới gọi hai tiếng, Ngu Tố Tinh liền có phản ứng. Nàng thành thạo vận nội lực làm nóng bàn tay, lòng bàn tay nóng bỏng trực tiếp dán lên bụng dưới Thẩm Thanh Tuyết, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sao, không sao, lát nữa sẽ hết đau ngay thôi, ta ủ ấm cho ngươi rồi đây.”
Lời nói lầm bầm không rõ ràng, biểu hiện rõ là vẫn chưa tỉnh ngủ.
Thẩm Thanh Tuyết rất cảm kích sự ân cần của nàng ấy, nhưng cứ tiếp tục như thế này, áo ngủ trên người nàng sắp tuột ra đến nơi rồi.
Nửa thân trên nóng ran. Hơi nóng truyền từ lòng bàn tay Ngu Tố Tinh dường như sắp thiêu rụi cả người nàng, cảnh tượng trong giấc mộng ban nãy lại chợt lóe lên trước mắt.
Ngu Tố Tinh từ trước đến nay đều chỉ hôn lên má nàng, nàng thực sự không biết liệu hai người đã từng có một nụ hôn chân chính nào chưa.
Nữ tử mài gương… rốt cuộc là như thế nào nhỉ?
Có phải cũng sẽ khăng khít, kề cận như những lúc này chăng?
Vậy thì nàng có phải là không nên đẩy Ngu Tố Tinh ra, mà nên tiếp tục dung túng cho nàng ấy?
Dù sao thì, nàng cũng muốn từng chút, từng chút một câu dẫn Tố Tinh mà.
Nửa canh giờ sau Ngu Tố Tinh mới tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, đập vào mắt nàng là làn da trắng ngần mịn màng tựa tuyết sương che lấp toàn bộ tầm nhìn. Giữa khoảng tuyết trắng lớn ấy, có một đóa hồng mai đang chói lọi nở rộ.
Nàng chớp chớp mắt, nằm bất động nhìn chăm chú hồi lâu, lâu đến mức người trong lòng không thể giả vờ ngủ thêm được nữa, khẽ khàng nhúc nhích thân mình.
Ngu Tố Tinh mím môi, chẳng biết là vô tình hay cố ý, ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, cánh môi đã một phút không cẩn thận mà sượt qua nụ hồng mai ấy.
【 Lời tác giả 】 [Mặt chó tà lưa]

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 35
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu