Chương 17

7 giờ rưỡi tối, dưới sự trêu chọc của Trình Trừng, Minh Tư An bước vào quán bar.
“Trách không được cậu đã xin nghỉ việc rồi mà vẫn quay lại được, hóa ra là thế.”
Nói cho rõ ràng xem nào, hóa ra là thế cái gì?
“Hai người chuyện từ khi nào đấy? Cậu theo đuổi chị ấy, hay chị ấy theo đuổi cậu?”
Có khi nào, căn bản là không có chuyện này không.
“Tớ thấy cậu còn đưa cả áo cho chị ấy mặc, cái tên này, từ bao giờ lại biết săn sóc thế hả.”
Được rồi, đừng nói nữa, câu này đã lặp lại quá nhiều lần rồi.
Minh Tư An đã giải thích rồi, ngặt nỗi Trình Trừng không tin, theo lời cô ấy nói thì: “Đàn chị Hạ Dĩ Nịnh là gương mặt lạnh lùng nổi tiếng, có ch3t rét thì chị ấy cũng không thèm mặc quần áo của người khác đâu.”
Trình Trừng đâu có biết, tại sao Hạ Dĩ Nịnh cứ nhất định phải mặc quần áo của cô.
Dưới ánh mắt đầy ẩn ý của Trình Trừng, Minh Tư An bước vào phòng họp. Cô đến sớm nửa tiếng chính là để họp.
Quản lý Gemi nhìn một lượt mọi người xung quanh. Nhóm nhân viên phục vụ của bọn họ phụ trách khu phòng VIP, và Gemi là một trong những quản lý của khu vực này.
Chị ấy ra hiệu cho mọi người xếp thành hai hàng, sau đó đi vòng quanh một lượt: “Ngoại hình của các bạn thuộc diện xuất sắc trong số nhân viên phục vụ của quán bar Hoàng Tộc. Thế nhưng, tôi không hy vọng các bạn dựa vào điểm này để chủ động ngửa tay đòi tiền tip từ khách hàng. Ở quán bar Hoàng Tộc, khách hàng tự nguyện cho thì các bạn nhận, khách không muốn cho thì dù có tinh tế ám chỉ cũng không được phép.”
Lời nói đến nước này, ai không ngốc đều hiểu mục đích của cuộc họp hôm nay. Chắc chắn là có nhân viên phục vụ đòi tiền tip của khách và bị quản lý biết được, làm phá vỡ quy định của quán.
Ánh mắt của Gemi dừng lại trên người Minh Tư An: “Tôi nhận được đơn tố cáo, có người ám chỉ khách hàng để đòi tiền tip. Tự mình lén đến gặp tôi, chuyện này sẽ được bỏ qua.”
Minh Tư An nhíu mày, ánh mắt của đối phương rõ ràng là đang ám chỉ cô, nói cô chính là người đòi tiền tip kia. Cô chưa bao giờ chủ động đòi cả. Đúng là có khách hàng nhìn mặt cô mà cho tiền tip, số tiền còn không nhỏ.
“Ngoài ra, hôm nay các cổ đông của Hoàng Tộc sẽ đến quán, phòng VIP số 001 sẽ do đích thân tôi dẫn nhân viên vào phục vụ. A Văn, Tiểu Minh, hai cậu đi theo tôi, hôm nay chỉ phục vụ riêng phòng 001.”
Minh Tư An cạn lời. Tiểu Tư, Tiểu An, Tư Tư, An An, cái tên nào nghe chẳng hay hơn “Tiểu Minh”, nghe xong cô cứ ngỡ mình sắp phải làm bài tập toán đến nơi.
Sau khi mọi người giải tán, cô và A Văn ở lại phòng họp, Gemi còn có việc cần dặn dò hai người.
A Văn là một nam Alpha, thuộc kiểu người trông rất sảng khoái, trên người có chút cảm giác đảm đang, ấm áp. Vừa có nét thanh xuân của nam sinh cấp ba, lại vừa biết xuống bếp nấu nướng, nên ở quán bar Hoàng Tộc anh ta có nhân khí khá cao, ngày nào cũng nhận được không ít tiền tip.
Chỉ là khoảng thời gian gần đây, tiền tip của anh ta bị giảm đi rất nhiều. Nguyên nhân rất đơn giản, vì cứ hễ đi làm chung ca với Minh Tư An là tiền tip của anh ta lại ít đi.
Thật không biết cái hũ nút này có gì tốt, chỉ biết mỉm cười, đến một câu nói ngọt ngào cũng không biết đường nói.
A Văn đi phía sau cô, hằn học nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, thầm nghĩ phải tìm cách tống khứ cô đi mới được.
Một lần không được thì hai lần, để xem quản lý có thể bảo vệ cô ta được mấy lần.
Gemi liếc nhìn hai người, dặn dò vài câu rồi cho A Văn đi trước, sau đó nhìn về phía Minh Tư An đầy ẩn ý: “Em không có gì muốn nói sao?”
Minh Tư An nhướng mày: “Quản lý muốn nghe em nói gì ạ?”
Vừa rồi khi Gemi nhắc đến chuyện ngửa tay đòi tiền tip, ánh mắt nhìn cô rất rõ ràng, hiển nhiên là nghĩ cô đã làm việc đó.
Gemi nhìn sâu vào mắt cô: “Quán bar Hoàng Tộc nghiêm cấm hành vi ngửa tay đòi tiền tip của khách.”
“Quản lý nghĩ là em đòi ạ?” Minh Tư An không có ý định nói vòng vo, nói thẳng thắn ra sẽ giúp cô làm sạch nghi ngờ tốt hơn.
“Có người tố cáo đến chỗ tôi.”
Minh Tư An mỉm cười, cô chính là người học luật: “Là ai ạ? Có nhân chứng vật chứng không? Em sẽ dùng vũ khí pháp luật để bảo vệ danh dự của mình.”
Gemi chợt nhớ ra, cô là học bá của Khoa Luật trường Đại học Cảng Giang, tương lai rất có thể trở thành một đại luật sư, người am hiểu nhất việc dùng vũ khí pháp luật.
Nghe cô nói vậy, Gemi đã tin lời cô. Có thể đi đến bước khởi kiện thì chứng tỏ khả năng đối phương vu khống là rất lớn.
“Được rồi, chuyện không có chứng cứ, tôi cũng chỉ nhắc nhở em một chút thôi.”
Gemi dịu giọng lại. Minh Tư An vốn cũng không định khởi kiện thật, cô chỉ dùng cách này để chứng minh mình trong sạch. Mặt khác, cô cũng không tính dễ dàng bỏ qua cho kẻ đứng sau bịa đặt chuyện này.
Minh Tư An hạ giọng theo: “Chị quản lý, em chỉ là một sinh viên làm thêm, cần công việc này để trang trải cuộc sống. Những việc vi phạm quy định em sẽ không làm. Có người thuận miệng bôi nhọ em một câu, em lại phải đứng trước mặt quản lý, nỗ lực khiến chị tin rằng em không làm thế. Chi phí bịa đặt quá thấp, nhưng tổn thương gây ra cho người trong cuộc lại quá lớn.”
Cô càng nói càng tỏ ra ủy khuất, còn rủ mắt xuống, dáng vẻ có chút luống cuống, trông đặc biệt đáng thương, khiến người ta không tự chủ được mà thiên vị.
Giọng điệu của Gemi mềm mỏng hơn hẳn: “Yên tâm đi, chuyện này tôi sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng, nhưng em hãy dừng lại ở đây nhé.”
Minh Tư An yếu ớt gật đầu, càng khiến người ta thêm thương cảm: “Vâng, em sẽ không gây thêm phiền phức cho quản lý đâu ạ.”
Ý của cô rất rõ ràng, không truy cứu chuyện này là vì nể mặt Gemi, chứ không phải cô thực sự muốn bỏ qua.
Thật là hiểu chuyện làm sao!
Ánh mắt Gemi càng thêm dịu dàng: “Đứa trẻ ngoan, sau này cứ gọi là chị.”
“Vâng, chị Gemi.” Minh Tư An biết nghe lời, ngoan ngoãn như một đóa bạch liên hoa.
“Đi chuẩn bị đi, lát nữa là bận rộn rồi đấy.”
“Vâng ạ, chị Gemi.”
Minh Tư An ngoan ngoãn vâng lời, nhìn mà lòng Gemi mềm nhũn ra, nảy sinh một cảm xúc khác hẳn.
Ngoan quá, muốn sinh một đứa như này ghê.
Giây tiếp theo khi Minh Tư An quay người đi, gương mặt cô lập tức lạnh băng. Kẻ bịa đặt chuyện cô đòi tiền tip rất có thể có xung đột lợi ích về tiền tip với cô, và chắc chắn là nhân viên phục vụ phòng VIP.
Quán bar Hoàng Tộc có tới 80 phòng VIP, nhân viên phụ trách tuy nhiều, nhưng cô làm thêm ở phòng số 080 và cũng chưa làm được mấy ngày, số người xếp chung ca với cô chỉ có bấy nhiêu.
Hơn nữa cứ hai người một tổ, phạm vi lại càng hẹp. Nhớ lại vài lần nhận được tiền tip, trong số những nhân viên đi làm cùng cô, cô nhanh chóng khoanh vùng được hai người.
A Văn và một nữ Omega. Nghe nói A Văn là người nhận được nhiều tiền tip nhất ở phòng 080, còn cô nàng Omega kia thì từng muốn yêu đương với cô nhưng bị cô từ chối. Đối phương cảm thấy mất mặt nên thường xuyên kiếm chuyện, nhưng vì chưa gây ra hậu quả gì nghiêm trọng nên cô không để tâm.
Ngoại trừ hai người này, cô không có xung đột lợi ích với ai khác, những người khác không có động cơ. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng có người ngoài, nhưng mục tiêu chủ yếu cô nhắm đến vẫn là hai người này.
Minh Tư An tìm cơ hội nói chuyện này với Trình Trừng. Trình Trừng nắm chặt nắm đấm, chửi thề một tiếng nhỏ: “Đừng để tớ biết là đứa nào.”
“Cậu chú ý một chút, hai đứa mình đi gần nhau, không chừng vì tớ mà họ lại nhắm vào cậu đấy.”
Đây cũng là lý do cô nhắc nhở Trình Trừng, không thể để bạn mình bị người ta tính kế một cách mơ hồ được.
Sau khi hai người tách ra, Minh Tư An chỉnh đốn lại trang phục, đi qua hành lang dài hướng về phía phòng VIP số 001. Ngày thường, những người có thể vào được phòng này đều không giàu thì sang, mức tiêu thụ tối thiểu lên tới hàng triệu, không phải người bình thường có thể gánh nổi.
Mức tiêu thụ tối thiểu nghe thì nhiều với người thường, nhưng đối với những người vào phòng này, khui một chai rượu đã mất vài trăm đến cả triệu rồi, một triệu đối với họ chỉ là chuyện nhỏ.
Đồ ăn trong phòng VIP đều do các đầu bếp phục vụ một-đối-một, và những đầu bếp này ở bên ngoài đều rất có tiếng tăm.
Kiếp trước Minh Tư An từng thấy người giàu, nhưng hiếm khi thấy kiểu xa hoa tột bực thế này. Ở quán bar Hoàng Tộc, cô đúng là được mở mang tầm mắt.
Tám giờ đối với những người có cuộc sống về đêm thì thực sự là quá sớm.
Cô cùng những người được phân công vào phòng 001 hôm nay bắt tay vào dọn dẹp. Phòng VIP 001 là phòng xa hoa nhất của quán bar Hoàng Tộc, chiếc sofa bán nguyệt bên trong có thể ngồi được mấy chục người, cứ cách hai mét lại có một bàn trà.
Bao quanh chiếc sofa bán nguyệt là một chiếc bàn tròn lớn với mười hai chiếc ghế xung quanh. Bên cạnh còn có bục chỉnh nhạc, DJ và vũ công có thể biểu diễn trực tiếp tại đây.
Bên trong thậm chí còn có một bể bơi nhỏ, nói là nhỏ nhưng cũng dài mười mấy mét, cạnh đó là hai bàn bida. Đi sâu vào trong nữa là phòng trà, nơi thích hợp cho ba năm người nói chuyện riêng tư.
Ngoài ra còn có một quầy bar, nơi có các bartender chuyên nghiệp pha chế rượu riêng cho khách. Màn hình lớn trong phòng bao quanh, rèm cửa kéo ra là có thể nhìn rõ sân khấu bên ngoài, có thể nói đây là đài ngắm cảnh đẹp nhất quán bar.
Bình thường Minh Tư An chỉ ở phòng 080, dù phòng đó đã rất xa hoa nhưng so với phòng 001 thì vẫn kém xa, vả lại cô chỉ vào đưa đồ chứ không ở lại hẳn, đó là việc của tổ tiếp rượu.
Tiền tip của A Văn tuy cao, nhưng so với tổ tiếp rượu thì chỉ là hàng tôm hàng cá.
Tại phòng VIP 001, nhân viên phục vụ đương nhiên không chỉ có hai ba người. Gemi là quản lý của cụm phòng từ 070 đến 080, phòng 001 vốn có nhân viên phục vụ riêng, nhưng hôm nay vì có sự điều động giữa các phòng, các quản lý đích thân ra trận, đồng thời điều động những nhân viên xuất sắc nhất trong tổ của mình đến phòng 001 để tránh xảy ra sai sót.
Lương ở quán bar Hoàng Tộc rất cao, người đã vào được đây, nếu không gặp phải chuyện gì quá lớn thì hiếm ai muốn rời đi. Đối với Minh Tư An và Trình Trừng, một tuần chỉ cần đi làm bốn buổi, nếu thực sự bận rộn thì một tháng vẫn có thể xin nghỉ ba bốn buổi, lương tháng tầm mười nghìn tệ, những nơi khác đào đâu ra đãi ngộ như vậy.
Muốn ở lại thì bắt buộc phải cho kẻ muốn hãm hại mình một bài học.
Minh Tư An vừa nghĩ vừa quay người rời khỏi phòng VIP, vừa vặn đụng mặt cô nàng Omega từng tỏ tình với mình. Không thể không nói, người có thể làm việc ở quán bar Hoàng Tộc, cho dù là nhân viên phục vụ thì nhan sắc cũng không tồi. Đối phương đeo khẩu trang, đôi mắt lộ ra dịu dàng như nước.
Nhưng ngay khi nhìn thấy cô, đôi mắt dịu dàng kia lập tức chỉ còn lại sự căm ghét: “Hừ, còn tưởng cô là loại người tốt đẹp gì, kết quả lại đi ngửa tay đòi tiền tip của khách. Sao thế? Không sợ bị đuổi việc à? Hay là cô trực tiếp chuyển sang tổ tiếp rượu đi, kiếm được nhiều hơn, lại đúng với mong muốn của cô nữa.”
Tổ tiếp rượu ở quán bar chỉ có nhiệm vụ chơi cùng khách, nếu họ tự nguyện đi cùng khách ra ngoài sau giờ làm thì quán bar cũng không quản, đó thuộc về đời sống cá nhân của nhân viên, miễn là không làm loạn đến quán là được.
Minh Tư An lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt, ánh mắt bình lặng như giếng cổ sâu hoắm, nhìn đến mức cô nàng Omega kia có chút hoang mang: “Nhìn cái gì? Chẳng lẽ không phải sao? Tôi làm ở Hoàng Tộc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nghe nói có người ngửa tay đòi tiền tip của khách đấy, cô là ăn mày à?”
“Không phải cô.” Cô lạnh lùng nói một câu.
“Cái gì?”
Minh Tư An nhìn vào thẻ nhân viên của cô nàng Omega: “Số 1037, nếu không phải cô bịa đặt thì quản cái miệng của mình cho tốt vào. Lan truyền tin đồn thất thiệt cũng phải chịu sự trừng phạt của pháp luật đấy.”
Số 1037 sững sờ, rõ ràng có chút chột dạ nhưng vẫn cứng miệng đáp trả: “Dọa dẫm ai thế, cô tưởng mình là đại luật sư chắc.”
Minh Tư An không hề dao động, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ, giống như khi ra tòa bào chữa cho những đương sự yếu thế: “Tôi không phải đại luật sư, nhưng tôi là học trò của đại luật sư.”
Các giảng viên của Khoa Luật trường Đại học Cảng Giang sẽ không để học trò của mình bị bắt nạt đâu, nếu không thì mặt mũi bọn họ để đâu cho hết.
Số 1037 cao giọng: “Thần kinh à, kẻ bịa đặt cô là A Văn, liên quan gì đến tôi, cô là học trò của ai cũng chẳng liên quan gì đến tôi hết.”
Nói xong, cô nàng Omega nhanh chân lướt qua cô rồi rời đi, còn khai luôn ra kẻ bịa đặt. Đây mới là mục đích thực sự của Minh Tư An. Cô nghĩ, chuyện bịa đặt về cô chắc chắn không được bảo mật đến mức kín kẽ không một kẽ hở.
Vừa hay số 1037 lại là một kẻ thạo tin. Cô vốn dĩ đang định đi tìm cô ta, không ngờ cô ta lại tự mình dâng xác đến cửa.
Có được thứ mình muốn, Minh Tư An cất bước rời đi. Nơi góc cua, một đôi giày cao gót lọt vào tầm mắt cô. Men theo cổ chân trắng ngần đi lên là một chiếc váy hai dây màu xanh loang, chiều dài vừa vặn qua mắt cá chân một chút, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu nâu.
Vừa thanh tân lãng mạn như tiên nữ hạ phàm, lại vừa có chút anh khí từ chiếc áo khoác, mang lại một cảm giác áp bách cực kỳ mạnh mẽ.
Hạ Dĩ Nịnh?
Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt ấy, Minh Tư An ngẩn người một lát. Nghĩ đến việc những lời nói vừa rồi rất có thể đã bị người phụ nữ này nghe thấy, trong lòng cô bỗng dâng lên một tia căng thẳng. Bản thân cô vừa rồi trông có phần hơi hung hăng, ép người quá đáng.
Không, chính là phải để Hạ Dĩ Nịnh phát hiện ra cô không phải là người dễ bắt nạt mới đúng.
Lời tác giả:
Minh Tư An: Toi rồi, bị vợ nhìn thấy khía cạnh lạnh lùng, cứng rắn rồi.
Hạ Dĩ Nịnh: Không tồi, xem ra cũng không ngốc lắm.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 17
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ