Chương 9

Một giờ hai mươi phút sáng theo giờ nước A, trong một phòng khách sạn thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Hàn thị.

Hàn Vi Hối mặc âu phục giày da, vẻ mặt nghiêm túc, ngồi trên ghế sofa đối diện tôi. Justina mặc váy dạ hội màu sáng, tao nhã bắt chéo chân, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành chếch đối diện tôi, nở nụ cười dịu dàng. Hàn Như Gặt mặc sơ mi trắng mở hai cúc áo ngồi ngay bên cạnh tôi, một cánh tay gác lên thành sofa phía sau lưng tôi, chân bắt chéo, vẻ mặt kiêu ngạo. Còn tôi thì cụp mắt ngồi ngay ngắn, tóc tai xõa rối, quần áo xộc xệch, trên vai khoác chiếc áo vest của Hàn Vi Hối.

Hàn Vi Hối hất cằm. “Tồn Tồn, ngươi nói trước.”

Tôi: “…”

… Chuyện là thế này.

Hàn Vi Hối đưa Justina sang nước A tham dự một hội nghị mang tầm toàn cầu, Hàn Như Gặt cũng phải sang nước A giải quyết công việc. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi “tu la tràng” hằng ngày của gia đình bốn người, quyết định lén nghỉ làm mấy hôm, ngoan ngoãn ở lại căn cứ nghỉ ngơi.

Kết quả, vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ đã thấy Hàn Như Gặt ngồi ngay bên cạnh, vô cùng “chân thành” mời tôi tham gia chuyến du lịch ba ngày ở nước A tiện thể phụ trách xử lý một ít tình báo bên này.

Đương nhiên, lời mời ấy chẳng có chút ý nghĩa nào bởi vì bản thân tôi lúc đó đã bị cô ấy lừa mang sang đây rồi.

Lý do của Hàn Như Gặt là trong một gia đình bốn người, chỉ có mình tôi cô đơn ở lại căn cứ thì đáng thương biết bao. Hoạt động tập thể của cả nhà sao có thể thiếu người được? Thế nên cô ấy nhất định phải đưa tôi sang đoàn tụ với người thân.

Tôi: “…”

Vì thế, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn ở lì trong khách sạn giúp cô ấy xử lý tình báo.

Suốt cả ngày Hàn Như Gặt chẳng thấy bóng dáng đâu. Tôi hỏi những người phụ trách canh giữ mình, bọn họ vừa vô cùng cố chấp lại vô cùng to gan, mở miệng là một tiếng “Thiếu phu nhân” nhưng đối với việc tôi có thể đi gặp Tina và Hàn Vi Hối hay không thì lại kín như bưng, nhất quyết không hé nửa lời.

Khoảng mười giờ tối Hàn Như Gặt mới trở về, theo thông lệ, cô ấy lại trêu chọc tôi một hồi. Thấy tôi vẫn bình chân như vại chẳng hề dao động, cô ấy mới bất mãn than phiền: “Ngươi mới xa mẫu thân có mấy ngày mà đã nhớ người đến vậy. Sao ta chưa từng nghe ngươi nói nhớ ta như thế?”

Tôi tốt bụng nhắc cô ấy rằng cái cớ cô ấy dùng để lừa tôi sang đây chính là “đoàn tụ với người nhà”.

Ai ngờ cô ấy mặt dày chối sạch, nhất quyết không chịu nhận mình từng nói như vậy.

Tôi chỉ đành xoay người trở về phòng ngủ.

Tầng tôi ở là khu vực dành riêng cho nhân viên nội bộ, căn phòng được thiết kế đặc biệt, là một phòng xép gồm một phòng lớn bên ngoài có thể nhìn thấy bình thường và một căn phòng nhỏ ẩn phía trong, phải thông qua cơ quan mới mở được. Tuy nhiên, trên thực tế căn phòng nhỏ lại nằm lệch sang một bên, thông qua bức tường làm bằng vật liệu đặc biệt vẫn có thể quan sát rõ tình hình bên ngoài.

Hàn Như Gặt ở phòng lớn còn tôi ngủ trong phòng nhỏ.

Theo lý mà nói phòng nhỏ phải an toàn hơn. Thế nhưng không ngờ đang ngủ được nửa chừng bức tường ngay cạnh giường đột nhiên tách ra từ giữa, nửa trên nửa dưới chậm rãi mở sang hai bên. Tôi còn đang mơ màng ngái ngủ thì đã thấy Hàn Vi Hối đứng từ trên cao nhìn xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn.

Cho nên… đại lão còn có đặc quyền tháo dỡ cả không gian ẩn sao…

Cô ấy không nói một lời, kéo tôi ra phòng khách. Đúng lúc ấy tôi nghe thấy một tiếng bước chân khác, vừa nghiêng đầu đã bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Tina.

Này!

Con đang nghĩ lung tung cái gì về mẹ mình vậy!?

Đúng lúc đó, Hàn Như Gặt cũng như vừa mới bước ra khỏi phòng mình vô cùng thản nhiên làm lơ Hàn Vi Hối, trực tiếp nở nụ cười với Tina.

“Ôi chà, em gái, muộn vậy mới về à?”

Trông cô ấy giống như vừa bị tiếng động bên này đánh thức còn tiện tay vò vò mái tóc ngắn hơi rối.

Nhưng tôi biết cô ấy chắc chắn là cố ý.

Bởi vì cô ấy đang mặc một bộ đồ ngủ…giống hệt đồ đôi với bộ tôi đang mặc!

Thật ra cho dù tôi không giải thích thì Hàn Vi Hối và Tina cũng đoán được chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi vẫn ngắn gọn nhấn mạnh lại rằng mình hoàn toàn vô tội.

Hàn Vi Hối từ đầu đến cuối không nói một lời.

Còn Tina thì vẫn lặng lẽ châm thêm dầu vào lửa.

“Mẹ, xem ra ở cạnh cả hai người họ, mẹ đều chẳng được an toàn cho lắm.”

“Hay là…”

“Mẹ đến ở cùng con nhé?”

Lần này đến lượt sắc mặt Hàn Như Gặt trầm xuống.

Tôi: “…”

Tôi biết Tina rất thích nhìn Hàn Vi Hối hoặc Hàn Như Gặt chịu thiệt nhưng làm vậy chẳng phải cũng tiện thể đẩy lửa sang phía tôi luôn sao!

“Ngươi biết như vậy rất nguy hiểm.” Hàn Vi Hối không nhìn tôi mà chuyển ánh mắt sang Hàn Như Gặt. “Con bé không mang theo điện thoại, ngoài người của ngươi ra thì chẳng ai biết hành tung cụ thể. Ngươi dám cam đoan sự an toàn của cô ấy sao?”

Hàn Như Gặt nhướng mày.

“Ồ, mẫu thân, chẳng lẽ người không gắn thiết bị định vị lên người Hà Tồn sao?”

“Ta cũng sẽ có lúc không thể kịp thời đến nơi. Chỉ cần xảy ra một chút sơ suất…” Hàn Vi Hối bình thản đáp. “Ai gánh nổi cái giá đó?”

Khoan đã, thật sự có gắn sao?

Được rồi… cũng không quá bất ngờ, nhưng vấn đề là…gắn ở đâu?

Đừng nói là…

Tôi cúi đầu, rơi vào trầm tư.

“Khụ, mẹ.” Tina bước tới, cài lại mấy cúc áo trên cùng của chiếc áo vest đang khoác trên người tôi.

Tôi kinh hãi đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa Hàn Như Gặt và Hàn Vi Hối.

Hai người còn vắt chéo chân cái gì nữa!? đều bỏ xuống cho tôi! bỏ xuống!

“Còn ngươi nữa…” Hàn Vi Hối nói được nửa câu thì dừng lại.

Vừa nhìn đã biết cô ấy định tính sổ với tôi sau.

Sao tôi có thể để chuyện đó kéo dài được chứ? Tính cách của Hàn Vi Hối đâu phải chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có. Ngược lại, cô ấy càng để lâu thì càng tích lũy, càng nguy hiểm. Tôi nhất định phải bóp chết vấn đề ngay từ trong trứng nước.

Cả căn phòng chìm vào im lặng, tôi ngồi mà như ngồi trên đống lửa.

Đúng lúc ấy, tôi chợt nhớ đến một lần nói chuyện với Hàn Như Gặt nhiều năm trước. Cô ấy từng nói người như tôi bình thường chẳng bao giờ làm nũng, một khi thật sự làm nũng thì sức sát thương sẽ cực kỳ khủng khiếp.

Tôi nghẹn rất lâu cuối cùng nghĩ ra một chiêu.

Tôi đứng dậy đi tới trước mặt Hàn Vi Hối, hai chân chống vào cẳng chân cô ấy, cúi đầu để mái tóc dài rủ xuống che khuất hơn nửa gương mặt. Cảm thấy như vậy sẽ bớt xấu hổ hơn một chút, tôi mới nhỏ giọng lí nhí:

“…Tôi nhớ ngài mà.”

Hàn Vi Hối đột nhiên ngước mắt lên.

Ánh mắt tối sẫm của cô ấy làm tôi giật mình theo bản năng muốn lùi lại. Nhưng cô ấy đã nhanh hơn một bước, một tay luồn qua dưới áo vest ôm chặt lấy eo tôi, siết đến mức tôi không thể cử động.

Hàn Như Gặt huýt sáo một tiếng đầy khoa trương.

“Giải tán đi.” Hàn Vi Hối bất ngờ bế bổng tôi lên xoay người đi về phía phòng lớn. “Justina, kế hoạch sáng mai vẫn tiến hành như cũ. Hàn Như Gặt… ngươi tự liệu lấy.”

“Vâng, mẫu thân.” Tina mỉm cười. “Mẹ và ngài nghỉ ngơi cho tốt nhé, có chuyện gì cứ tìm con bất cứ lúc nào.”

Con bé hoàn toàn làm ngơ ánh mắt cầu cứu đầy hoảng loạn của tôi.

Còn Hàn Như Gặt thì bày ra vẻ mặt xem kịch vui thậm chí còn dựa vào khung cửa thò đầu vào cười híp mắt.

“Vậy hẹn gặp lại ngày mai nhé.”

Cái thứ tình mẹ con bằng nhựa này!!!

“Cô ấy chặn tin tức tố của tôi lại rồi.”

Hàn Vi Hối ngồi lên giường kéo tôi ngồi lên đùi cô ấy, mặt đối mặt. Tư thế này khiến mái tóc dài của cả hai buông xuống, quấn lấy nhau như tạo thành một bức màn khép kín. Trong chiếc lồng được dệt bằng tóc ấy, tôi và cô ấy chỉ nhìn thấy đối phương.

“Ba lần ngươi bỏ trốn…” Giọng Hàn Vi Hối trầm xuống. “Đều có liên quan đến nó.”

Trong giọng nói ấy… dường như còn mang theo chút tủi thân.

Theo phản xạ tôi suýt buột miệng phản bác, lớn từng này rồi còn đi ghen với chính con gái ruột của mình sao?

Nhưng rất nhanh tôi đã bình tĩnh lại, nghĩ kỹ thì…

Đúng là đáng để ghen thật.

“Đều không phải chủ ý của tôi muốn dính líu đến cô ấy.” Tôi bất đắc dĩ giải thích với Hàn Vi Hối. Nhưng trong lòng tôi biết rất rõ, thật ra cô ấy cũng hiểu điều đó.

Cho nên…đây cũng là một kiểu làm nũng trá hình của đại lão… đúng không?

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy cô ấy đáng yêu đến lạ, không nhịn được khẽ cong lưng cúi xuống hôn lên môi cô ấy. Hàn Vi Hối hơi sững người.

Ngay sau đó cô ấy ôm lấy tôi, bất ngờ xoay người đè tôi xuống.

“Khoan đã…” Tôi lập tức nhận ra tình hình không ổn vội vàng ngăn cảnh dịu dàng âu yếm đang chuyển dần sang một hướng không thể miêu tả. “Sáng mai ngài còn có việc…”

“Không ảnh hưởng.”

Hàm răng cô ấy đã nhẹ nhàng cắn lên tuyến thể sau gáy tôi.

Tôi bị Hàn Vi Hối đánh thức.

Mở mắt ra mới phát hiện cô ấy đang bôi thứ gì đó lên mặt tôi. Mệt đến mức chẳng muốn ngồi dậy, tôi dứt khoát dựa luôn vào vai cô ấy.

“Sắp xong rồi.” Thấy tôi tỉnh, cô ấy vừa tiếp tục động tác trên tay vừa chậm rãi giải thích. “Hội nghị lần này có cấp độ an ninh rất cao không thể dùng kỹ thuật để thay đổi hoàn toàn diện mạo. Nhưng loại thuốc này có thể tạm thời thay đổi trạng thái tuổi tác của khuôn mặt. Justina cũng dùng nó để khiến mình trông lớn hơn vài tuổi.”

Vậy là…

Tôi sắp được nhìn thấy dáng vẻ của chính mình sau vài năm nữa sao? Liệu có dễ nhận ra không nhỉ? Tôi còn đang mải tưởng tượng thì Hàn Vi Hối bỗng bật cười.

“Ta đã sớm muốn nhìn thử…” Cô ấy nhìn tôi chăm chú. “…dáng vẻ của ngươi khi mới mười mấy tuổi.” Tôi lập tức nhìn vào gương.

Trong gương là gương mặt của tôi khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Khuôn mặt vẫn còn non nớt, đường nét cũng chưa hoàn toàn nảy nở.

Thật sự sẽ không khiến người khác nghĩ cô ấy đang sử dụng lao động trẻ em trái phép chứ? Nhìn thấy gương mặt thời thiếu niên của tôi mắt Tina và Hàn Như Gặt đều đồng loạt sáng lên.

Tôi cạn lời, ba người này đúng là người một nhà.

Trong cái gia đình này…chỉ có tôi, người không mang huyết thống của Hàn Vi Hối là còn bình thường.

Hôm nay nhiệm vụ chính của Hàn Vi Hối là lên sân khấu đọc một bài diễn thuyết. So với mấy ngày hội nghị trước, số người tham dự hôm nay còn đông hơn rất nhiều. Còn nhiệm vụ của tôi là phụ trách công tác an ninh, chỉ là cái lý do này thật sự quá sức vô lý khiến tôi vô cùng nghi ngờ Hàn Vi Hối đơn giản chỉ muốn đưa tôi đến để ngắm cô ấy ngầu mà thôi.

Tôi cùng mấy nhân viên an ninh vào hội trường trước nửa tiếng. Lúc này đã có không ít người ngồi vào chỗ, mấy năm nay làm “gián điệp” cũng đâu phải vô ích, tôi xoay người một cái đã có thể vô cùng tự nhiên trà trộn vào đám đông như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tina là trợ giảng của Hàn Vi Hối lúc này đang bận rộn chuẩn bị trên bục phát biểu. Tôi vừa dùng thân phận giả trò chuyện phiếm với những người xung quanh vừa vui mừng nhìn cô con gái đã lớn đến độ duyên dáng xinh đẹp của mình.

Ngoại trừ chuyện…

Con bé có hơi…

Rất thích ngầm hại người.

Thì con gái tôi đúng là hoàn mỹ.

“Đang nhìn Ôn Hà à?” Một Alpha bên cạnh ghé sát lại cười đầy ám muội. “Đừng mơ tưởng nữa.”

Sao mấy người rảnh rỗi cũng thích buôn chuyện thế? Với cả…cái tên “Ôn Hà” này là kiểu gì vậy? chắc chắn là bị Hàn Vi Hối dạy hư rồi.

“Đâu có đâu có.” Tôi vội xua tay. “Tôi chưa từng gặp cô ấy chỉ tò mò nhìn thêm vài cái thôi.”

“Hôm nay cậu mới đến à? Đó là người thân cận nhất bên cạnh vị kia đấy.” Một Beta hưng phấn chen vào. “Vị kia cưng chiều Ôn Hà lắm.”

“Đúng thế.” Một Alpha khác cũng nhập hội. “Cô bé đó chẳng có bối cảnh gì cũng chưa từng lập thành tích nổi bật vậy mà lại leo lên được vị trí này. Trước giờ cũng chưa từng nghe nói vị kia có người yêu chính thức. Không ngờ gu của cô ấy lại là kiểu thiếu nữ ngây thơ.”

Người yêu chính thức của “vị kia” hiện đang ngồi ngay cạnh mấy người đây.

“Biết đâu chỉ là trông trẻ thôi.” Alpha mở lời đầu tiên nháy mắt với tôi. “Mà cậu cũng thuộc kiểu nhỏ con đấy, cơ hội đổi đời đang ở ngay trước mắt, có muốn thử xem không?”

“Thôi thôi.” Tôi liên tục xua tay từ chối. “Tôi đâu có bản lĩnh đó.”

Cũng may mấy người đó chỉ tiện miệng trêu vài câu không tiếp tục truy hỏi nữa.

Bọn họ rất nhanh đã chuyển sang hăng say bàn tán đủ thứ chuyện yêu hận tình thù giữa “Ôn Hà” và “vị kia”, từ những giả thuyết hợp lý cho đến đủ loại suy diễn bay xa tận chân trời còn tôi ngồi bên cạnh khóe miệng giật liên hồi.

Suýt chút nữa…

Không nhịn nổi biểu cảm.

Đã rất lâu rồi…

Tôi mới lại cạn lời đến mức này.

May mà hôm nay tôi không xuất hiện cùng Tina, cũng không đứng chung với đội an ninh. Nếu không chẳng phải sẽ trực tiếp chứng thực luôn những lời đồn về Hàn Vi Hối sao?

“Nhưng cũng có khi Ôn Hà là người yêu của con gái cô ấy ấy chứ?” Một người khác đột nhiên lên tiếng. “Tôi hình như từng nghe nói vị kia không thích Omega.”

“Cũng đúng.” Một người lập tức phụ họa. “Xét về tuổi tác thì cách nói này còn hợp lý hơn.”

Gia đình bốn người chúng tôi vốn đã đủ loạn lắm rồi. Xin các người đừng tiếp tục thêm dầu vào lửa, nghe gió thành mưa nữa được không!!!

Có điều, vì Hàn Vi Hối vẫn luôn giấu kín sự tồn tại của tôi để bảo vệ tôi nên bọn họ tán gẫu từ đầu đến cuối vẫn không hề nhắc đến tôi lấy một lần. Sau khi vượt qua chút khó chịu lúc ban đầu, tôi dần dần lại có cảm giác như mình là người ngoài cuộc đang ngồi hóng chuyện. Càng nghe càng thấy thú vị, thỉnh thoảng còn xen vào phụ họa đôi ba câu, cảm giác tham gia cực kỳ mạnh mẽ.

Cả một buổi sáng trôi qua, Hàn Vi Hối phát biểu những gì tôi gần như chẳng nghe được bao nhiêu cả… Mặc dù trong suốt quá trình ấy cô ấy vẫn luôn lặng lẽ nhìn về phía tôi. Ngược lại, đủ thứ chuyện bát quái của các quốc gia thì tôi nghe được cả một rổ lớn. Mọi người trò chuyện vô cùng vui vẻ, đến khi hội nghị kết thúc còn suýt nữa trao đổi luôn phương thức liên lạc.

Cơn buồn ngủ do thức đến rạng sáng hoàn toàn tan biến, hiệu quả còn tốt hơn cả nằm ngủ một ngày trời. Tôi lập tức vô cùng đúng lý hợp tình xếp việc này vào phạm vi “nội dung công việc”, dự định lát nữa sẽ đi tranh công với Hàn Vi Hối tiện thể xin thêm chút tiền tăng ca.

Vừa trở về khách sạn, tôi đã nhìn thấy Tina đứng đợi ở cửa khóe môi cong lên thành một nụ cười như cười như không.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên cảm giác cảnh giác.

Phần lớn thời gian Tina đều đứng về phía tôi, chuyện xảy ra rạng sáng hôm qua cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao lúc này tôi luôn có cảm giác con bé đang… vui sướng khi thấy người gặp họa.

Sau khi bước vào thang máy, tôi cố tìm cách dò hỏi nhưng Tina từ đầu đến cuối vẫn dịu dàng ôn hòa kín miệng như bưng, mặc cho tôi hỏi thế nào cũng không hé nửa lời.

Người đứng chờ tôi ngoài cửa thang máy là Hàn Như Gặt. Cô ấy nói Hàn Vi Hối đang đợi tôi về ăn cơm trưa.

Ngay lúc sắp bước đến cửa phòng, Hàn Như Gặt đột nhiên gọi tôi lại.

“Tiểu mẹ.”

Da đầu tôi lập tức tê dại, lông tơ toàn thân gần như dựng đứng. Cho đến tận bây giờ, cô ấy mới chỉ gọi tôi như vậy đúng một lần…

Mà đó còn là chuyện từ rất nhiều năm trước, bây giờ lại dùng cách xưng hô này…chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt!

“Chuyện xảy ra trước chín giờ sáng…” Hàn Như Gặt chậm rãi nhếch môi. “Vẫn chưa đủ để ngươi nhớ đời sao?”

Tôi lập tức phản ứng lại.

Thì ra…

Các cô ấy đều biết hết chuyện tôi đã làm trong hội trường sáng nay! Bảo sao ngay cả Tina cũng không chịu đứng về phía tôi! Trời đất chứng giám, chẳng lẽ lúc đó tôi có thể đứng ngay giữa hội trường rồi nói với đám người kia:

“‘Ôn Hà’ là con gái của Hàn Vi Hối.”

“Còn tôi…”

“Mới là người yêu của cô ấy.”

Phản ứng đầu tiên của tôi là quay người bỏ chạy.

Nhưng vừa mới xoay lưng một bàn tay đã gỡ miếng dán ức chế trên tuyến thể sau gáy tôi xuống. Ngay sau đó, hàm răng quen thuộc phủ lên dấu cắn còn lưu lại từ không lâu trước, lượng lớn tin tức tố theo dấu cắn ào ạt rót vào tuyến thể của tôi.

Cả người tôi lập tức mềm nhũn.

Giống như bị rượu mạnh rót đầy từ trong ra ngoài.

Tay chân đều mất sạch sức lực.

Được rồi.

Lần này…

Quả thật là do chính tôi tự chuốc lấy.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê