Chương 39
Ninh Trường Nhạc nhếch môi, mỉm cười với Tiểu Càn Quân nhà mình, dường như rất vừa lòng với hàng dấu răng đều tăm tắp mà nàng vừa để lại trên vai Cố Nghênh Khê.
Nàng ngốc khẽ thở dài một tiếng, tùy tay buông rèm giường xuống. Ánh nắng ban trưa len lỏi khắp nơi, xuyên qua những khe hở của tấm rèm khép chặt, rọi vào khoảng không gian u tối mà Cố Nghênh Khê cố tình tạo ra.
Không khí quá mức oi bức khiến hai người phải kéo chăn ra, xếp thành từng tầng lót dưới thân. Những tia nắng vàng vụn vặt hòa vào hai thân hình đang quấn quýt, quang ảnh đan xen tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo.
Kỳ thực Cố Nghênh Khê có thể cảm nhận được, phu nhân nhà mình đôi khi chẳng giống vẻ thanh cao, dè dặt thường ngày chút nào, ngược lại càng giống một cô nương nghịch ngợm, thỉnh thoảng lại làm ra vài hành động không hề phù hợp với tính cách biểu hiện bên ngoài của nàng.
Đặc biệt là những lúc hai người thân mật, Ninh Trường Nhạc dường như đặc biệt thích lưu lại dấu ấn của riêng mình trên người Cố Nghênh Khê. Khi thì là từng hàng dấu răng, khi thì là những vết xanh tím do hôn mút tạo thành, có đôi khi lại là từng vệt cào đỏ ửng trên lưng Cố Nghênh Khê, lúc bị dày vò đến gắt gao còn có thể cào rách cả da.
Nhưng Cố Nghênh Khê có thể cảm nhận được phu nhân nhà mình rất thích hành vi này. Đã nhiều lần nàng thấy Ninh Trường Nhạc nghiêng đầu ghé sát vào tuyến hương của mình, dáng vẻ có chút rục rịch, tựa hồ cũng muốn thử xem liệu Khôn Trạch có thể đánh dấu Càn Nguyên hay không.
Nàng ngốc nhoài người dậy, nịnh nọt hôn lên đôi môi mềm mại của phu nhân nhà mình, rồi dắt bàn tay trái đang bủn rủn của nàng đặt lên vai mình, dẫn lối cho nàng tiến đến gần tuyến hương.
“Phu nhân, nàng có muốn cắn không?”
Mí mắt Ninh Trường Nhạc khẽ run, nhìn Tiểu Càn Quân nhà mình với vẻ mặt đầy chân thành. Nàng ngốc dường như không hề cảm thấy có gì sai trái, ý tứ trong lời hỏi han cũng rất rõ ràng: nếu Ninh Trường Nhạc muốn cắn, nàng nhất định sẽ để Ninh Trường Nhạc cắn.
Thế nhưng, trên đời này làm gì có đạo lý Càn Nguyên lại cho phép bản thân bị Khôn Trạch đánh dấu? Bị Khôn Trạch cắn một ngụm, khoan hãy bàn đến chuyện sinh lý có gặp vấn đề gì không, chỉ nói về mặt tâm lý thì căn bản chẳng có Càn Nguyên nào chấp nhận nổi hành vi mang tính sỉ nhục này.
“Sao lại hỏi vậy?” Ninh Trường Nhạc rủ mắt, dời tầm mắt đi nơi khác, tạm thời né tránh ánh nhìn chân thành cuồng nhiệt của nàng ngốc.
“Bởi vì ta cảm thấy phu nhân sẽ thích.” Nàng ngốc nghiêng đầu. Tuy rằng mỗi lần Ninh Trường Nhạc dường như chỉ nhẹ nhàng hôn lên tuyến hương của nàng, nhưng nàng có thể cảm nhận được, nếu để Ninh Trường Nhạc cắn một ngụm, đối phương chắc chắn sẽ rất vui.
Ninh Trường Nhạc chủ động nhấc chân quắp lấy thắt lưng nàng, ngón tay mơn trớn trên cổ nàng:
“Ta thích thì Khê Khê sẽ nguyện ý cho ta cắn sao?”
“Đương nhiên rồi.” Cố Nghênh Khê không chút do dự, sau đó nàng vô cùng đắc ý nói: “Hơn nữa, ta đã hỏi ma ma rồi.”
Ngón tay đang cử động của Ninh Trường Nhạc khựng lại, trong lòng thắt chặt. Không thể nói rõ tâm tình của nàng lúc này là thế nào, nàng không ngờ Cố Nghênh Khê lại có thể làm đến mức này, dường như chỉ để nàng vui lòng, có bảo làm gì nàng ấy cũng sẵn lòng.
“Ma ma nói có thể cắn.” Cố Nghênh Khê phất tay vén lọn tóc đẫm mồ hôi ra sau, chủ động đưa tuyến hương của mình đến dưới môi phu nhân.
“Phu nhân cắn đi, bằng không một lát nữa Khê sẽ không còn sức lực đâu.”
Ma ma nói, Khôn Trạch đương nhiên cũng có thể đánh dấu Càn Nguyên, chỉ là cấu tạo tuyến hương của Càn Nguyên không giống với Khôn Trạch. Tuyến hương của Khôn Trạch khi bị đánh dấu sẽ tự động trở nên mềm mại hơn để giúp việc đánh dấu diễn ra thuận lợi, giảm bớt đau đớn.
Trên đó có một lớp màng mỏng bẩm sinh che phủ, răng đánh dấu của Càn Nguyên khi đâm vào hay rút ra đều không gây tổn thương quá lớn.
Sau khi hoàn thành đánh dấu, tuyến hương của Khôn Trạch cũng sẽ nhanh chóng khôi phục.
Nhưng Càn Nguyên thì khác, lúc bị đánh dấu sẽ vô cùng đau đớn. Tuyến hương vốn đã nhạy cảm và yếu ớt hơn những vùng da thịt khác, mà khi Càn Nguyên bị Khôn Trạch đánh dấu còn phải chú ý ức chế tuyến hương của mình, tránh để hương tin bạo tẩu làm tổn thương Khôn Trạch.
Nếu không phải tình cảm đủ sâu đậm, thực chất không nên để Càn Nguyên cho Khôn Trạch nhà mình cắn. Bởi lẽ đối với cả hai bên, đây đều không phải là một trải nghiệm vui vẻ gì, Khôn Trạch cũng chẳng thể có được khoái cảm nhờ việc đánh dấu Càn Nguyên.
Ninh Trường Nhạc vuốt ve tuyến hương đang đập rộn ràng của Tiểu Càn Quân nhà mình. Vùng da thịt mềm mại đàn hồi nơi đó dường như có chút sợ hãi, lúc đầu ngón tay nàng chạm vào, nàng có thể cảm nhận được tuyến hương khẽ rụt lại một chút.
Nàng biết, Càn Nguyên bị Khôn Trạch đánh dấu là một việc vô cùng đau đớn. Nàng thừa nhận bản thân cố chấp, rõ ràng chẳng thể có được khoái cảm như lúc Càn Nguyên đánh dấu Khôn Trạch, nhưng nàng vẫn khát khao được cắn Càn Nguyên của mình một ngụm.
Từ khoảnh khắc nhìn thẳng vào tâm ý của chính mình, nàng đã luôn muốn làm như vậy, muốn vị Tiểu Càn Quân đáng yêu này vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình nàng.
Ninh Trường Nhạc từ nhỏ đã là người có ý thức lãnh địa cực kỳ mạnh mẽ. Đối với những thứ thuộc về mình, nàng tuyệt đối không cho phép kẻ khác tơ tưởng nửa phần. Hiện tại nàng đã xác định Cố Nghênh Khê là người của mình, tự nhiên cũng muốn nàng ngốc này từ thân xác đến tâm hồn hoàn chỉnh chỉ thuộc về mình nàng.
Khúc gỗ ngốc nghếch dường như sắp thông suốt rồi, nàng biết mình có chút hư hỏng, tất cả những gì lưu lại trên tờ giấy trắng tinh này đều do một tay nàng vẽ nên.
“Sẽ đau lắm đấy.” Ninh Trường Nhạc lẩm bẩm.
Nàng ngốc không nói thêm gì nữa, chỉ càng chủ động dướn tuyến hương của mình về phía trước vài phân, dùng sự im lặng đầy kiên định để bày tỏ quyết tâm với Ninh Trường Nhạc.
Đau lòng thì dĩ nhiên là đau lòng, nhưng Ninh Trường Nhạc làm sao kháng cự nổi sự cám dỗ như vậy. Con mồi đã ngoan ngoãn tự dâng hiến chính mình, nàng vốn là một thương nhân chứ chẳng phải kẻ làm đại từ thiện, sao có thể mềm lòng buông tha cho người ta ngay lúc này được.
Dù Ninh Trường Nhạc đã vô cùng nỗ lực khống chế lực cắn của mình, nhưng khoảnh khắc răng nanh ngập sâu vào, Cố Nghênh Khê vẫn đau đến mức toát mồ hôi lạnh. Cả người nàng không ngừng run rẩy, đầu óc trống rỗng, dù đã cắn chặt đến rách cả môi nhưng nàng vẫn không nhịn được mà phát ra những tiếng “ư ư” nghẹn ngào.
Cảm giác cứ như lừa người vậy, ai bảo Khôn Trạch khi đánh dấu Càn Nguyên thì không thể có được khoái cảm tương ứng? Ninh Trường Nhạc nghiêm túc nghi ngờ đây chỉ là lời đồn nhảm do đám Càn Nguyên ích kỷ không muốn bị cắn tung ra mà thôi.
Nếu không thì tại sao người bị cắn là Cố Nghênh Khê, mà người bủn rủn cả chân lại là nàng chứ?
Ninh Trường Nhạc cảm thấy hương tin trong cơ thể mình hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, giống như trong người Cố Nghênh Khê có một xoáy nước khổng lồ sâu không thấy đáy, không ngừng rút lấy hương tin vị vải thiều từ cơ thể nàng sang.
Chẳng mấy chốc, Ninh Trường Nhạc đã không còn sức để tiếp tục cắn nữa. Trong đầu nàng như có pháo hoa nổ vang, mềm nhũn ngã gục xuống, còn nàng ngốc với sắc mặt trắng bệch lại nếm trải một tia sảng khoái từ trong cơn đau đớn.
Nàng cúi đầu, nhìn thấy phu nhân nhà mình hai mắt nhắm nghiền, thân hình run rẩy nhè nhẹ một cách không rõ ràng. Nàng mơn trớn lên vùng ấm áp mềm mại quen thuộc, khiến Ninh Trường Nhạc càng thêm nhạy cảm mà run lên.
Đầu ngón tay nhảy múa phảng phất như đang gảy lên từng âm phù êm tai trên dây đàn, tựa làn gió mát như tiếng suối róc rách xuyên qua rừng rậm, hòa vào sông ngòi hồ hải, cá nhỏ cũng đã tìm được chốn về.
Ma ma dường như cũng chưa từng nói sau khi phu nhân cắn mình một ngụm thì có sao không, nàng có chút lo lắng, nhưng lại cảm thấy đùi mình bị một dòng nước ấm áp nào đó thấm ướt.
Nàng hoảng hốt, vội vàng cúi đầu kiểm tra. Nhưng Cố Nghênh Khê rốt cuộc cũng không còn là nàng ngốc chưa trải sự đời, hiện tại nàng đã rất có kinh nghiệm. Nàng có chút không chắc chắn đưa tay lau thử một chút, hai ngón tay cái và trỏ vê vê rồi đưa lên chóp mũi ngửi, lại đưa vào miệng nếm thử.
Xác nhận rõ ràng là thứ gì rồi nàng mới yên tâm. Phu nhân nhà nàng vẫn đang run rẩy không thôi, có lẽ là đang chìm đắm trong dư vị quen thuộc.
Cố Nghênh Khê cảm thấy thật thú vị, hóa ra phu nhân cắn mình không chỉ vui vẻ mà còn được thỏa mãn đến vậy.
Nàng cúi đầu, ngậm lấy và hôn lên đôi môi mềm mại của phu nhân, cạy mở hàm răng, vị ngọt ngào lập tức tràn ngập khoang miệng.
Ninh Trường Nhạc chưa kịp phản ứng đã bị đầu lưỡi của nàng cuốn lấy cùng khiêu vũ. Nàng ngốc dường như rất thích cướp đoạt hết sạch không khí trong miệng nàng, lần nào cũng hôn đến mức Ninh Trường Nhạc không thở nổi, phải giơ tay đẩy đẩy.
Cho dù sự kháng cự không hề mãnh liệt, Cố Nghênh Khê vẫn sẽ buông nàng ra ngay lập tức để không khí tươi mới tràn vào khoang miệng và mũi của phu nhân. Mà lúc này, nàng ngốc cũng chẳng chịu ở yên một chỗ.
Đôi môi nàng trượt xuống chiếc cổ trắng ngần mịn màng, đợi đến khi phản ứng của phu nhân không còn quá kịch liệt mới bắt đầu dịu dàng phát động tấn công.
Cố Nghênh Khê rất thích cảm giác gắn kết chặt chẽ từng giây từng phút này. Phu nhân nhà nàng sẽ vì từng cử động của nàng mà hoan hân run rẩy, nàng biết rõ làm sao để lấy lòng phu nhân, đã từng lĩnh hội qua mọi phong cảnh tuyệt mỹ trên người nàng.
“Nàng… ưm… nhẹ một chút.” Ninh Trường Nhạc không thể không lên tiếng nhắc nhở. Tuy rằng Tiểu Càn Quân nhà mình hôm nay đã đặc biệt dịu dàng, nhưng sau cái cắn vừa rồi, nàng cũng không biết tại sao bản thân lại nhạy cảm đến thế, dường như chỉ cần một nụ hôn nhẹ nhàng của Cố Nghênh Khê là có thể khiến nàng hoàn toàn tan chảy.
Huống hồ lúc này Tiểu Càn Quân nhà mình cứ như một chú sư tử con đói khát, nhe nanh vuốt gặm nhấm khắp nơi, còn bản thân Ninh Trường Nhạc lại giống như món mỹ vị bày trên bàn ăn chờ người thưởng thức, vừa sợ hãi lại vừa mong chờ.
Nàng sắp điên rồi, nửa thân dưới dường như đã không còn là của mình nữa. Nàng thẹn thùng chẳng dám nói bản thân cảm thấy có chút hổ thẹn, cảm giác này giống như bị mất khống chế, cứ liên tục trào ra ngoài, nàng muốn khóc.
Không đúng, hình như nàng đã thực sự khóc rồi, căn bản không cầm được nước mắt, đuôi mắt ửng hồng rực rỡ, lại càng thêm quyến rũ mị hoặc.
Cố Nghênh Khê vô cùng bất đắc dĩ, cảm thấy hôm nay mình giống như một tên hái hoa tặc làm xằng làm bậy, bắt nạt phu nhân nhà mình đến mức trên dưới đều khóc, lại còn khóc dữ dội như thế, dỗ dành thế nào cũng không xong.
Sau này Cố Nghênh Khê phát hiện, phu nhân tuy ngoài miệng từ chối, nhưng mỗi khi nàng định rút ra thì luôn bị Ninh Trường Nhạc đang dỗi hờn cắn mạnh một ngụm lên vai. Phu nhân nhà nàng không nói ra được những lời níu giữ, chỉ có thể dùng hành động để cảnh cáo nàng: dám đi ra ngoài thử xem?
Cố Nghênh Khê cũng không dám dừng lại. Hiếm khi thấy vị lãnh mỹ nhân ngày thường luôn lạnh lùng như băng của nhà mình, có một ngày lại vừa khóc vừa mắng nàng, đồng thời lại quấn quýt lấy nàng như một chú bạch tuộc, ôm chặt lấy nàng không buông.
Được bao bọc và quấn lấy bởi sự ấm áp quen thuộc, Cố Nghênh Khê tỉ mỉ mơn trớn qua những nếp gấp thân thuộc kia. Nàng khẽ động một chút, phu nhân lại run lên một chút. Sau đó, nàng giơ tay chọc chọc vào gò má mềm mại của Ninh Trường Nhạc, liền bị Ninh Trường Nhạc lườm một cái sắc lẹm.
“Làm gì thế?”
Ninh Trường Nhạc vẫn đang điều chỉnh nhịp thở của mình, trong lúc thở dốc dồn dập liền tranh thủ hỏi một câu.
“Không có gì ạ.”
Nàng ngốc làm sao dám nói thật. Nàng cảm thấy hôm nay phu nhân thật mới lạ, thế mà lại biết mắng người, còn mắng rất nhiều rất nhiều. Những lúc hành phòng trước kia, phu nhân nhà nàng thường chỉ nhíu mày khóc thút thít, những tiếng hừ nhẹ mềm mại ấy giống như móng vuốt mèo con khẽ cào cào vào lòng nàng.
“Không nói thật sao?” Ninh Trường Nhạc đã lấy lại sức, không dám dung túng nàng ngốc làm thêm quá nhiều lần, chủ yếu là vì nàng thực sự cảm thấy hôm nay mình quá mức nhạy cảm, rất dễ dàng…
Hiện tại dưới thân là một mảnh hỗn độn, tấm đệm giường này hôm nay xem như bỏ đi hoàn toàn rồi.
“Ta nói mà… chỉ là thấy phu nhân đáng yêu quá thôi.”
Cố Nghênh Khê bế Ninh Trường Nhạc lên, đưa nàng đến bồn tắm trong phòng ấm trước, dặn dò nàng ngàn vạn lần không được ngủ, lúc này mới quay trở lại, vội vàng mặc đại một bộ quần áo vào rồi mở cửa sai người đem chăn đệm trên giường đi đổi sạch sẽ.
Đợi đến khi tận mắt nhìn thấy các thị nữ thay tấm đệm chăn sạch sẽ, trải lại giường tươm tất rồi rời đi hết, nàng mới đóng cửa phòng lại, xoay người đi về phía phòng ấm.
Người vừa rồi còn ngoan ngoãn hứa với nàng là tuyệt đối không ngủ, lúc này đã tựa vào thành bể tắm ngủ ngon lành từ đời nào.
Chẳng còn cách nào khác, Cố Nghênh Khê đành chịu thương chịu khó hầu hạ phu nhân nhà mình tắm rửa, thay y phục, cuối cùng mới bế người đặt lên giường để nghỉ ngơi thật tốt.
Còn về phần mình, nàng chỉ có thể tự thân vận động giải quyết mà thôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận