Chương 46

Tôi nhìn chăm chú mấy giây rồi mỉm cười, xoay người trở về phòng bếp tiếp tục nấu ăn.

Dượng bay ra nước ngoài quanh năm, mỗi năm chỉ về nhà vài lần. Những ngày ông trở về, tôi đều cố tình tránh mặt để dành lại không gian riêng cho hai vợ chồng.

Lên Đại học rồi sẽ có rất nhiều lý do để không về nhà, mỗi lần như vậy thật ra tôi đều đến chỗ Tiểu Hồ Ly và bạn cùng phòng ở nhờ vài ngày.

Tiểu Hồ Ly tên thật là Hồ Lợi Dĩnh, chính là sinh viên chuyển đến Đại học C cùng lúc với tôi, là người tôi thân thiết nhất trong hai năm qua.

“Dì cậu lại đón Thất tịch à?” Tiểu Hồ Ly là cô gái miền Nam nồng hậu và có chất giọng mang âm điệu nhẹ nhàng, gần gũi của phương Nam.

Tôi vẫn không kể hết mọi chuyện của mình với Tiểu Hồ Ly, chỉ là có dăm ba chuyện ngoài lề không thể giấu được sau một thời gian thân thiết, hơn nữa tôi thấy cũng không vấn đề gì nên mới kể sơ về chuyện của dì dượng, đổi lại mấy ngày tá túc miễn phí.

“Ây dà, không có đồ miễn phí đâu, phải lấy thức ăn ra đổi!” Tiểu Hồ Ly ngửa lòng bàn tay lên, không chút khách sáo chìa ra với tôi, “Muốn ăn ngon.”

Thấy dáng vẻ cò kè mặc cả nhí nhảnh đáng yêu của Tiểu Hồ Ly, tôi bật cười gật đầu, “Nhất định sẽ nấu thật ngon cho cậu.”

Nếu hỏi người bạn tốt nhất của tôi tại Đại học Z chắc chắn đó sẽ là Đàm Nhã Hằng, người đã cùng tôi vượt qua rất nhiều điều tiếng, bây giờ đến Đại học C đã được hai năm, nếu hỏi quan hệ với ai thân cận hơn, nhất định Tiểu Hồ Ly sẽ ở vị trí đầu tiên.

Cô ấy là một cô gái đáng yêu, rất thoải mái khi ở cạnh và không tạo cho người ta bất kì áp lực nào, khi cười lên bên má còn có một lúm đồng tiền nhỏ xinh, thoạt trông rất dễ thương.

Cái nóng đến gần khiến việc ăn đá bào trở thành một thú giải nhiệt tuyệt vời. Tiểu Hồ Ly ngồi đối diện múc một muỗng đá bào lớn cho vào miệng, tôi chỉ lạnh nhạt nói: “Coi chừng vui quá hoá buồn, ăn nhanh như vậy cẩn thận đau răng nhức đầu đấy.”

Không hề bất ngờ là chỉ một giây sau cô ấy đã ôm má hét lên: “Đau quá! Buốt răng quá!”

Tôi bất lực liếc cô ấy, chậm rãi đưa cốc nước của mình qua.

“Sống lại rồi!” Tiểu Hồ Ly lại không sợ chết tiếp tục ăn từng ngụm to, tôi cười bất lực, vừa lắc đầu vừa từ tốn ăn.

“Tớ nói này Lê Thần.”

Nghe cái giọng nũng nịu đầy ý đồ kia nhất định là không có chuyện gì tốt. Tôi không ngẩng đầu đáp: “Cậu lại định làm gì?”

“Đề phòng tớ thế cơ à!”

“Tất nhiên rồi, con người tớ sợ phiền phức lắm.”

“Cậu đừng có xiên xỏ tớ là đồ phiền phức!”

“Thông minh ghê, não không phải chỉ dùng để trưng bày.”

“… Lưu Lê Thần!” Giọng Tiểu Hồ Ly trầm xuống, ánh mắt như muốn xẻo thịt tôi, “Sắp tốt nghiệp còn đối xử với tớ thế đấy!”

Tôi khẽ cười, lấy miếng xoài cuối cùng trong bát cho cô ấy, “Thôi được rồi, cho cậu thứ cậu thích này.”

“Nói thế còn nghe được.” Tiểu Hồ Ly thoả mãn cho miếng xoài vào miệng, mặt lộ vẻ hạnh phúc, “Ngon quá! Nhưng mà này Lê Thần, tốt nghiệp rồi cậu có dự định gì không?”

“Cứ từ từ xem đã.” Tôi luôn trả lời thế này mỗi khi người khác hỏi tới.

“Vậy tớ có thể hỏi cậu một chuyện không? Không muốn nói thì không cần nói.”

Tôi không rõ tại sao khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy lại lộ vẻ căng thẳng, tôi gật nhẹ đầu, “Nếu trong khả năng thì tớ sẽ trả lời.”

“Quen biết cậu lâu như vậy mà hình như không thấy cậu nhắc đến chuyện tình cảm. Cậu không thích ai sao?”

Tôi khựng lại rồi tiếp tục thong thả ăn đá bào, chậm rãi nói: “Bây giờ tớ không muốn yêu đương.”

“Khi người ta nói không muốn yêu đương thì chỉ có một nguyên nhân thôi.”

Câu này khiến tôi hứng thú nên hơi ngước lên, lập tức thấy Tiểu Hồ Ly vươn ngón trỏ, nghiêm túc nói: “Trong lòng đã sớm có người, Một người không thể ở bên nhau.”

Tôi nhớ ngay tới Hứa Nhân Ninh, dù đã hai năm trôi qua.

Tôi đứng dậy thanh toán cho hai người, nói mình quay về lấy hành lý, tối nay gặp lại.

Vừa về đến nhà đã thấy dượng đang ngồi dùng laptop trên sofa. Thấy tôi, ông đóng laptop đứng lên nói: “Dượng đi lấy đồ cho con, đừng đi vội.”

Tôi chỉ đành cười khan khi ý định của mình bị bóc trần. Chỉ chốc lát sau ông ấy đã đi xuống lầu, đưa cho tôi một phong bì, “Cái này cho con, rủ bạn đi xem đi.”

Tôi nghi ngờ nhận lấy, mở phong bì ra nhìn thấy mấy tấm phiếu, lấy ra xem thì là vé vào cửa triển lãm tranh.

“Một người bạn của dượng mở triển lãm tranh nên tiện thể tặng dượng vài tấm vé mời. Dượng tặng lại cho con, mời bạn đi xem cùng nhé.”

“Cảm ơn dượng.” Tôi nói cảm ơn trong khi nhìn những tấm vé được thiết kế trang nhã trên tay, cất vào túi áo.

Đeo ba lô đã sớm chuẩn bị lên lưng, tôi đi đến trước phòng dì, đưa tay gõ cửa.

Khi dì mở cửa ra, mùi trà thảo mộc xộc thẳng vào mặt, bà đang pha trà bên trong. Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới, nở nụ cười bất đắc dĩ pha lẫn ngượng ngùng, “Đã nói không cần như vậy… Thôi cũng tốt, đến nhà bạn chơi vui vẻ nhé.”

Họ dặn dò vài câu rồi để tôi đi. Tôi sải bước đến xe máy, vừa định đội mũ bảo hiểm thì túi áo rung lên, tôi lấy ra xem, bỗng chốc sửng sốt.

“Tớ nói cậu ấy, cứ thích làm tớ sợ là thế nào.” Đây là câu nói đầu tiên của tôi sau khi gặp Đàm Nhã Hằng.

Lái xe từ thành phố Z đến thành phố C ít nhất cũng bốn giờ đồng hồ, hào sảng nói đến là đến như vậy không khỏi doạ sợ tôi.

Đàm Nhã Hằng nhún vai, “Ít nhất tớ đi ngang qua đây còn nhớ gọi cho cậu, cậu có nên cảm ơn tớ không?”

Tôi cười lắc đầu, hỏi: “Cơn gió nào thổi cậu đến đây vậy?” Trước lúc đến cô ấy cũng chẳng nói tiếng nào khiến chuyện này thật bất ngờ.

“Có việc.” Đàm Nhã Hằng nghiêm túc nói, “Tớ đã sớm nói với cậu rồi.”

Tôi hoài nghi.

“Tớ nói là tớ muốn chạy xe vòng quanh Đài Loan.”

Tôi chợt bừng tỉnh, ngạc nhiên nói: “Tớ tưởng cậu nói đùa.” Cô ấy nhắc đến khiến tôi có chút ấn tượng, đúng là Đàm Nhã Hằng từng nói muốn chạy xe một vòng Đài Loan, nhưng tôi vẫn cho là cô ấy nói đùa mà thôi.

“Ai nói đùa với cậu.” Đàm Nhã Hằng lườm tôi, “Hơn nữa còn bắt đầu rồi.”

Tôi thấy vui thay cho cô ấy, ít nhất một trong hai chúng tôi cũng có người thực hiện lời hứa của mình. Tôi móc túi, đưa cho cô ấy tấm vé dượng cho tôi, “Muốn đi cùng tớ không?”

Đàm Nhã Hằng xem thử, hơi nhíu mày rồi lắc đầu nói: “Không được, tớ không định ở lại đây lâu như vậy. Nhưng tớ không đi với cậu thì cậu cũng chẳng còn ai đi chung.”

Tôi trừng cô ấy, “Tớ thuận miệng hỏi thôi, ai nói tớ chỉ có mình cậu?”

Đàm Nhã Hằng nhếch khoé môi, kì quái nói: “Wow, có bạn à? Ai vậy? Không biết có phải Tiểu Hồ Ly không nhỉ?”

Tôi bất lực liếc cô ấy, “Có ý kiến?”

“Không có, đương nhiên không có ý kiến, cứ đi đi.” Đàm Nhã Hằng hãy còn cười khanh khách, “Đi hẹn hò mà, tớ đâu dám có ý kiến.”

Tôi hạ giọng, “Đàm Nhã Hằng, hẳn là tớ đã nói với cậu, “

“‘Bọn tớ không giống nhau’, đúng không?” Cô ấy phất tay, “Nghe nhiều đến nỗi tai tớ mọc kén rồi. Nhưng cũng sắp tốt nghiệp, cậu không định nói với Hồ Lợi Dĩnh về chị ấy à?”

“Không.” Tôi khuấy tách cappuccino, khẽ nói: “Cũng không cần thiết.”

“Cho dù đã hai năm?”

Tôi dừng lại, gật đầu, “Ừ.”

“Nhưng cậu vẫn uống loại cà phê chị ấy thích.” Đàm Nhã Hằng luôn tinh tường vẫn dễ dàng nhìn thấu tôi, “Nhạc chuông điện thoại cũng để giống chị ấy.”

Tôi càng nghe càng thấy phiền, lạnh giọng nói: “Cậu muốn nói gì?”

“Tớ nghĩ, có lẽ cậu nên tiến về phía trước.” Hai ngón tay Đàm Nhã Hằng kẹp tấm vé vung vẩy trước mặt tôi, “Cậu biết là không phải lỗi ở cậu.”

Tôi nhìn chăm chăm cô ấy mấy giây rồi nhẹ nhàng lấy lại tấm vé, “Như vậy quá bất công đối với Tiểu Hồ Ly, tớ không thể thích một người chỉ vì cô đơn.” Giống như Sở Uy,

“Sở Uy nghỉ học rồi.” Như đọc được suy nghĩ của tôi, Đàm Nhã Hằng nhìn ra cửa sổ, nhẹ giọng nói, “Lần này tớ cũng không biết cô ta đi đâu, chắc là đi tìm đàn ông.”

Tôi im lặng mấy giây, thở dài: “Tớ cũng chỉ có thể chúc phúc cô ấy.” Chúc cho sau này cô ấy sẽ không phải hối hận về những quyết định của mình.

“Trước khi chúc phúc người khác, cậu nên quan tâm đến bản thân đi.” Đàm Nhã Hằng khịt mũi, “Đừng tưởng cậu không nhắc thì tớ không biết, không phải vì cậu buông bỏ được, mà chỉ giả vờ như không quan tâm thôi.”

Quen biết người này bốn năm, thế nhưng mỗi câu nói trúng tim của cô ấy luôn khiến tôi cười cay đắng. Tôi cúi đầu, tiếp tục khuấy tách cà phê nói: “Cậu cũng biết, thích, không phải là chuyện bản thân có thể khống chế… Hai năm, còn lâu mới đủ.” Không đủ để buông tay, không đủ để quên.

Đàm Nhã Hằng búng trán tôi, đứng dậy cùng tôi đi thanh toán. Tôi đuổi theo, cô ấy ngồi lên xe, vừa đội mũ bảo hiểm vừa nói: “Gặp được người rồi, tớ nên đi thôi.”

Nhìn thấy bóng dáng vội vã như một cơn gió của cô ấy, tôi nhoẻn cười, “Sau khi đi xong một vòng thì báo tớ, tớ mở tiệc tẩy trần cho cậu.”

Đàm Nhã Hằng mỉm cười theo, “Nhất định ăn cho cậu sạt nghiệp, ví tiền của cậu chờ tớ về chà đạp đi.”

“Cứ thử xem.” Tôi cười nói.

Đàm Nhã Hằng đội mũ bảo hiểm vào, bỗng như sực nhớ tới chuyện gì mà lộ vẻ do dự, mấy giây sau mới mở miệng: “Tớ nói nếu như… Nếu như Hứa Nhân Ninh có thể trở về, cậu… có chấp nhận bắt đầu lại lần nữa với chị ấy không?”

Gió nổi lên.

Nắng chiều lười biếng rọi qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng chi chít, mờ ảo. Nhìn Đàm Nhã Hằng trước mặt, tôi từ từ cong khoé môi, “Thuận buồm xuôi gió, mọi việc tốt đẹp nhé.”

Đàm Nhã Hằng lặng lẽ nhìn tôi vài giây, gật đầu, thu lại tầm mắt, nhấn ga tiếp tục cuộc hành trình vòng quanh Đài Loan của mình.

Tôi cũng xoay người băng qua con đường đối diện, trở về nơi tôi nên trở về, nơi không có Hứa Nhân Ninh.

Một giả thuyết không có khả năng xảy ra hoàn toàn vô nghĩa đối với tôi.

Nên tôi không muốn suy đoán khiến cho mình khổ sở, thậm chí là, khó lòng chịu đựng.

Sau khi thu vén lại tâm trạng rối bời của mình, tôi gọi cho Tiểu Hồ Ly nhờ cô ấy đến đón. Chỉ chốc lát sau tôi đã thấy chiếc xe màu xanh quen thuộc xuất hiện ở đầu đường. Sau khi lên xe, tôi hỏi cô ấy có muốn cùng tôi đi xem triển lãm không.

“Đương nhiên!” Tiểu Hồ Ly vui vẻ nói, “Cậu hẹn tớ, tớ nhất định phải đi! Khi nào đóng cửa?”

“Hình như là trong tuần này… Chúng ta đi vào ngày triển lãm đóng cửa thôi.” Tôi đề nghị, cô ấy vui vẻ đồng ý, chuyện này cứ thế được quyết định.

Tí tách.

Tôi nhìn lên, giữa trời nắng thế mà bỗng có những hạt mưa rơi xuống phía chân trời, dần dần cửa sổ xe cũng dính đầy nước mưa.

“Mưa nắng!” Tiểu Hồ Ly ngồi trên ghế lái hưng phấn nói, “Trời ạ, lần cuối cùng tớ nhìn thấy mưa nắng đã từ hồi tiểu học rồi, may mắn thật nhỉ?”

Tôi bị lây sự phấn khích của cô ấy, quét sạch bụi mù trong lòng. Tôi mỉm cười theo, tâm trạng thả lỏng hơn đôi chút, “Còn tớ là lần đầu tiên nhìn thấy mưa nắng.”

“Cậu xem đi, trong mưa có nắng, thời tiết cũng không phải hoàn toàn xấu, phải không?”

Tôi sững sờ một lúc trước khi hiểu ra rằng cô ấy đang an ủi mình. Nhận ra điều này tôi bật cười, khẽ gật đầu.

Trong mưa có nắng, trong gió có hương hoa, không có điều gì là hoàn toàn tồi tệ, cũng không có chuyện gì là hoàn toàn tốt đẹp, chính vì thế cuộc đời mới có ý nghĩa.

Có lúc gặp gỡ, có khi ly biệt, cứ thuận theo tự nhiên, đây là tôi nhủ thầm với mình.

Nhiều ngày, mưa rơi khắp thành phố.

Sau khi nhìn thấy mưa nắng hôm đó, cả thành phố này nghênh đón những ngày mưa dầm dề.

Sáng cuối tuần, tôi bị tiếng mưa đánh thức. Sau khi xuống lầu, tôi vừa ngáp dài vừa đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng, ngờ đâu mới đến gần đã ngửi thấy mùi thơm, cả người tỉnh táo hơn một chút.

Nhìn vào nhà bếp, vô tình đối diện với đôi mắt cười cong cong của Tiểu Hồ Ly, “Chào buổi sáng, tớ nấu ít cháo, muốn ăn không?”

“Hôm nay dậy sớm thế.” Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống trước bàn ăn, tự nhiên như ở nhà.

Tiểu Hồ Ly bưng hai bát cháo, nói: “Bị tiếng mưa đánh thức, hơn nữa, không phải hôm nay sẽ ra ngoài sao?”

“Ra ngoài?” Tôi hồ nghi.

Cô ấy bất lực vẫy vẫy tay trước mặt tôi, “Chưa tỉnh ngủ à? Không phải cậu hẹn tớ đi xem triển lãm à?”

Tôi bừng tỉnh, đã hoàn toàn quên mất việc này.

Hai tay tiểu hồ bóp gò má tôi, xoa xoa, “Tự mình hẹn tớ mà còn quên! Phải phạt!”

Tôi vừa cười vừa né tránh, một buổi sáng náo nhiệt.

Lúc đang ăn, tôi do dự hỏi: “Nhưng trời mưa to vậy, cậu có chắc muốn đi không?”

“Đi chứ, sao lại không đi?” Cô ấy xì xụp ăn, vẻ mặt thỏa mãn, “Quen biết cậu lâu như thế, vất vả lắm mới chờ được ngày cậu rủ đi chơi, tớ không thèm vì trời mưa mà bỏ qua đâu.”

Tôi cười bất lực, cúi đầu lặng lẽ ăn.

Hai năm… vẫn nên thay đổi một vài việc.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 46
Tàn Dư Đời Người, Tro Tàn Đời Tôi