Chương 49

“Đồ xấu xa.”
Ngu Tố Tinh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả lên xương quai xanh của Thẩm Thanh Tuyết.
Lồng ngực nữ tử phập phồng rõ rệt, Ngu Tố Tinh không chớp mắt nhìn chằm chằm, khiến hơi thở Thẩm Thanh Tuyết càng thêm rối loạn, không cách nào kiềm chế. Phản ứng của nàng hiển nhiên đều thu hết vào đáy mắt Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh dời ánh mắt từ xương quai xanh lên, chạm phải đôi mắt long lanh đầy lệ quang của Thẩm Thanh Tuyết, nghe thấy nàng khẽ gọi tên mình.
“Tố Tinh.”
Lời gọi tựa như muốn đánh thức lý trí của nàng, lại cũng tựa như đang khẩn khoản xin tha.
Ngu Tố Tinh chớp chớp mắt, nàng buông cổ tay Thẩm Thanh Tuyết ra. Ngay lúc đối phương vừa trút được nỗi lòng, nàng bỗng cúi đầu, cánh môi khẽ chạm vào nơi xương quai xanh ấy.
Thẩm Thanh Tuyết khẽ run lên, thân trên theo bản năng co lại phía sau. Ngu Tố Tinh nắm lấy gáy nàng, chặt chẽ khống chế người trong lòng bàn tay, đôi môi tách mở, nhấm nháp.
Nàng dịu dàng vuốt ve, chẳng mục đích, như đang thưởng thức món trân phẩm bạch ngọc, cho đến khi phiến da thịt trắng ngần ấy ửng lên sắc phấn hồng, trơn bóng đầy mê hoặc. Bàn tay ôm gáy nữ tử dọc theo đường cong bờ vai mà xuống, lướt qua xương quai xanh, chạm đến bên cạnh.
Cánh môi chạm vào mềm mại như thạch trái cây, lại mang theo sự đàn hồi khó tả, Ngu Tố Tinh cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa hai xúc cảm ấy.
Nàng chợt nhớ đến thói quen ăn thạch trái cây ngày trước, nàng thích dùng hổ khẩu ép chặt lấy cốc thạch, đột ngột bóp mạnh, dùng sức hút trọn lấy miếng thạch vào miệng, thịt quả cùng nước ngọt tràn đầy khoang miệng, khiến nàng vô cùng thỏa mãn. Khi chưa đã thèm, nàng lại sờ lấy cốc thứ hai, xé lớp vỏ ngoài, hổ khẩu véo lấy…
“Tố Tinh, nàng đừng…” Một tiếng thì thầm rất nhỏ, giọng nói khó nén được sự run rẩy.
Ngu Tố Tinh ngẩng đầu, nhìn thấy rõ hai giọt lệ lăn dài từ khóe mắt Thẩm Thanh Tuyết. Mỹ nhân rơi lệ, tựa như đóa mẫu đơn kiều diễm bị mưa xuân thấm đẫm, khiến người ta sinh lòng thương tiếc vô hạn, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một sự kích động muốn hủy hoại. Muốn ngắt lấy đóa mẫu đơn này, nắm chặt trong tay, trìu mến vuốt ve từng cánh hoa, rồi lại muốn vò nát nó hoàn toàn, đến mức lòng bàn tay nhuộm đầy sắc đỏ tươi…
“Tố Tinh, ta buồn ngủ rồi,” Thẩm Thanh Tuyết nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của Ngu Tố Tinh, tay nắm lấy bàn tay không an phận của nàng qua lớp áo ngủ, “Tô đại phu nói, trong thời gian ngâm thuốc phải đảm bảo giấc ngủ đầy đủ, như vậy thân thể ta mới hấp thụ dược hiệu tốt hơn.”
Ba chữ “Tô đại phu” thốt ra, Ngu Tố Tinh dù chưa tỉnh cũng phải tỉnh.
Vị giác chưa được thỏa mãn hoàn toàn, Ngu Tố Tinh nhắm mắt, khi mở mắt ra, tay phải đeo nhẫn khẽ nhéo một cái, “Vậy nàng gọi ta một tiếng nương tử đi.”
Thẩm Thanh Tuyết nắm lấy ngón tay nàng, ngăn không cho nàng quấy phá. Nàng chưa biết “nương tử” nghĩa là gì thì còn đỡ, giờ hiểu rồi lại thấy khó mà thốt nên lời.
Ngu Tố Tinh nheo mắt, tay trái đặt lên xương quai xanh của Thẩm Thanh Tuyết mà xoa nắn, “Không gọi sao?”
Thấy tay trái nàng cũng chực chờ giở trò, Thẩm Thanh Tuyết vội thốt lên: “Nương tử.”
Tiếng gọi nghe rất đỗi cứng nhắc.
Ngu Tố Tinh lắc đầu: “Không được, nàng phải gọi giống như lúc ta gọi nàng là nương tử vậy.”
Thứ giọng điệu nũng nịu ngọt ngào đến tận xương tủy kia, Thẩm Thanh Tuyết há miệng, mãi một lúc lâu cũng chẳng thể thốt ra. Nàng hơi ủy khuất nhíu mày.
Ngu Tố Tinh lắc lắc ngón tay, “Giả bộ đáng thương cũng không được đâu. Là nàng trêu chọc ta trước, nàng không gọi thì ta không buông tay, hay là nàng thấy cứ thế này mà ngủ cũng được?”
Chiêu thức vốn hiệu quả từ chập tối, đảo mắt đã mất linh.
Thẩm Thanh Tuyết dứt khoát nhắm mắt lại, nàng thử hồi tưởng hình ảnh Ngu Tố Tinh đeo nhẫn cho mình hôm nay, cánh môi khẽ mấp máy, thốt lên một tiếng: “Nương tử.”
Giọng nói ngọt ngào, nhưng không phải kiểu cố tình làm nũng, mà là sự thân mật tự nhiên tràn đầy trong tiếng “nương tử” ấy.
Ngu Tố Tinh “chụt” một tiếng hôn lên đôi môi ngọt ngào kia.
Nàng hôn đến mức Thẩm Thanh Tuyết phải mở mắt nhìn nàng, mang theo chút xấu hổ giận dỗi: “Nàng, nàng không giữ lời.”
“Ta không giữ lời chỗ nào?” Ngu Tố Tinh rút tay phải ra khỏi vạt áo ngủ, nàng nhéo nhéo ống tay áo mình lau sạch, sau đó kéo vạt áo đang lỏng lẻo ra hoàn toàn, rồi mới thong thả buộc lại. Nàng cố ý buộc chặt lại, tự phòng bị chính mình.
Nàng đại khái có hai cái đầu óc: một cái thấy Thẩm Thanh Tuyết khóc thì muốn mau chóng dỗ dành, cái còn lại thấy Thẩm Thanh Tuyết khóc lại chỉ muốn khiến người ta khóc dữ dội hơn.
“Xem đi, chẳng phải đã chỉnh đốn lại cho nàng rồi sao?” Ngu Tố Tinh nói, nhét vạt áo trên của Thẩm Thanh Tuyết vào lưng quần, đảm bảo tay mình không còn chỗ để chui vào.
Thẩm Thanh Tuyết hừ nhẹ một tiếng, xoay người quay vào trong, nói nhỏ một câu: “Đồ xấu xa.”
Ngu Tố Tinh nhướng mày, áp sát vào sống lưng Thẩm Thanh Tuyết, cánh tay ôm lấy vòng eo nàng, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng hướng lên trên, rục rịch, “Ai xấu xa nào?”
Thẩm Thanh Tuyết giận dữ véo mạnh mu bàn tay nàng, “Nàng xấu xa.”
Nàng chẳng hiểu có gì hay mà hút, rõ ràng nàng cũng có, cứ nhất định phải hút của nàng, hại nàng giờ cảm giác vẫn chưa thoải mái, như thể dư vị vẫn còn lưu lại, tâm trí chẳng thể nào tĩnh lặng được.
Ngu Tố Tinh nắm ngược lấy tay nàng, cánh môi áp sát vành tai đối phương, nhẹ giọng hỏi: “Vậy nàng có thích ta xấu xa không?”
Tim Thẩm Thanh Tuyết lỡ một nhịp, phản cảm sao? Hình như là không. Thế là thích sao? Nàng cũng không rõ nữa.
Thẩm Thanh Tuyết xoa xoa bụng nhỏ, khép chặt hai chân, hơi lạnh nhạt đáp: “Ta mới không thích, ta muốn ngủ.”
Ngu Tố Tinh nhìn gương mặt ửng đỏ chưa tan của nàng, trong lòng cân nhắc xem lời nói khí thế này là thật hay giả. Quyển Kim Lan Kế kia thực ra viết cũng không quá tường tận, Thẩm Thanh Tuyết xem qua chắc cũng biết nữ tử cùng nữ tử có thể có hoan lạc, nhưng cụ thể thế nào thì nàng chắc vẫn chưa rõ.
Ngu Tố Tinh cũng chẳng rõ, nàng hoàn toàn dựa vào bản năng và sở thích, về phương diện này nàng cũng là kẻ mù tịt.
Có nên tìm hiểu trước một chút không nhỉ? Ít nhất kỹ thuật hôn cũng phải tinh tiến hơn, không nói chuyện khác, ít nhất cũng không thể để nàng ấy ngay cả hôn cũng không cho hôn chứ?
Ôm lấy tiểu nương tử thơm tho mềm mại trong lòng thế này, bắt nàng tu luyện “tình yêu tinh thần” kiểu Plato thì mới là chuyện lạ.
Ngu Tố Tinh mang theo một đầu những ý nghĩ ám muội mà chìm vào giấc ngủ, đến mức trong mơ nàng cũng đuổi theo Thẩm Thanh Tuyết để hôn, cứ hôn mãi, cho đến khi Thẩm Thanh Tuyết nói thích nụ hôn của nàng, muốn mỗi ngày đều hôn môi cùng nàng.
Ngu Tố Tinh cười tỉnh dậy, vừa mở mắt đã đối diện với ánh nhìn tò mò của Thẩm Thanh Tuyết.
“Nàng mơ thấy gì vậy?”
Ngu Tố Tinh sặc một tiếng, mặt không đổi sắc nói dối: “Mơ thấy ta giẫm Tần Tứ dưới chân mà chà đạp.”
Nói xong lại thấy xui xẻo, sáng sớm ra đã nhắc đến Tần Phái Cẩn, thật phá hỏng tâm tình.
“Sáng nay chúng ta học bắn cung, chiều học cưỡi ngựa.” Ngu Tố Tinh đổi chủ đề.
Thẩm Thanh Tuyết quả nhiên không để tâm đến giấc mơ của nàng nữa, lòng tràn đầy mong đợi: “Đã chọn được ngựa rồi sao?”
“Ta sai Mặc Vũ tự mình đi chọn,” Ngu Tố Tinh vừa nói vừa đứng dậy, thản nhiên cởi áo ngủ, “Sáng nay con ngựa đó chắc sẽ được đưa tới, nghe nói là ngựa mẹ lông màu nâu, tính tình rất dịu ngoan, chiều nay nàng thử xem, nếu thấy không ổn chúng ta lại đổi.”
Ngu Tố Tinh vốn muốn con ngựa trắng vì cảm thấy Thẩm Thanh Tuyết rất thích bạch mã, nhưng chọn đi chọn lại, Mặc Vũ nói vẫn là con ngựa nâu kia là ngoan nhất, Ngu Tố Tinh liền định con đó, bảo người của trại nuôi ngựa đưa tới ngay hôm nay.
Nàng cứ vừa nói vừa cởi sạch bắt đầu thay y phục. Thẩm Thanh Tuyết sớm biết nàng chẳng chút ngại ngần, liền dời tầm mắt, vươn tay buông rèm giường xuống.
Ngu Tố Tinh thay xong y phục quay người lại liền đối mặt với tấm rèm khép chặt, nàng vén rèm nhìn vào trong, “Nàng còn muốn ngủ sao?”
Lời chưa dứt, mắt đã bị một mảng trắng ngần làm cho lóa mắt, sau đó chú ý tới ấn ký hoa mai trên vùng tuyết trắng kia.
Vậy mà vẫn còn lưu lại dấu vết.
Ngu Tố Tinh không chớp mắt nhìn, vươn tay định chạm vào đóa hoa mai ấy, “Cái này…”
Thẩm Thanh Tuyết vơ lấy chăn che lại, vươn tay đánh thẳng vào mu bàn tay nàng.
“Bộp” một tiếng, vang dội lạ thường.
Ngu Tố Tinh vội rụt tay về, nhìn mu bàn tay bị đánh đỏ ửng, ủy khuất nhíu mày: “Ta chỉ muốn hỏi xem nàng có cần bôi thuốc không, nàng đánh ta làm gì?”
Thẩm Thanh Tuyết hừ lạnh một tiếng, xoay người đưa lưng về phía nàng, bắt đầu mặc y phục, “Người như nàng hư thật, lại còn hay giả vờ đáng thương, ai biết nàng nói thật hay giả?”
Ngu Tố Tinh há miệng định cãi lại, nghĩ đến nguồn gốc đóa hoa mai kia, lại ngậm miệng. Thôi được, chuyện này quả thật là nàng sai.
Nàng túm lấy hai bên rèm giường, mắt trông mong nhìn bóng lưng Thẩm Thanh Tuyết, “Vậy có cần bôi thuốc không? Nàng yên tâm, ta nhất định chịu trách nhiệm đến cùng.”
Thẩm Thanh Tuyết kiên quyết không quay đầu lại nhìn nàng, “Không cần, hai ngày nữa là tự hết thôi.”
“Được rồi.” Ngu Tố Tinh muốn nói lại thôi, nàng thực ra còn muốn hỏi, vậy hai ngày này nàng có phải không được làm gì không? Đêm qua thấy Thẩm Thanh Tuyết mệt quá, nàng chưa kịp hỏi, rốt cuộc là nàng ấy thích hay không thích?
Nhưng giờ hỏi chắc chắn sẽ bị mắng.
Con ngựa nâu kia đến giờ Tỵ thì được đưa tới, Thẩm Thanh Tuyết chẳng còn tâm trí tập bắn cung nữa. Ngu Tố Tinh dẫn nàng đến sân huấn luyện xem ngựa. Trên sân đứng hai con ngựa, con ngựa nâu đứng cách Chiếu Dạ khá xa.
Nhìn từ xa, có thể thấy Chiếu Dạ hình thể to lớn hơn một chút, con ngựa nâu cũng cường tráng, da lông mượt mà tỏa sáng, đặc biệt là ánh mắt rất dịu dàng, hoàn toàn không có dáng vẻ “thịnh khí lăng nhân” như Chiếu Dạ.
Thẩm Thanh Tuyết đi đến cạnh con ngựa nâu, thử nói chuyện với nó mấy câu, sau đó vươn tay vuốt ve. Con ngựa nâu không chút bài xích, thuận theo để nàng xoa đầu.
Chiếu Dạ đằng xa thấy cảnh đó, hừ mạnh một tiếng rồi hùng hổ đi tới. Con ngựa nâu cảm nhận được địch ý của Chiếu Dạ, dừng lại, ngẩng đầu nhìn đối phương, bốn vó đứng vững vàng tại chỗ, không hề lùi bước.
Ngu Tố Tinh nhìn phản ứng của con ngựa nâu, ánh mắt lộ vẻ thưởng thức. Con ngựa này nhìn dịu ngoan nhưng không hề nhát gan, xem ra cũng có chút kiêu ngạo.
Ngu Tố Tinh đi tới, nắm lấy dây cương Chiếu Dạ, ngăn nó tiếp tục tiến lên, xoa đầu nó, “Ngươi làm rõ cho ta, ta mới là chủ nhân của ngươi, đừng có chiếm hữu nương tử của ta như vậy có được không?”
Thẩm Thanh Tuyết đang lo hai con ngựa xung đột, nghe thấy câu “nương tử” của Ngu Tố Tinh, vành tai hơi nóng lên.
Không đứng đắn, nói bậy gì với ngựa vậy chứ? Các nàng đâu đã thành hôn.
Thẩm Thanh Tuyết nghiêng người, tiếp tục xoa cổ con ngựa nâu, truyền tin tức hữu hảo. Ngu Tố Tinh thấy Chiếu Dạ vẫn chưa phục, dắt nó đi xa, buộc vào cột đá, vỗ đầu nó: “Ở đây mà kiểm điểm lại đi, ta còn phải đi dạy nương tử ta cưỡi ngựa.”
Dù là một con ngựa, cũng có thể nghe ra sự khoe khoang trong đó. Chiếu Dạ hung hăng khịt mũi với Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh lau mặt, quyết định không so đo với ngựa.
Con ngựa nâu hình thể thấp hơn chút, vừa vặn thích hợp cho Thẩm Thanh Tuyết tập lên ngựa. Ngu Tố Tinh làm mẫu chậm rãi một lần, sau đó xuống ngựa đứng một bên chỉ đạo động tác cho Thẩm Thanh Tuyết.
Thẩm Thanh Tuyết học nhanh hơn nàng dự đoán, giống như lúc tập bắn cung, dù ban đầu thể hiện chưa tốt, nhưng một khi đã nắm được bí quyết, nàng tiến bộ cực nhanh. Sau nửa canh giờ, Thẩm Thanh Tuyết đã có thể cưỡi ngựa nâu chạy chậm.
Nàng ngồi thẳng lưng trên lưng ngựa, không còn khiếp đảm, đón nhận làn gió xuân thổi vào mặt, càng lúc càng nhẹ nhàng thoải mái.
Ngu Tố Tinh thấy thời cơ vừa đúng, nàng cởi dây cương Chiếu Dạ, cưỡi lên đuổi theo. Hai con ngựa dần áp sát, Ngu Tố Tinh chẳng nói câu dư thừa, trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Đêm qua, ta làm như vậy, nàng có thấy chán ghét không?”
Thẩm Thanh Tuyết đang chuyên tâm điều khiển ngựa, bỗng nhiên nghe câu hỏi này, tâm thần một loạn, mất chút công sức mới kéo được dây cương, để ngựa nâu bình tĩnh đi thong thả lại.
Trong lòng nàng tức Ngu Tố Tinh không biết chọn thời điểm, ban ngày ban mặt, bảo nàng đáp thế nào đây? Vả lại, bản thân nàng cũng chưa nghĩ thông suốt.
Thẩm Thanh Tuyết ngước mắt, hơi trừng Ngu Tố Tinh một cái, rồi thúc ngựa chạy nhanh, nhanh chóng vượt qua Chiếu Dạ.
Chiếu Dạ không phục muốn đuổi theo, Ngu Tố Tinh khống chế cho nó đi chậm ở phía sau. Nàng không hiểu tại sao Thẩm Thanh Tuyết lại trừng mình, chẳng lẽ là có ý chán ghét sao?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 49
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu