Chương 11
Vừa về đến nhà, Hạ Dĩ Nịnh đã nhận được tin nhắn từ Hoắc Kỳ.
Chịu để cô ấy làm tài xế cho cậu, còn bảo là không thú vị.
Hoắc Kỳ thực sự rất muốn biết, cô bạn thân ngàn năm không nở hoa như cây vạn tuế của mình, có phải là đã biết rung động rồi hay không.
Nở hoa cũng tốt, áp lực ở Hạ thị quá lớn, lớn đến mức khiến một người luôn vui vẻ, hoạt bát như ánh mặt trời khi đến gần cũng sẽ biến thành một cái xác không hồn. Hơn nữa cô không nghĩ rằng bạn thân mình có năng lực yêu một ai đó, cùng lắm chỉ là cảm giác tươi mới, kích thích, cùng với một chút thích thú ít ỏi mà thôi.
Thỏa mãn về mặt sinh lý là đủ rồi, không cần thiết phải thật lòng, dù điều này có lẽ không công bằng với Minh Tư An.
Nhưng cô là bạn thân của Hạ Dĩ Nịnh, đã là bạn bè thì đương nhiên phải có tiêu chuẩn kép. Cô mong bạn mình có một quãng thời gian vui vẻ, dù ngắn ngủi nhưng ít nhất cũng từng hạnh phúc.
Khi cô đề nghị để Minh Tư An làm tài xế lái thay và được Hạ Dĩ Nịnh đồng ý, cô biết mình đã đoán đúng.
Cây vạn tuế đã nở hoa, làm bạn bè thì trêu chọc một chút cũng là điều nên làm.
Nhận được tin nhắn, Hạ Dĩ Nịnh tùy tay ném điện thoại lên bàn trà, sau đó uống cạn ly rượu trên tay. Nàng có thói quen uống rượu để tạo cảm giác ngà ngà say, đặc biệt là trước kỳ phát tình, nếu không nàng sẽ không thể làm những chuyện mất kiểm soát.
Rượu vang đỏ vào bụng, cảm giác say sưa dần lan tỏa. Nàng bước vào phòng tắm, cởi bỏ mọi sự ràng buộc rồi nằm vào bồn tắm đã xả đầy nước.
Nàng hơi chìm người xuống, để mặt nước đầy bọt tuyết ngập qua đỉnh đầu, một lúc lâu sau mới nhô lên.
Trong phòng tắm sương mù mờ ảo, tiếng nhạc du dương cùng bộ phim đang được trình chiếu.
Hạ Dĩ Nịnh vặn âm lượng phim lên mức lớn nhất, tay phải vịnh vào thành bồn tắm, bọt nước trên bề mặt khẽ dao động. Chẳng mấy chốc, bộ phim bước vào đoạn cao trào, nghe thấy câu thoại trong phim.
Dục vọng chẳng phải là thứ gì đáng xấu hổ.
Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, đầu mũi như thoảng qua hương rượu Rum anh đào, mùi rượu ngọt ngào khiến người ta say đắm. Sau khi tiếp xúc với Pheromone của Minh Tư An ở văn phòng, cơ thể nàng đã xảy ra phản ứng, đặc biệt là khi kỳ phát tình sắp đến, cả người trở nên vô cùng nhạy cảm.
Trước đây kỳ phát tình tuy có khó khăn nhưng thuốc ức chế là đủ để kiềm chế.
Thế nhưng sau khi đã trải nghiệm cảm giác tuyệt vời hơn cả sự say sưa, thì chút hơi men này đã không còn đủ để xoa dịu nàng nữa.
Pheromone của Minh Tư An kích thích từng tế bào trong cơ thể nàng hưng phấn lên, mang theo một khao khát muốn hủy diệt đầy điên cuồng.
Nàng cảm nhận được sự khác biệt giữa Pheromone và thuốc ức chế. Có lẽ, nàng có thể nuôi nhốt Minh Tư An bên mình, bắt cô phải liên tục giải phóng Pheromone cho nàng.
Sau khoảng thời gian thỏa mãn và lấy lại lý trí, Hạ Dĩ Nịnh đứng dậy bật vòi hoa sen, để làn nước chỉ cao hơn nhiệt độ cơ thể hai ba độ xối từ đỉnh đầu xuống.
Từ nhỏ nàng đã tiếp thu nền giáo dục tinh anh, chính xác mà nói là từ khi còn trong bụng mẹ. Mỗi một bước đi đều được lên kế hoạch sẵn: một tuổi học gì, ba tuổi học gì, mười tuổi học gì, đến mười tám tuổi phải học gì.
Lịch trình mỗi ngày chuẩn xác đến từng phút, từ sáu giờ sáng thức dậy cho đến tám giờ tối kết thúc việc học. Hai tiếng đồng hồ vệ sinh cá nhân, bao gồm cả việc đọc sách trước khi ngủ, những câu chuyện kể cho nàng nghe đều liên quan đến pháp luật, và cuối cùng đúng mười giờ đêm phải đi ngủ.
Thời gian của nàng, từng phút từng giây đều được sắp đặt, mục tiêu của mỗi giai đoạn bắt buộc phải hoàn thành. Năm tuổi dậy thì, lần đầu tiên nàng phản kháng bằng cách cố tình làm thua một trận thi đấu, hậu quả lúc đó không phải là thứ nàng có thể gánh vác được, và nàng thực sự đã phải nếm trải cay đắng.
Hạ Dĩ Nịnh năm nay 24 tuổi, theo sự sắp xếp của gia đình, nàng phải tạo được thành tích ở công ty luật, sau đó bước vào vòng cốt lõi của Hạ thị, có được tiếng nói lớn hơn trong Hạ gia, trở thành một đại luật sư có tầm ảnh hưởng trong giới, duy trì địa vị của Hạ gia trong ngành luật chính.
Phẳng lặng không một gợn sóng là chuyện tốt, nhưng ở Hạ gia, sự bình lặng chỉ là bề nổi, dưới mặt nước yên ả kia là những dòng sóng ngầm cuộn trào.
Việc tranh giành vị trí thứ nhất là điều nàng phải làm từ nhỏ, chán ghét nhưng không thể không làm. Nàng nghiêm chỉnh đi theo lộ trình người nhà đã vạch sẵn, họ không quan tâm nàng có làm được hay không, không làm được thì nhận hình phạt, cho đến khi làm được mới thôi.
Cuộc đời của Hạ Dĩ Nịnh giống như một hồ nước đọng, chỉ có những vụ án khác nhau mới có thể gợn lên chút bọt nước. Cơn say giúp nàng cảm thấy mình vẫn là một con người chứ không phải một cái máy, còn Pheromone của Minh Tư An lại có thể khiến nàng cảm nhận được niềm vui sướng từ sâu bên trong.
Vui sướng sao? Một trải nghiệm thật hiếm hoi.
Lại qua 30 phút nữa, Hạ Dĩ Nịnh mặc áo choàng tắm bước ra khỏi phòng tắm.
Ánh mắt nàng chuyển sang chiếc điện thoại, thầm nghĩ không biết Minh Tư An đã đi đâu. Nàng mở máy, trong số một loạt ứng dụng định vị xe, nàng tìm thấy chiếc xe mà Minh Tư An đã lái đi.
Đến công ty sao?
Hừ, cái tên Minh Tư An này, lại không muốn dính dáng gì đến nàng đến thế cơ à?
Hạ Dĩ Nịnh bấm mở tin nhắn, thấy có mấy tin nhắn chưa đọc, gồm cả tin nhắn công việc lẫn tin nhắn cá nhân.
Hoắc Kỳ:【 Không trả lời tin nhắn, ngủ rồi à? 】
Còn có tin nhắn từ mẹ nàng, bà Ngô Ngôn:【 Nhân sự của An Nịnh có biến động, cho mẹ một lời giải thích. 】
Vào giờ này nàng không muốn báo cáo công việc với bà Ngô Ngôn, chỉ nhắn lại lấy lệ cho cô bạn thân 【 Ngủ. 】
Hoắc Kỳ【 Cậu với Minh Tư An tiến triển nhanh thế cơ à? 】
Lúc này Hạ Dĩ Nịnh mới hiểu ý của bạn mình, một lúc sau nàng mới nhắn lại 【 Ý tớ là tớ đi ngủ. 】
Hoắc Kỳ 【 Ai mà không biết cái đồng hồ sinh học chuẩn như cơm bữa của cậu, giờ này mà ngủ được mới là lạ. 】
Nàng luôn sống một ngày nghiêm ngặt theo thời gian biểu của mình, trừ khi có chuyện gì đó bắt buộc phải phá vỡ nó.
【 Biến đi (kèm nhãn dán) 】
Hạ Dĩ Nịnh cầm điện thoại đi về phòng ngủ, lại nhận được tin nhắn từ quản lý của quán bar Hoàng Tộc.
【 Luật sư Hạ, tối qua có hai cô gái đến phỏng vấn, cô xem thế nào ạ? 】
Đối phương còn gửi kèm ảnh của Minh Tư An và bạn cùng phòng của cô ấy. Phỏng vấn làm thêm ở quán bar sao?
Minh Tư An muốn xin nghỉ việc ở An Nịnh, làm thêm ở quán bar chính là đường lui mà cô tự tìm cho mình.
Hạ Dĩ Nịnh đoán được ý nghĩ của cô, chỉ có thể thốt lên hai chữ: Ngây thơ.
Nàng không trả lời. Chỉ cần Minh Tư An hoàn thành tốt công việc ở công ty luật, việc cô đi làm thêm hay làm gì khác đều không liên quan đến nàng.
Chỉ là khi nhớ lại mùi rượu Rum anh đào ngọt ngào xen lẫn chút vị chát của Minh Tư An, cổ họng nàng bỗng thấy hơi khô khốc, phía sau gáy lại âm ấm sưng lên, rõ ràng là nàng vừa mới tự giải quyết một lần rồi…
“Đồ khốn!”
“Hắt xì!”
Minh Tư An đang là quần áo đồng phục thì không kìm được hắt hơi một cái, ai đang chửi cô thế nhỉ?
Công việc làm thêm ở quán bar có hai bộ đồng phục: vest đen, cà vạt sọc nhỏ màu đen, may là trông không giống nhân viên bán bảo hiểm, nhưng mà…
Trình Trừng mặc bộ vest đi ra, đứng trước chiếc gương lớn ở phòng khách: “Trông giống vệ sĩ thế.”
Đúng là có nét giống thật.
“Sao cậu không thử đi?”
Minh Tư An treo bộ vest lên: “Tớ thử ở quán bar rồi.”
Thử thấy vừa vặn rồi cô mới mang về là, quản lý nói bộ quần áo này không hề rẻ, tốt nhất là nên giặt khô. Đồng phục của quán bar mỗi năm thay mới một lần, trong thời gian đó nếu quần áo có vấn đề gì, trước khi phát đồ mới thì nhân viên phải tự bỏ tiền túi ra mua.
Ngày mai đã phải đi làm rồi, mang đi giặt khô thì không kịp nữa, cô đành tự mình là phẳng vậy.
Trình Trừng lắc đầu: “Thử kích cỡ với thử xem có đẹp hay không sao mà giống nhau được. Dù đồng phục bắt buộc phải giống nhau, nhưng cà vạt, khuy măng sét hay khăn cài túi áo đều có thể tạo điểm nhấn riêng. Có hình tượng khác biệt với người khác thì mới dễ được nhớ đến, và cũng dễ kiếm tiền boa hơn.”
“Sao cậu biết nhiều thế?” Minh Tư An thắc mắc.
“Người thông minh tự có diệu kế, cậu mau vào thử đi, có thời gian chúng ta cùng đi mua mấy thứ đó.”
Minh Tư An gật đầu, lúc này mới ôm quần áo vào phòng ngủ. Khi mặc lại bộ vest này bước ra, cô lên tiếng hỏi: “Thế nào?”
Trình Trừng: “… Vai rộng, eo thon, chân dài, bổ mắt ghê.”
Minh Tư An: “? Vest này có độn vai mà.”
[Lời tác giả]
Minh Tư An: Bạn thân chí cốt luôn không đáng tin trong mấy việc nhỏ nhặt.
Hạ Dĩ Nịnh: Đồng ý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận