Chương 5
Sửa lại cách xưng hô xong, hai người nhất thời lại chẳng biết nói gì tiếp theo, trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng.
Có lẽ vì cảm thấy sau khi đổi cách gọi, chuyện thành hôn cưới vợ này đã là ván đã đóng thuyền, Cố Nghênh Khê trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn đi. Lúc này nàng mới muộn màng cảm thấy đói bụng. Từ sáng sớm tinh mơ đã phải bò dậy ra cửa đón dâu, đến tận bây giờ, ngay cả một hớp nước trà nàng cũng chưa được uống.
Người hầu hạ vốn đã lui xuống từ lâu, trong phòng chỉ còn lại chính mình và phu nhân. Cố Nghênh Khê ngó nghiêng nhìn quanh, có chút ủy khuất.
“Nàng làm sao vậy?” Ninh Trường Nhạc vừa tháo trâm cài vừa hỏi. Bộ hôn phục dày nặng cùng với mớ trang sức châu báu đầy đầu khiến nàng ngột ngạt đến mức không thở nổi. Thoáng nhìn thấy Cố Nghênh Khê cứ ngốc nghếch đứng thẫn thờ, trên mặt lộ rõ vẻ ủy khuất, nàng không khỏi tự hỏi tiểu ngốc tử này lại đang nghĩ đến chuyện kỳ quái gì rồi.
“Khê… đói.” Tiểu ngốc tử xoa xoa bụng, tiếng bụng kêu rột rột vang lên. Nàng xị mặt đầy vẻ không vui, bình thường mẫu thân chưa bao giờ để nàng phải chịu đói như thế này.
Ninh Trường Nhạc lại bắt đầu hoài nghi ý nghĩ lúc trước của mình rằng tiểu ngốc tử này không đến mức quá ngốc liệu có đúng hay không. Đói bụng thì phải biết tự đi tìm đồ ăn chứ.
“Lại đây.” Ninh Trường Nhạc vẫy vẫy tay.
Cố Nghênh Khê ngoan ngoãn đi tới, rất có lễ phép mà ngồi xổm xuống trước mặt nàng, không muốn để Ninh Trường Nhạc phải ngước lên nhìn mình.
“Đói bụng thì phải chủ động tìm đồ ăn chứ.” Ninh Trường Nhạc không nhịn được, nhìn dáng vẻ thuận tùng của tiểu ngốc tử liền đưa tay khẽ xoa đầu nàng, kiên nhẫn dạy bảo.
“Khê không biết tìm ở đâu cả.” Cố Nghênh Khê rầu rĩ không vui. Nàng đúng là không biết thật, ba bữa cơm của nàng đều có giờ giấc cố định, cứ đến giờ là nàng chỉ cần ngồi vào bàn, thức ăn tự động sẽ được dâng lên.
Ninh Trường Nhạc lắc đầu: “Nhưng Khê Khê có thể gọi người vào, phân phó một tiếng là được mà.”
“Sau này nếu Khê Khê ở bên ngoài mà đói bụng thì cũng phải nhớ kỹ, phải đi tìm đồ ăn, không biết thì hỏi người khác, tuyệt đối không được để bản thân chịu đói, biết chưa?”
Ninh Trường Nhạc chợt nghĩ đến điều gì đó nên ân cần dặn dò. Tiểu ngốc tử ở trong phủ thì hiếm khi bị đói, nhưng ngộ nhỡ có tình huống bất ngờ xảy ra bên ngoài, dạy nàng biết chủ động tìm thức ăn khi đói bụng trước vẫn là điều không thừa.
“Được, Khê đi ngay đây.” Cố Nghênh Khê nghe lời đứng dậy. Nàng định chạy ra kéo cửa gọi người, nhưng mới đi được vài bước đã ‘bạch bạch bạch’ chạy ngược trở lại.
“Phu nhân muốn ăn gì?”
Đến lúc này mà vẫn không quên quan tâm người khác, Ninh Trường Nhạc nghĩ thầm lời Tĩnh An Hầu nói lúc trước quả thực không lừa nàng. Tiểu ngốc tử tuy ngốc, nhưng lại là một đứa trẻ ngoan biết xót thương người khác.
Chỉ có thể nói vợ chồng Tĩnh An Hầu dạy dỗ con cái rất tốt, dẫu Cố Nghênh Khê không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng ít nhất nàng biết đau lòng vì người khác, lại biết tôn trọng hỏi ý kiến của đối phương, đây là điều hiếm thấy ở các Càn Nguyên.
“Khê Khê muốn ăn gì?”
“Thịt! Còn có… ngó sen nữa!”
Cố Nghênh Khê rất vui vẻ, đây là hai món nàng thích nhất, nàng liền hớn hở chia sẻ với phu nhân nhà mình.
Ninh Trường Nhạc gật đầu: “Vậy thì bảo người chuẩn bị những thứ đó là được, món chính thì thêm chút cháo, trước khi ngủ ăn thanh đạm một chút cho dễ tiêu hóa.”
“Dạ ~” Cố Nghênh Khê nhận lệnh, cũng không hỏi lý do vì sao, lại ‘bạch bạch bạch’ chạy ra cửa, mở rộng cửa phòng.
Nàng ló cái đầu nhỏ ra ngoài. Đứng cạnh cửa là Thúy Trúc, thị nữ thân cận hầu hạ nàng từ nhỏ. Nhìn thấy người quen, mắt Cố Nghênh Khê sáng rực lên.
“Phu nhân đói bụng rồi, dọn thức ăn lên đi, muốn có thịt, ngó sen, với cả cháo nữa.” Phân phó nhanh như chớp xong, nàng ‘rầm’ một tiếng đóng chặt cửa lại, chỉ để lại Thúy Trúc ở bên ngoài còn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng vừa khép chặt.
Ninh Trường Nhạc ở bên trong tự nhiên cũng nghe thấy lời Cố Nghênh Khê nói, tiểu ngốc tử này đột nhiên lại thông minh đột xuất, còn biết mượn danh nghĩa của nàng làm cái cớ.
Nàng mệt mỏi tựa vào giường sập, nheo mắt nghỉ ngơi. Hôm nay Ninh Trường Nhạc cũng phải dậy từ sớm tinh mơ để sửa soạn trang điểm, gồng mình ngồi im thin thít suốt một thời gian dài, lễ nghi tư thái đều không dám sai sót một ly, nếu không sẽ bị người ta chê cười là nữ nhi nhà thương hộ không có giáo dưỡng.
Nàng không muốn nghe những lời rèm pha đó. Người đời luôn có thành kiến, dẫu nàng có làm tốt đến đâu, chỉ cần mang cái danh xuất thân từ nhà thương gia là đủ để xóa sạch mọi nỗ lực.
Nhưng giờ đây, nàng đã thành hôn với Cố Nghênh Khê, không nói đến việc nàng là Thế nữ phu nhân của Hầu phủ, ngay cả bệ hạ cũng đã ban phong nàng làm Huyện chúa, có cáo mệnh thân phong, xem như đã thoát khỏi thân phận tiện tịch. Thế nhưng người ngoài dù không nói thẳng ra mặt, thì sau lưng cũng sẽ cười nhạo nàng bán mình gả cho một Thế nữ ngốc để đổi lấy vinh hoa phú quý.
Trên thực tế, Ninh Trường Nhạc chẳng hề bận tâm bản thân có mang thương tịch hay không. Sĩ tộc thì đã sao? Trong nhận thức của nàng, nhân phẩm và năng lực mới là tiêu chuẩn để đánh giá một con người có ưu tú hay không. Chỉ là, nàng không để ý không có nghĩa là kẻ khác không để ý, và càng không có nghĩa là phụ thân nàng không để ý.
Con người ta sống trên đời, đâu phải chỉ lo cho bản thân vui vẻ là xong. Cố Nghênh Khê đối với người khác có lẽ không phải là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng đối với Ninh Trường Nhạc mà nói, lại là sự lựa chọn không thể thích hợp hơn.
Nàng ấy có thể giúp nàng thoát khỏi tiện tịch, lại chẳng hề quản thúc hay can thiệp vào những việc nàng làm. Ninh Trường Nhạc cũng không cầu xin có một Càn quân có thể che chở cho mình, nàng chỉ cầu Càn quân ấy không trở thành kỳ đà cản mũi trên con đường hoàn thành lý tưởng sự nghiệp của nàng. Cố Nghênh Khê như vậy là quá tốt rồi, nàng rất hài lòng.
Đột nhiên, nàng cảm thấy bắp chân mình được ai đó nâng lên. Người nọ dịu dàng cởi bỏ giày tất của nàng, ôm chân nàng vào lòng rồi nhẹ nhàng xoa bóp. Ninh Trường Nhạc mở mắt, quay đầu nhìn lại, thấy tiểu ngốc tử đang cúi đầu nghiêm túc mát-xa cho mình, nàng liền từ bỏ ý định rút chân về.
“Khê Khê?”
Cố Nghênh Khê nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, thấy đôi mày thanh tú của phu nhân đầy vẻ mệt mỏi, nàng ngoan ngoãn giải thích:
“Phu nhân trông rất mệt.”
“Mẫu thân mệt, Khê xoa bóp cho mẫu thân là sẽ hết ngay.”
Dù Ninh Trường Nhạc luôn biết không thể dùng lẽ thường để đánh giá Cố Nghênh Khê, nhưng tiểu ngốc tử này thật sự khác biệt hoàn toàn so với đại đa số Càn Nguyên trên đời.
Trong đầu nàng không hề có quan niệm Càn Nguyên thì cao quý hơn Khôn Trạch, càng không có ý nghĩ Càn quân thì không nên hạ mình cởi giày tất hầu hạ Khôn Trạch của mình.
Đối với nàng, phu nhân và mẫu thân đều là những người thân cận nhất, mà đã là người thân cận thì nên đối xử như thế.
Ninh Trường Nhạc ngẩn người. Tuy trong lòng nàng cũng không cam chịu những thành kiến do giới tính mang lại, nhưng nàng quả thực chưa từng nghĩ tới tiểu ngốc tử lại có thể làm đến mức này vì nàng.
Thấy phu nhân không phản ứng gì, Cố Nghênh Khê chỉ cúi đầu nghiêm túc xoa bóp tiếp. Thân là Càn Nguyên, ngón tay nàng thon dài, lòng bàn tay to rộng mang theo nhiệt độ ấm áp sưởi ấm lòng người, từng chút từng chút một xoa bóp vô cùng mềm mại.
Nàng còn chu đáo hỏi han: “Phu nhân có thoải mái không?”
Khi Thúy Trúc xách hộp thức ăn bước vào phòng liền nhìn thấy cảnh tượng này, lại nghe thấy lời Thế nữ nhà mình nói, nàng ta không khỏi trợn to hai mắt.
Chuyện gì thế này? Thế nữ nhà mình cư nhiên đã bắt đầu nói ra mấy lời hổ báo trêu ghẹo người ta thế này từ bao giờ vậy?
Thúy Trúc nhanh chóng bày biện thức ăn xong liền lập tức lui ra ngoài. Lúc đỏ mặt đóng cửa lại, trong đầu nàng ta vẫn còn nghĩ: Hầu gia và phu nhân cứ lo lắng Thế nữ không hiểu chuyện phòng the, đúng là lo hão mà.
Thế nữ nhà họ đâu có phải không hiểu? Rõ ràng là quá rành thì có!
Hai người trong phòng đều không chú ý đến động tĩnh của Thúy Trúc, mãi đến khi ngửi thấy mùi hương thức ăn ngào ngạt mới nhận ra trên bàn đã bày sẵn cơm canh.
Thấy tiểu ngốc tử mắt lom lom nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, nhưng tay thì vẫn cẩn thận từng li từng tí xoa bóp cho mình, Ninh Trường Nhạc mỉm cười, nhẹ nhàng rút chân ra khỏi đôi tay của Cố Nghênh Khê, cúi người tự mình mang lại giày tất.
Nàng nói với nàng ấy: “Đi thôi, dùng bữa nào.”
Tiểu ngốc tử rõ ràng là vui mừng ra mặt, nàng nhắm mắt theo đuôi bước theo sau phu nhân, đi tới cạnh bàn rồi ngồi xuống.
Dù đang rất thèm thuồng, nhưng nàng vẫn rất có lễ phép chờ phu nhân động đũa trước, sau đó mới bưng bát đũa của mình lên.
Dù sao cũng là Thế nữ Hầu phủ, cho dù có đói khát thế nào thì nàng vẫn giữ được gia giáo dùng bữa rất tốt, không hề có kiểu ăn ngấu nghiến như Ninh Trường Nhạc tưởng tượng. Nàng chỉ ăn miếng to một chút, nhưng không hề phát ra tiếng động quá lớn, khi nhai thì ngoan ngoãn mím chặt môi, hai má vì căng phồng thức ăn mà nhô lên, trông giống hệt như một chú sóc nhỏ.
Đáng yêu vô cùng.
Ninh Trường Nhạc mỉm cười. Ở bên cạnh Cố Nghênh Khê luôn mang lại cho nàng cảm giác thư thái và tự tại đến lạ lùng, tâm trạng lúc nào cũng được duy trì ở trạng thái vui vẻ.
Tiểu ngốc tử ăn rất nhanh, không giống như Ninh Trường Nhạc cứ thong thả ăn từng miếng nhỏ. Nàng đặt bát đũa xuống, ngoan ngoãn lau miệng rồi nhìn chằm chằm Ninh Trường Nhạc vẫn đang dùng bữa.
Chờ đến khi Ninh Trường Nhạc cũng ăn xong, tiểu ngốc tử mới mở lời:
“Phu nhân, tắm rửa.”
Dùng bữa xong thì phải tắm rửa, tắm rửa xong thì phải đi ngủ, đây là thói quen sinh hoạt do mẫu thân dạy dỗ, Cố Nghênh Khê nhiều năm qua vẫn luôn tuân theo như vậy.
Nàng nghĩ, hiện tại nàng đã cùng dùng bữa với phu nhân xong rồi, vậy thì hai người tự nhiên phải cùng nhau đi tắm, sau đó cùng nhau đi ngủ, như vậy mới đúng chứ nhỉ?
Nhìn thấy Ninh Trường Nhạc có chút ngơ ngác, nàng bèn rụt rè bổ sung thêm một câu:
“Khê cũng tắm, sau đó… cùng đi ngủ.”
Chẳng lẽ mình nói sai điều gì sao? Sao lại thấy vẻ kinh ngạc trong mắt phu nhân thế kia, phu nhân trước giờ chưa từng lộ ra biểu cảm như vậy với nàng bao giờ. Cố Nghênh Khê không khỏi cảm thấy ủy khuất trong lòng, chẳng lẽ phu nhân cũng ghét bỏ nàng ngốc, không muốn cùng nàng tắm rửa đi ngủ sao?
Cái khổ chính là ở chỗ tiểu ngốc tử này tuy tuổi tác đã lớn, nhưng những chuyện sâu xa thầm kín của người trưởng thành thì lại chẳng hiểu một xu. Thế nhưng Ninh Trường Nhạc thì lại khác, trước khi xuất giá, nàng đã được các ma ma do cung đình đặc phái tới dạy dỗ quy củ, đương nhiên cũng dạy cả cách hầu hạ Càn quân của mình.
Ai ai cũng biết Cố Nghênh Khê không được thông minh, đương nhiên không trông mong gì vào việc nàng ấy có thể chủ động hành phòng. Nhưng Tĩnh An Hầu nôn nóng cưới vợ cho Cố Nghênh Khê là vì cái gì? Tất nhiên là để mau chóng bế cháu ngoan rồi.
Chuyện phòng the này dẫu thế nào cũng không tránh được. Tiểu ngốc tử kia không dạy được, thì chỉ có thể dạy cho Khôn Trạch có đầu óc bình thường là nàng đây cách chủ động dẫn dắt Càn quân của mình, trong chuyện giường chiếu lại càng phải học cách dẫn dắt để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.
Vốn dĩ Ninh Trường Nhạc còn đang băn khoăn tiểu ngốc tử này cái gì cũng không biết, nàng tuy không nội liễm hàm súc như các Khôn Trạch khác, nhưng dù sao nàng cũng là thân Khôn Trạch, bảo nàng phải chủ động thì ít nhiều cũng thấy ngượng ngùng.
Thế nhưng giờ tiểu ngốc tử này là thế nào đây? Người vừa nói chuyện rõ ràng là Cố Nghênh Khê không sai chứ?
Không chỉ đòi tắm chung, lại còn muốn ngủ chung giường? Tiểu ngốc tử này rõ ràng là rất rành rẽ chuyện này cơ mà!
“Tự nhiên là nên như thế rồi.” Trong lòng Ninh Trường Nhạc thầm mắng tiểu ngốc tử một trận, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng như cũ.
Chỉ là Cố Nghênh Khê chẳng hiểu sao bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, có chút sờ sợ.
Nhưng nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều, nguyên nhân chủ yếu là vì hôm nay phải thức dậy quá sớm, vừa ăn no xong là cơn buồn ngủ của tiểu ngốc tử đã kéo đến, lúc này nàng chỉ ước sao có thể mau chóng tắm rửa xong để đi ngủ.
Thế là, tiểu ngốc tử là người đầu tiên lao vào trong phòng tắm, vui vẻ ngâm mình. Trong phòng tắm có một bể tắm rất lớn, nước ấm luôn được chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào.
Trong bể tắm thế mà còn thả rất nhiều món đồ chơi nhỏ bằng gỗ tạo hình các loài động vật. Cố Nghênh Khê bóp bóp một con búp bê gỗ hình chú mèo nhỏ trong tay, miệng lẩm bẩm tự chơi một mình.
Khi Ninh Trường Nhạc đã chuẩn bị xong tâm lý bước vào thì liền nhìn thấy cảnh tượng này. Nghĩ đến việc tiểu ngốc tử có lẽ thật sự chỉ đơn thuần là không hiểu gì cả, cho nên mới đưa ra thỉnh cầu cùng tắm, Ninh Trường Nhạc bỗng thấy bản thân thật đen tối, đã nghĩ oan cho Cố Nghênh Khê rồi.
Thế là nàng cũng không còn ngượng ngùng nữa. Nói cho cùng, trong lòng Ninh Trường Nhạc vẫn chỉ xem Cố Nghênh Khê như một đứa trẻ to xác mà thôi.
Tuy rằng nàng ấy cao hơn nàng, ngoại hình là một người trưởng thành, nhưng tâm trí thực chất cũng chẳng khác gì đứa trẻ lên ba. Cho dù Ninh Trường Nhạc có trút bỏ xiêm y trước mặt nàng, Cố Nghênh Khê chắc cũng chẳng nghĩ ngợi gì phức tạp.
Ninh Trường Nhạc đã nghĩ như vậy, thế nhưng khi nàng trút bỏ xiêm y, bước chân vào trong bể tắm, ánh mắt nhìn thẳng chằm chằm của tiểu ngốc tử lại khiến nàng không khỏi có chút thẹn thùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận