Chương 23

Minh Tư An nghỉ việc, nhận tiền lương mấy ngày qua rồi quay lại trường học. Nếu không tìm được công việc làm thêm nào tốt, cô dự định sẽ ở nhà viết xong cuốn tiểu thuyết trước, rồi thử gửi bản thảo cho tạp chí nội bộ xem sao.
Quy trình duyệt của tạp chí nội bộ khá nghiêm ngặt, phải qua vòng kiểm duyệt mới được đăng dài kỳ, nhưng bù lại có rất nhiều điểm tốt, bản quyền hoàn toàn thuộc về tác giả.
Minh Tư An viết xong đề cương và phần mở đầu câu chuyện, nhưng không gửi đi ngay. Cô suy nghĩ một chút, rồi viết thêm một bài ngắn chuyên ngành luật, lúc này mới tìm địa chỉ email và nhấn nút gửi bản thảo.
Việc xét duyệt của tạp chí nội bộ mất từ một đến bốn tuần, nên cô cũng không vội viết tiếp. Hiện tại, cô đang làm trợ lý cho Hạ Dĩ Nịnh, cùng nhau xử lý vụ án phân chia tài sản của nhà họ Lương.
Dĩ nhiên, cô vẫn chưa phải là luật sư nên những việc có thể làm rất hạn chế, phần lớn mọi chuyện vẫn do Hạ Dĩ Nịnh gánh vác.
Khi có thời gian, cô cũng có thể viết cho các tạp chí văn học. Còn về mảng quá nặng tính học thuật, cô chỉ là một sinh viên, người ta chưa chắc đã nhận, có khi vừa nhìn thấy tên là đã trực tiếp từ chối bản thảo rồi.
Hoặc là cô có thể thử làm sáng tạo nội dung tự do. Các mảng như hôn nhân, lao động, hình sự, hợp đồng, vi phạm quyền lợi… cô đều từng làm qua. Trở thành một blogger luật sư nổi tiếng nhờ ngoại hình, cô làm việc này không phải vì kiếm tiền, mà là để giúp đỡ nhiều người hơn.
Nếu vì tiền, kiếp trước cô đã không làm luật sư bảo vệ quyền lợi phụ nữ và người lao động. Những mảng này chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, ngược lại, một phần thu nhập của cô đến từ việc viết sách, cộng với việc ở một huyện nhỏ không có nhiều luật sư giỏi, nên cô có thêm nguồn thu từ việc tư vấn trả phí cho những nhóm đối tượng không phải là yếu thế, cũng như nhận ủy thác các vụ kiện.
Dù sao thì cô cũng cần phải trang trải cuộc sống, thỉnh thoảng vẫn nhận vài vụ án đủ để no bụng, ví dụ như mấy vụ ly hôn, kiện tụng của các phú bà. Kiếm được tuy không nhiều bằng các luật sư cùng đẳng cấp ở thành phố lớn, nhưng cũng không hề ít.
Hồi đó cô quả thật có xây dựng kênh cá nhân, chỉ là không có đủ thời gian quản lý. Thực ra cũng có người tìm đến muốn làm quản lý cho cô, giúp cô vận hành tài khoản, tốt nhất là lăng-xê cô thành người nổi tiếng trong giới luật sư, rồi xuất bản sách, tổ chức các buổi họp mặt đọc sách này nọ.
Không phải chỉ có ngôi sao mới có người quản lý, người quản lý chỉ là một cách gọi, rất nhiều người nổi tiếng ít nhất cũng sẽ thuê một trợ lý để thay mặt xử lý công việc.
Chẳng qua vì cô thực sự quá bận rộn nên đã từ chối lời đề nghị của đối phương. Vì vậy, tài khoản phổ biến kiến thức pháp luật của cô chỉ có khoảng một trăm nghìn lượt theo dõi. Ngày thường đăng video, bình luận cũng chỉ quanh quẩn trên dưới một trăm lượt, lượt thả tim cũng chỉ có vài nghìn, mà đa số trong đó đều là vì nhan sắc của cô.
Dưới phần bình luận, ngày nào mọi người cũng suy đoán về xu hướng tìn//h dụ//c của cô, câu bình luận xuất hiện thường xuyên nhất chính là: “Lão sư ơi, nếu chị không thích con gái thì em sẽ đau lòng lắm đó.”
Nghĩ lại như vậy, ngay cả khi không tìm được công việc làm thêm phù hợp thì cô vẫn bận rộn tối mắt tối mũi.
Bước đầu tiên để làm một blogger luật sư là tìm một vụ án đang được dư luận quan tâm, sau đó đưa ra ý kiến chuyên môn. Cô cũng chưa từng có ý định từ bỏ lợi thế nhan sắc của mình, trong thời đại Internet, chỉ cần xây dựng được kênh thành công là tốt rồi, cho dù trong số mười vạn người theo dõi chỉ có hai vạn người thực sự chú ý đến nội dung video, thì chỉ cần có người quan tâm là được.
Trên thực tế, muốn nổi tiếng trên mạng xã hội, dù nhan sắc là một lợi thế nhưng nội dung mới là mấu chốt. Những người siêu nổi tiếng hầu hết là các blogger hài hước, ngặt nỗi cô sinh ra đã không có khiếu hài hước rồi.
Nghĩ là làm, Minh Tư An tìm một vụ án có lượt thảo luận khá cao trên mạng, bắt đầu ghi chép, cuối cùng sắp xếp lại ngôn từ để quay video.
Cô vừa viết được một nửa thì cửa phòng đã bị gõ vang.
“Tiểu Minh ơi, mình mua đồ ngọt nè, ra ăn một chút đi.”
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, Minh Tư An đẩy cửa bước ra ngoài.
Trình Trừng nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Sao cuối tuần nào cậu cũng không chịu ra ngoài đi dạo chút thế?”
“Ở ký túc xá cho tiết kiệm tiền.”
Ra ngoài một chuyến là mất một đống tiền, Cảng Giang có mức giá cả đắt đỏ của riêng nó, đi siêu thị một lần đã tốn cả ngàn tệ, đi thế nào nổi chứ.
Trình Trừng cắt chiếc bánh kem nhỏ thành cách bốn phần: “Để lại hai phần làm trà chiều nhé.”
Cậu ấy đặt một phần trong số đó trước mặt Minh Tư An: “Cố Tinh đến Hoàng Tộc, cô ta đòi thông tin của cậu đấy, rất có thể sẽ lại tìm cậu nữa.”
Đúng là vừa yên chuyện này lại bày ra chuyện khác.
Minh Tư An ăn một miếng đồ ngọt, đôi lông mày giãn ra: “Cảm ơn cậu, mình sẽ lưu ý.”
Cố Tinh, tập đoàn bất động sản Cố thị. Trong cốt truyện tiểu thuyết có nhắc qua loa, ngành bất động sản bị thu hẹp toàn diện, nhà họ Cố cận kề bờ vực phá sản. Hạ Dĩ Nịnh đã dùng một vụ kiện để khiến Cố thị phá sản hoàn toàn, sau đó Hạ Thần Chương chọn ly hôn với cô ta.
Nếu tính riêng năm nay, ngành bất động sản vẫn đang ở thời kỳ hoàng kim, nhà họ Cố ở Cảng Giang vẫn chiếm giữ một vị trí nhất định.
Thế nhưng nhà họ Cố là nhà họ Cố, còn Cố Tinh là Cố Tinh. Trước hết, nhà họ Cố có nhiều vợ, bố của Cố Tinh chỉ là người của một phòng trong số đó, lại không phải con một, thế hệ cháu chắt nhà họ Cố lại càng đông đúc, e là chính Cố Tinh còn chẳng nhớ hết nổi các anh chị em họ của mình.
Bố của Cố Tinh tuy được gia tộc chú ý, nhưng anh chị em của cô ta thực sự quá nhiều. Vì vậy, người mà cô phải đối mặt có lẽ chỉ là một mình Cố Tinh mà thôi.
Cố Tinh tìm cô đơn giản là vì hai nguyên nhân, chắc chắn không phải là nhìn trúng cô rồi. Cô ta đang trong giai đoạn xem mắt với Hạ Thần Chương, e là không dám để lộ ra tin đồn thất thiệt nào, vậy thì nguyên nhân chỉ có thể là Hạ Dĩ Nịnh.
Nếu nói những kẻ đối đầu với nữ chính là phản diện, thì cô đều có ấn tượng với các nhân vật phản diện trong tiểu thuyết. Hơn nữa trong truyện, Cố Tinh quả thực có tìm đến nguyên chủ, chỉ là lúc đó nguyên chủ chưa lộ rõ bộ mặt thật nên đã tạm thời từ chối.
Quả nhiên, cứ đi gần với Hạ Dĩ Nịnh là rắc rối lại kéo nhau ùn ùn tới cửa.
Thấy vẻ mặt không chút hứng thú của cô, Trình Trừng trêu chọc: “Thật ra cũng không cần sợ đâu, chẳng phải đàn chị Hạ Dĩ Nịnh đã bảo cậu là người của chị ấy rồi sao? Hay là cậu theo đàn chị Hạ Dĩ Nịnh luôn đi, chị ấy chắc chắn sẽ bảo vệ cậu.”
Minh Tư An: “……”
Thế nhưng, nhờ có sự nhắc nhở của Cố Tinh, cô quả thực không thể tiếp tục ngồi chờ ch3t được nữa, ít nhất phải khiến bên ngoài nghĩ rằng cô hoàn toàn không có ý định dây dưa với Hạ Dĩ Nịnh.
“Trình Trừng này, cậu thấy mình đi tham gia buổi giao lưu xem mắt thì thế nào?”
“Hả?”
Ban đầu đóng vai người phụ nữ xấu xa là để Hạ Dĩ Nịnh tự giác tránh xa, còn bây giờ cô lại muốn cho mọi người thấy rằng, giữa cô và Hạ Dĩ Nịnh tuyệt đối sẽ không bao giờ dính dáng đến nhau.
Trong lòng Minh Tư An có chút khó chịu. Ở Cảng Giang, nếu không phải vòng tròn xã hội của mình thì đừng cố chen chân vào, kết cục của nguyên chủ chính là một ví dụ nhãn tiền.
Bây giờ thì hay rồi, cô muốn né xa nhưng lại có người cứ cố tình kéo vào. Biện pháp duy nhất mà một người bình thường như cô có thể nghĩ ra lại là tự bôi xấu danh tiếng của bản thân, ai bảo cô còn phải ở lại Cảng Giang tận một năm nữa mới có thể rời đi chứ.
Trường Đại học Cảng Giang cuối tuần nào cũng tổ chức các buổi giao lưu xem mắt lớn nhỏ, ngay tối hôm đó Minh Tư An và Trình Trừng đã có mặt tại hiện trường.
“Đàn chị ơi, kết bạn nhắn tin nhé?”
“Được chứ.”
“Học muội ơi, quét mã kết bạn chút nhé?”
“Vâng ạ.”
“Đàn chị Minh Tư An, làm ơn cho em xin phương thức liên lạc với ạ.”
“À… Ơ? Con trai thì không kết bạn nha.”
Minh Tư An mới ngồi một lát mà đã kết bạn nhắn tin với mười mấy người rồi.
Trình Trừng đứng bên cạnh làu bàu: “Lạ thật nha, ngày thường người xin kết bạn với tớ nhiều lắm mà.”
Hôm nay ngồi cạnh Minh Tư An, chẳng có ai thèm đến xin tài khoản của cậu ấy cả.
“Học muội Trình Trừng ơi, kết bạn nhắn tin nha.”
Trình Trừng chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, liền lập tức đi theo người ta luôn.
Minh Tư An giơ ngón tay cái hướng về phía cậu ấy, chẳng phải đã bảo là chỉ đi cùng để hộ tống cô thôi sao?
Lúc này, một cô nàng khóa dưới có vẻ ngoài thanh thuần, ngọt ngào ngồi vào vị trí Trình Trừng vừa bỏ trống: “Đàn chị ơi, em tên là Lam Hòa Tình.”
Minh Tư An nhướng mày, nụ cười ngọt ngào của cô nàng khóa dưới trước mặt khiến cô thoáng hoa mắt: “Chị là Minh Tư An.”
“Em biết ạ, đàn chị nổi tiếng ở khoa Luật lắm đó.”
“Thế à?”
Minh Tư An nở nụ cười lịch sự.
Nhìn từ xa, cô trông vô cùng rạng rỡ và tràn ngập hơi thở thanh xuân, giống hệt như cô nữ sinh đạp xe đón gió, vui vẻ trò chuyện cùng bạn học trong những bộ phim truyền hình. Đôi mắt trong trẻo như trẻ thơ của cô khi chăm chú nhìn vào một ai đó, không một ai có thể cưỡng lại sự rung động trước ánh mắt ấy.
Chỉ là khi chứng kiến cảnh tượng này, Hạ Dĩ Nịnh chỉ cảm thấy vô cùng gai mắt. Quả nhiên là một đóa bạch liên hoa trời sinh, lúc cười lên trông đẹp đẽ biết bao, thật khiến người ta muốn hủy hoại nó mà.
Không rõ là vì công việc hay là cố tình đến Đại học Cảng Giang, Hạ Dĩ Nịnh buộc phải thừa nhận rằng vào khoảnh khắc này, nàng chỉ muốn trong ánh mắt của Minh Tư An duy nhất có hình bóng mình, và nụ cười kia cũng chỉ dành riêng cho một mình nàng mà thôi.
Khao khát muốn giam cầm đối phương ngày càng trở nên mãnh liệt.
【 Lời tác giả 】
Minh Tư An: Sống ở đời, ai mà chẳng độc thân từ thuở lọt lòng chứ, yêu đương thì đã sao, đi giao lưu xem mắt thì có làm sao đâu kìa!
Hạ Dĩ Nịnh: …….
Mỗ Xuyên: Tôi chứng minh, Tiểu Minh đúng là độc thân từ thuở lọt lòng thật.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 23
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ