Chương 10
Ninh Trường Nhạc nói tìm sư phụ cho tiểu ngốc tử, là thật sự muốn tìm một vị sư phụ. Mặc kệ có bị người ngoài chê cười hay không, nàng cũng không dám trì hoãn thêm một ngày nào nữa.
Người ngoài có cười nhạo thì cũng chẳng mất miếng thịt nào, nhưng nếu ngày ngày cứ bị Cố Nghênh Khê quấy rầy, quấn quýt không biết mệt như thế, thì nàng đừng hòng rời khỏi chiếc giường trong phòng ngủ kia.
Chuyện này nói ra thì cũng thật buồn cười. Ninh Trường Nhạc mới đến Vân Đô Thành, tự nhiên là không có mối quan hệ nào, cũng chẳng quen biết ai, cuối cùng vẫn phải đến cầu cạnh mẹ chồng. Giữa việc mất mặt và việc bị hành hạ đến hỏng người, chọn cái nào, hoàn toàn không cần phải do dự.
Dương Uyển Dửu khi biết chuyện này thì suýt chút nữa đã cười trừ trước mạch suy nghĩ kinh người của cô con gái ngốc nhà mình. Bà đáp ứng rất dứt khoát, ngay ngày hôm sau liền nhờ vả các mối quan hệ, tìm một vị ma ma chuyên dạy càn nguyên cách hành phòng về phủ. Ninh Trường Nhạc cố ý kéo dài thời gian học của Cố Nghênh Khê, còn đặc biệt dặn dò ma ma hãy dạy thật chậm thôi.
Tiểu ngốc tử vì muốn sớm ngày có được tiểu tuyết hồ nên vô cùng thành thật phối hợp đi học. Hơn nữa nàng còn hứa khi chưa học xong sẽ không chạm vào Ninh Trường Nhạc nữa. Dẫu sao phu nhân cũng đã nói rồi, nếu làm hỏng thì sẽ không sinh được tiểu ngoan tôn, mà như vậy thì nàng đương nhiên cũng chẳng có tiểu tuyết hồ đâu.
Trong lúc Cố Nghênh Khê đang hừng hực khí thế muốn học tốt kỹ thuật hành phòng, Ninh Trường Nhạc cũng cuối cùng cũng tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi. Nàng đi khảo sát khắp nơi trong Vân Đô Thành, chọn được vài gian mặt tiền, dự định sẽ dời một bộ phận nhỏ sản nghiệp của Ninh thị đến Vân Đô Thành trước.
Ninh thị sở dĩ có thể trở thành phú thương bậc nhất của quận Vĩnh Tuyền, thực chất là bởi vì nhà nàng vốn là thương buôn muối. Thành Nam Hoài tọa lạc ở phía nam sông Vĩnh Tế, phía tây lại giáp biển, tự nhiên đã có ưu thế chế muối, điều kiện giao thông lại thuận tiện, cả đường thủy lẫn đường bộ đều có thể thông hành.
Mẫu thân của Ninh Trường Nhạc vốn cũng xuất thân từ thế gia đại tộc, chính là hậu duệ của Tề thị ở Vân Đô Thành. Chỉ là sau này gia tộc sa sút, bà mới chọn gả cho Ninh Hằng Thái – lúc ấy chỉ là một tiểu thương buôn muối. Ninh Hằng Thái không có thiên phú đặc biệt trong việc kinh thương, giữ nghiệp thì có thừa, chứ khai thác tiến thủ thì lại chẳng có bản lĩnh gì.
Sau khi cưới mẫu thân của Ninh Trường Nhạc là Tề Thư Lan, ông nghe theo sự an bài của phu nhân, đem số tiền bạc tích góp được trên tay đi mở rộng các sản nghiệp như tiệm vải, tửu lầu, tiệm gạo. Tề Thư Lan có ánh mắt độc đáo, hành sự lại rất có quyết đoán, cứ nhắm chuẩn thời cơ là ra tay, nhờ vậy mới có thể đưa Ninh thị phát triển trở thành phú thương bậc nhất quận Vĩnh Tuyền.
Theo lời mẫu thân nàng từng nói, thương buôn muối tuy rằng kiếm tiền, nhưng mạch máu lại bị người ta bóp nghẹt trong tay. Nếu không có muối dẫn*, thì gia nghiệp có lớn đến mấy cũng chỉ có kết cục sụp đổ trong nháy mắt. Một đời vua một đời thần, mỗi năm vì tấm muối dẫn này, Ninh thị đã dâng tặng không ít tiền bạc cho người của quan phủ, nhưng ngươi cũng không thể chắc chắn được ngày nào đó dẫu có đưa tiền cũng vô dụng.
*Muối dẫn/Giấy phép buôn muối: Giấy tờ chính thức do triều đình cấp phép cho thương nhân buôn bán muối.
Còn có rất nhiều sản nghiệp ngầm khác, đều do một tay Tề Thư Lan gầy dựng trước khi qua đời. Bà muốn để lại một đường lui cho nữ nhi của mình. Bản thân bà từng trải qua cảnh mất tộc sa sút, nên sớm đã lo trước tính sau, chuẩn bị kỹ lưỡng mọi bề. Đáng tiếc là vì lao tâm lao lực quá độ mà tổn hại đến thọ nguyên.
Sau khi Tề Thư Lan qua đời, Ninh Hằng Thái cố gắng chống đỡ. Sản nghiệp của Ninh thị vốn đang cấp tốc khuếch trương ra bên ngoài, bỗng chốc bị đình trệ, mấy năm trước thậm chí còn có dấu hiệu tụt dốc.
Mãi cho đến khi Ninh Trường Nhạc tiếp quản những sản nghiệp này vào tay, gập ghềnh làm quen, rốt cuộc cũng giữ vững được tâm huyết của mẫu thân. Kẻ muốn nuốt chửng Ninh thị có quá nhiều. Thật ra Ninh Trường Nhạc tuy ngoài miệng nói cả đời không gả, nhưng trong lòng luôn suy tính sẽ dùng chính hôn sự của mình để đổi lấy một chỗ dựa đáng tin cậy.
Xem như là một cuộc giao dịch, tự coi bản thân thành quân cờ lợi thế. Chỉ là nàng không ngờ tới lại đợi được sính lễ cầu hôn từ Tĩnh An Hầu phủ. Tình trạng trước mắt so với dự tính tồi tệ nhất của nàng thì tốt hơn quá nhiều.
Ban đầu Ninh Trường Nhạc tính toán nếu phải gả cho người khác, nàng có thể giao ra hơn nửa sản nghiệp công khai của Ninh thị, còn những thứ âm thầm phát triển thì vẫn nắm chắc trong tay. Chỉ cần nàng có thể tự do kinh thương, những thứ chiết khấu phủi tay đi này, sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại tay nàng mà thôi.
Hiện tại xem như là dựa vào cây đại thụ thì dễ hóng mát. Có Tĩnh An Hầu phủ ở sau lưng chống đỡ, kẻ nào muốn động vào sản nghiệp của Ninh thị thì đều phải tự lượng sức mình, xem bản thân rốt cuộc có đắc tội nổi tòa đại phật Tĩnh An Hầu phủ này hay không.
Huyện chúa cáo mệnh tuy rằng không có tác dụng gì quá lớn, nhưng Ninh Trường Nhạc đã thoát khỏi tiện tịch, lại còn là phu nhân của thế nữ công tước. Dưới sự gia trì của mấy tầng thân phận này, Ninh Trường Nhạc có thể cảm nhận được sự khác biệt to lớn.
Ví dụ như mấy ngày nay nàng đi xem các cửa tiệm ở Vân Đô Thành, không chỉ không có ai làm khó nàng, thậm chí họ còn cố ý phối hợp, sẵn sàng nhượng lại chút lợi ích.
Đây đại khái chính là cái tốt của quyền thế đi. Trong thư phụ thân gửi tới cũng nói, khi đi lãnh muối dẫn mới, không chỉ không bị cố tình làm khó dễ như ngày xưa, tiền đưa ra người ta cũng không nhận. Đối phương thậm chí còn khách khách khí khí nói lần sau không cần tự mình đến lấy, đến hẹn sẽ có người đem muối dẫn mới đưa đến tận Ninh phủ.
Nhà nàng làm gì có thể diện lớn như vậy, chẳng qua là nhìn vào mặt mũi của Tĩnh An Hầu phủ đó thôi. Rốt cuộc vẫn là nhà mình chiếm được món hời lớn. Trong thư phụ thân có dặn dò nàng phải chu đáo, săn sóc thế nữ một chút, tuy không nói thẳng là bảo nàng đừng bắt nạt người ta, nhưng ý tứ kia, Ninh Trường Nhạc hoàn toàn hiểu được.
“Thế nữ đang ở đâu?” Nghĩ đến tiểu ngốc tử, Ninh Trường Nhạc quay đầu liền bảo thị nữ thân cận Lưu Chu đi hỏi thăm. Mấy ngày nay hai người ai bận việc nấy, thường chỉ có buổi tối lúc dùng cơm mới có thể gặp mặt.
Cố Nghênh Khê thì lại không có việc gì làm. Mỗi ngày nàng đều dậy sớm đi theo Tĩnh An Hầu học tập võ nghệ, rèn luyện thân thể, sau đó đi theo ma ma học kỹ thuật hành phòng. Dùng xong cơm trưa thì nghỉ ngơi một lát, đến buổi chiều liền bắt đầu nhàn rỗi vô sự, thường vào giờ này nàng sẽ chui vào hoa viên tìm tiểu động vật để chơi đùa.
Hôm nay Ninh Trường Nhạc về sớm chút cũng là vì những việc nên làm đều đã làm xong. Tiếp theo chỉ cần chờ cửa tiệm trang hoàng xong xuôi, cùng với nhân thủ và hàng hóa điều động từ Nam Hoài Thành đến Vân Đô là được.
“Thế nữ đang ở trong hoa viên ạ. Tiểu… Thiếu phu nhân muốn đích thân qua đó hay là nô tỳ gọi người đi bảo thế nữ về?”
Trong Hầu phủ đã có Hầu phu nhân, thế nữ phu nhân tự nhiên chỉ có thể xưng hô là Thiếu phu nhân. Lưu Chu tuy là nha hoàn hồi môn theo hầu từ nhỏ, giờ cũng chỉ có thể sửa miệng, không thể gọi là tiểu thư nữa.
Lưu Chu nghe ngóng hành tung của Cố Nghênh Khê thực ra cũng không cần cố tình hỏi thăm, tùy tay túm đại một gã sai vặt trong Hầu phủ là có thể hỏi ra đáp án.
“Ta đi một chuyến vậy.” Ninh Trường Nhạc lắc đầu, mắt nhìn trời thấy sắp đến giờ dùng bữa liền bài trí: “Cho người chuẩn bị cơm trưa trước đi, rồi đi chuẩn bị cho thế nữ một bộ y phục sạch sẽ.”
Nàng định tự mình vào hoa viên dắt người về dùng cơm trưa. Tiểu ngốc tử mỗi lần chơi đùa cùng tiểu động vật trong hoa viên đều không tránh khỏi việc lăn lộn trên mặt đất, khiến bản thân dơ hầy bẩn thỉu.
Bốn mùa ở Vân Đô Thành phân chia rõ rệt, mùa xuân không dài không ngắn, nhưng thường cũng phải đến tháng sáu mới vào hè. Trước mắt đang là đầu xuân, trong không khí còn mang theo chút lạnh lẽo tàn dư của mùa đông, đi một đoạn đường đến hoa viên cũng không cảm thấy quá nóng.
Từ đằng xa đã thấy Cố Nghênh Khê đang nằm rạp trên mặt đất, mấy con mèo mướp vây quanh nàng đảo quanh. Ninh Trường Nhạc thầm nghĩ, may mà hôm nay không có sinh vật kỳ quái nào.
Ninh Trường Nhạc có chút sợ rắn. Có mấy lần đến tìm tiểu ngốc tử, nàng thấy vài con rắn quấn quýt dưới chân nàng ấy, làm nàng sợ đến mất mật.
Có lẽ là tiểu ngốc tử biết nương tử nhà mình sợ hãi, nên sau này dường như không thấy rắn xuất hiện nữa.
“Khê Khê, lại đây.” Ninh Trường Nhạc dừng bước, từ xa gọi một tiếng, cũng không phải là không muốn qua đó thân cận với tiểu ngốc tử.
“Tới liền đây~” Cố Nghênh Khê nghe thấy tiếng nương tử nhà mình vẫy gọi, vội vàng đứng dậy, phủi phủi bùn đất và cỏ dại dính trên người.
Nàng vẫy vẫy tay từ biệt mấy con mèo mướp bên cạnh: “Ta, nương tử, tìm ta, hôm nay, giải tán, ngày mai, lại chơi.”
Sau đó, nàng vô cùng hớn hở chạy đến trước mặt Ninh Trường Nhạc, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Nương tử.”
“Ngoan~” Ninh Trường Nhạc cười tủm tỉm, chủ động duỗi tay dắt tiểu ngốc tử: “Hôm nay cùng các tiểu miêu trò chuyện có chuyện gì vui sao?”
Nàng cũng chẳng thèm tránh né người khác, mặc cho đám hạ nhân dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình. Nàng không cảm thấy trò chuyện chuyện này với Cố Nghênh Khê có gì là không đúng.
Trước đây, Cố Nghênh Khê từng cẩn thận chia sẻ với nàng những chuyện thú vị mà nàng ấy nói chuyện cùng sóc nhỏ, dùng một ánh mắt vừa mong chờ lại vừa sợ hãi nhìn nàng.
Nàng hiểu được, nàng ấy mong chờ sự thấu hiểu và tán thành của nàng, lại sợ hãi nàng cũng giống như những người khác, sẽ cảm thấy Cố Nghênh Khê ngốc nghếch, cảm thấy Cố Nghênh Khê có vấn đề.
“Tiểu miêu, nói, Vân Đô, có cái, người xấu, cứ ở, Xuân Phong Lâu, bên ngoài, hắt, nước bẩn, nửa đêm, lén lút.”
Tiểu ngốc tử hào hứng vô cùng, chia sẻ với nương tử tin bát quái mà mình vừa mới biết được.
Ninh Trường Nhạc che miệng cười: “Hả, chuyện này cũng thật là… Các tiểu miêu có nói là ai làm không?”
“Ngô~ vào, ngõ Giang Đông, Hạ gia.” Trí nhớ của tiểu ngốc tử rất tốt, nàng không biết ngõ Giang Đông là nơi nào, cũng không biết Hạ gia là nhà ai, nhưng những gì các tiểu miêu nói, nàng liền nhớ kỹ ngay.
Có lẽ là do giao lưu với Ninh Trường Nhạc nhiều hơn, Cố Nghênh Khê nói chuyện đã lưu loát hơn trước rất nhiều, đôi khi có thể nói liền mạch một vài câu ngắn, tình trạng ngắt quãng không còn nghiêm trọng như xưa nữa.
Hai người nắm tay nhau cùng đi về hướng Tùng Khê Viện: “Ồ? Hạ gia sao? Hạ gia ở ngõ Giang Đông, vậy thì chắc là nhà của Lễ Bộ Thị lang Hạ Lương Ký rồi.”
Tiểu ngốc tử không biết Lễ Bộ Thị lang là ai, đối với chuyện này không hiểu lắm, liền tò mò hỏi han. Nàng cảm thấy nương tử nhà mình thật là lợi hại, cái gì cũng biết, lợi hại hơn nàng nhiều.
“Người nọ, vì cái gì, đi, Xuân Phong Lâu, hắt, nước bẩn?”
Chuyện này thì Ninh Trường Nhạc có lẽ thực sự biết đôi chút. Nghe nói vị Hạ Lương Ký Hạ đại nhân kia sinh được bảy đứa con đều là khôn trạch hoặc trung dung, mãi đến đứa con thứ tám mới được một nữ càn nguyên tên là Hạ Lâm. Vì được nuông chiều quá độ nên ả ta đã trở thành một kẻ ăn chơi trác táng nổi danh khắp Vân Đô Thành.
Ả Hạ Lâm này chính là khách quen của chốn phong lưu lâu quán. Xuân Phong Lâu hôm nay vừa mới lăng-xê một vị hoa khôi nương tử, là một khôn trạch cấp bậc cao hiếm thấy. Nghe nói vị hoa khôi nương tử kia dung mạo như hoa, cầm kỳ thi họa thảy đều tinh thông, đêm đầu tiên tiếp khách đã ra giá trên trời tận năm ngàn lượng hoàng kim.
Hạ Lâm tự nhiên không có bản lĩnh bỏ ra năm ngàn lượng hoàng kim để mua đêm đầu tiên của vị hoa khôi nương tử này, nhưng ả cũng không cam lòng chịu thua kém người khác, dự định sẽ tranh làm vị khách thứ hai của nàng ta, đang xoa tay hầm hè chờ đợi kia kìa.
Nào ngờ Xuân Phong Lâu lại đưa ra quy định, vị cô nương kia mỗi tháng chỉ tiếp một người, lần sau phải chờ đến cuộc đấu giá của tháng sau.
Hơn nữa, vị hoa khôi nương tử này tuy rằng tiếp khách, nhưng thực chất theo quy củ của Xuân Phong Lâu, đêm hôm đó vị khách kia cũng chỉ cùng nàng uống rượu đối thơ suốt một đêm, hoàn toàn không có bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào xảy ra.
Hoa khôi nương tử có nguyện ý nảy sinh hành vi thân mật với người ta hay không, thuần túy dựa vào ý nguyện cá nhân của nàng, Xuân Phong Lâu sẽ không cưỡng ép. Vị cô nương này là bán nghệ không bán thân.
Nếu như có ai có thể lọt vào mắt xanh của hoa khôi nương tử, không chỉ có thể có được thân xác của nàng, mà còn được hoàn trả lại toàn bộ số hoàng kim đã dùng để đấu giá.
Cách làm này đã khơi gợi triệt để khẩu vị của mọi người ở Vân Đô Thành, càng khiến cho người ta đỏ mắt ghen tị không thôi. Không ít con cháu thế gia đều mạnh miệng tuyên bố lúc đấu giá tháng sau, quyết sẽ bỏ ra hàng vạn lượng hoàng kim để chụp lấy cơ hội cùng vị hoa khôi nương tử này chung độ đêm xuân.
“Cho nên đó, ả Hạ Lâm kia biết rõ bản thân khó có cơ hội gặp mặt vị nương tử này, e là trong lòng ôm oán hận.”
“Đành phải dùng cái thủ đoạn không thấy được ánh sáng này để làm ghê tởm Xuân Phong Lâu một phen.”
Ninh Trường Nhạc cảm thấy buồn cười, hành vi này quả thực ấu trĩ. Cố Nghênh Khê gãi gãi đầu, đại khái cũng hiểu được một chút. Khái niệm của nàng về tiền tài tương đối mơ hồ, chỉ có thể dựa vào ngữ khí khi kể chuyện của nương tử kết hợp với ngữ cảnh trước sau để phán đoán, đây hẳn là một chuyện cần phải tốn rất nhiều tiền.
“Vì cái gì, phải tốn, rất nhiều tiền, để gặp, hoa khôi, nương tử?”
Trong sự hiểu biết của tiểu ngốc tử, ngoại trừ nương tử nhà mình ra, các khôn trạch khác đều hôi ch3t đi được. Nàng không hiểu nổi tại sao lại có người bằng lòng bỏ ra rất nhiều tiền chỉ để đi gặp một người như vậy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận