Chương 39
Minh Tư An đã nhận ra Hạ Dĩ Nịnh không bình thường, cô còn nhạy bén phát hiện chiếc áo sơ mi của vị đại tiểu thư này đã thay đổi. Vẫn là sơ mi trắng, nhưng chất vải và hoa văn hoàn toàn khác biệt, chiếc áo khoác của cô cũng không cánh mà bay.
Cô đang định hỏi thì A Lê bước tới: “Đại tiểu thư, cô Minh, mọi người đã đến sân bay rồi, chủ nhà bảo tất cả xuống dưới.”
“Được.”
Hạ Dĩ Nịnh gật đầu, ra hiệu cho A Lê lấy giúp nàng một chiếc áo khoác.
A Lê lập tức lấy một chiếc áo vest tây trang gần giống với chiếc trước đó, đứng sau lưng Hạ Dĩ Nịnh rồi khoác lên cho nàng.
Hạ Dĩ Nịnh chậm rãi giơ tay mặc vào, khẽ nhíu mày như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.
“Chị không khỏe sao?” Minh Tư An vẫn là hỏi. Hạ Dĩ Nịnh có tính cách thanh lãnh, làm việc nhanh nhẹn dứt khoát, chưa bao giờ làm việc theo kiểu quay chậm như thế này.
Mặc dù cô chỉ cảm thấy tốc độ của Hạ Dĩ Nịnh chậm lại khoảng 0.8 lần so với bình thường, nhưng cô vẫn nhạy bén nhận ra điểm bất thường. Chỉ là khi nhìn Hạ Dĩ Nịnh, ngoài sắc mặt lạnh lùng ra thì không thấy có gì khác lạ.
Cô nhẩm tính chu kỳ sinh lý của Hạ Dĩ Nịnh, còn tận một tuần nữa mới đến, nên chắc chắn không phải do nguyên nhân đó.
Hạ Dĩ Nịnh nhướng mày, nàng không ngạc nhiên trước sự nhạy bén của Minh Tư An. Một luật sư ưu tú thì sự nhạy bén là điều hiển nhiên; từ việc phát hiện ra một chữ sai trong văn bản, từ đó lần theo manh mối để giành chiến thắng trong các vụ kiện, đó là tố chất cần có của một luật sư giỏi.
Minh Tư An chuyên nghiệp và ưu tú, làm được điều này cũng chẳng có gì lạ.
Động tác mặc áo của Hạ Dĩ Nịnh hơi khựng lại, trong mắt thoáng hiện ý cười che giấu: “Không có gì.”
“Nhưng sắc mặt của chị thật sự rất tệ.”
Hạ Dĩ Nịnh về đến nhà họ Hạ liền tẩy trang, son môi cũng không đánh, đôi môi vốn hồng nhuận giờ không chút huyết sắc, sắc mặt trắng bệch một cách bất thường, rõ ràng là không ổn.
Ý cười trong mắt Hạ Dĩ Nịnh biến mất hoàn toàn, nàng lên tiếng nhẹ nhàng: “Tôi không sao.”
“Vậy được rồi.”
Nếu Hạ Dĩ Nịnh đã không muốn nói, Minh Tư An cũng không hỏi thêm.
Mối quan hệ giữa hai người hiện tại đã thân thiết hơn trước nhiều, nhưng tính ra vẫn chỉ là đối tác. Đối phương đã không muốn nói thì không nên gặng hỏi.
Cô cũng chú ý thấy A Lê đứng bên cạnh cứ ấp a ấp úng, hiển nhiên Hạ Dĩ Nịnh chắc chắn đã gặp chuyện gì đó, chỉ là không muốn cho cô biết.
Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh thâm trầm: “Đi thôi.”
Đại não Hạ Dĩ Nịnh suy nghĩ không ngừng. Nàng vốn đã quen với những cuộc đấu đá trong nhà họ Hạ, nhưng khi có người nhúng tay vào Minh Tư An, nàng cảm thấy lãnh địa của mình bị xâm phạm. Đối phương thế mà lại muốn liên hệ với người nhà của Minh Tư An để đối phó với bọn họ.
Dám thò móng vuốt ra, vậy thì chặt đứt luôn.
Sát khí trên người Hạ Dĩ Nịnh rõ ràng hơn thường ngày. Minh Tư An không nhịn được quay đầu lại, môi mấp máy nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Minh Tư An hiện tại đã nắm bắt được cách sống chung với Hạ Dĩ Nịnh: Nếu nàng muốn nói, không cần hỏi nàng cũng sẽ tự nói; nếu nàng không muốn, có hỏi cũng chẳng được gì.
Nhận thấy sự lạnh lẽo trên người Hạ Dĩ Nịnh, Minh Tư An ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt là gương mặt vô cảm của vị đại tiểu thư kia.
A Lê đi theo sau lắc đầu. Đại tiểu thư vẫn cứ cứng đầu như vậy, bị thương thì có gì mà không nói được?
Huống chi lại còn là vì muốn hai người có thể ở bên nhau mới bị thương. Đây không phải lỗi của ai cả, nhưng nếu để người thương biết, ít nhất cũng nhận được sự quan tâm, vỗ về.
A Lê luôn nghĩ rằng trong một mối quan hệ, trừ những bí mật tuyệt đối không thể nói, thì đau chỗ nào cũng nên cho đối phương biết để được an ủi, như vậy trong lòng mới dễ chịu hơn, dù vết thương không nhanh lành thì lòng cũng vui vẻ hơn nhiều.
Đại tiểu thư chắc là không muốn cô Minh lo lắng thôi.
A Lê lén nhìn hai người phía trước. Sắc mặt đại tiểu thư lạnh hơn mọi ngày, bước chân cũng chậm lại. Cô Minh đầy bụng nghi vấn nhưng không hề gặng hỏi, chỉ lặng lẽ điều chỉnh bước chân cho chậm theo đại tiểu thư.
Trong lòng A Lê cảm thấy ấm áp. Dù cô Minh không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng vẫn luôn đặt đại tiểu thư lên hàng đầu, biết quan tâm săn sóc người bạn đời này của đại tiểu thư, cô công nhận.
Tuy nhiên, A Lê vẫn không đủ can đảm để nói cho Minh Tư An sự thật. Cô không dám, vì đại tiểu thư không phân phó thì cô không được phép nói.
Khi Minh Tư An quay đầu lại, vừa vặn thấy vẻ muốn nói lại thôi của A Lê.
Nhưng cô không hề truy vấn, chỉ giảm tốc độ đi bên cạnh Hạ Dĩ Nịnh.
Cô phát hiện Hạ Dĩ Nịnh càng đi càng vất vả, đến cuối cùng gần như phải dùng hết sức lực mới nhấc nổi chân.
Nhà họ Hạ thực sự quá lớn, một số người hầu còn phải dùng xe thăng bằng hoặc xe trượt điện, nếu không một ngày đi bộ cũng phải đến ba vạn bước.
Hạ Dĩ Nịnh chắc chắn là đang không khỏe ở đâu đó nên đi lại mới khó khăn như vậy.
Cô dùng ánh mắt quan sát Hạ Dĩ Nịnh, dần dần chuyển sang phần lưng của nàng, và cô đã tìm thấy điểm bất thường.
Chân Hạ Dĩ Nịnh vẫn ổn, nhưng lưng lại cứng đờ một cách kỳ lạ, vậy nên vấn đề nằm ở lưng.
Do đau đốt sống cổ hay là do va đập ở đâu?
Minh Tư An đầy bụng suy đoán, mãi cho đến khi xuống lầu, vừa ra khỏi thang máy, cô bỗng nhiên cứng đờ người. Sắp tới phải đối mặt với tất cả mọi người nhà họ Hạ sao? Một nỗi sợ xã hội bất chợt ập đến.
Nhà họ Hạ còn chưa chính thức công nhận thân phận của cô, vậy mà cô đã đường hoàng đi cùng Hạ Dĩ Nịnh về đây, nghĩ lại thấy mình cũng thật bốc đồng.
Hai người xuống hơi muộn, trừ bàn chủ tiệc ra, các bàn khác đều đã ngồi kín. Cô nhìn sơ qua, có tận mười hai bàn, mỗi bàn 12 người, tổng cộng hơn trăm người.
A Lê bên cạnh giải thích: “Năm nay sức khỏe chủ nhà không tốt nên không mời bà con xa, đều là người cùng chi tộc hoặc có quan hệ huyết thống ba đời.”
Thảo nào người không quá đông.
Khi bọn họ bước vào nhà ăn, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía họ, một vài người còn thì thầm to nhỏ, nhìn là biết đang bàn tán về họ.
Minh Tư An trong lòng có chút khó chịu, nhưng cô đâu phải người chưa từng trải qua những sự kiện lớn. Cô từng diễn thuyết trước hàng nghìn người, thậm chí từng xuống tận nông thôn phổ biến pháp luật cho những người dân dùng thổ ngữ. Những ánh mắt kia phần nhiều là sự chất phác và khát vọng.
Họ không am hiểu luật pháp, khi nhìn thấy một công việc cao quý trong nhận thức của họ, một luật sư nổi tiếng cả huyện về tận nơi phổ pháp, họ đều hy vọng học hỏi được gì đó.
Có lẽ cái họ muốn không phải là kiến thức, mà là mong con cháu mình có thể giống cô, đi ra ngoài, đến những nơi rộng lớn hơn, có thể bay cao thay vì chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời như họ.
Trong quá trình làm việc, cô cũng gặp vài tình huống ngoài ý muốn. Minh Tư An từng giúp những phụ nữ bị bạo hành gia đình ly hôn, có kẻ muốn trả thù, nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản tâm nguyện muốn giúp đỡ những người yếu thế của cô.
So với những ánh mắt đó, ánh mắt tính toán, châm chọc và lạnh nhạt của người nhà họ Hạ chẳng là gì cả.
Minh Tư An đứng thẳng người hơn. Giây tiếp theo, Hạ Dĩ Nịnh nắm lấy tay cô, như muốn nói với cô rằng đừng sợ, chúng ta đang đứng cùng nhau.
Khóe môi cô hơi nhếch lên, cuối cùng không nhịn được mà mỉm cười.
Hai người cùng nhau đi đến bàn của Hạ Thần Chương. Bàn của bề trên một chỗ, bàn của thế hệ thứ ba dòng chính một chỗ, bao gồm cả bạn đời của những người trong họ.
Bàn này vừa vặn còn hai chỗ trống, chắc là để dành cho Minh Tư An và Hạ Dĩ Nịnh.
Khách đến nhà là khách, dù tình hình sau này thế nào, Hạ Dĩ Nịnh đã đưa người về với danh nghĩa bạn đời, nhà họ Hạ không có lý do gì để không tiếp đón.
Vì vậy, dự đoán về việc không chuẩn bị chỗ ngồi để làm khó Minh Tư An đã không xảy ra, vì làm vậy chẳng khác nào không nể mặt Hạ Dĩ Nịnh, mà người nhà họ Hạ không mấy ai dám làm thế, còn thế hệ thứ hai thì lại chẳng buồn làm chuyện nhỏ nhen đó.
“Ngồi tự nhiên ghê nhỉ, không biết cô ngồi được bao lâu.” Người mở miệng đầu tiên quả nhiên là Hạ Thần Chương, vẻ mặt đầy khiêu khích, chỉ mong Minh Tư An xung đột với mình.
Minh Tư An không phản ứng hắn, ánh mắt lướt qua rồi nhìn những người khác, sau đó cúi đầu nói gì đó với Hạ Dĩ Nịnh rồi gật đầu chào hỏi: “Chào anh họ, chị họ, chị dâu và mọi người.”
Vì nhà họ Hạ chỉ có tục cưới vào chứ không gả ra, nên con của các cô đều gọi là đường thân hoặc biểu thân.
Tiếp đó, cô nhìn sang em gái ruột của Hạ Dĩ Nịnh là Hạ Bưởi Đường, nhẹ giọng chào: “Chào em gái.”
Nhìn cô giống như đang hỏi Hạ Dĩ Nịnh, sau khi được giới thiệu thì bắt đầu chào hỏi.
Sau khi cô chào xong, chỉ có người chị họ thứ hai của Hạ Dĩ Nịnh cười thẹn thùng.
Có lẽ thấy không ai nói gì, Hạ Bưởi Đường vội vàng lên tiếng: “Chị là chị dâu của em hả? Nhìn đẹp thật đấy, rất xứng với chị của em.”
Hạ Bưởi Đường phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, nhưng cũng ngụ ý một tầng nghĩa khác: Hai người chỉ xứng đôi về ngoại hình thôi, còn những thứ khác thì chưa chắc, cô còn muốn quan sát thêm.
Minh Tư An ôn hòa cười đáp: “Cảm ơn em đã khen.”
Có lẽ không ưa nổi cảnh hai người hòa hợp, Hạ Tử Thư hừ lạnh một tiếng: “Nghe nói A Nịnh bị cô tư đánh? Vì cái gì? Đánh vào đâu? Nghe nói còn đổ máu, nghiêm trọng như thế mà vẫn còn xuống lầu được, là đang muốn bán thảm sao?”
Bị đánh? Bị thương? Đổ máu?
Nghe ba từ này, Minh Tư An lập tức nắm chặt tay. Cô ngay lập tức hiểu tại sao Hạ Dĩ Nịnh đi đứng lại không tự nhiên như vậy, mà vẫn cố gồng mình không để lộ vết thương. Nhưng cái nhà họ Hạ này lộ như cái sàng, sao có thể giấu được.
Cô giấu sự khẩn trương vào trong mắt, không muốn để người khác phát hiện ra cô cũng mới biết Hạ Dĩ Nịnh bị đánh.
Nhưng người kinh ngạc hơn cả là Hạ Bưởi Đường, cô bé bất ngờ đứng dậy: “Chị?”
“Ngồi xuống.” Hạ Dĩ Nịnh quát lạnh.
Hạ Bưởi Đường tức giận ngồi xuống, biết không thể để người khác xem trò cười nên không nói thêm gì nữa.
Ngay sau đó, Hạ Dĩ Nịnh dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Hạ Tử Thư: “Cô tưởng chuyện cô làm ở chỗ bà nội hôm nay, bà không biết sao?”
“Ý gì?” Hạ Tử Thư nhíu mày. Nơi bà nội ở tuy có camera, nhưng cô cố tình hạ thấp giọng, chắc chắn không thể thu âm được. Cô đã thử rồi, giọng nhỏ thế không thể bị ghi lại. Chẳng lẽ là Minh Tư An mách lẻo với bà nội?
Nhưng tại sao bà nội lại tin một người ngoài? Chuyện này cơ bản là vu khống, nói ra chỉ khiến bà ghét thêm.
Bà nội không thích con cháu tranh chấp ồn ào trước mặt bà, giải quyết được thì giải quyết, không được thì cứ để đó, khiến cha mẹ bọn họ cũng mặc kệ. Vì vậy cô ta ỷ mình lớn tuổi hơn mà bắt nạt Hạ Dĩ Nịnh.
Nhưng nếu không phải Minh Tư An mách, thì tại sao bà lại biết? Chẳng lẽ Hạ Dĩ Nịnh dọa mình? Không đúng, với sự hiểu biết của cô về Hạ Dĩ Nịnh, nàng tuyệt đối không nói dối chuyện này. Vậy thì chắc chắn bà nội đã biết thật rồi.
Hạ Tử Thư càng nghĩ càng thấy đúng, sắc mặt thay đổi liên tục, nhất thời im lặng.
Lời nói của Hạ Dĩ Nịnh thu hút sự chú ý của người anh cả Hạ Chấn Đạc. Anh ta nhìn Hạ Tử Thư: “Tử Thư, cô lại làm gì chọc bà nội giận rồi?”
Những người anh em họ này đều là đối thủ cạnh tranh của anh ta, anh ta không đời nào bỏ qua lỗi sai của Hạ Tử Thư, nên lập tức ra vẻ người anh cả để dò hỏi.
“Anh lo chuyện của anh đi.” Hạ Tử Thư chẳng khách khí chút nào.
Hạ Chấn Đạc vỗ bàn: “Trong mắt cô còn có tôi là anh cả không?”
Hạ Tử Thư cười lạnh, chỉ vào Hạ Thần Chương: “Anh cả nhà tôi ngồi đây này.”
Nói vậy cũng không sai, theo đại gia đình thì Hạ Chấn Đạc là người lớn nhất thế hệ thứ ba, nhưng trong phạm vi gia đình nhỏ, anh trai của Hạ Tử Thư là Hạ Thần Chương.
Hạ Thần Chương vẻ mặt vô tội. Một màn tấn công ngôn ngữ nhằm vào Hạ Dĩ Nịnh, không hiểu sao lại biến thành cuộc cãi vã giữa anh cả và em gái. Hai kẻ ngu ngốc, để Hạ Dĩ Nịnh bên cạnh nâng chén xem kịch.
Minh Tư An hoàn toàn không quan tâm đến trận tranh cãi này. Cô nghiêm túc nhìn về phía Hạ Dĩ Nịnh, trong mắt đầy ắp điều muốn nói, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn lại gần Hạ Dĩ Nịnh: “Chị đổ máu ở đâu?”
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai người đang kề tai nói nhỏ trên bàn cơm, muốn nghe rõ họ nói gì nhưng vị trí các bàn không chen chúc, đủ để một người đi lọt, mà họ lại chẳng phải thuận phong nhĩ, làm sao nghe được.
Hạ Dĩ Nịnh cảm nhận được hơi nóng từ tai, cảm giác ngứa ngáy truyền từ vành tai khắp toàn thân. Theo sự áp sát của Minh Tư An, sau tai nàng nóng ran.
Nàng muốn giơ tay che miệng Minh Tư An lại, nhưng giữa bàn dân thiên hạ, nàng làm không nổi. Nàng cũng không thể nói gì, nếu không dễ bị người ta phát hiện mối quan hệ của hai người không tốt như họ tưởng.
Hạ Dĩ Nịnh trong lòng hừ lạnh, nhịn đau nắm lấy cằm Minh Tư An xoay sang bên cạnh, rồi hạ thấp giọng: “Đừng dựa gần như vậy.”
Giữa bao nhiêu người thế này, nàng không muốn bị đỏ mặt, hoàn toàn phá vỡ hình tượng cao lãnh thường ngày.
Minh Tư An bị ép quay đầu, sững sờ một chút. Cảm nhận được hơi thở bên tai, cổ cô lập tức đỏ bừng. Sự thẹn thùng rõ ràng như thế khiến mọi người không khỏi suy đoán Hạ Dĩ Nịnh đã nói gì, chẳng lẽ là đùa giỡn?
Nghĩ đến đây, mọi người mở to mắt. Đây vẫn là Hạ Dĩ Nịnh lạnh như băng sương kia sao?
Thấy Minh Tư An đỏ mặt, Hạ Dĩ Nịnh có cảm giác muốn giải thích cũng không xong, đành lặng lẽ giãn khoảng cách ra, như thể vừa rồi chẳng có gì xảy ra.
Hạ Bưởi Đường bên cạnh ngây người. Người khác tiếp xúc với chị mình không nhiều, nhưng cô thì khác, đừng nói là kề tai nói nhỏ trước mặt mọi người, ngay cả đứng gần thế này cũng là chuyện không tưởng.
Chẳng hạn như…
Hạ Bưởi Đường giơ tay kéo tay áo chị mình, nhận lại là một ánh nhìn lạnh băng, cô chỉ biết cười gượng: “Chị, chị có đi khám bác sĩ không?”
Có lẽ vì thấy em gái quan tâm mình, Hạ Dĩ Nịnh chỉ nhíu mày mà không làm ngơ: “Ừ.”
Cảm ơn trời đất, chị ấy vậy mà chịu nói chuyện với mình, dù là trong tình huống mình phải kéo tay áo chị ấy.
Vậy nên, Minh Tư An rốt cuộc dựa vào cái gì chứ!
Nguyên tưởng rằng chị gái chỉ vì tức giận mẹ mà làm vậy, giờ xem ra, họ là chân ái thật sao?
Thật hoang đường. Cô rất thích chị gái, chị ấy từ nhỏ đến lớn đều ưu tú, chẳng có gì là không làm được, chị ấy là thần tượng của cô, nhưng chỉ có một điểm, chị ấy như một cỗ máy lạnh băng, mỗi lần cô muốn lại gần đều bị đóng băng.
Có lần cô làm nũng, chị gái chỉ lạnh lùng nhìn cô, như muốn nói: “Đừng giở trò trẻ con đó nữa.”
Thật sự rất đau lòng.
Minh Tư An lại dễ dàng có được sự thân cận và cưng chiều của chị ấy, cô ghen tị quá!
Minh Tư An đỏ mặt, không thấy việc kề tai nói nhỏ có gì sai, chỉ là tai cô quá nhạy cảm nên phản ứng hơi lớn. May là Hạ Dĩ Nịnh nhanh chóng rời khỏi tai cô, chờ một lúc mới thấy mặt đỡ nóng.
“Vết thương của chị nghiêm trọng lắm sao?”
Hạ Dĩ Nịnh không nói gì.
“Vậy tôi hỏi A Lê, chị không được phạt cô ấy đấy.”
Hạ Dĩ Nịnh vẫn im lặng.
“Nếu tôi lấy điện thoại ra mà cô vẫn không nói gì, tôi coi như cô mặc định rồi nhé.”
Hạ Dĩ Nịnh: “…”
Nàng có cấm hỏi đâu, Minh Tư An sao lại bá đạo thế.
Minh Tư An lấy điện thoại ra, thấy Hạ Dĩ Nịnh sắc mặt không đổi, vẫn giữ vẻ vô cảm, vậy thì coi như mặc định đi.
Minh Tư An tìm cách liên lạc với A Lê: 【 Hạ Dĩ Nịnh bị thương thế nào? Bị thương ở đâu? 】
Sau đó cô thấy A Lê đang trong trạng thái “đang nhập tin nhắn”, nhưng mãi không thấy hồi âm.
Minh Tư An sốt ruột truy vấn: 【 Hạ Dĩ Nịnh đồng ý rồi. 】
Sợ A Lê không tin, cô còn kéo tay Hạ Dĩ Nịnh, mười ngón tay đan xen chụp ảnh gửi qua: 【 Đồng ý rồi. 】
A Lê: “?”
Chỗ nào giống đồng ý thế này?
Thôi bỏ đi, đã bị cô Minh phát hiện thì cũng không có gì không thể nói.
Khoảng năm phút sau, A Lê gửi lại một đoạn tin nhắn dài: 【 Tổng mặc dùng gia pháp, lưng đại tiểu thư bị thương đổ máu, nhưng vết thương không sâu, bác sĩ đã xử lý rồi… 】
Chỉ đọc câu đầu tiên, tim Minh Tư An như bị bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, một nỗi đau xót khó tả dâng lên. Cô không bao giờ ngờ được, Hạ Dĩ Nịnh đã đi làm rồi mà vẫn phải chịu gia pháp. Gia pháp nhà người ta thường nhắm vào trẻ con, nhưng lớn rồi thì quy tắc đó ngầm hiểu là bỏ, đằng này người lớn rồi vẫn chịu gia pháp, cô chỉ thấy trên phim truyền hình thôi.
À, nhà cô không có gia pháp, nhưng cha mẹ đều là kiểu tùy hứng mà động thủ, chẳng phân biệt lớn nhỏ, quan hệ gia đình càng lúc càng tệ.
Nhưng Hạ Dĩ Nịnh không chỉ chịu gia pháp mà còn đổ máu.
【 Gia pháp là gì? 】
A Lê: 【 Dùng thước đánh vào sau lưng hai mươi cái. 】
Vậy thì phải xem lực đạo nặng thế nào, Hạ Mặc Vũ dùng bao nhiêu sức mới đánh Hạ Dĩ Nịnh đến đổ máu.
Cô không tận mắt thấy, nhưng nghĩ đến chiếc áo khoác biến mất, chiếc sơ mi thay mới, trong đầu cô hiện lên hình ảnh trên phim, chiếc áo sơ mi trắng sau khi bị tra khảo thì thấm đầy vết máu, tim cô không khỏi co rút đau đớn.
Minh Tư An hít sâu một hơi, nắm chặt tay. Nụ cười giả tạo cô cố gắng duy trì để không bị người nhà họ Hạ bắt bẻ dần biến mất, gương mặt vô cảm thậm chí còn lạnh lẽo hơn cả Hạ Dĩ Nịnh.
Không lâu sau, bà nội Hạ Chung Tú ngồi xe lăn, được một đám người vây quanh tiến vào nhà ăn.
Người đẩy xe lăn cho bà là người anh cả Hạ Như Phong, theo sau là anh chị em và bạn đời của họ.
Minh Tư An nhìn thẳng vào Hạ Mặc Vũ trong đám đông, xem xem bà ta làm thế nào mà có thể ra tay tàn nhẫn với Hạ Dĩ Nịnh như vậy. Cô không tận mắt thấy, nhưng hình ảnh tự vẽ ra trong đầu cũng đủ làm cô đau lòng.
Hạ Mặc Vũ là một người mẹ, lẽ nào không chút xót xa cho con gái mình sao?
Cảm nhận được ánh mắt mạnh mẽ của cô, Hạ Mặc Vũ tìm kiếm một lúc, ngay sau đó hai ánh nhìn chạm nhau, giữa không trung như có tia lửa điện.
Ánh mắt Hạ Mặc Vũ thoáng nét nghiền ngẫm, bà cảm nhận được địch ý của Minh Tư An, cô dường như rất khó chịu với bà.
Dựa vào cái gì chứ? Một đứa học sinh, một thực tập sinh mà dám nhìn bà với ánh mắt đó.
Giây tiếp theo, Minh Tư An thu hồi ánh mắt. Không phải vì cô sợ, mà vì Hạ Dĩ Nịnh bỗng nắm tay cô, đôi mắt trong trẻo dịu dàng nhìn cô hồi lâu, cô mới thu tầm mắt về.
Ở đây là nhà họ Hạ, thực lực cô quá nhỏ bé, còn chưa có quyền lên tiếng.
Dã tâm của Minh Tư An bùng nổ, cô muốn đứng ở vị trí cao hơn, có thể ngồi ngang hàng với Hạ Mặc Vũ, có thể bảo vệ được Hạ Dĩ Nịnh.
Với tình cảnh hiện tại, hai con đường nhanh nhất để nâng cao địa vị là làm tài khoản âm phù và viết bài báo chuyên môn. Cả hai đều có thể nhanh chóng nâng cao danh tiếng, có danh tiếng thì tiếng nói mới có trọng lượng.
Có lẽ khi có mười triệu fans, cô vẫn chưa thể ngồi ngang hàng với Hạ Mặc Vũ, nhưng ít nhất cũng có quyền lên tiếng. Trước khi lấy được bằng luật sư, cô không thể dựa vào các vụ án để thăng tiến.
Chẳng lẽ lại đi tham gia chương trình thực tế về luật sư ư? Thôi bỏ đi, cô thấy tính cách mình không mấy dễ mến, bên ngoài thì vui vẻ lạc quan, thực tế lại thiếu lời nói, mắc chứng sợ xã hội, làm việc quá nghiêm túc, không thích chuyện phiếm, tham gia chương trình thực tế sợ là cũng chỉ là kẻ vô hình, lại còn tự làm khó mình.
Minh Tư An vốn chưa gấp gáp đến thế, cô mới năm hai, còn ba năm nữa mới tốt nghiệp. Dù muốn làm gì thì trước khi có chứng chỉ hành nghề, mọi ý tưởng đều vô dụng.
Vì vậy, cô vạch ra hai con đường: Làm tài khoản để nổi tiếng, gây sức ảnh hưởng; viết bài chuyên sâu trên tạp chí, vừa có nhuận bút, vừa thể hiện được năng lực chuyên môn để người ta biết đến thực lực của mình.
Các bài báo trên tạp chí nội bộ, ít nhất một nửa là luật sư chuyên nghiệp đọc. Người trong ngành biết tên cô, nhắc đến cô sẽ bảo: “Có một luật sư trẻ, nền tảng rất tốt, giải thích cũng rất hay.”
Được các đối tác, ông chủ các công ty luật lớn để mắt tới thì xin việc sẽ dễ dàng hơn nhiều, biết đâu họ sẽ chủ động vươn cành ô liu về phía cô.
Dù thế nào đi nữa, dù chuyên môn có giỏi đến đâu thì cũng phải có người nhìn thấy. Không được nhìn thấy thì thực lực cũng bằng không. Tạp chí nội bộ và tài khoản âm phù chính là Bá Nhạc cô tự xây dựng cho mình.
Danh tiếng + Chuyên môn, khi có cả hai, con đường trở thành đối tác của cô ít nhất sẽ rút ngắn một nửa.
Thông thường, tốt nghiệp mà không cày cuốc trong ngành bảy tám năm, lại còn phải cực kỳ ưu tú thì mới chạm đến ngưỡng cửa đối tác, nhiều lắm chỉ trở thành luật sư cao cấp.
Nếu có cả danh tiếng lẫn thực lực, cô sẽ không thiếu án để làm. Đối với một luật sư không có bối cảnh thì đây chính là đường tắt.
Hơn nữa, khi các hội nghị cần một luật sư trẻ, lợi ích của danh tiếng sẽ hiện rõ. Vì tài khoản của cô thành công, tiếng nói lớn hơn, đương nhiên sẽ có nhiều cơ hội hơn người khác.
Minh Tư An cho mình ba năm, trước khi có bằng hành nghề, lộ trình đã quy hoạch xong. Nhưng khi chạm vào ánh mắt của Hạ Mặc Vũ, cái ánh nhìn coi cô như kiến cỏ, chỉ lộ ra một câu: “Chỉ cô? Cũng xứng với con gái ta? Con gái ta, ta muốn đánh là đánh, cô làm được gì?”
Minh Tư An không phải người tự ti, vì từ trước đến nay mọi thứ thuận lợi, cô khá tự tin vào bản thân. Nhưng khi bước vào giới thượng lưu cảng Giang, dù chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, chưa tiếp xúc đến bản chất cốt lõi mà đã thấy mình nhỏ bé đến thế.
Cô ký hiệp nghị với Hạ Dĩ Nịnh, sau này cô phải đứng chân trong giới này. Dù có muốn hay không, hai năm tới e là không thể rời đi, vậy thì cô chỉ còn một con đường: Trở nên mạnh mẽ hơn.
Chỉ là, cô chợt nghĩ, mình thực sự chỉ vì muốn đứng vững trong giới này sao? Dã tâm của cô bùng phát ngay khoảnh khắc biết Hạ Dĩ Nịnh bị thương. Cô dường như quá để tâm đến Hạ Dĩ Nịnh rồi.
Minh Tư An lập tức bị những ý nghĩ trong đầu đánh tan. Cô biết mình đã động tâm với Hạ Dĩ Nịnh, khó chịu ở chỗ, cô đã động tâm đến mức này rồi sao?
Trong lòng cô dường như có một tiểu nhân lớn lên giống hệt cô, vẻ mặt tủi thân cắn môi, bị phát hiện nên quân lính tan rã; sau đó lại xuất hiện một tiểu nhân cao ngạo, vẻ khinh thường lên tiếng: “Đừng để ý, mày không phải thích cô ấy, mày chỉ là vì hiện tại hai người có danh có thực, là nhất thể. Hạ Dĩ Nịnh bị trừng phạt cũng như Hạ Mặc Vũ trừng phạt chính mày, nên mày mới tức giận thôi.”
Tiểu nhân yếu đuối ngước khuôn mặt đẫm lệ: “Thật không?”
“Đương nhiên, mày còn không hiểu bản thân mình à? Mở lòng bao nhiêu năm nay, sao có thể dễ dàng yêu một người thế được? Động tâm với một người lãnh diễm như Hạ Dĩ Nịnh thì không lạ, nhưng để yêu thì vẫn còn một khoảng cách xa.”
Minh Tư An lúc này mới lấy lại tinh thần. Dù là cô đang tự lừa mình dối người hay thực sự như lời tiểu nhân kia nói, mục tiêu của cô vẫn là trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ khi mạnh mẽ mới có nhiều lựa chọn.
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Minh Tư An (trong đầu): Không, mày không yêu.
Trái tim: Ta chờ xem mày diễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận