Chương 37
Gần đến trưa, Ngu Tịnh Tưu sai người mời tú nương ở Tú Ngọc phường đến. Tú nương mang theo mười mấy bộ trang phục cùng nhiều loại vải vóc với kiểu dáng khác nhau, để Ngu Tố Tinh và Thẩm Thanh Tuyết cùng lựa chọn.
“Kiểu dáng trang phục nơi này đều có thể sửa xong trong một ngày. Nếu tiểu thư muốn may mới, dù có thúc giục gấp gáp thế nào thì cũng phải mất bốn ngày mới hoàn công được.”
Dẫu sao cũng là lễ đính hôn, chắc chắn phải may một bộ xiêm y thật đẹp. Ngu Tịnh Tưu đã dặn dò từ trước, nên vải vóc tú nương mang đến đa phần có màu sắc trang nhã, không mất đi vẻ tinh xảo, quý giá. Ngu Tố Tinh từng xấp từng xấp đưa cho Thẩm Thanh Tuyết xem, hai người cùng nhau quyết định, ăn ý chỉ vào tấm vải màu hồng nhạt có thêu văn bạc. Màu hồng nhạt này vừa không phô trương, cũng chẳng hề mộc mạc.
Tú nương cầm thước dây đo kích cỡ cho Ngu Tố Tinh xong, Ngu Tố Tinh tự nhiên nhận lấy thước dây trong tay nàng: “Ta biết cách đo, để ta làm cho.”
“Được, cô nương đo xong ghi kích cỡ lên đây là được ạ.” Tú nương buông sổ sách, dẫn người lui ra phía gian ngoài.
Ngu Tố Tinh cầm thước dây, đi về phía sau bình phong nơi Thẩm Thanh Tuyết đang đứng. Thẩm Thanh Tuyết đã cởi bỏ áo ngoài, chỉ còn độc một bộ trung y trắng muốt. Quay người thấy Ngu Tố Tinh bước vào, nàng chần chừ hỏi: “Tú nương đâu?”
“Ta tới đo cho nàng.” Ngu Tố Tinh đắc ý giơ thước dây lên, “Ta đều nhớ kỹ cả rồi, nhất định sẽ không đo sai đâu.”
Thẩm Thanh Tuyết do dự: “Vì sao không để tú nương đo?”
Ngu Tố Tinh mở thước dây ra, đương nhiên đáp: “Ta muốn thử xem sao, Thanh Tuyết chắc chắn nguyện ý cho ta thử, đúng không nào?”
Nàng tất nhiên sẽ không nói ra, rằng nàng chỉ muốn thử cảm giác tự tay đo đạc cơ thể đối phương, nói ra thì nghe chẳng khác nào kẻ biến thái.
Thẩm Thanh Tuyết cảm thấy nàng có chút không có ý tốt, nhưng nếu cứ nhất quyết gọi tú nương vào thì lại có vẻ làm cao quá mức, đành mở rộng hai tay, mặt không đổi sắc để mặc Ngu Tố Tinh đo.
Ngu Tố Tinh nói đo người liền đo thật. Từ bờ vai đến tấm lưng, từ chiều dài cánh tay đến chiều dài chân, lòng bàn tay nàng đè lên thước dây, từng chút kéo ra, dọc theo cơ thể Thẩm Thanh Tuyết để lấy kích cỡ chính xác. Cuối cùng, chỉ còn lại vòng ngực là chưa đo.
Ngu Tố Tinh tiến lên một bước, bóng dáng nàng hoàn toàn bao trùm lấy Thẩm Thanh Tuyết. Rũ mắt nhìn xuống, nàng thấy bộ ngực phập phồng không yên của nữ tử. Dường như ngay từ lúc bắt đầu, hơi thở của Thẩm Thanh Tuyết đã trở nên dồn dập hơn hẳn.
Quả nhiên, Thanh Tuyết không thích người khác quá gần gũi với mình, sẽ khẩn trương. Đổi lại là nàng đo, hình như lại khá hơn chút ít.
Ngu Tố Tinh tự tin vòng thước dây ra sau lưng Thẩm Thanh Tuyết, nàng chụm hai đầu thước lại, khẽ điều chỉnh vị trí để bảo đảm thước dây áp sát đúng chỗ. Thẩm Thanh Tuyết tầm mắt nhìn về một phía, đôi môi mím chặt. Nàng rất muốn kiềm chế hơi thở của chính mình không được loạn nhịp, nhưng Ngu Tố Tinh đứng quá gần, cộng thêm tay nàng đang chạm vào ngực mình, khiến nàng khó lòng bình tĩnh.
Trong lòng không khỏi nảy sinh một ý niệm: Tố Tinh là cố ý sao? Cố ý đo người cho nàng, cố ý nán lại trước người nàng lâu đến thế… Tâm nhãn của nàng quả nhiên rất xấu, cách cả trung y và áo lót mà vẫn cứ xoa nắn chạm vào, nếu không thì sao mãi mà vẫn chưa đo xong?
Ngu Tố Tinh không biết mình đã bị đóng dấu kẻ xấu trong lòng đối phương. Ban đầu ý định của nàng đúng là không đứng đắn, nhưng nàng thề là quá trình đo đạc tuyệt đối nghiêm túc!
Nàng không hề sờ loạn, càng không có tà niệm, nhiều nhất chỉ là nhìn thêm vài lần, lặng lẽ so sánh với sự mềm mại của bản thân. Kích cỡ đo được chứng minh tay nàng cảm nhận là đúng, Thanh Tuyết quả nhiên lớn hơn một chút.
Thực ra sờ lên thì cảm giác cũng sàn sàn nhau, nhưng không hiểu sao, nàng cứ thấy Thanh Tuyết cọ vào càng mềm càng thích sờ. Nàng hình như đang thực sự phát triển theo hướng biến thái mất rồi.
Ngu Tố Tinh lập tức thu hồi tầm mắt, xoay người ghi kích cỡ vòng ngực vào cuốn sổ nhỏ. Nhớ lại kích cỡ vòng eo của Thẩm Thanh Tuyết, so với lúc nàng đo bằng tay hôm qua không khác biệt lắm, đúng là có tăng lên một chút. Xem ra phương châm nuôi dưỡng Thanh Tuyết của nàng rất đúng, cần tiếp tục phát huy, cố lên!
Ngu Tố Tinh tự nhủ trong đầu những tư tưởng đứng đắn. Đến tối, khi thấy Thẩm Thanh Tuyết không cởi trung y mà khoác luôn áo ngủ vào, một bản ngã khác trong lòng nàng lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch, hai suy nghĩ tranh đấu dữ dội:
【Hỏi nhanh đi, hỏi vì sao nàng lại mặc trung y đi ngủ? Như vậy sẽ không thoải mái đâu!】
【Cần gì phải hỏi? Rõ ràng là bị ngươi cọ sợ rồi, đây là đang phòng bị ngươi đấy, hỏi cái gì mà hỏi!】
【Ngươi không hỏi sao biết người ta không muốn cho ngươi cọ? Thật sự không muốn thì sao lại để ngươi cọ bao nhiêu ngày nay? Dũng cảm lên, xông lên đi Ngu Tố Tinh!】
“Đêm nay sao lại mặc trung y ngủ? Sẽ không thấy khó chịu sao?” Ngu Tố Tinh miệng nhanh hơn não, nói xong chỉ muốn tự vả miệng mình.
Tay Thẩm Thanh Tuyết đang buộc đai lưng chợt khựng lại. Nàng ngước mắt nhìn Ngu Tố Tinh, ánh mắt vừa như giận lại vừa như trách móc, dường như còn chút không vui, nhưng nàng không nói lời nào, cúi đầu tiếp tục buộc đai. Lần này nàng buộc rất chặt, khẳng định sẽ không dễ dàng tuột ra nữa.
Ngu Tố Tinh thu hết cảnh này vào mắt, cảm giác ngôi sao nhỏ dũng cảm trong lòng bị đấm cho tơi tả, rơi lệ đầy mặt. Nàng quả nhiên bị ghét bỏ rồi. Trước kia nuôi mèo cũng thế, bị nàng ôm vào lòng không tình nguyện, chẳng hề thích nàng thân cận. Bây giờ Thanh Tuyết cũng không thích nàng. Nàng đáng ghét đến vậy sao?
Ngu Tố Tinh ủ rũ thay áo ngủ, ủ rũ lên giường, ủ rũ nằm cứng đờ như tấm thép. Từ nay về sau, nàng sẽ ngủ như một tấm thép, tuyệt đối không động đậy dù chỉ nửa phân.
“Nàng có lạnh không? Để ta ủ ấm chân cho nàng.” Ngu Tố Tinh thân trên bất động, đôi chân dài khẽ gác sang, kẹp lấy hai chân Thẩm Thanh Tuyết, sưởi ấm thật chặt, “Tay có cần ủ luôn không?”
Thẩm Thanh Tuyết vốn đang chờ nàng nghiêng người sang ôm lấy, kết quả Ngu Tố Tinh không hề có ý đó. Nàng dằn vặt một chút, không đưa tay ra, giọng đầy hờn dỗi: “Không cần.”
Không muốn ôm nàng thì thôi, nàng cũng chẳng phải nhất thiết cần nàng ôm. Hai chân vừa được ủ ấm chút đỉnh, Thẩm Thanh Tuyết liền rút chân ra, quay lưng vào trong ngủ. Giữa hai người như cách một dải ngân hà rộng lớn, lạnh lẽo đến tận tâm can.
Ngu Tố Tinh nhích vào trong, cánh tay vừa chạm vào lưng Thẩm Thanh Tuyết, nàng liền lại nhích sâu vào, vùi đầu vào chăn, giọng rầu rĩ thốt ra một câu: “Nàng đừng lại gần ta.”
Tim Ngu Tố Tinh lạnh ngắt, tin chắc mình đã bị ghét bỏ, lặng lẽ nhích ra ngoài. Nghĩ ngợi một lát, nàng xuống giường lấy thêm một chiếc chăn nữa, đắp cẩn thận cho Thẩm Thanh Tuyết, còn mình thì kéo chiếc chăn lạnh lẽo kia lên đắp, nằm im như tấm thép nhắm mắt ngủ.
Tư thế ngủ của nàng thực ra không tệ, mấy năm ở Bắc Cương ngủ giường chung là chuyện thường, nàng đã sớm luyện được tư thế ngủ nghiêm chỉnh bất động, còn có thể ngủ ngay lập tức. Nhưng mấy ngày nay trở về, khi ngủ cùng Thẩm Thanh Tuyết, nàng lại buông lỏng hơn hẳn, dường như trở lại trạng thái tùy tính tự nhiên như kiếp trước ở nhà.
Thói quen tốt thì khó nuôi, thói quen xấu thì sửa là thành công ngay. Như bây giờ, nàng nhắm mắt, hơi thở đều đều, nhưng trong lòng lại rối như tơ vò, căn bản không có lấy nửa phần buồn ngủ.
Thẩm Thanh Tuyết đắp chăn, nàng cũng không nghe thấy tiếng thở của đối phương, không biết nàng đã ngủ chưa. Bất quá tối nay không có nàng làm phiền, chắc là Thanh Tuyết sẽ ngủ ngon hơn nhỉ. Chẳng lẽ sau này nàng phải ngủ riêng chăn với Thanh Tuyết sao? Vậy thì khác gì ngủ riêng giường đâu? Có nên dọn về Tùng Lang Viện ở để Thanh Tuyết được tự tại hơn không? Dẫu sao thân thiết đến đâu mà ngày nào cũng dính lấy nhau thì cũng sẽ thấy phiền.
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, trong cơn mơ màng, Ngu Tố Tinh theo thói quen xoay người, tay vươn ra, khua khoáng giữa giường rồi sờ trúng làn da mềm mại. Nàng vô thức nhéo nhẹ, đối phương phát ra tiếng “Ngô” khe khẽ.
Ngu Tố Tinh cảm giác có điều không đúng, nàng tiếp tục chui vào, luồn sang chiếc chăn bên kia, tay sờ soạng rồi đặt lên eo nữ tử. Nàng ôm eo đối phương kéo vào lòng, thỏa mãn thở dài một tiếng rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong bóng đêm mờ ảo, Thẩm Thanh Tuyết rưng rưng nhìn về phía Ngu Tố Tinh. Nàng vừa tủi thân vừa dằn vặt, muốn đẩy Ngu Tố Tinh ra nhưng lại muốn nắm chặt lấy nàng. Giữa những mâu thuẫn ấy, nàng vẫn đưa tay nắm lấy vạt áo ngủ của Ngu Tố Tinh, đầu cọ cọ vào ngực Ngu Tố Tinh như trả thù.
Ngu Tố Tinh không mặc trung y, cảm giác mềm mại truyền qua vầng trán. Khi ngẩng lên, chóp mũi nàng rơi vào chỗ đó, một luồng nhiệt ý từ mũi xông lên, khiến gò má nàng đỏ bừng. Nàng nghĩ ngợi, giữ nguyên tư thế không động đậy, gối lên sự mềm mại, ngửi mùi hương trên người đối phương, ngủ thiếp đi.
Một đêm đến sáng, Ngu Tố Tinh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, thầm nghĩ quả nhiên tư thế ngủ tấm thép ở quân doanh là hiệu quả nhất. Vừa mở mắt cúi đầu liền thấy Thẩm Thanh Tuyết đang nằm trong lòng mình, gương mặt vùi vào trước ngực nàng. Nơi ngực nóng rực, nhưng lại có chút lạnh lẽo ẩm ướt.
Ngu Tố Tinh cảm thấy không đúng, nàng muốn nhìn xem có phải Thẩm Thanh Tuyết đang khóc hay không, vừa mới động đậy, người trong lòng liền liều mạng chui vào lòng nàng, dụi đầu vào, như chú mèo nhỏ hiếm khi làm nũng mà dán chặt lấy nàng: “Tố Tinh, nàng không được không cần ta…”
Giọng nói hàm hồ, vẫn còn mang theo tiếng nức nở.
Nơi trước ngực càng lạnh hơn chút. Xem ra là đang khóc thật rồi. Sao ngủ mà cũng khóc thế này?
Ngu Tố Tinh đau lòng khôn xiết, tay nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Thanh Tuyết, cúi đầu trấn an bên tai nàng: “Sao ta lại không cần nàng cơ chứ? Đừng sợ, an tâm ngủ đi, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng.”
Không biết có phải nhờ lời trấn an của nàng hay không, cảm giác lạnh ướt trước ngực dần biến mất. Ngu Tố Tinh không ngủ tiếp, cứ vỗ lưng nàng như thế để xoa dịu sự bất an.
Khi Thẩm Thanh Tuyết tỉnh dậy, vừa nhấc đầu liền thấy đôi mắt sáng ngời đang dịu dàng nhìn mình. Trong mắt nàng chứa đầy ánh nắng ban mai, khi cười đôi mắt cong cong, nốt chu sa nơi đuôi mắt càng thêm tươi đẹp rực rỡ. Thẩm Thanh Tuyết nhìn nàng không chớp mắt thật lâu, lâu đến mức suýt chút nữa quên luôn cả chuyện tối qua hai người có mâu thuẫn.
Nàng buông vạt áo Ngu Tố Tinh, nhẹ nhàng đẩy eo nàng: “Nàng không phải không muốn ôm ta sao? Tại sao lại muốn ở gần ta thế này?”
Ngu Tố Tinh nắm lấy bàn tay định rút về của nàng, siết chặt trong lòng bàn tay, giọng đầy hối hận: “Ta hối hận rồi, tối qua đáng lẽ nên hỏi rõ ràng. Nếu hỏi cho ra lẽ, đã không đến mức làm nàng trong mộng cũng đau lòng mà khóc.”
Chắc chắn là nàng đã làm sai ở đâu rồi, tối qua lẽ ra nên nói thẳng thắn mới phải. Nàng thì ngủ ngon lành, còn Thẩm Thanh Tuyết không biết đã khóc bao lâu.
“Ta không khóc.” Thẩm Thanh Tuyết giọng thấp phản bác, nén lại vị chua xót trong mũi, quật cường nói: “Là nàng nhìn lầm rồi.”
“Ừ, là ta nhìn lầm.” Ngu Tố Tinh quyết định không tranh cãi, nàng đặt bàn tay Thẩm Thanh Tuyết lên ngực mình, “Vậy nàng nói xem, hôm qua có phải vì ta sờ soạng nàng nên nàng mới giận? Hay là vì ta hôn nàng? Bất kể vì lý do gì, nàng cứ trút giận lên ta đi, đừng giữ trong lòng được không? Nàng không vui ta cũng đau lòng, nàng nói ra ta sửa được không?”
Thẩm Thanh Tuyết chịu không nổi giọng điệu ôn nhu dỗ dành ấy của nàng, sống mũi càng thêm nhức, không nhịn được nói: “Nàng muốn ngủ riêng chăn với ta.”
“Sao có thể thế được? Ta luyến tiếc không muốn.” Ngu Tố Tinh dịu dàng đáp.
“Nàng đã đắp thêm một cái chăn nữa.” Thẩm Thanh Tuyết tố cáo nàng.
Ngu Tố Tinh ôn hòa giải thích: “Ta là sợ giữa chúng ta cách quá xa, nàng ngủ sẽ bị lạnh. Ta thề, sau này tuyệt đối không ngủ riêng chăn với nàng nữa, dù có hai cái chăn thì cũng là đắp chung lên người chúng ta.”
Nói xong, nàng đá chiếc chăn thừa xuống đất để chứng tỏ quyết tâm.
Tâm tình Thẩm Thanh Tuyết thoáng tốt hơn chút, nàng ngước mắt nhìn Ngu Tố Tinh, bàn tay đặt trên ngực Ngu Tố Tinh bỗng nhiên nhéo một cái, vừa tủi thân vừa tức giận đỏ cả mặt: “Nàng sờ ta, hôn ta, mà còn không thừa nhận.”
Tối qua cũng vậy, sờ sờ rồi chạm đến chỗ ấy, giờ tỉnh lại nhất định là sẽ chối bay chối biến.
Trước ngực bị nhéo trả thù, như thể trái tim bị người ta nắm chặt trong tay, Ngu Tố Tinh biết không thể phủ nhận, kiên định nói: “Nàng không thích thì sau này ta không sờ loạn nữa. Hiện tại nàng cũng có thể sờ lại, hôn lại, ta nhất định không phản kháng.”
“Ai muốn sờ nàng, hôn nàng chứ?” Thẩm Thanh Tuyết bực mình, chẳng lẽ nàng còn có thể nói là mình thích nàng sờ, thích nàng hôn sao?
Ngu Tố Tinh lần đầu tiên cảm thấy bất lực vì không nắm bắt được trọng điểm. Nàng cảm giác mình đã hiểu sai ở đâu đó, nàng đâu có không thừa nhận, đành thử hỏi: “Vậy sau này ta chỉ sờ và hôn khi nàng cho phép nhé?”
Trước kia không phải Thanh Tuyết đã giận vì nàng tự ý hôn má sao? Chắc chắn là vì lý do đó rồi.
Thẩm Thanh Tuyết nhìn dáng vẻ vừa gấp gáp vừa lúng túng kia, biết rằng Tố Tinh thật sự không hiểu ý mình. Nàng không dám nói quá rõ ràng, sợ rằng lời vừa nói ra, Ngu Tố Tinh liền không muốn giả vờ đính hôn với nàng nữa, không muốn đóng giả làm ma kính với nàng nữa. Các nàng mới quen biết được mấy ngày chứ, dù nàng có nói thích, thì Ngu Tố Tinh tin được bao nhiêu?
Đại khái câu “thích” này, trong tai Ngu Tố Tinh chỉ là tình bạn bè tỷ muội mà thôi.
Nàng không thể khiến người ta sợ chạy mất khi chưa kịp “câu” được người về. Nhưng trong lòng nàng không thoải mái, đau lòng, rất cần làm gì đó để giải tỏa.
Ngu Tố Tinh nhìn nàng đầy hy vọng, mong lần này mình đoán đúng, hoặc Thẩm Thanh Tuyết nói cho nàng biết rốt cuộc nàng đã làm sai ở đâu, nàng có thể sửa. Chỉ cần đừng khóc trong mộng nữa, nàng đau lòng lắm.
Thẩm Thanh Tuyết khẽ ngồi dậy, rũ mắt nhìn Ngu Tố Tinh, tầm mắt dừng lại trên đôi môi mỏng màu phấn nhạt kia: “Vậy ta muốn hôn lại.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận