Chương 8

Thanh Hành từ từ buông tay, những cảm xúc đang dâng lên trong mắt cũng bị chàng ép xuống, áp lực nặng nề bao phủ căn phòng theo đó dần tan đi. Nàng lập tức ngồi thẳng lại, nhìn trực diện vào chàng: “Chàng làm sao vậy?”

Nàng trước sau vẫn không hiểu được Thanh Hành. Nàng không hiểu sự ghen tuông của chàng, cũng không biết dưới vẻ ngoài ôn hòa kia cất giấu bao nhiêu suy nghĩ ích kỷ và hèn yếu. Cho dù nàng sẵn lòng nghe, có lẽ chàng cũng không đủ can đảm phơi bày những tâm tư mà mình luôn cho là nhơ nhuốc.

Huống hồ đêm nay, nàng vốn đã định bỏ chàng lại rồi rời đi.

“Nàng hận ta sao?” Thanh Hành nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói nặng nề như bị ép ra từ lồng ngực.

“Không đúng, sao nàng có thể không hận ta được.” Chưa đợi nàng trả lời, chàng đã tự nói tiếp, trên gương mặt xuất hiện nụ cười đầy giễu cợt dành cho chính mình.

“Ta tự ý giam nàng trong ngọn núi này suốt một năm, cắt đứt con đường nàng đến gặp người ấy, khiến hai người bỏ lỡ nhau. Nàng chắc chắn đã căm ghét ta đến tận cùng.”

Càng nói về sau, hàm răng chàng càng siết chặt. Thanh Hành dường như còn căm hận chính mình hơn cả sự căm hận mà chàng tưởng nàng đang dành cho mình.

Nàng chưa bao giờ thuộc về bất kỳ ai, cơn gió từng vì chàng mà tạm dừng trong một khoảng thời gian ngắn cuối cùng vẫn phải tiếp tục bay về một phương hướng khác.

“Bây giờ nàng muốn rời bỏ ta cũng là điều hiển nhiên.”

Thanh Hành đứng trước mặt nàng như người đã mất hết linh hồn, từng câu từng chữ tự phơi bày tội lỗi của bản thân. Thế nhưng trong tai nàng, phía sau mỗi lời tự trách ấy đều là một sự níu kéo vụng về, bất lực và tuyệt vọng.

Nàng chợt hiểu ra, Thanh Hành thích nàng.

Nàng cố nén cảm xúc đang cuộn lên trong lồng ngực, cổ họng chuyển động khó khăn. Thanh Hành vẫn tiếp tục nói: “Trước kia, bất kể nàng muốn làm gì ta cũng luôn ủng hộ. Nàng muốn trở thành tiêu sư, cho dù trong lòng có muôn vàn không nỡ, ta vẫn để nàng đi.”

“Nhưng chính vì thế, nàng mới chết trên đường.”

Thanh Hành đã đứng sát bên bờ vực của sự kiềm chế. Thân thể chàng chao đảo, giống như chỉ cần thêm một cơn gió nữa cũng có thể ngã xuống.

“Vì ta, nàng mới chết.”

Vừa nhắc đến chuyện đó, hình ảnh thân thể nàng bị tàn phá, máu thịt không còn nguyên vẹn lại xuất hiện trước mắt chàng. Hình ảnh trong ký ức dần chồng lên gương mặt đang sống động ngay trước mặt, khiến tầm nhìn của chàng bị nước mắt che mờ.

Thanh Hành rùng mình, cuống quýt đưa tay chạm lên mặt nàng, lần theo từng đường nét như muốn xác nhận nàng vẫn nguyên vẹn, vẫn đang thật sự sống trước mắt mình.

“Không sao đâu, ta vẫn ở đây.”

Nàng áp mặt vào lòng bàn tay chàng, dùng giọng bình tĩnh để an ủi. Thanh Hành lập tức kéo nàng vào lòng, ôm đến mức gần như muốn khảm nàng vào xương máu.

Chỉ có cảm giác chân thật từ cơ thể nàng mới khiến trái tim đang đập hỗn loạn của chàng ổn định thêm một chút, cũng mới có thể chứng minh rằng nàng thực sự đã sống lại.

“Đừng rời xa ta.” Thanh Hành vùi mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói nghẹn lại. “Ta sợ mình sẽ không bao giờ tìm thấy nàng nữa.”

Trong trí nhớ của chàng, máu nàng đã chảy quá nhiều, thấm vào vải rồi khô lại thành từng mảng cứng. Chỉ cần chạm vào, chúng liền vỡ ra thành những mảnh nhỏ vụn.

Làn da từng hồng hào trở nên xám trắng, không còn một chút sức sống. Đôi mắt vốn sáng ngời lúc nào cũng chứa đầy ánh sáng lại khép hờ, hướng về một nơi vô định mà chàng không thể nhìn thấy.

Những ngày tháng tối tăm, sống không bằng chết ấy, Thanh Hành không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai.

Cơ thể chàng vẫn đang run. Nàng vòng hai tay ôm lấy lưng chàng, bàn tay từ từ trượt lên trên. “Đừng sợ, ta vẫn còn sống.”

Nàng hạ mắt, sau đó rời khỏi vòng tay chàng. Khi ngẩng lên, nàng nhìn thấy đôi mắt Thanh Hành đã đỏ lên vì khóc, trên hàng mi vẫn còn đọng những giọt nước nóng.

Nàng từng nhìn thấy tượng thần được thờ phụng trong ngôi miếu dưới chân núi. Pho tượng ấy có đôi mày thanh tú, ánh mắt từ bi, trông giống một vị Bồ Tát dát vàng đang mỉm cười nhìn xuống chúng sinh hơn là Sơn Thần Thanh Hành. Nó hoàn toàn không giống chàng, nàng từng hỏi, nếu đã là tượng dùng để thờ phụng, tại sao không tạc theo đúng dung mạo của chàng.

Khi ấy Thanh Hành chỉ cười nhẹ rồi nói: “Người đời mong ta có dáng vẻ như vậy, vậy ta liền trở thành dáng vẻ ấy.”

Đầu ngón tay nàng lau đi giọt nước còn đọng bên mắt chàng, lần theo đường xương hàm rõ nét rồi dừng lại trên môi. Nàng muốn Thanh Hành mãi mãi giữ được dáng vẻ chân thật này.

Biết khóc, biết cười, biết thể hiện sự quan tâm của mình, chứ không phải lúc chân thành, lúc lại cố tình che giấu.

“Nàng vẫn định đi sao?”

Thanh Hành vẫn không thể buông bỏ chuyện nàng rời đi. Từ đầu đến cuối, điều chàng muốn nghe chỉ là một câu trả lời rằng nàng sẽ ở lại.

“Sẽ đi.” Nàng dừng một lát. Nhìn thấy gương mặt chàng lập tức ảm đạm, nàng mới nói tiếp: “Nhưng ta sẽ đi cùng chàng.”

“Nàng không đi tìm người đó sao?”

“Ta thay lòng đổi dạ rồi, không được à?” Nàng bật cười.

“Nàng…” Chân mày Thanh Hành lập tức nhíu lại. Dáng vẻ ấy giống như chàng đã tin chắc rằng nàng chỉ đang dùng một lời nói dối để đối phó, sau đó sẽ biến mất vào một ngày nào đó trong tương lai.

“Đồ lừa đảo.” Đôi mắt Thanh Hành tối xuống, phẳng lặng đến mức không còn nhìn thấy dao động.

Tại sao nàng có thể vì một người khác mà lừa gạt chàng? Người ấy rốt cuộc quan trọng đến mức nào, lại khiến nàng sẵn sàng làm đến mức này?

“Hắn thật sự đáng để nàng làm như vậy sao?”

Quả nhiên con người đều nham hiểm và xảo trá, chàng từng cho rằng nàng là người duy nhất khác biệt nhưng đến cuối cùng, nàng dường như cũng chẳng khác bao người ngoài kia.

“Người ấy rất tốt.” Nàng cố ý nâng cao giọng, trong lời nói mang theo ý trêu chọc. Nàng nhìn chàng từ trên xuống, muốn biết một người luôn kiềm chế và nhẫn nhịn như Thanh Hành có thể mất kiểm soát đến mức nào.

Lòng người vốn bướng bỉnh, khó thuần phục. Nàng cũng không phải ngoại lệ.

Nàng nhảy xuống khỏi bàn trang điểm, xoay người ấn Thanh Hành ngồi xuống trước gương. Sau đó nàng bước vòng ra phía sau, đưa tay vuốt lại lọn tóc rối của chàng, chọn một lọn quấn quanh ngón tay rồi đặt môi lên đó.

“Người ấy có dung mạo xuất chúng, tính tình ôn hòa, gia thế cũng hơn người. Ta thích người ấy vốn chẳng phải chuyện gì khó hiểu.”

Nàng chăm chú nhìn gương mặt gần như sắp tan vỡ được phản chiếu trong gương. Trên đó chỉ còn lại sự nhẫn nhịn cùng đau khổ không thể che giấu.

Nàng muốn nhìn thấy chàng vì mình mà phát điên. Chỉ có như vậy, nàng mới có thể xác nhận bản thân thật sự chiếm một vị trí quan trọng đến đâu trong lòng chàng.

“Trên đời này, loại đàn ông giống hắn nhiều không đếm xuể. Chẳng lẽ nàng gặp ai cũng sẽ yêu người đó sao?”

“Cũng không chừng.” Nàng hơi nâng chân mày, cố ý làm ra vẻ chẳng bận tâm.

“Nàng…” Thanh Hành cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Ghen tuông cùng tức giận đồng thời cuộn lên, khiến chàng gần như không thể thở. “Trước kia nàng không phải người như thế.”

Trước kia nàng căm ghét nhất những kẻ thay lòng đổi dạ. Tại sao hiện giờ nàng lại trở thành dáng vẻ mà chính mình từng chán ghét?

“Cho nên ta mới nói mình đã thay lòng.” Nàng ghé đến bên tai chàng, giọng nói vẫn bình thản. “Ta yêu đại nhân mất rồi.”

Câu nói Thanh Hành đã mong chờ suốt bao lâu, cuối cùng lại được nàng nói ra dễ dàng, phóng khoáng đến như vậy. Nó bình thường đến mức khiến chàng cảm thấy nàng chưa từng đặt mình trong lòng, giống như nàng chỉ đang nói bản thân thích một con chó hoặc con mèo vô tình gặp ven đường.

Trên gương mặt cứng cỏi của Thanh Hành, đôi mắt dần đỏ lên. Nước mắt cứ thế rơi xuống, thấm lên hai bàn tay đang đan chặt của chàng rồi trượt vào kẽ ngón tay.

Rốt cuộc chàng là sự tồn tại thế nào đối với nàng? Nàng từng bước ép chàng đến đường cùng như vậy, có phải chỉ để trả thù cho những việc chàng đã làm hay không?

Nếu quả thật là vậy, nàng đã đạt được mục đích.

Nhìn thấy chàng đau khổ đến mức ấy, nàng nhận ra mình đã ép quá mức. Bàn tay đang đặt trên vai Thanh Hành dần thả lỏng.

“Ta đã để lại một bức thư. Không biết đại nhân có bằng lòng nhận hay không?”

Nàng nắm lấy bàn tay đã ướt nước mắt của chàng, sau đó đặt bức thư vào lòng bàn tay ấy. Thanh Hành nhìn nàng qua làn nước phủ trước mắt, dường như muốn xác nhận xem mình có nhất định phải mở nó ra hay không.

Có lẽ trong đó viết đầy những lời oán trách và căm hận dành cho chàng. Những đầu ngón tay Thanh Hành run lên, chàng chậm rãi bóc phong thư, mở tờ giấy đã bị mực thấm đến nhăn nhúm ra.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 8
Lá Thư Gửi Sơn Thần