Chương 15

Kết quả chung cuộc được công bố sau khi các xe hoàn thành vòng cuối. Hoắc Dạ Du về đích ở vị trí thứ hai, chỉ chậm hơn người dẫn đầu chưa đến một giây. Đây chưa phải chức vô địch cô mong muốn nhưng lại là thành tích cao nhất kể từ khi cô bắt đầu tham gia thi đấu chuyên nghiệp.

Chiếc xe số mười bảy dừng trong khu vực kỹ thuật. Dạ Du tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống rồi tự tay cởi mũ bảo hiểm. Mái tóc đỏ bị ép trong mũ bung ra, hơi rối và dính mồ hôi ở phần trán. Dưới ánh nắng đầu thu, màu tóc trở nên rực rỡ, nổi bật trên bộ đồ đua đen đỏ.

Gương mặt cô đỏ lên vì nóng, trán và sống mũi còn đọng một lớp mồ hôi mỏng. Hơi thở chưa hoàn toàn ổn định, bờ vai vẫn nâng lên theo từng nhịp, nhưng nụ cười lại sáng đến mức khiến vẻ mệt mỏi gần như biến mất. Cô giơ tay chào đội kỹ thuật, vỗ vai từng người rồi nhận chai nước từ trợ lý.

“Suýt nữa thì vượt được rồi.” Một kỹ thuật viên tiếc nuối.

Dạ Du uống một ngụm nước, lau môi bằng mu bàn tay. “Suýt thắng cũng không được tính là thắng. Lần sau chỉnh phần cân bằng ở cua số bảy giúp tôi, đuôi xe trượt nhiều hơn lúc thử.”

“Cô vừa xuống xe đã nghĩ đến lần sau rồi à?”

“Không thì đứng đây khóc vì hạng hai sao?”

Cô cười, đưa chai nước lại cho trợ lý rồi nhìn về phía khán đài. Khu vực trao giải vẫn chưa chuẩn bị xong, cô còn khoảng hai mươi phút trước khi phải quay lại.

Dạ Du không chờ người của đội nhắc nhở. Cô chạy thẳng về phía lối dẫn lên khu khách mời, đôi giày đua nện xuống bậc kim loại tạo thành những tiếng gấp gáp.

Chu Dật vẫn ngồi ở vị trí cũ. Chiếc khăn mỏng Dạ Du quàng cho cô lúc trước còn nằm trên vai, chai nước trong tay đã uống gần hết. Gương mặt cô hơi tái vì phải ở ngoài quá lâu nhưng đôi mắt đã có sức sống hơn khi nhìn thấy người đang chạy về phía mình.

Từ cách vài hàng ghế, Chu Dật đã mỉm cười.

Dạ Du nhìn thấy nụ cười ấy, bước chân lập tức nhanh hơn. Nụ cười trên gương mặt cô cũng mở rộng, rạng rỡ hơn cả lúc vừa bước xuống khỏi xe. Hạng hai là thành tích tốt nhất cô từng đạt được, nhưng khoảnh khắc Chu Dật chủ động mỉm cười với mình lại khiến cô vui hơn cả việc đứng trên bục nhận giải.

Người giúp việc đứng lên đón cô, vẻ mặt đầy phấn khởi. “Cô Hoắc, cô Chu cổ vũ cô suốt cuộc đua đấy. Đến vòng cuối còn đứng dậy gọi tên cô. Tôi nghe giọng cũng khàn rồi.”

Dạ Du nhìn Chu Dật, đôi mắt sáng lên. “Chị gọi tên em thật sao?”

Chu Dật không trả lời ngay. Cô quay mặt sang nơi khác dường như không muốn thừa nhận mình đã kích động đến mức nào.

Người giúp việc cười. “Không chỉ gọi tên, cô ấy còn bảo cô vượt lên.”

Dạ Du ngồi xổm trước mặt Chu Dật, đưa tay chỉnh lại chiếc khăn đang trượt khỏi vai cô. “Sao chị không giữ giọng? Em mà biết chị cổ vũ lớn như vậy thì đã cố chạy nhanh thêm một chút.”

Chu Dật nhìn mái tóc rối và gương mặt còn đọng mồ hôi của cô. “Em đã chạy quá nhanh rồi.”

“Vậy chị thấy em có giỏi không?”

Chu Dật giữ ánh mắt trên cô vài giây rồi gật đầu. “Giỏi.”

Chỉ một chữ khiến Dạ Du bật cười. Cô đặt hai tay lên đầu gối Chu Dật, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

“Em nghe rõ rồi nhé, lần sau ai chê em đua xe không nghiêm túc, chị phải làm chứng cho em.”

“Chị chỉ nói hôm nay.”

“Không sao, hôm nay đủ dùng đến cuộc đua sau.”

Chu Dật nhìn cô, nét cười vẫn còn trên gương mặt. Dạ Du chỉnh lại khăn cho cô lần nữa rồi đứng lên, đưa tay đỡ cô khỏi ghế.

“Ở đây ồn quá, chúng ta xuống dưới trước. Em còn phải quay lại nhận giải nhưng em đưa chị đến phòng nghỉ rồi mới đi.”

Chu Dật đặt tay lên cánh tay cô. Dạ Du giảm tốc độ, đi bên phía ngoài để chắn dòng người đang rời khán đài. Người giúp việc theo sau mang theo túi thuốc và áo khoác.

Ba người vừa xuống đến đường hầm dẫn ra khu vực kỹ thuật thì Hoắc Dạ Vũ và Thương Triệu đi tới từ hướng đối diện.

Dạ Vũ đã cởi áo vest, vắt trên cánh tay. Áo sơ mi trắng được xắn lên một đoạn ở cổ tay, gọng kính bạc vẫn ngay ngắn trên sống mũi. Vẻ căng thẳng lúc nhìn thấy Thẩm Nguyệt Châu trên khán đài đã được che giấu hoàn toàn. Lúc này anh chỉ giống một người anh trai vừa đến chúc mừng em gái.

Anh nhìn bộ đồ đua còn dính bụi của Dạ Du rồi cất giọng trêu chọc: “Ôi trời, em gái anh chỉ về nhì thôi sao?”

Dạ Du lập tức nhíu mày. “Anh đến chúc mừng hay đến gây chuyện?”

“Anh chỉ hơi lo.” Dạ Vũ giữ vẻ nghiêm túc giả tạo. “Em dành toàn bộ thời gian cho đua xe mà vẫn đứng thứ hai. Có lẽ phải xem lại xem em có thật sự phù hợp với nghề này không.”

“Anh dành toàn bộ thời gian cho tập đoàn mà vẫn phải mang tài liệu về nhà làm. Có phải anh cũng nên xem lại năng lực không?”

“Anh ít nhất vẫn đứng đầu.”

“Đứng đầu về số giờ tăng ca à?”

“Đứng đầu về khả năng dọn dẹp những chuyện em gây ra.”

Dạ Du bĩu môi. “Em vừa giành hạng hai toàn quốc, anh không nói được câu nào dễ nghe sao?”

Dạ Vũ bật cười, bước tới phủi một mảnh bụi trên vai em gái. “Làm tốt lắm, lần sau cố lấy hạng nhất để anh không phải tìm lời an ủi.”

“Em không cần anh an ủi.”

“Vậy lát nữa đừng lấy quà anh chuẩn bị.”

“Quà gì?”

“Em vừa nói không cần.”

“Em nói không cần an ủi, không nói không cần quà.”

Hai anh em tiếp tục đối đáp, giọng điệu quen thuộc và thoải mái. Dạ Vũ dù trêu chọc vẫn đưa cho em gái chiếc khăn sạch, còn mở sẵn chai nước mới đặt vào tay cô.

Trong lúc đó, Thương Triệu và Chu Dật đã nhìn thấy nhau.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 15
Tiến Sĩ Thương Đã Phản Ứng Với Tôi Rồi