Chương 35

Căn biệt thự sáu tầng, dù không biết cụ thể có bao nhiêu phòng, nhưng cho dù chứa vài trăm người thì vẫn rất rộng rãi.
Hai người bước vào trong, đập vào mắt là sự xa hoa lộng lẫy như hoàng cung, cùng với đội ngũ nhân viên phục vụ đang tất bật làm việc.
Vừa thấy Hạ Dĩ Nịnh, mọi người đồng loạt cúi đầu chào: “Đại tiểu thư.”
A Lê giới thiệu: “Tầng một là khu vực tiếp khách cơ bản, phía sau là nơi ở của nhân viên. Tầng hai và ba là khu vực sinh hoạt, tầng bốn, năm, sáu là không gian giải trí. Khi nào có thời gian, tôi có thể đưa tiểu thư Minh lên xem thử.”
“Cảm ơn.”
Nhìn như vậy thì đúng là không ở được bao nhiêu người.
Minh Tư An tò mò hỏi: “Người Hạ gia đông như vậy, ở đây có đủ chỗ không?”
A Lê mỉm cười: “Trừ chi của gia chủ ra, những người khác trong Hạ gia đều ở nhà riêng. Nhà họ cách đây không xa, nên không cần thiết phải ở lại đây.”
Mỗi tầng rộng 3000 mét vuông, mấy trăm người thực ra vẫn ở vừa, chỉ là hơi chật chội một chút. Nhưng họ đều là người có tiền, hà cớ gì phải ủy khuất bản thân?
Nhớ lại căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn năm, sáu mét vuông của mình, Minh Tư An buồn bã tựa đầu vào vai Hạ Dĩ Nịnh: “Đúng là người so với người, tức ch3t đi được!”
Hạ Dĩ Nịnh búng nhẹ lên trán cô: “Ngày Tết không được nói từ ‘ch3t’.”
“Sẽ bị ngốc đấy.” Cô lầm bầm một tiếng.
“Cái gì?”
“Không có gì ạ.”
Minh Tư An nở một nụ cười rạng rỡ với nàng, Hạ Dĩ Nịnh lộ ra nét ý cười, dáng vẻ vô cùng nuông chiều.
Chỉ có hai người họ biết, đây là cách ứng xử mà họ đã bàn bạc từ trước khi đến Hạ gia.
Hạ Dĩ Nịnh vốn rất lạnh lùng, chỉ cần thay đổi một chút thôi cũng đủ khiến người khác phải suy đoán. Một người ngày thường ngay cả cười cũng không, nay lại lộ ra nụ cười nuông chiều với người khác, thì còn có thể là vì lý do gì nữa?
Minh Tư An thì dễ dàng hơn nhiều. Người khác không hiểu rõ cô, hơn nữa dù là nguyên chủ hay cô, thái độ đối với bạn học ở trường đều không tệ. Có người chào hỏi cô đều sẽ cười lại. Nguyên chủ tuy có chút kiêu ngạo, nhưng cô ấy biết mình giành được học bổng nên đã bị nhiều người đố kỵ, ngày thường đương nhiên không thể lại gây thêm thù chuốc oán.
Còn cô, ba năm làm luật sư công ích đã rèn luyện cho cô vẻ hiền lành, nên cô luôn mang lại cảm giác ôn hòa cho người đối diện.
Nếu đi hỏi thăm ở trường, e rằng rất nhiều người sẽ nói tính cách cô rất tốt. Bởi vậy, trong thời gian ở Hạ gia, hình tượng của cô chính là ôn hòa, yêu vợ, mọi chuyện đều nghe theo Hạ Dĩ Nịnh. Ngay khoảnh khắc đặt chân đến cửa Hạ gia, họ đã bắt đầu diễn kịch rồi.
Không còn cách nào khác, người theo dõi họ quá nhiều. A Lê từng nói, Hạ gia đâu đâu cũng có camera tầng một, tầng cao nhất, ngay cả trong thang máy cũng có.
Họ luôn nằm trong tầm ngắm, nét mặt hay thần thái, e rằng đều có người đang quan sát.
Đúng như dự đoán, từ lúc họ xuống xe, đã có một ánh mắt dõi theo, nhìn chằm chằm hồi lâu cho đến khi Hạ Thần Chương xuất hiện, phá vỡ sự im lặng bên trong.
“Thấy rồi chứ?” Hạ Thần Chương bước vào một căn phòng mang phong cách công chúa.
Một cô gái mặc đồ JK ngọt ngào đang ngồi trên sofa, trước mặt là một chiếc máy tính đang phát hình ảnh Hạ Dĩ Nịnh và Minh Tư An tựa sát vào nhau.
Cô gái không thèm nhìn Hạ Thần Chương lấy một cái, chỉ trầm giọng nói: “Cô ta dựa vào cái gì mà hạnh phúc?”
“Hạnh phúc sao?” Hạ Thần Chương cười lạnh, “Chẳng qua cũng chỉ là tìm tạm một diễn viên để tranh giành gia sản thôi. Cô em gái này của chúng ta thật chẳng hiểu chuyện gì cả, bà nội muốn là tứ đại đồng đường, chứ không phải một tiểu bạch kiểm không môn đăng hộ đối.”
“Tiểu Tử, em với Trịnh Giai Thành thế nào rồi? Trịnh gia và Hạ gia hợp tác nhiều năm, nếu em có thể liên hôn với Trịnh gia, còn anh liên hôn với Cố gia, thì Hạ Dĩ Nịnh cùng vớiư tiểu bạch kiểm kia làm sao có thể tranh giành với chúng ta được?”
Cô gái liếc nhìn anh trai mình, hai người là song sinh, nhưng cô là một Alpha nữ.
“Hạ Thần Chương, thứ em muốn không phải gia sản, mà là sự bất hạnh của Hạ Dĩ Nịnh. Muốn em nói bao nhiêu lần nữa đây?”
Hạ Thần Chương: “…… Cho dù thế nào đi nữa, nó vẫn là em họ của chúng ta.”
“Hạ Thần Chương! Nếu anh không làm được, thì anh em mình cũng đừng làm nữa.” Cô gái lạnh lùng nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi khiến hắn hoảng sợ.
“Hạ Tử Thư, em đừng làm anh sợ.”
Cảm thấy uy nghiêm của người anh bị xâm phạm, Hạ Thần Chương mạnh miệng đáp trả.
“Anh cứ thử xem.”
Hạ Tử Thư ném cho hắn một ánh mắt lạnh lẽo, khiến Hạ Thần Chương rùng mình.
Hắn luôn sợ cô em gái này. Hồi nhỏ cô thường giả vờ tội nghiệp để bố mẹ mắng hắn. Sau vài lần như thế, hắn bắt đầu sợ cô. Dĩ nhiên, nhiều hơn cả vẫn là chán ghét. Nhưng sau khi lớn lên, hắn hiểu rằng em gái là đồng minh tự nhiên của mình. Trước khi phân định thắng bại với những người anh em họ khác, hắn bắt buộc phải giữ mối quan hệ tốt với cô.
Đừng nhìn cô mỗi ngày ăn mặc như học sinh cấp ba, thực chất cô đã 30 tuổi rồi, lớn hơn Hạ Dĩ Nịnh 6 tuổi. Nhìn qua cách ăn mặc, không ai biết còn tưởng cô là em gái. Không phải nói cô trông trẻ trung, mà là khi đã ngoài 20, khoảng cách 10 tuổi vốn khó mà nhận ra.
Hiển nhiên, Hạ Dĩ Nịnh ngày thường thích phong cách công sở, so với luật sư bình thường thì thời thượng hơn một chút, vì tất cả đều là hàng đặt may cao cấp độc nhất vô nhị. Khi diện lên người vẫn có sự khác biệt rất lớn, chủ yếu là do khí chất của Hạ Dĩ Nịnh rất tốt.
Dù hắn và cô là quan hệ cạnh tranh, nhưng hắn không thể không thừa nhận, đóa hồng thanh lãnh có gai này càng thu hút sự chú ý, huống hồ Hạ Dĩ Nịnh bản thân rất kiên cường, là sự tồn tại mà hắn không thể lơ là.
Còn cô em gái Hạ Tử Thư, không phải nói cách ăn mặc của cô có vấn đề, mà là tính chất công việc. Luật sư luôn phải ăn mặc để khách hàng tin tưởng. Khách hàng sẽ chọn một luật sư ăn mặc như nữ sinh cấp ba, hay một luật sư vest lịch lãm? Điều này hẳn là rất dễ chọn.
Em gái ở nhà mặc sao cũng được, nhưng đi làm mà mặc như vậy thì thật khó để người khác tin tưởng.
Bố mẹ đã quản nhưng không quản nổi, em gái là kẻ phản nghịch thứ hai của Hạ gia. Nhưng cô rất ghét Hạ Dĩ Nịnh, cho rằng sự tồn tại của Hạ Dĩ Nịnh là một sai lầm, hận không thể Hạ Dĩ Nịnh đi ch3t cho xong.
Dĩ nhiên, hắn cũng muốn thế.
Hạ Thần Chương nở một nụ cười không mấy rõ ràng, ngoài miệng vẫn nói: “Thôi, anh không quản em nữa. Anh chỉ cần gia sản. Nếu những chuyện em làm gây trở ngại cho anh thừa kế Hạ gia, thì đừng trách anh không nhận người em này.”
Như lo em gái giận, hắn nói thêm: “Chỉ cần không xung đột với việc này, chuyện khác anh đều nghe em.”
Hạ Tử Thư lười phản ứng hắn. Với người anh trai này, cô chỉ có một chữ: Tiện.
Nhìn dáng vẻ thân mật của Hạ Dĩ Nịnh và Minh Tư An, cô bỗng nhiên mở miệng: “Anh nói xem, em với Hạ Dĩ Nịnh ai đẹp hơn?”
“Hạ Dĩ Nịnh.” Hạ Thần Chương trả lời không chút do dự.
Chưa nói đến khí chất, chỉ cần không phải kẻ biến thái, chắc chắn sẽ không thích kiểu của em gái ngày nào cũng trang điểm như thiếu nữ mười mấy tuổi. Người ta mặc JK là thanh thuần, em gái mặc JK giống như ác ma đóng giả làm tiểu thư, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Hạ Dĩ Nịnh không giống vậy, nếu nàng gia nhập giới giải trí, tuyệt đối là cấp bậc quốc dân nữ thần. Một người bình thường không thích đại mỹ nhân, lại đi thích tiểu biến thái sao?
Chỉ là hắn đã xem thường, người Hạ gia bọn họ có mấy ai tử tế đâu, chỉ là bệnh tình nặng nhẹ khác nhau thôi.
Hạ Tử Thư: “……”
Thấy anh trai trả lời dứt khoát như vậy, cô im lặng hồi lâu, lạnh lùng nói: “Anh muốn ch3t à.”
Hạ Thần Chương: “ch3t cũng không chọn em.”
Giây tiếp theo, một vật thể không rõ bay về phía Hạ Thần Chương. Hắn nhanh chóng đưa tay lên đỡ, sau đó là một cơn đau điếng, kế tiếp là tiếng ly thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành.
Lúc này hắn mới phản ứng lại, nếu không phải hắn phản xạ nhanh, e rằng đã bị ly thủy tinh đập trúng đầu rồi.
“Mẹ kiếp, em thật sự muốn gi3t anh à!” Hạ Thần Chương đứng phắt dậy, vung nắm đấm định ra tay, nhưng nghĩ đến hậu quả, hắn tức giận xoay người rời đi.
Khi đóng cửa, hắn giận dữ để lại một câu: “Hạ Tử Thư, đến lượt em mà còn muốn tranh với Hạ Dĩ Nịnh, kẻ ngốc cũng không chọn em đâu.”
Hạ Tử Thư nhìn chằm chằm người anh trai đang nổi điên, trên mặt lộ ra một nụ cười ngọt ngào. Trong mắt Hạ Thần Chương thì đó càng giống như biến thái, bởi vì trong ánh mắt cô đầy sự tiếc nuối khi không thành công: Tiếc thật, sao không ném ly trúng đầu anh ta cho ch3t luôn đi.
Hạ Tử Thư ghét nhất người khác so sánh cô với Hạ Dĩ Nịnh. Kết quả cô phát hiện ra, ở đâu cô cũng không bằng Hạ Dĩ Nịnh, nên bất kể là gì, chỉ cần là của Hạ Dĩ Nịnh, cô đều muốn tranh.
Minh Tư An ư? Nếu Hạ Dĩ Nịnh thích, vậy Minh Tư An phải là của cô.
Đối với việc anh trai rời đi, cô không hề quan tâm. Anh em hai người từ nhỏ đã tranh giành: tranh sủng của cha mẹ, tranh tài nguyên trong nhà. Họ vừa là đối tác, lại vừa là đối thủ cạnh tranh.
Hạ Thần Chương từng nói một câu: Hạ gia chính là chế độ kế thừa Huyền Vũ Môn.
Từ trước đến nay, Hạ gia luôn áp dụng phương pháp kế thừa dưỡng cổ, đối ngoại phải đoàn kết yêu thương, đối nội thì phải thắng.
“Hạ Dĩ Nịnh, Minh Tư An? Hạ Dĩ Nịnh, Hạ Dĩ Nịnh, Hạ Dĩ Nịnh……”
Hạ Tử Thư không ngừng lầm bầm, cứ như niệm thêm vài lần, Hạ Dĩ Nịnh sẽ ch3t như ý nguyện của cô ta vậy.
Phía bên kia, Hạ Dĩ Nịnh cảm thấy mũi hơi ngứa, ngay khoảnh khắc vào phòng, nàng đã đẩy đầu Minh Tư An ra.
Minh Tư An khó hiểu nhìn nàng. A Lê giải thích: “Ngoài phòng không biết bị ai gắn camera mini. Toàn bộ Hạ gia, trừ phòng của gia chủ và căn phòng này, bất cứ đâu cũng có khả năng bị theo dõi.”
Nơi mình ở cũng bị giám sát?
Minh Tư An cạn lời, một lúc lâu sau mới nói: “Người Hạ gia các người thật biến thái.”
Cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước rằng cuộc đấu đá ở Hạ gia sẽ khá nghiêm trọng, nhưng không ngờ lại quá đáng đến mức này.
Hạ Dĩ Nịnh ngồi xuống sofa, khôi phục vẻ thanh lãnh: “Yên tâm, bọn họ không dám làm quá trắng trợn đâu.”
A Lê gật đầu giải thích: “Phòng có khóa, ngày thường sẽ không có ai vào. Sáng nay tôi đã đích thân tới quét dọn qua, cô yên tâm.”
Cái việc quét dọn này có lẽ không chỉ là dọn vệ sinh, mà còn là loại bỏ những thứ không sạch sẽ khác.
Không ngờ cuộc đấu đá ở Hạ gia lại kịch liệt đến vậy, Minh Tư An tò mò hỏi: “Chẳng phải nói đắc tội một người Hạ gia là đắc tội với cả Hạ gia sao? Hay là tin đồn sai rồi?”
“Cái đó khác, cũng giống như tiểu thư Minh đây, đại tiểu thư có thể tùy ý sai bảo cô hầu hạ, nhưng người khác thử sai xem, đại tiểu thư chắc chắn sẽ không đồng ý.”
Hả……
“Vậy à?” Không ngờ còn có cách giải thích như vậy, nghe có vẻ cũng rất có lý.
Không đúng, lý lẽ gì chứ, hoàn toàn chẳng có lý chút nào! Cô tại sao phải hầu hạ Hạ Dĩ Nịnh? Cô nhàn rỗi không có việc gì làm chắc?
Hạ Dĩ Nịnh cũng ném cho A Lê một ánh mắt lạnh băng như muốn nói: “Lắm lời.”
A Lê vội giải thích: “Ý tôi là, người Hạ gia tự đấu đá thì được, còn người ngoài bắt nạt, thì đó là chuyện khác.”
Minh Tư An đại khái có thể hiểu, Hạ gia cho phép đấu đá nội bộ, nhưng nếu liên kết với người ngoài để nhắm vào người trong nhà thì là vi phạm quy định.
“Vậy việc gắn camera này, gia chủ Hạ không quản sao?”
Cô khá tò mò, dù sao đây cũng là nơi ở, ngay cả chút riêng tư cũng không có thì thật quá đáng.
A Lê nói: “Đương nhiên là quản, một khi phát hiện và biết là ai làm thì sẽ bị trừng phạt tương ứng. Nếu đã dám làm thì phải chuẩn bị tâm lý gánh chịu hậu quả.”
Quản thì vẫn quản, nhưng có vài người ngoài mặt không làm, sau lưng thì chắc chắn sẽ lén lút làm.
Gia chủ không biết sao? Đương nhiên là biết. Trước kia bà còn sức để quản, giờ gia chủ đã là bà cụ dưỡng bệnh ở nhà, tinh lực đều dành cho sự vụ công ty, chuyện đấu đá trong tộc bà đã chẳng còn hơi sức đâu mà xử lý.
Tuy nhiên, A Lê nói tiếp: “Quản gia trong nhà rất trung thành với gia chủ, bà ấy sẽ sắp xếp mọi thứ, chắc là đã quét dọn một lần rồi. Chỉ là trong nhà nếu Tết nhất người đông, ai biết được liệu có camera mới hay không.”
Dù sao thì cứ cẩn thận vẫn tốt hơn.
Minh Tư An gật đầu ra hiệu đã biết, sau đó hỏi: “Vậy tôi ở đâu?”
A Lê ngạc nhiên: “Cô? Đương nhiên là ở cùng đại tiểu thư rồi.”
Người Hạ gia mỗi người đều ở trong căn hộ có ban công riêng, bao gồm phòng ngủ, phòng khách, phòng vệ sinh, phòng để đồ, thư phòng. Nơi Hạ Dĩ Nịnh ở hẳn rộng khoảng 100 mét vuông, rất lớn, bình thường có thể chứa cả gia đình, nhưng phòng ngủ chỉ có một, giường cũng chỉ có một.
Không lẽ bắt cô ngủ sofa chứ?
Minh Tư An không dám nghĩ đến việc ngủ chung giường với Hạ Dĩ Nịnh, đó là điều quá xa vời. “Chỉ là…… Thôi bỏ đi.”
Cô không nhắc đến vấn đề này nữa, đợi đến tối rồi bàn với Hạ Dĩ Nịnh chuyện ngủ nghê sau.
Minh Tư An ngồi xuống sofa, nhìn Hạ Dĩ Nịnh đang nhắm mắt dưỡng thần: “Vậy bây giờ chúng ta làm gì? Cứ ngồi thế này sao?”
“Nghỉ ngơi.” Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Thế này mà đã nghỉ ngơi rồi à, sớm quá đi.
A Lê vội vàng nói: “Tôi đi lấy hành lý, đại tiểu thư, tiểu thư Minh, hai người cứ nghỉ ngơi đi ạ.”
Minh Tư An xích lại gần Hạ Dĩ Nịnh: “Chị vừa về, không cần đi chào hỏi bà nội, mẹ hay dì của chị sao?”
“Không cần, họ có thời gian sẽ cho người tới gọi tôi.”
Hạ Dĩ Nịnh đã quen như vậy, Hạ gia không có quy tắc thỉnh an. Về đến nhà tự nhiên sẽ có người đi báo, có thời gian gặp thì sẽ cho người gọi, không có thời gian thì qua lại không có việc chính sự ngược lại còn bị mắng.
Cho nên Hạ Dĩ Nịnh không chủ động đi tìm bà nội, nhưng nàng cũng không đi rửa mặt nghỉ ngơi. Nàng biết rõ, sau khi bà nội biết nàng dẫn Minh Tư An về, chắc chắn sẽ cho người gọi nàng qua.
“Vậy thì được rồi.” Minh Tư An lấy điện thoại ra, trong lòng hơi thấp thỏm.
Trong tiểu thuyết, Hạ Dĩ Nịnh dẫn nguyên chủ về Hạ gia, bà nội Hạ không đồng ý hôn sự của họ, nhưng không lâu sau bà nội Hạ hôn mê, tỉnh lại thì không nói được nữa.
Sau khi bà nội phản đối, Hạ Dĩ Nịnh định hủy bỏ thỏa thuận với nguyên chủ. Nhưng bà nội đột ngột hôn mê, ai cũng bận rộn cả. Nàng không lo lắng cho nguyên chủ, lại nghĩ rằng mình đã khống chế nguyên chủ trong tay nên không sợ nguyên chủ làm gì.
Chủ yếu là nguyên chủ thể hiện quá thành thật, ngoan ngoãn chờ đợi.
Chính sự ngoan ngoãn đó của nguyên chủ đã khiến Hạ Dĩ Nịnh buông lỏng cảnh giác, suýt nữa bị tính kế.
Chuyện sau đó, Minh Tư An chắc chắn sẽ không làm. Chuyện mưu tài hại mệnh cô không làm được. Nhưng nếu bà nội Hạ không đồng ý mối quan hệ của hai người, vậy cô nên làm sao đây?
Hạ Dĩ Nịnh lại sẽ chọn thế nào?
Biết ngay chuyến về Hạ gia này không dễ dàng, hy vọng họ có thể vượt qua cửa ải đầu tiên.
Cô đứng dậy rót hai ly nước đặt trên bàn trà, lấy điện thoại đăng nhập ứng dụng video Âm Phù. Cuối tuần qua, Trình Trừng đã quay cho cô không ít video.
Video đầu tiên là: “Một ngày cuối tuần của thực tập sinh luật”.
Một ngày của Minh Tư An rất nhàm chán, cô khuyên Trình Trừng đừng quay video này. Nhưng đối phương nói video nhàm chán mà cắt dựng không nhàm chán mới thể hiện được sự chuyên nghiệp của hai người.
Trong video, cảnh cô vừa thức dậy là do cô tự quay ở ký túc xá. Lúc cô tập thể dục, Trình Trừng thuyết minh, comment lúc này rất sôi nổi.
【 Tiểu Minh luật sư vừa ngủ dậy với cọng tóc ngốc trên đầu dễ thương quá, tình cảm của tôi dành cho cô ấy chuyển biến rồi, muốn sinh con cho cô ấy. 】
【 Ai hiểu không, cô ấy không chỉ có cơ bụng mà một tay còn cầm được tạ 25kg. 】
【 Có 50 cân thôi mà, không phải bình thường sao? 】
【 Một tay 50 cân, hai tay 100 cân, còn nâng được một hồi lâu. Có người bạn gái 80 cân mà còn chẳng ôm nổi kìa. 】
【 Trời ơi, Tiểu Minh luật sư chạy bộ thiếu niên cảm quá! Ai rung động chứ, là tôi đây, muốn yêu đương với cô ấy. 】
【 Lúc đạp xe ở bờ biển, tôi thực sự ch3t lặng, cả người tràn đầy năng lượng tích cực, khiến tôi nhớ tới mối tình đầu. 】
【 Mối tình đầu của bạn có đẹp như Tiểu Minh không? Nếu có thì bạn số hưởng đấy. 】
【 Thôi không nhắc tới nữa, đáng tiếc không “ăn” được Tiểu Minh luật sư. 】
【 Không được, tôi không ăn được thì bạn cũng không được. Mà tôi tra được thực tập sinh luật ở công ty luật An Bình trực thuộc Hạ thị, Hạ Dĩ Nịnh là bà chủ. 】
【 Thật hay giả? Nếu là Hạ Dĩ Nịnh thì tôi thấy hai người rất xứng đôi. 】
Video này quay góc độ khá hiểm, nói chính xác là quyến rũ. Dù là vô tình để lộ cơ bụng hay lúc đạp xe ở bờ biển, luôn có người yêu thích.
Video này đạt 18.000 lượt thích, hơn 1.000 bình luận, giúp số fan tăng lên hơn 40.000, dữ liệu vẫn đang tăng.
Video về phổ cập luật cô quay nghiêm túc cũng được chú ý, đạt vài ngàn lượt thích, khu bình luận vẫn là các lời tỏ tình chiếm đa số.
Được rồi, cô cũng chính thức dấn thân vào con đường nhan sắc, dựa vào ngoại hình mà kiếm cơm.
Sau hai ngày video chạy dữ liệu, ngày thứ ba cô đăng video thứ hai, là những thước phim đầy khí chất trên phố, đi cạnh đường ray tàu điện, do Trình Trừng cắt dựng.
Lần này đi theo phong cách thanh lãnh, ngoái nhìn đầy thờ ơ. Vẻ thanh lãnh của Minh Tư An là học từ Hạ Dĩ Nịnh, không nói giống 100% thì cũng được bảy tám phần.
Video này khá ngắn, chỉ 20 giây. Trong vòng chưa đầy 20 giờ đã vượt qua video trước, đạt 30.000 lượt thích, 1.000 bình luận. Số lượng fan đang tăng với tốc độ chóng mặt mỗi khi cô làm mới trang.
Tốc độ thu hút fan bằng nhan sắc nhanh hơn nhiều so với việc làm phổ cập kiến thức.
Minh Tư An từng bàn với Trình Trừng, họ có thể làm video tương phản, ví dụ như lúc mặt mộc rồi biến hình cổ trang hoặc đồ hiện đại. Nếu có thể lồng ghép phổ cập kiến thức vào thì càng tốt, chủ yếu là để thu hút người xem.
Trình Trừng cũng gợi ý rằng sau khi video nổi tiếng, có thể thuê người diễn một vở kịch, sau đó Minh Tư An xuất hiện ở đoạn kết để phổ cập kiến thức, phân tích xem hành vi đó có phạm tội không, hậu quả thế nào.
Nếu là dạng video này, Minh Tư An đề nghị lập tài khoản khác, coi như là tài khoản của Trình Trừng, cô đóng vai diễn viên đặc biệt, phát triển theo dạng phim ngắn, hiện tại rất mới lạ.
Trình Trừng thấy ý tưởng hay, quyết định sẽ viết kịch bản kỹ lưỡng. Tốt nhất là gọi thêm hai người nữa, vì phim ngắn cần diễn viên. Diễn viên tốn phí thì họ không thuê nổi, không tốn phí thì được, hoặc là vẽ bánh, nói về sau tài khoản kiếm tiền thì chia lợi nhuận.
Vậy phải tìm người đáng tin cậy, dù sao tài khoản phải nằm trong tay mình.
Minh Tư An lướt lại ba video trên trang chủ, đợi tốc độ tăng trưởng chậm lại, cô lại đăng tiếp video mới.
Cuối tuần họ quay tổng cộng 5 video, Tết nhất không thiếu video để đăng.
Minh Tư An cảm thấy Tết mà, có thể quay những chủ đề liên quan. Nhìn hai video mới đăng nổi tiếng, cô đã nắm được phương pháp quay: Đầu tiên, video phải thú vị, người ta mới có kiên nhẫn xem đến phần phổ cập kiến thức.
Tết nhất cái gì thú vị? Chắc chắn là đốt pháo. Hồi nhỏ cô chẳng ít lần đốt pháo, gan to cái gì cũng dám chơi. Hay là quay video liên quan? Dù sao cũng đầy vị Tết.
Cô nghĩ trong đầu các ý tưởng, nhanh chóng mở ghi chú ra ghi lại.
Lúc này, Hạ Dĩ Nịnh đá nhẹ cô một cái.
“Làm gì?”
“Nước.”
Minh Tư An cạn lời, vẫn đứng dậy rót nước cho nàng: “Tự chị không đổ được à!”
Người thì đang rót nước mà miệng vẫn lầm bầm.
Hạ Dĩ Nịnh không bận tâm cô lầm bầm, chỉ là mình nhìn chằm chằm cô hồi lâu, cô chỉ biết cúi đầu chơi điện thoại, chẳng thèm ngẩng đầu lấy một lần.
Hạ Dĩ Nịnh uống cạn ly nước, mới có cớ để dời tầm mắt của Minh Tư An khỏi màn hình điện thoại.
“Chị ở…”
Câu trả lời của nàng làm người ta tức ch3t. Minh Tư An lườm nàng một cái: “Được, đại tiểu thư mời uống nước.”
Minh Tư An đưa ly nước đến trước mặt Hạ Dĩ Nịnh, thấy nàng nhận lấy, mới quay đầu nhìn ra cửa sổ: “Trời tối rồi.”
Mùa đông trời tối sớm, nơi này lại ở trên núi nên có thể thấy sắc trời thay đổi nhanh hơn. Đã giờ này rồi, bà nội Hạ còn gọi họ qua không nhỉ?
Minh Tư An ngước mắt, thở dài: “Chúng ta cứ ở mãi trong phòng sao? Ăn cơm thì tính sao?”
Hôm nay là đêm giao thừa, chắc là phải ăn cơm tất niên. Cô tự hỏi liệu người Hạ gia có ngồi ăn cùng nhau hay ai ăn nấy.
“Cô đói à? Để tôi cho người đưa cơm lên.” Hạ Dĩ Nịnh trầm giọng hỏi.
Minh Tư An lắc đầu: “Không phải, tôi không đói, chỉ là tò mò ngày thường các người ăn cơm có phải đều xuống tầng một không?”
“Không cần, ai ăn nấy, muốn ăn gì cứ trực tiếp báo phòng bếp, cơm xong sẽ đưa lên. Hoặc cô muốn xuống nhà ăn cũng được.” Hạ Dĩ Nịnh kiên nhẫn giải thích.
Hạ gia lắm quy củ, sự việc cũng nhiều, nàng không muốn Minh Tư An chẳng biết gì mà bị người ta bắt thóp.
“Vậy là tốt rồi, bằng không ngày nào cũng tụ tập ăn cơm chắc xã khủng sợ ch3t mất.” Minh Tư An đùa một câu, nhưng hôm nay cơm tất niên hẳn là phải ăn chung.
Hạ Dĩ Nịnh nhếch khóe môi, lặng lẽ nhìn gương mặt trước mắt, tâm tình không hiểu sao lại tốt lên. Mỗi lần trở về Hạ gia tâm tình nàng đều rất nặng nề, nhưng lần này không giống, có người cùng cô về Hạ gia.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Hạ Dĩ Nịnh ra hiệu Minh Tư An cầm lấy máy tính bảng trên bàn, sau đó mở ra, thấy một người phụ nữ mặc vest đứng ngoài cửa, tuổi tác trông đã ngoài 50.
“Con gái lão quản gia.” Hiện nay quản gia đã già, nhiều việc đã giao cho người này làm.
“Có phải gia chủ Hạ gọi chúng ta không?”
“Chắc là vậy, mở cửa cho bà ấy đi.”
Minh Tư An gật đầu đứng dậy mở cửa. Ngay khi cửa mở, cô chưa kịp nói gì thì đối phương đã mỉm cười, chẳng hề ngạc nhiên vì sao cô lại ở đây: “Đại tiểu thư, tiểu thư Minh, gia chủ gọi hai người.”
Xem ra bà nội Hạ đã bận xong, cuối cùng cũng nhớ tới họ, trong đó còn có cả con heo đang ủ mưu “cải trắng” nhà bà.
Minh Tư An nhìn về phía Hạ Dĩ Nịnh, đối phương gật đầu, cũng bước tới: “Lâu rồi không gặp.”
“Vâng, đại tiểu thư lại gầy đi rồi.”
“Lần nào bà nhìn tôi cũng thấy tôi gầy.” Hạ Dĩ Nịnh như thế này hoàn toàn khác với ngày thường, vừa nói vừa cười, có nhiều nhân tình vị hơn hẳn.
Chỉ là, Minh Tư An có thể cảm nhận được bàn tay Hạ Dĩ Nịnh hơi cứng đờ, có lẽ nàng cũng rất thấp thỏm, sắp gặp bà nội Hạ không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Liệu bà nội Hạ sẽ đồng ý hay phản đối họ đây?
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Minh Tư An: Về nhà bạn gái ăn Tết, có nên ngủ chung không nhỉ?
Hạ Dĩ Nịnh: Đương nhiên là có.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 35
Pháo Hôi Không Cố Ý Đánh Dấu Nữ Chủ