Chương 25

Trên chiếc sofa trong căn biệt thự cao cấp của Hạ Dĩ Nịnh, Minh Tư An kéo mở hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, chiếc áo ba lỗ bên trong lộ ra ẩn hiện. Cả hai tay cô đều đang vò xé quần áo của mình, nhưng do không nắm được kết cấu nên chỉ làm cho chiếc áo sơ mi trở nên nhăn nhúm.
“Dọn dẹp sạch sẽ cho cô ấy.”
Hạ Dĩ Nịnh ra lệnh một tiếng rồi rảo bước chạy lên lầu.
Đi được một nửa, nàng nhíu mày quay đầu lại. May thay, người hầu trong nhà nàng đều là Beta, bao gồm cả vệ sĩ, họ sẽ không bị ảnh hưởng bởi pheromone của Alpha.
Trong căn biệt thự này, người duy nhất bị hương rượu Rum anh đào làm cho ảnh hưởng chỉ có mình nàng.
Hạ Dĩ Nịnh đưa tay ra sau cổ, cảm giác nóng bừng nghẹn ứ vẫn chưa tan. Tên khốn này, chỉ vô tình lộ ra một chút pheromone thôi mà suýt chút nữa đã khiến nàng không kiềm chế nổi.
Nghĩ lại cảnh tượng ở trong xe, nàng chỉ thấy nhiệt độ trên người mình lại tiếp tục tăng cao. Ban đầu nàng vẫn có thể tự kiểm soát, nhưng trong không gian kín mít ấy, hai người lại ở quá gần nhau.
Nàng vốn đã phải dùng hết sức kiềm chế, nào ngờ Minh Tư An lại đột nhiên túm lấy áo nàng, nhích từng chút một đến bên cạnh, giống như một chú chó nhỏ đặt cằm lên đùi nàng, ngước đôi mắt mơ màng lên nhìn nàng.
“Chị… là ai?”
“Đẹp quá, chị, tôi thích người đẹp.”
“Hạ Dĩ Nịnh? Nữ chính sao…” Minh Tư An mở to mắt, “Chị sẽ gi3t tôi à?”
Cô ta nói gì Hạ Dĩ Nịnh cũng chẳng buồn nghe, nàng chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của Minh Tư An phả vào đùi mình. Dù có cách một lớp quần tây nhưng vẫn làm cho da thịt nàng bủn rủn, ngứa ngáy.
Hạ Dĩ Nịnh không nhịn được mà hơi động đậy chân. Minh Tư An đang mềm nhũn không có sức lực, theo động tác của cô liền chúi đầu xuống, môi chạm vào đùi nàng. Đôi môi ấm áp cách một lớp vải vẫn hiện lên rõ mồn một, khiến nàng trong phút chốc không phân biệt nổi đây là mơ hay thực.
Nàng vội vàng duỗi tay đẩy đầu Minh Tư An ra, bắt cô ta phải tránh xa mình một chút.
Dù nàng đã cầm trên tay báo cáo khám sức khỏe của Minh Tư An, xác nhận độ tương thích pheromone của hai người là 100% tức là mức độ tương thích hoàn hảo trong truyền thuyết — nhưng điều kỳ lạ là, phiếu khám khi vào làm của Minh Tư An hiển thị pheromone là hương rượu, và chỉ là một Alpha trung cấp. Vậy mà chỉ trong vỏn vẹn hai tháng, tức là khoảng thời gian từ thu sang đông, pheromone của cô ta đã biến thành rượu Rum anh đào, hơn nữa còn trở thành một Alpha cấp cao nhất.
Thực tế đã chứng minh, sự xuất hiện của Minh Tư An đã khiến cơ thể cô bị phân hóa lần thứ hai, hay có thể nói là tiến hóa. Cô vì thế mà xuất hiện hương pheromone rượu Rum anh đào, vừa vặn khớp một cách hoàn hảo với pheromone của đối phương.
Do đó họ không thể ở quá gần nhau. Khi tỉnh táo, họ còn miễn cưỡng khắc chế được, nhưng Minh Tư An lúc này hoàn toàn không tỉnh táo, cô ta đang tìm kiếm nguồn cội có thể giúp bản thân dễ chịu hơn.
Cơ thể nóng rực như một lò sưởi áp sát lại, Hạ Dĩ Nịnh cảm nhận được một luồng sóng nhiệt bao bọc lấy mình. Bản thân nàng vốn đã đang cố chịu đựng sự khó chịu trong người, lúc này lại càng muốn bất chấp tất cả để lao vào ôm chặt lấy Minh Tư An.
Ánh mắt nàng dừng lại trên môi Minh Tư An. Nàng muốn hôn lên đó, hôn lên… thì sẽ không còn khó chịu như thế này nữa.
Ngay khi Hạ Dĩ Nịnh cúi người xuống, chuẩn bị hôn lên thì chiếc xe bỗng nhiên dừng lại một cách vững vàng. Giọng của tài xế vang lên từ phía trước: “Đại tiểu thư, đến nhà rồi.”
Hạ Dĩ Nịnh lập tức mở cửa xe. Gió lạnh đầu đông thổi thẳng vào mặt giúp nàng tỉnh táo hơn rất nhiều. Nàng đẩy Minh Tư An sang một bên rồi nhanh chóng xuống xe, đi thẳng vào trong biệt thự, dáng vẻ loạng choạng lộ rõ vẻ chật vật hiếm thấy.
Nhưng không một ai dám nhìn, tất cả người hầu trong biệt thự đều cúi đầu.
“Nước đá.”
Hạ Dĩ Nịnh ra lệnh. Rất nhanh sau đó, một ly nước đá được đặt trước mặt nàng. Nước đá lạnh buốt trôi xuống bụng, cái lạnh nháy mắt lan ra toàn thân, lúc này cảm giác nóng rực mới từ từ biến mất.
Bước lên tầng, Hạ Dĩ Nịnh cởi bỏ lớp quần áo gò bó trên người, đi chân trần vào phòng tắm.
Dòng nước ấm dội từ đỉnh đầu xuống mới khiến nàng cảm thấy cơ thể đang dần thả lỏng. Cái đồ đáng ghét Minh Tư An kia, nếu còn có lần sau, nàng sẽ hoàn toàn buông thả bản thân giống y như trong giấc mơ vậy.
Dù một người có lạnh lùng đến đâu đi chăng nữa, thì việc đêm nào cũng mơ thấy mình quấn quýt bên một Alpha có độ tương thích pheromone hoàn hảo thì đốm lửa từ trong mơ cũng sẽ bén ra ngoài đời thực.
Tệ hơn nữa là nàng bắt đầu bị nghiện những giấc mơ đó, dần dần muốn trải nghiệm một lần hương vị rượu Rum anh đào ngoài đời thực. Nó chắc chắn phải nồng đậm và mang lại cảm giác ngà ngà say sâu sắc hơn trong mơ rất nhiều.
Hạ Dĩ Nịnh nhắm mắt lại, trong đầu toàn là những hình ảnh trong mơ.
Nơi sâu thẳm tăm tối ấy như có một bàn tay lớn, sẵn sàng kéo nàng xuống vực sâu bất cứ lúc nào. Vực sâu đó ngập tràn hương thơm ngọt ngào của rượu Rum anh đào, chỉ chờ nàng tiến lại gần là sẽ trào dâng, khiến nàng chìm đắm trong cơn say.
Liệu hương vị ngọt ngào ngoài đời thực có nồng nàn hơn trong mơ không?
Não bộ nàng không tài nào kiểm soát nổi những suy nghĩ ấy.
Hạ Dĩ Nịnh lạnh mặt bước ra khỏi phòng tắm. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là những đợt pheromone đang cuộn trào bên trong cơ thể cùng với sự nóng bỏng khó lòng chịu đựng.
Nàng trở lại phòng khách nhỏ bên ngoài phòng ngủ, đang định lấy thuốc ức chế từ trong tủ đông ra thì nghe thấy có tiếng khóc nức nở phát ra từ bên trong phòng.
Âm thanh quái quỷ gì thế này?
Nếu không phải vì nghe tiếng thấy quen tai, có lẽ nàng đã nhấc luôn bức tượng điêu khắc đi vào để cho con quỷ bên trong một trận đòn vật lý rồi.
Khi nhìn thấy người phụ nữ đang ôm gối khóc thút thít trên giường, đồng tử của Hạ Dĩ Nịnh đột ngột co lại. Tại sao Minh Tư An lại ở trong phòng nàng, lại còn nằm trên giường của nàng nữa?
À… hình như nàng chưa dặn dò gì kỹ, chỉ bảo người hầu dọn dẹp sạch sẽ cho Minh Tư An.
Dọn dẹp sạch sẽ xong thì sao? Chẳng phải là đưa lên giường luôn à.
Nàng chưa từng dẫn ai về nhà bao giờ, nhưng đám người hầu này trước đây đều từng làm việc ở những nơi khác, đã chứng kiến đủ thứ chuyện rồi. Nghĩ chắc họ lại tưởng trước đây nàng không chơi bời, giờ đột nhiên đổi tính đổi nết thì cũng là chuyện bình thường thôi.
Hạ Dĩ Nịnh nhìn Minh Tư An đang úp mặt vào gối khóc rấm rứt. Nàng bước tới, lạnh mặt giật phắt chiếc gối ra: “Ồn ào đến mức muốn lật tung cái trời này lên rồi.”
Câu nói này như chạm tự ái của Minh Tư An. Cô bật dậy, lộ ra khuôn mặt chẳng có lấy một giọt nước mắt: “Đừng có nói tiếng Cảng Giang, tôi nghe không hiểu!”
Đúng là nghe không hiểu thật, dù có ký ức của nguyên chủ nhưng cô vẫn thấy tiếng Cảng Giang rất đau đầu.
“Tôi cũng biết nói tiếng quê hương đấy nhé, đồ không biết điều, đừng có chỉ biết nói mồm không như thế.”
Tiếng địa phương của Minh Tư An có khá nhiều từ láy, rõ ràng là cô không thạo nói lắm.
Cô sinh ra ở một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam. Từ sau khi du lịch ở thị trấn phát triển, cũng chỉ có thế hệ ông bà là hay nói tiếng địa phương nhiều, chứ đến thế hệ của cô thì đã không còn cái chất giọng rặt địa phương ấy nữa rồi.
Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng nhìn cô say rượu làm càn. Nàng đã biết rõ ngọn ngành câu chuyện, Minh Tư An đã uống phải một viên thuốc gây ảo giác. Nếu chỉ uống thuốc không thì không sao, nhưng nếu lại uống thêm rượu vào thì hai thứ đó hòa vào nhau trong dạ dày sẽ làm cho chất cồn bốc lên dữ dội, uống quá nhiều thậm chí còn xuất hiện ảo giác tìn//h dụ//c.
Dù chỉ uống một ly rượu, nhưng cộng thêm tác dụng của thuốc thì nồng độ cồn đã tăng lên gấp trăm lần.
Cũng may Minh Tư An uống không nhiều, nếu không thì hiệu quả chẳng khác nào uống phải thuốc kích dục cả.
Tâm trạng Hạ Dĩ Nịnh đang không tốt, một số phương diện lại đang bị đè nén đến cực hạn. Bản thân đang định đi tiêm thuốc ức chế thì lại bị cắt ngang, tâm trạng cô tệ đến mức nào có thể hình dung được.
Phải biết rằng nàng không hề đang trong kỳ phát tình, sự bất thường trên cơ thể hoàn toàn là do Minh Tư An gây ra. Thế mà người này còn dám gắt gỏng với nàng sao?
“Minh Tư An, nhìn xem tôi là ai?”
Giọng nói của Hạ Dĩ Nịnh mang theo một chút mất bình tĩnh. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Minh Tư An, sự khó chịu trên cơ thể nàng càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Minh Tư An bị giật mất gối thì rất bất mãn. Cô giơ tay vơ lấy một chiếc gối ôm khác vào lòng, chuyển ánh mắt mơ màng pha chút bực bội về phía Hạ Dĩ Nịnh.
Một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu: “Chị gái… xinh đẹp?”
Hạ Dĩ Nịnh nghe xong câu này: “…”
Đến nàng mà cô ta cũng không nhận ra sao?
Hạ Dĩ Nịnh nhíu mày, bắt chước dáng vẻ của Minh Tư An rồi ngồi quỳ trên giường. Sau khi nhích lại gần một chút, nàng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt cô, muốn cô nhìn cho rõ xem mình là ai.
“Hầu sâm vịt lộ tin hải ta, từ đầu nou lực cũng ha mỗ hỏa, toàn bộ ba đặc củ hầu quả…”
*Một đoạn phiên âm lời bài hát tiếng Quảng Đông.
Minh Tư An bỗng nhiên hát vu vơ một bài hát. Hạ Dĩ Nịnh hiểu được từng câu chữ trong đó, nhưng cô chưa từng nghe qua bài này bao giờ.
Tốt lòng sáng sớm buông tha tôi?
Ý gì đây? Dùng lời bài hát để nhắc nhở nàng nên sớm buông tha cho cô ta sao? Nếu không buông tay thì tất cả cùng không được yên ổn? Nghe như kiểu đang đe dọa vậy.
Hạ Dĩ Nịnh im lặng một lúc lâu. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới việc một Alpha khi đang ở trên giường của nàng lại còn rảnh rỗi ngồi hát hò như thế này.
“Câm miệng!”
Tiếng hát đột ngột dừng lại, Minh Tư An ủy khuất bĩu môi.
Có lẽ vì trong người quá nóng, chiếc áo choàng tắm trên người cô đã bị tuột xuống hơn một nửa. Đập vào mắt ngoài làn da trắng ngần thì còn có…
Chỉ có thể nói, Minh Tư An không phải kiểu người màn hình phẳng như nàng từng nghĩ.
Khuôn mặt Minh Tư An đỏ bừng, không biết có phải do tác dụng của cồn hay không mà cô lại trực tiếp nằm xuống bên chân Hạ Dĩ Nịnh, đầu cứ như một chú mèo nhỏ cọ qua cọ lại trên đùi nàng.
“Hu hu, chị gái hung dữ quá.”
“Nhưng mà chị đẹp thật đấy.”
“Chị gái ơi, cho bổn cô nương hôn một cái nào.”
“Chẳng giống cái đồ xấu xa Hạ Dĩ Nịnh kia tí nào, đẹp thì đẹp thật đấy nhưng mà xấu tính kinh khủng.”
“Chị gái ơi, tụi mình đừng có học theo cô ta nha!”
Hạ Dĩ Nịnh: “…”
Nàng phải làm sao để thuyết phục bản thân không chấp nhặt với Minh Tư An bây giờ đây?
Nàng cảm nhận được hơi ấm trên đùi mình cùng với hương rượu Rum anh đào ngày càng nồng đậm. Cả căn phòng đều tràn ngập bầu không khí nóng bỏng.
“Minh Tư An.” Nàng lạnh giọng gọi, muốn đẩy cái đầu to của người này ra.
Minh Tư An bất mãn cọ thêm hai cái: “Hung dữ cái gì mà hung dữ! Người đàn bà xấu xa.”
Người đàn bà xấu xa? Đang nói nàng đấy à?
Hạ Dĩ Nịnh vớ lấy chiếc gối chụp thẳng lên mặt Minh Tư An, ấn mạnh vài giây rồi mới lấy ra. Bàn tay nàng từ từ bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Minh Tư An, chỉ cần nàng nhẹ nhàng dùng chút lực thôi là người này sẽ ngạt thở ngay lập tức.
Đúng lúc này, Minh Tư An bỗng bật dậy, nghiêm túc và dõng dạc nói: “Đúng vậy, tôi là một tra nữ, từ ngày hôm nay trở đi, tôi phải yêu hẳn 108 cô bạn gái!”
Trong nhất thời, Hạ Dĩ Nịnh cũng không biết phải nói gì cho phải.
Nàng đã từng thấy nhiều người say rượu làm càn, nhưng cái kiểu như Minh Tư An thì không hẳn là quậy phá, thậm chí còn có chút đáng yêu… À không, phần nhiều là cạn lời thì đúng hơn.
Minh Tư An dùng ngón tay chọc chọc vào trán Hạ Dĩ Nịnh: “Hạ Dĩ Nịnh, chị có biết tôi sẽ yêu 108 cô bạn gái không?”
“Tôi là một tra nữ đấy!”
Cô ta như thể chỉ nhớ đúng mỗi câu này, trong miệng cứ lẩm bẩm liên tục như thể chuyện đó đã đóng đinh cột cột rồi vậy.
Hạ Dĩ Nịnh suýt chút nữa thì bật cười vì tức. Đương nhiên nàng không nghĩ là mình thích Minh Tư An, cùng lắm chỉ là bị ảnh hưởng bởi giấc mơ, khiến nàng nảy sinh ham muốn chiếm hữu với cô ta mà thôi.
Nàng chưa bao giờ ngược đãi bản thân, thứ gì nàng muốn thì nhất định phải có bằng được.
Hạ Dĩ Nịnh thích thú bóp nhẹ lấy cổ Minh Tư An: “108 người phụ nữ cơ à? Một mình tôi thôi liệu cô có chịu nổi không?”
Tay nàng giống như bị bỏng, theo bản năng định rụt lại, nhưng giây tiếp theo nàng lại bóp chặt hơn một chút.
Mạch não của Minh Tư An đột nhiên bị đứt đoạn, chịu nổi cái gì cơ? Cô dùng sức vỗ mạnh vào trán một cái, cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn không tỉnh táo.
Giống như một cỗ máy đã cũ kỹ, vận hành một cách chậm chạp nhưng công suất thì lại đang không ngừng tăng lên, tiếng o o cứ vang lên ngày một lớn mà chẳng cho ra được kết quả gì.
Trạng thái hiện tại của cô chính là như thế, đại não ra sức hoạt động nhưng phát hiện ra không thể nào vận hành nổi. Cơ thể thì ngày càng hưng phấn, làn da nóng rực khiến cô không nhịn được mà lại kéo kéo chiếc áo choàng tắm ra.
Cô mơ màng nhìn Hạ Dĩ Nịnh trước mặt, cảm nhận được bàn tay lành lạnh của Hạ Dĩ Nịnh trên cổ mình giúp xoa dịu đi cơn nóng trên da thịt một cách hiệu quả. Cô chậm rãi ghé sát lại gần, muốn nhiều hơn thế nữa.
Thấy Minh Tư An rướn người tới, Hạ Dĩ Nịnh đưa tay ra đỡ lấy mặt cô. Có lẽ do động tác quá nhanh nên phát ra một tiếng bốp.
Minh Tư An bị tát cho ngơ ngác một lúc: “Chị? Đánh tôi à.”
Hạ Dĩ Nịnh có chút chột dạ chớp chớp mắt. Nàng chỉ cảm thấy lãnh địa của mình bị xâm phạm nên muốn đẩy ra thôi, nhưng hương rượu Rum anh đào ập thẳng vào mặt làm nàng cũng có phần ngà ngà say.
Hai người tựa vào nhau ngày càng gần, cho đến khi băng và lửa hòa quyện vào nhau.
Minh Tư An dùng sức ôm chặt lấy khối băng trong lòng. Sự nóng rực trên người khiến cô không phân biệt nổi mình đang ôm cái gì, cô chỉ cảm nhận được sự mềm mại, mát lạnh và vô cùng dễ chịu.
Hạ Dĩ Nịnh bị ôm rất chặt. Nàng không hề tức giận, khóe môi ngược lại còn khẽ nhếch lên. Nàng không ghét bỏ việc tiếp xúc với Minh Tư An, thậm chí còn rất thích.
Bàn tay đang bóp cổ Minh Tư An của nàng chậm rãi trượt ra phía sau gáy, móng tay khều vào mép miếng dán ức chế, dứt khoát bóc luôn miếng dán ở sau cổ cô ra.
Luồng pheromone vốn đã suýt không kiềm chế nổi lập tức càn quét lao ra, đồng thời kéo theo pheromone của Hạ Dĩ Nịnh trào dâng.
Nàng đưa tay ra sau gáy tự bóc luôn miếng dán ức chế của mình, để lộ ra dấu ấn bông tuyết. Hương rượu Rum anh đào nóng bỏng kết hợp cùng cánh rừng tuyết lạnh lẽo, thanh khiết.
Hạ Dĩ Nịnh giật lấy dải thắt lưng áo choàng tắm của Minh Tư An, khàn giọng nói: “Làm tôi vui vẻ đi.”
Lời còn chưa dứt, môi nàng đã khóa chặt lấy môi Minh Tư An.
Minh Tư An giống như bị bật một chiếc công tắc nào đó, chỉ cảm thấy trên người xuất hiện những cảm giác tê ngứa dày đặc, và mọi nguồn cơn chính là từ nụ hôn này.
Cô chẳng cần ai dạy cũng tự hiểu, chủ động quấn quýt lấy đối phương, giữa răng môi đều là vị ngọt ngào của nhau.
Mọi thứ hoàn toàn diễn ra theo bản năng. Đối với một Minh Tư An mà đại não gần như đã ngừng hoạt động thì bản năng còn hữu dụng hơn việc suy nghĩ rất nhiều, ít nhất thì bản năng có lẽ còn tốt hơn kỹ năng thực tế của nàng.
Hạ Dĩ Nịnh dùng hai tay chống đỡ cơ thể, lòng bàn tay dần dần muốn bấu víu vào một thứ gì đó.
Chiếc áo choàng tắm bị tùy tiện ném ra ngoài, vẽ nên một đường parabol giữa không trung, nụ hôn vẫn tiếp tục dây dưa không dứt.
Cuối cùng, khi các ngón tay siết chặt lấy vòng eo của Minh Tư An, Hạ Dĩ Nịnh nhắm hai mắt lại. Chỉ khi nhắm mắt, xúc giác mới trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đèn trong phòng tắt đúng giờ theo chế độ hẹn trước, hai người mất một lúc lâu để thích nghi và mò mẫm trong bóng tối. Hai bóng người thon dài, mảnh mai, khi ánh trăng hắt vào lại tăng thêm vài phần duy mỹ.
Đến cả ánh trăng cũng không nỡ nghe thấy tiếng thở dốc nồng nàn của cặp tình nhân mà phải đeo tai nghe vào.
Minh Tư An tỉnh dậy một lần vào nửa đêm. Cơn buồn ngủ khiến cô gần như không mở nổi mắt, cô cố gắng nheo mắt lại thành một khe hở nhỏ, thì kinh hoàng phát hiện ra người nằm ngủ bên cạnh mình chính là Hạ Dĩ Nịnh, người đang đầy những vết dâu tây trên cổ…
Không phải chứ, làm thật à?
Lúc này Hạ Dĩ Nịnh vẫn chưa ngủ, thấy nàng tỉnh dậy liền dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn nàng.
“Chúng ta?” Cô không dám tin vào tai mình mà hỏi.
Vẻ yêu kiều quyến rũ trên mặt Hạ Dĩ Nịnh vẫn chưa tan, nàng lại bị dáng vẻ này của Minh Tư An làm cho buồn cười.
Cố tình bày ra bộ dạng như đang trêu ghẹo, nàng khàn giọng nói: “Thích không? Chúng ta vẫn có thể tiếp tục đấy.”
Tiếp tục? Tiếp tục cái gì chứ, cô chắc chắn là mình đang nằm mơ rồi.
Đôi mắt Minh Tư An gần như không mở ra nổi, vừa mới hé ra đã thấy cay xè, cô vội vàng nhắm chặt lại. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô dứt khoát từ bỏ việc giãy giụa, cứ coi như đây là một giấc mơ rồi lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Nhìn Minh Tư An ngủ say trong vòng một nốt nhạc, Hạ Dĩ Nịnh vừa bực vừa buồn cười. Nàng dứt khoát kéo chăn qua, không thèm đắp cho cô một chút nào.
Nhưng khi nhìn thấy những dấu vết trên người Minh Tư An, nàng vẫn ném một chiếc chăn mỏng lên người cô.
Hạ Dĩ Nịnh đang dư vị lại niềm vui sướng vừa rồi. Ngoài đời thực khiến người ta đê mê hơn trong mơ rất nhiều, nàng thực sự càng muốn giam cầm Minh Tư An ở bên cạnh mình hơn.
Có lẽ chuyện này cũng không có gì khó khăn.
Hạ Dĩ Nịnh suy nghĩ, nhưng cũng không nghĩ được bao lâu. Sau trận hoan ái, đầu óc nàng có lẽ cũng chẳng còn tỉnh táo mấy, cơn buồn ngủ dần dần ập đến.
Ý nghĩ cuối cùng trong đầu nàng trước khi ngủ là Minh Tư An không thể nào chạy thoát khỏi lòng bàn tay nàng được.
Còn Minh Tư An thì hoàn toàn không hề hay biết suy nghĩ của người bên cạnh. Khi cô tỉnh dậy một lần nữa thì đã là ngày hôm sau. Cô cảm nhận được sự nhức mỏi trên cơ thể nhưng lại pha lẫn một chút sảng khoái tuy đau nhức về mặt sinh lý nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo.
Đêm qua sao? Trong đầu cô hiện lên những việc đã xảy ra đêm qua, nhưng ký ức lại đột ngột đứt đoạn ngay khoảnh khắc cô rúc vào lòng Hạ Dĩ Nịnh.
Nói cách khác, Hạ Dĩ Nịnh đã cứu cô và đưa cô đến đây.
Nhưng nơi này là nơi nào? Cô cảm nhận được sự mát mẻ ở tuyến thể sau gáy, giơ tay lên sờ một cái thì giật bắn mình! Miếng dán ức chế đâu mất rồi?
Thật là một chuyện kinh dị, vừa tỉnh dậy đã thấy miếng dán ức chế không cánh mà bay.
Tuy đến thế giới này chưa lâu nhưng cô đã tìm hiểu qua tầm quan trọng của miếng dán ức chế đối với Alpha và Omega. Thực ra ngày thường có dán hay không cũng không quá quan trọng, chỉ cần dán trước kỳ phát tình ba ngày và sau đó ba ngày là được. Chỉ sợ là sợ gặp phải những kẻ không tuân thủ đạo đức của Alpha và Omega, vạn nhất xảy ra chuyện gì kích phát pheromone thì hậu quả không thể lường trước được.
Vì vậy, trừ khi điều kiện hoàn cảnh quá tồi tệ hoặc trong lòng có sở thích biến thái nào đó, phần lớn mọi người khi ra đường đều sẽ dán miếng ức chế để phòng hờ, suy cho cùng chẳng ai muốn đặt cược vào đạo đức của người khác cả.
Vấn đề quan trọng nhất hiện tại là ai đã lột miếng dán ức chế của cô ra, và cô đang ở đâu?
Xung quanh Minh Tư An không có ai, chỉ có chiếc áo choàng tắm bị vứt lăn lóc ở một bên. Xem ra đêm qua cô còn tắm rửa nữa, ai đã tắm cho cô thế này?
Chiếc giường bừa bộn thảm hại, dưới gầm giường là hai miếng dán ức chế rơi vãi. Cô quả thực không dám nghĩ tiếp nữa.
Ngoại trừ miếng dán của cô ra thì miếng còn lại cô rất quen thuộc, chính là nhãn hiệu mà Hạ Dĩ Nịnh từng đưa cho cô. Điều này không cho phép cô không liên tưởng đến những chuyện mờ ám khác.
Bố trí trong phòng vô cùng lạnh lùng, cửa sổ sát đất cỡ lớn với rèm cửa được kéo kín mít không một kẽ hở, chẳng thể nhìn ra bên ngoài là ngày hay đêm. Chiếc giường lớn được đặt ngay chính giữa phòng, hai bên là tủ đầu giường, ngoài ra không còn thứ gì khác.
Cô có thể nhìn thấy cửa kính bên cạnh đang được kéo mở, nhìn qua có vẻ là phòng thay đồ, đi sâu vào trong nữa chắc là phòng vệ sinh. Đèn bên trong đang sáng, hình như có người ở trong đó.
Là ai? Hạ Dĩ Nịnh sao?
Trong đầu cô hiện ra nội dung giấc mơ đêm qua, Hạ Dĩ Nịnh trong mơ còn nói mấy lời vô cùng táo bạo, cảm giác hình như không phải là mơ chút nào.
Tim Minh Tư An đập thình thịch. Nói thật, nếu cô thực sự đã phát sinh quan hệ với ai đó, thì trong lòng cô kỳ thực vẫn có một chút hy vọng người đó là Hạ Dĩ Nịnh.
Dĩ nhiên, tốt nhất là chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Chỉ là điều đó không khả thi cho lắm, nhìn vào hiện trường trong căn phòng này thì khó mà nói là chưa có chuyện gì xảy ra được.
Minh Tư An nhíu mày, nếu thật sự đã xảy ra chuyện gì, cô nên làm thế nào bây giờ?
Tối qua cô gần như mất đi ý thức, giống như trong trạng thái say rượu, nhưng cô mới chỉ uống có vài ngụm. Lúc đó cô đã xác định được ngay, chắc chắn là viên kẹo của Lam Hòa Tình có vấn đề.
Cô cẩn thận liếc nhìn vào trong phòng thay đồ, thấy người bên trong vẫn chưa có dấu hiệu muốn ra ngoài, bèn vội vàng quấn chăn quanh người để với lấy chiếc áo choàng tắm. Cánh tay vừa mới duỗi ra thì cửa phòng thay đồ mở ra, Hạ Dĩ Nịnh đang khoác áo choàng tắm bước ra ngoài.
Động tác của cô khựng lại ngay tại chỗ, hai người nhìn nhau một cái. Cô ngượng ngùng cúi đầu, cũng may là đã quấn chăn, nếu không thì thật sự chẳng còn mặt mũi nào nhìn người khác.
Đồng thời, cô lại thở phào nhẹ nhõm một tiếng, may mà không phải là người phụ nữ nào khác.
Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng nhìn cô một cái, quay người trở lại phòng thay đồ, cầm một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ ném lên mặt cô: “Đi tắm đi.”
Sau đó, Hạ Dĩ Nịnh lại quay trở lại phòng tắm.
Minh Tư An vội vàng quấn chiếc áo choàng tắm vào, cầm theo khăn tắm mới đi về phía phòng tắm.
Bước vào phòng thay đồ, ở giữa là một tấm thảm rộng một mét, trải thẳng vào tận bên trong phòng tắm. Đi chân trần vào trong cũng không bị lạnh chân, hệ thống sưởi và thông gió trong nhà đều đang mở.
Hơn nữa, mùa đông ở Cảng Giang cũng không tính là quá lạnh, áo phao lông vũ còn chẳng dùng đến.
Đi vào phòng thay đồ, Minh Tư An mới phát hiện phòng thay đồ của Hạ Dĩ Nịnh thực sự rất lớn, rộng bằng khoảng hai căn phòng bình thường. Nơi này cũng có cửa sổ sát đất, các khu vực được phân chia rất rõ ràng: khu để túi xách, áo khoác, váy, rồi cả khu để đồng hồ.
Toàn bộ tầng hai rộng hơn hai trăm mét vuông, trong đó có tới gần một trăm mét vuông là dùng để chứa quần áo.
Đây chính là cuộc sống của người có tiền sao? Không hiểu nổi, nhưng mà muốn có.
Minh Tư An lén nhìn Hạ Dĩ Nịnh đang chọn quần áo, rồi bước nhanh về phía phòng vệ sinh.
Phòng vệ sinh còn rộng hơn cả căn hộ ký túc xá của cô. Ý cô là toàn bộ diện tích căn hộ chung cư chứ không phải chỉ riêng căn phòng nhỏ của cô.
Cô đã tận mắt chứng thực câu nói: Nhà vệ sinh của người giàu còn to hơn nhà của người bình thường.
Minh Tư An nghĩ ngợi lung tung để giảm bớt tâm trạng căng thẳng của mình. Cô rất muốn biết cô và Hạ Dĩ Nịnh đã xảy ra chuyện gì chưa, nhưng lại không thể hỏi trực tiếp, thật là giày vò. Vì vậy, việc quan sát môi trường xung quanh cũng là một cách để giải tỏa tâm lý.
Lúc rửa mặt đánh răng, cô đứng trước gương toàn thân mới nhìn thấy những vết móng tay trên người mình, cùng với ấn ký hoa anh đào sau gáy đỏ hơn hẳn mọi ngày.
Hình như cô thực sự đã đánh dấu Hạ Dĩ Nịnh rồi…
Cuộc hỏi đáp giữa hai người đêm qua không phải là mơ. Nếu là thật, điều đó gián tiếp chứng minh Hạ Dĩ Nịnh không hề bài xích sự thân mật giữa hai người.
Sau khi xác định được chuyện này, Minh Tư An để mặc cho nước từ vòi hoa sen xối từ đỉnh đầu xuống, hy vọng bản thân có thể bình tĩnh lại.
Chuyện tối qua xảy ra quá đột ngột, dù cô biết Cố Tinh sẽ ra tay, nhưng không ngờ đối phương lại mua chuộc cả Lam Hòa Tình, thậm chí còn dùng đến thuốc.
Việc cô quen biết Lam Hòa Tình là một sự cố ngoài ý muốn, Cố Tinh không thể nào dự đoán trước được. Do đó, chắc chắn là sau khi cô và Lam Hòa Tình quen nhau, đợi đến lúc hai người khá thân thiết, đối phương mới ra tay vừa đe dọa vừa dụ dỗ.
Việc Lam Hòa Tình nhắn tin nhắc nhở Trình Trừng sau đó, nghĩ lại thì chắc là do cắn rứt lương tâm.
Minh Tư An không chú ý tới việc trong lúc suy nghĩ, cô đã gạt hoàn toàn Hạ Dĩ Nịnh ra ngoài, trực tiếp khóa chặt mục tiêu nghi ngờ vào Cố Tinh.
Rửa mặt đánh răng xong, cô mặc áo choàng tắm vào, trùm phần tóc ướt sũng vào mũ áo rồi đi ra ngoài.
Hạ Dĩ Nịnh đã mặc quần áo chỉnh tề, áo sơ mi phối với vest, nhìn không giống phong cách ăn mặc ngày thường của cô ấy, hôm nay ăn mặc khá chính thức.
“Cái đó… cô muốn đi đâu vậy?”
“Hôm nay có hẹn đàm phán với Lương Phong, em quên rồi à?”
Khi nói ba chữ cuối, giọng điệu của Hạ Dĩ Nịnh lạnh đi không ít, giống như đang bất mãn vì cô quên mất công việc.
Minh Tư An bỗng nhớ ra, đúng rồi, hôm nay là buổi đàm phán đầu tiên về vụ án phân chia tài sản của nhà họ Lương. Cô làm trợ lý thì chắc chắn phải đi, nhưng cô làm gì có quần áo chứ!
“Tôi…”
Cô lúng túng chỉ chỉ vào bộ đồ mình đang mặc, tổng không thể mặc áo choàng tắm đi ra ngoài được, quần áo của cô đâu rồi.
Hạ Dĩ Nịnh đánh giá cô một lượt, một lúc sau có người gõ cửa phòng: “Đại tiểu thư, quần áo cô dặn chuẩn bị đã được là phẳng rồi ạ.”
“Mang vào đi.”
Cửa phòng đẩy ra, người hầu đặt quần áo lên giường rồi nhìn thẳng, lập tức rời đi.
Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh dừng lại trên mái tóc ướt sũng của cô: “Trong phòng vệ sinh có máy sấy tóc tự động.”
Có sao? Cô không chú ý, chủ yếu là vì chưa từng thấy bao giờ.
Minh Tư An cười trừ một tiếng, lại quay vào phòng vệ sinh, quả nhiên nhìn thấy máy sấy tóc tự động. Sau khi ngồi xuống, cô khởi động máy, nhiệt độ vừa vặn, sấy khô đều đặn. Làn gió ấm áp, mềm mại thổi vào tóc cô, khiến suy nghĩ của cô lại từ từ bay xa.
Lát nữa cô phải đối mặt với Hạ Dĩ Nịnh thế nào đây? Có cần phải chịu trách nhiệm không?
Thời gian trôi qua trong sự lo âu, khi cô bước ra ngoài, Hạ Dĩ Nịnh đã không còn ở trong phòng. Bộ vest chuẩn bị cho cô được đặt trên giường, là một bộ haute couture hoàn chỉnh: áo sơ mi trắng, bộ vest màu xám đậm, còn phối kèm cả áo gile vest và cà vạt màu đen trơn. Mặc vào xong, cô cảm thấy mình lập tức biến thành đại lão phố Wall.
Vest cao cấp rất chú trọng chi tiết, không chỉ là chất vải, phom dáng, mà từng bước cắt may, bao gồm cả việc lựa chọn từng chiếc cúc áo đều vô cùng tâm huyết.
Người làm ra bộ vest này phải là nhà thiết kế cấp cao, đồng thời cũng phải là thợ may bậc thầy.
Vẻ đẹp của một bộ vest cao cấp là không thể diễn tả bằng lời. Đây đại khái là lý do vì sao có người mặc vest nhìn như nhân viên bán bảo hiểm, còn có người mặc vào là ra dáng tổng tài bá đạo bẩm sinh; chính bộ vest đã tạo nên sự phân cấp rõ rệt.
Minh Tư An nhớ rõ bộ vest đặt may đầu tiên của cô tốn một vạn tệ, mặc vào tuy đẹp và thoải mái nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với bộ trên người này, hơn nữa còn vừa vặn một cách hoàn hảo.
Một bộ vest đặt may vốn rất phiền phức, Hạ Dĩ Nịnh có thể lập tức chuẩn bị cho cô một bộ vest cao cấp vừa vặn như vậy, đủ thấy được sự tâm huyết của nàng.
Minh Tư An đứng trước gương ngắm nghía bản thân một lúc rồi sải bước ra ngoài. Ở cửa phòng có một đôi dép đi trong nhà hình tai thỏ, tai thỏ rất dài, quả thực có chút khoa trương.
Tổng tài bá đạo mặc vest phối với dép tai thỏ màu hồng, thật là một sự kết hợp vô cùng ăn rơ.
Bên ngoài phòng ngủ là một phòng khách nhỏ và phòng đọc sách, không có vách ngăn nên có thể nhìn bao quát một lượt. Phòng khách nhỏ ở tầng hai là không gian riêng tư, nghĩ đến cảnh Hạ Dĩ Nịnh những lúc rảnh rỗi sẽ cuộn tròn trên ghế sofa ở đây, trông sẽ đáng yêu biết bao.
Đi xuống lầu, Hạ Dĩ Nịnh đang đọc báo.
Cô ngượng ngùng tiến lên chào hỏi, tầm mắt không tự chủ được mà dừng lại trên chiếc khăn lụa thắt trên cổ Hạ Dĩ Nịnh. Nhớ lại một cảnh tượng đêm qua, cô lập tức hiểu ra vì sao đối phương lại quàng khăn lụa, mặt mũi liền nóng bừng lên.
“Luật sư Hạ.”
Hạ Dĩ Nịnh ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó ra hiệu cho người hầu tiến lên.
Người hầu đi đến bên cạnh cô, làm một cử chỉ mời: “Thưa cô, mời cô dùng bữa.”
Minh Tư An cười gượng: “Vâng.”
Cô không quen, chỗ nào cũng không quen. May mà Hạ Dĩ Nịnh vẫn ở đây, vẫn lạnh lùng như băng. Nếu như sau khi hai người làm chuyện đó xong mà thái độ của đối phương thay đổi 180 độ, cô tuyệt đối sẽ càng không cách nào thích nghi được.
Đi đến bàn ăn, cô ngẩn người ra. Sáng sớm ngày ra mà đã ăn cỏ rồi sao?
Salad rau củ cùng với đủ loại đồ uống: nước chanh, cà phê, nước ép rau củ, sữa tươi.
Minh Tư An không phải động vật ăn cỏ, cho nên cô quyết định vừa ăn hết chỗ rau củ vừa uống sạch ly sữa.
Nhanh chóng lót dạ xong, Minh Tư An lập tức đi đến trước mặt Hạ Dĩ Nịnh: “Luật sư Hạ, tôi ăn xong rồi.”
“Ừm.”
Thấy cô đứng dậy, A Lê vội vàng tiến lên: “Đại tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Hạ Dĩ Nịnh không nói gì, đi được nửa đường bỗng nhiên nhìn về phía Minh Tư An: “Máy tính?”
Cô lắc đầu: “Tôi không mang.”
Hạ Dĩ Nịnh nhìn sang A Lê, A Lê vội vàng đi vào bên trong, một lát sau xách ra một chiếc máy tính mới tinh.
Dòng máy tính này Minh Tư An có biết, là một trong những chiếc máy tính đắt nhất của thương hiệu đó, giá trị khoảng mười vạn tệ.
“Đắt quá.” Thấy A Lê đưa chiếc laptop cho mình, cô vội vàng xua tay từ chối.
Nào ngờ Hạ Dĩ Nịnh đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho cô: “Lập tức đăng ký thông tin đi, hoàn thành việc đăng nhập vào mạng nội bộ của công ty.”
Minh Tư An làm tài liệu, sau khi đăng nhập tài khoản thì mọi thứ đều đồng bộ, dùng máy tính mới cũng không sao. Huống hồ đây lại là chiếc máy tính cao cấp như vậy, rất nhiều chức năng máy tính bình thường không có.
So với việc nguyên chủ phải cắn răng bỏ ra 8000 tệ để mua máy tính, chiếc máy tính mới tinh mà Hạ Dĩ Nịnh tùy tay bảo người xách ra đã đáng giá mười vạn tệ, đúng là giàu đến vô nhân tính.
Cô nhận lấy máy tính: “Vâng thưa Luật sư Hạ, tôi dùng xong sẽ trả lại cho cô.”
Hạ Dĩ Nịnh trao cho cô một ánh mắt không thể nghi ngờ: “Đàm phán thuận lợi thì đây coi như phần thưởng.”
Nếu giải quyết thành công vụ án này, lợi nhuận của công ty luật lên tới mấy triệu tệ. Nếu tính là tiền thưởng thì cô cảm thấy nhận tiền mặt vẫn tốt hơn, chiếc máy tính mười vạn tệ này quá quý giá, cô cầm mà cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ va đập vào đâu.
Hôm nay chiếc xe Hạ Dĩ Nịnh đi trông rất sang trọng và vững chãi, hình như là Rolls-Royce Phantom. Không, tối qua cô đã nhìn thấy chiếc xe này, chính là chiếc xe Hạ Dĩ Nịnh dùng để chở cô đi.
Ký ức vốn dĩ tưởng như đã quên sạch lúc này đang ùa về tấn công đại não cô.
Minh Tư An rất tò mò, rốt cuộc Lam Hòa Tình đã cho mình uống cái gì mà lại có dược hiệu mạnh đến thế.
Đi đến bên cạnh xe, Hạ Dĩ Nịnh đưa mắt ra hiệu cho tài xế, tài xế lập tức xuống xe, A Lê vội vàng mở cửa xe.
Sau khi Hạ Dĩ Nịnh lên xe, A Lê liền ngồi vào vị trí lái.
Minh Tư An: “?”
Không cần nói một lời mà phối hợp ăn ý ghê.
Nếu là cô, dù có ra hiệu bằng mắt thêm hai lần nữa có khi cũng chẳng hiểu được. Quả nhiên, có những người sinh ra đã không ăn nổi bát cơm này.
Cô do dự một chút, kéo cửa ghế phụ ra. Cô chỉ là một trợ lý, trừ khi có nhiều người đi cùng, nếu không chắc chắn phải ngồi phía trước.
Hạ Dĩ Nịnh mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cô ngồi vào ghế phụ, không rõ đang có suy nghĩ gì.
Minh Tư An ngoan ngoãn bóc hộp máy tính, bắt đầu đăng ký máy tính. Mà khoan, điện thoại của cô đâu rồi?
Thế là, cô chỉ có thể rụt rè hỏi: “Luật sư Hạ, cô có thấy điện thoại của tôi đâu không?”
A Lê chớp chớp mắt, thật sự muốn đeo một chiếc tai nghe vào để đỡ phải nghe thấy mấy lời gây đỏ mặt tía tai này.
Hạ Dĩ Nịnh hơi nhướng mày, lấy điện thoại từ trong túi xách ra đưa qua: “Đồ của em ở trong cốp xe, tự đi mà lấy.”
Vẻ mặt nàng trông có vẻ không kiên nhẫn, nhưng thực tế giọng nói lại vô cùng dịu dàng, cảm giác không hề cáu kỉnh như biểu hiện bên ngoài. Không biết trong lòng đang nghĩ đến chuyện gì mà vành tai nàng đỏ ửng lên.
Minh Tư An lập tức phản ứng lại, Hạ Dĩ Nịnh đang nói đến quần áo hôm qua cô mặc. Nhắc đến cũng hơi buồn cười, vì muốn đi chơi nên mặc vest có chút không hợp, cô đã mua online mấy bộ quần áo: quần tây ống suông, quần công sở, quần jean ống rộng, kết hợp với áo ngắn hơn thông thường một chút, nhìn sẽ khá phóng khoáng.
Kiếp trước cô rất hiếm khi mặc như vậy, ra cửa cũng toàn là quần tây áo sơ mi, thi thoảng mới mặc váy.
Cho nên, ngày hôm qua Hạ Dĩ Nịnh đã nhìn thấy một cô gái hoàn toàn khác biệt so với ngày thường.
Minh Tư An ngập ngừng muốn nói lại thôi, chỉ là vì có A Lê ở bên cạnh nên cô ngại không dám hỏi.
Sau khi cài đặt xong máy tính, cô liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Hạ Dĩ Nịnh đang nhắm mắt dưỡng thần, cô không nhịn được mà nhìn thêm mấy cái vào chiếc khăn lụa trên cổ cô ấy.
Nào ngờ Hạ Dĩ Nịnh đột nhiên mở mắt ra, hai người vừa vặn bốn mắt nhìn nhau.
Minh Tư An ho nhẹ một tiếng rồi thu hồi tầm mắt, nhưng lại không nhịn được mà liếc nhìn thêm cái nữa. Tầm mắt của Hạ Dĩ Nịnh không hề dời đi, dường như đã đoán trước được cô sẽ lại nhìn thêm lần nữa.
“Luật sư Hạ… tối qua?”
Đối mặt với ánh mắt của Hạ Dĩ Nịnh, cô rốt cuộc vẫn hỏi thành lời.
Minh Tư An quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc. Kết quả là khi nhìn vào ghế sau, trong đầu cô lại hiện lên một đoạn ký ức, chính là hình ảnh cô mơ màng ra sức cọ lên người Hạ Dĩ Nịnh, giống hệt như một chú chó nhỏ mừng rỡ khi nhìn thấy chủ nhân.
Mất mặt quá!
Trong đầu cô chậm rãi xuất hiện hình ảnh Hạ Dĩ Nịnh bị tin tức tố của cô ảnh hưởng, đầy mê hoặc, kinh diễm và quyến rũ.
Minh Tư An vội vàng cụp mắt xuống không dám nhìn nữa, quá xấu hổ, cô xấu hổ đến mức có thể dùng chân đào được một căn biệt thự luôn rồi.
Cô không thể nhìn thẳng vào Hạ Dĩ Nịnh được nữa, những hình ảnh trong đầu làm ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của cô. Nhưng tại sao ký ức ở căn biệt thự lại không có chút nào?
Là do dược hiệu vẫn chưa tan hết sao?
Thấy cô cụp mắt, Hạ Dĩ Nịnh trực tiếp hỏi: “Em muốn hỏi cái gì?”
Minh Tư An kinh ngạc vì nàng sẽ chủ động hỏi, lời nói mấp máy nơi đầu môi một hồi, câu hỏi bật ra lại là: “Luật sư Hạ có biết tôi đã bị cho uống loại thuốc gì không?”
Khi cô hỏi câu này, trong mắt Hạ Dĩ Nịnh thoáng qua một tia bất mãn.
“Một loại thuốc có thể gây ảo giác, phải phối hợp với rượu mới có tác dụng. Khi thỏa mãn cả hai điều kiện, nhẹ thì hưng phấn quá độ, nặng thì bất tỉnh nhân sự, thậm chí có thể cấp cứu không kịp. Em nên may mắn vì mình mới chỉ ăn một viên thuốc và chưa uống nhiều rượu.”
Minh Tư An siết chặt nắm tay, lông mày nhíu lại rất sâu. Nếu đúng như vậy thì không trả thù lại thì quả thực quá thiệt thòi.
“Là Cố Tinh và Lam Hòa Tình làm sao?”
Hạ Dĩ Nịnh gật đầu, trong mắt mang theo chút hứng thú: “Em muốn trả thù?”
“Tại sao lại không chứ?” Minh Tư An cô đâu phải kiểu người chịu để chịu thiệt.
Dù là Lam Hòa Tình hay Cố Tinh thì đều là đối tượng trả thù của cô.
Hạ Dĩ Nịnh nhìn cô với ánh mắt tán thưởng: “Em không có chứng cứ.”
“Chuyện này không có chứng cứ, thế còn những chuyện khác thì sao? Cố Tinh có thể dùng phương pháp này đối phó với tôi, chứng tỏ trước đây cô ta chưa chắc đã sạch sẽ, kiểu gì cũng để lại dấu vết.”
Một người xấu, bất kể là xấu xa bẩm sinh hay dần biến chất, tổng sẽ để lại vài chuyện xấu xa. Cố Tinh có thể kiếm được loại thuốc này thì trước kia sao có thể không làm vài chuyện khuất tất chứ. Huống hồ, trong tiểu thuyết Cố Tinh vốn dĩ đã bị bóc phốt không ít phốt lớn.
“Còn Lam Hòa Tình thì sao?”
Hạ Dĩ Nịnh nhắc đến cái tên này bằng giọng điệu vô cùng bình tĩnh, nhưng Minh Tư An lại nghe ra được sự để ý trong đó: “Luật sư Hạ có biết vì sao Lam Hòa Tình lại giúp Cố Tinh không?”
Hạ Dĩ Nịnh không trả lời, nàng cầm điện thoại lên, gửi một tệp tài liệu sang cho Minh Tư An.
Minh Tư An kinh ngạc, Hạ Dĩ Nịnh thực sự đã điều tra chuyện này rồi sao? Bắt đầu điều tra từ lúc nào, và tại sao chứ? Có phải vì nàng để ý đến cô không?
Cô nghĩ không thông, cũng không dám nghĩ sâu thêm, chẳng lẽ Hạ Dĩ Nịnh thực sự đã nảy sinh tình cảm với cô rồi sao?
Nhưng rõ ràng là cô đang nỗ lực xây dựng hình tượng thiết lập nhân vật, đồng thời biểu hiện ra một mặt phản nghịch, khó kiểm soát, vậy mà tại sao Hạ Dĩ Nịnh vẫn lên giường với cô chứ.
Tuy không hỏi thành lời, nhưng trong lòng cô tự hiểu rõ, khả năng hai người đã làm chuyện đó phải lên tới tám mươi phần trăm. Chính vì biết rõ nên cô mới không thể hỏi ra miệng.
Một khi đã hỏi ra rồi thì cô nên chịu trách nhiệm, hay là không chịu trách nhiệm đây?
Minh Tư An cúi đầu đọc tài liệu, trên đó có ảnh chụp Cố Tinh và Lam Hòa Tình ngồi cùng nhau, kèm theo ngày tháng được đánh dấu.
Tính toán thời gian thì đó là sau lần thứ ba cô và Lam Hòa Tình đi chơi cùng nhau. Nói cách khác, Cố Tinh sau khi xác định cô và Lam Hòa Tình đã trở thành bạn bè thì mới bắt đầu lập kế hoạch.
Nội dung tài liệu rất chi tiết, mốc thời gian được viết rõ ràng, cùng với việc Cố Tinh đã dùng thủ đoạn gì để ép Lam Hòa Tình đồng ý chuyện này.
Lam Hòa Tình xuất thân từ gia đình đơn thân, mẹ là luật sư của một công ty luật cao cấp, không tính là quá giàu có nhưng cũng rất khá giả, điều kiện gia đình thuộc hàng trung thượng lưu. Bản thân cô ta cũng đa tài đa nghệ, là một vệt nắng ấm áp rất được mọi người yêu mến.
Thế nhưng, Cố Tinh đã để công ty của mình đến đàm phán hợp tác với công ty luật kia, đi trước một bước nắm thóp mẹ của Lam Hòa Tình, dùng chính công việc này để đe dọa Lam Hòa Tình, khiến Lam Hòa Tình chỉ còn cách đồng ý.
Dĩ nhiên, Minh Tư An không hề đồng tình với Lam Hòa Tình. Chính cô mới là người bị hại, dựa vào cái gì cô phải đi đồng tình với một kẻ đồng lõa chứ.
Dù thế nào đi nữa, nếu không có Hạ Dĩ Nịnh thì cô còn không biết mình sẽ gặp phải chuyện gì. Tình huống tốt nhất là cô vào bệnh viện, thành công hóa giải dược hiệu; tình huống tồi tệ nhất là phải tự làm bản thân bị thương để giữ tỉnh táo, sau đó gặp ai xử kẻ đó, kết quả là tự hủy hoại chính mình.
Còn kết quả hiện tại thì sao? Cô đã liều mạng muốn thoát khỏi sự dây dưa với Hạ Dĩ Nịnh, vậy mà hai người bọn cô vẫn đi đến bước này.
Nhìn dáng vẻ trầm tư sau khi đọc xong tài liệu của cô, Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày: “Sao thế, cảm thấy Lam Hòa Tình bị ép buộc nên thấy xót xa à?”
Từ đâu mà nàng rút ra cái kết luận đó vậy?
Minh Tư An thẳng đơ người lên, giống hệt như một học sinh tiểu học đang làm việc riêng trong giờ thì đột nhiên bị giáo viên gọi tên.
“Không có, tôi chỉ đang nghĩ xem dùng phương thức nào có thể trả thù nhanh nhất thôi.”
Minh Tư An tự nhận mình là một người khá ôn hòa, nước sông không phạm nước giếng, xích mích nhỏ thì bỏ qua được. Nhưng Cố Tinh là muốn hủy hoại cô, còn Lam Hòa Tình dù bị ép buộc thì cũng đã tự tay động thủ.
Hạ Dĩ Nịnh khẽ cười một tiếng: “Thực ra có một cách.”
“Cách gì ạ?” Minh Tư An ngơ ngác nhìn sang.
Biện pháp nhanh nhất mà cô nghĩ đến cũng phải mất một hai năm, dù sao trong tiểu thuyết nhà họ Cố cũng là một thế lực phản diện, phải nghĩ cách nắm thóp được vài điểm yếu của bọn họ.
Cho dù không thể lật đổ nhà họ Cố thì ít nhất cũng phải khiến nhà họ Cố từ bỏ Cố Tinh.
Giọng nói êm tai của Hạ Dĩ Nịnh vang lên, làm tim cô ngứa ngáy, nghe đến mức tâm trí cũng dao động theo: “Làm người của tôi.”
Hả?
Tay Minh Tư An run lên, suýt chút nữa thì làm rơi điện thoại. Tốc độ xe trong khoảnh khắc đó cũng đột ngột tăng nhanh, nhưng lập tức liền ổn định trở lại.
“Luật sư Hạ đang đùa tôi đấy à?”
Hạ Dĩ Nịnh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cô, thấy cô né tránh ánh mắt của mình mới lên tiếng: “Tôi không thích đùa.”
Ách… Minh Tư An căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi: “Tại sao chứ?”
“Độ tương thích tin tức tố của tôi và em là hoàn mỹ, em có thể mang lại cho tôi sự khoái cảm.”
Lý do thật sự quá thẳng thắn, thẳng thắn đến mức mặt Minh Tư An đỏ bừng lên, đại não đình trệ, mặt nóng đến mức sắp ngất đi vì ngượng.
Có lẽ thấy cô không nói lời nào, Hạ Dĩ Nịnh tốt bụng giải thích thêm: “Tối qua, tôi rất sung sướng.”
Minh Tư An sắp bốc khói tới nơi rồi, đại tiểu thư có thể đừng có chuyện gì cũng nói huỵch toẹt ra ngoài như vậy không? Bên cạnh vẫn còn có người cơ mà.
Cô liếc nhìn A Lê một cái, A Lê giống như một người máy nhìn thẳng về phía trước, cứ như thể chẳng nghe thấy cái gì, có điều chân ga lại đang âm thầm tăng tốc.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, không khí như ngưng đọng lại, Minh Tư An thậm chí có thể nghe thấy rõ tiếng tim đập của chính mình.
Xe cộ đi lại như nước chảy, mọi người cùng ở chung một thế giới nhưng ai cũng có một thế giới nhỏ của riêng mình. Có những thế giới có thể giao nhau rồi gặp gỡ, lại có những thế giới nhỏ cả đời này cũng không bao giờ chạm mặt.
Mà thế giới nhỏ của cô và Hạ Dĩ Nịnh dường như đã được định sẵn là sẽ va chạm, gặp gỡ và dây dưa với nhau mãi mãi. Cho dù cô có né tránh thế nào đi chăng nữa thì sự việc vẫn đi đến cục diện mà cô không muốn nhìn thấy nhất.
Minh Tư An hít một hơi thật sâu: “Tối qua, chúng ta…”
Cô không còn mặt mũi nào để hỏi tiếp, thực sự là quá ngượng ngùng.
Hạ Dĩ Nịnh có lẽ không muốn nói thêm gì nhiều, giọng điệu trở nên cứng rắn và lạnh lùng: “Phải, đã làm.”
Quá mức thẳng thắn, thẳng thắn đến mức Minh Tư An không muốn đối mặt.
“Vậy…”
“Không muốn chịu trách nhiệm à?” Hạ Dĩ Nịnh ngắt lời cô.
Minh Tư An vội vàng lắc đầu: “Không phải…”
“Thế thì tức là đồng ý.”
“Không có.”
Sắc mặt Hạ Dĩ Nịnh chợt lạnh xuống: “Muốn quỵt nợ?”
Không phải mà, chuyện này đâu phải cô muốn nhận là nhận được đâu? Minh Tư An lắc đầu: “Tôi không có ý này.”
“Hừ!” Hạ Dĩ Nịnh cười lạnh một tiếng, “Minh Tư An, em trốn không thoát đâu.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 25
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ