Chương 14

“Ông ta chỉ cần đến bữa là vác miệng đi ăn chực, chuyện gì cũng không dám tự quyết. Bệnh nhân nhập viện ngay trong đêm đó đã lên cơn suy tim cấp, hiện tại vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Trong tình trạng phải dùng thuốc duy trì liên tục, cơn đau thắt ngực vẫn chưa từng dứt. 83 tuổi thì làm sao? 83 tuổi bị bệnh thì không được cứu chữa à? Theo ý của lão Lưu Nhân Tông, chắc là nên bảo người ta về nhà nằm chờ ch3t cho rồi?!”
Triệu Cần ném cây bút trong tay xuống bàn cái cạch, tức đến mức không thốt nên lời.
“Hở ra là Bệnh viện số 2, Bệnh viện số 2. Nếu ông ta thích cái bệnh viện ấy đến thế, sao không làm đơn xin chuyển công tác quách sang đó cho xong! Tốt nhất là bảo bên đó trao cho cái huy chương danh dự, rồi treo ảnh ông ta lên trang chủ làm đại sứ hình ảnh luôn đi cho đẹp mặt!”
Cây bút bị ném mạnh, lăn lông lốc hai vòng trên bàn rồi rơi xuống đất đánh cạch một tiếng.
Xả xong một tràng, Triệu Cần cuối cùng cũng thấy cục tức nghẹn trong lồng ngực vơi đi đôi chút. Cô quay sang nhìn Trì Vu Khâm, giọng điệu đã dịu đi nhiều:
“Cậu định làm thế nào?”
Trì Vu Khâm cúi xuống nhặt cây bút dưới gầm bàn lên, đưa trả lại cho Triệu Cần:
“Nên làm thế nào thì làm thế ấy. Một lão Lưu Nhân Tông, bản lĩnh cứu người thì không có, nhưng cũng chẳng đủ bản lĩnh để làm cho chúng ta thất nghiệp đâu.”
Nhìn vẻ mặt bình thản như nước của Trì Vu Khâm, chút bực dọc còn sót lại trong lòng Triệu Cần cũng tan biến sạch.
Tính cách con người này là vậy, từ ngày vào bệnh viện đến giờ chưa bao giờ thấy cô chịu thua trước áp lực nào. Chuyện có gấp gáp đến đâu, qua tay cô cũng được giải quyết đâu ra đấy, từng bước một.
Cái kiểu lúc nào cũng giữ được cái đầu lạnh này… đúng là trời sinh để cầm dao mổ chính.
“Vậy, họp hội chẩn nhé?”
“Được. Thảo luận kỹ phương án phẫu thuật, rồi trao đổi lại với người nhà bệnh nhân. Nếu mọi việc suôn sẻ thì chốt lịch mổ sớm nhất có thể.”
“Ok, tôi đi sắp xếp ngay đây.”
Triệu Cần cài lại cây bút vào túi áo, đi đến cửa thì khựng lại, quay đầu nhìn Trì Vu Khâm.
“Còn chuyện gì nữa?”
“Vừa nãy tôi không chỉ bất bình thay cho cậu đâu, tôi cũng có tư tâm đấy. Tôi nhìn lão Lưu ngứa mắt từ lâu rồi.”
“Chỉ vì câu nói này của cậu, ngày nào Viện trưởng Vương về hưu, tôi nhất định sẽ làm báo cáo đề cử cậu lên thay.”
“Thôi đi, tôi đi đây.”
Trước khi đóng cửa, Triệu Cần còn ngoái lại dặn thêm một câu:
“Vu Khâm này, đừng tự tạo áp lực cho mình quá.”
“Ừ.”
Triệu Cần đi rồi, Trì Vu Khâm cũng không ngồi lì trong văn phòng nữa. Cô uống nốt nửa chai nước soda còn dở, đứng dậy đeo ống nghe lên cổ rồi đi thẳng xuống phòng bệnh.
Mấy ngày nay việc ngập đầu, cô đã bỏ lỡ hai buổi đi buồng. Tuy không có chuyện gì bất thường xảy ra, nhưng ngồi ở vị trí này, Trì Vu Khâm vẫn thấy cần phải đích thân đi một vòng kiểm tra. Thứ nhất là để bệnh nhân yên tâm, thứ hai là để chính mình yên tâm.
Sáng nay Đường Trăn vừa làm thủ tục xuất viện cho hai người, lại nhận thêm ba bệnh nhân mới. Nhẩm tính trong đầu, khối lượng công việc so với lúc đầu còn nhiều hơn.
Vừa định thả lỏng đôi vai đang căng cứng, nghĩ đến đó nàng lại phải gồng mình lên, ôm cuốn sổ tay nhỏ vội vã chạy đi nhận bệnh.
Theo quy trình từng bước một, hai ca đầu tiên khá thuận lợi. Đến ca cuối cùng thì bắt đầu có chút rắc rối. Không phải tình trạng bệnh nhân phức tạp, mà là từ lúc Đường Trăn bước vào phòng, cái miệng của anh chàng này chưa ngừng hoạt động giây nào.
“Bác sĩ! Bác sĩ ơi cuối cùng cô cũng tới rồi, cô mau xem cho tôi với, tôi sắp ch3t đến nơi rồi!”
“Sao cô đến chậm thế?! Tôi đợi nửa ngày rồi đấy!”
“Cô không biết tim tôi nó đập thế nào đâu! Thình thịch thình thịch không ngừng nghỉ luôn ấy!”
Đường Trăn vừa mở sổ tay, vừa cố gắng đối chiếu thông tin cá nhân:
“Họ tên?”
“Vương Xuyên.”
“Giới tính?”
“Tôi bảo này, cô có bị làm sao không đấy? Cô không nhìn ra tôi là nam hay nữ à? Cái mọc trên cằm tôi không phải là râu thì là gì?”
Tay Đường Trăn khựng lại. Nàng lại mắc cái bệnh máy móc rập khuôn theo sách vở rồi. Thực ra cũng không phải nàng không nhận ra, chủ yếu là anh chàng này nói nhanh quá, làm nàng cuống, mà nàng lại nhớ quá kỹ lời dạy của Trì Vu Khâm: việc đầu tiên trước khi khám là phải xác minh danh tính bệnh nhân. Thế là buột miệng hỏi theo quán tính.
Mấy bệnh nhân giường bên cạnh nghe thấy thế, nhìn anh chàng đang vuốt ve đám râu lởm chởm dưới cằm mà cười ồ lên: “Bác sĩ Tiểu Đường đừng vội, cứ từ từ thôi.”
“Gớm! Các bác đứng nói chuyện không đau eo, còn bảo từ từ. Người khó chịu không phải là các bác nên nói hay lắm… Tránh ra cho em nhờ ~”
Đường Trăn vốn đã bị cái loa phát thanh của anh chàng này làm cho căng thẳng, giờ lại bị mọi người trêu chọc nên càng luống cuống hơn, ngượng ngùng gật đầu:
“Xin lỗi, xin lỗi mọi người.”
Sau khi hỏi xong tuổi tác, xác định không có gì sai sót, Đường Trăn bắt đầu khám thực thể.
“Anh cởi cúc áo ra, cởi cả áo lót bên trong nữa, rồi nằm xuống.”
“Hả? Phải lột sạch sành sanh á?”
“Chỉ phần thân trên thôi.”
“Thôi được rồi.” Người đàn ông miễn cưỡng cởi áo, vo viên thành một cục ném xuống chân giường, liếc mắt nhìn Đường Trăn lầm bầm: “Tôi nói cho cô biết nhé, cô là người phụ nữ thứ hai nhìn thấy tôi cởi trần đấy. Người đầu tiên là mẹ tôi.”
Anh chàng này khá béo, những ngấn mỡ bụng xếp chồng lên nhau như viền váy xòe ra ngoài. Lúc nói câu đó, anh ta còn tỏ vẻ e thẹn ngượng ngùng, làm như Đường Trăn vừa chiếm được món hời lớn lắm của anh ta vậy.
Người ta bảo đối xử với bệnh nhân phải ấm áp như mùa xuân, nhưng Đường Trăn cảm thấy giờ phút này chỉ cần mình chớp mắt một cái thôi cũng sẽ bị quy vào tội “quấy rối bằng ánh mắt”.
Đường Trăn cúi người xuống, tầm mắt ngang với ngực người đàn ông.
“Cô làm cái gì đấy?”
“Khám cho anh.”
“Cô nhìn chằm chằm vào ngực tôi! Thế gọi là khám à?!”
“Tôi không nhìn ngực anh, tôi đang kiểm tra vùng trước tim.”
“Thật không?”
“Tôi lừa anh làm gì?”
“Ai mà biết được.”
Đường Trăn không đỡ nổi mấy câu nói nhảm của anh chàng này, dứt khoát im lặng. Cánh tay vừa định giơ lên để gõ khám, lại vội vàng hạ xuống, thầm thở dài… Thôi bỏ qua bước này đi.
Nàng nhảy cóc qua phần sờ và gõ, đeo ống nghe lên tai, bắt đầu nghe tim.
Nghe xong nhịp tim, người đàn ông vội vàng hỏi: “Giờ tôi mặc áo vào được chưa?”
“Được rồi.”
Mặc áo xong, anh ta ôm ngực thở hồng hộc:
“Cô không biết đâu, hơn một tháng nay, tôi chỉ cần động chân động tay một tí là tức ngực, khó thở, không ra hơi. Động một tí là… là chỗ này này… ngực đập bùm bùm bùm, người ta bảo cái này gọi là… gọi là… gọi là cái gì ấy nhỉ…”
“Đánh trống ngực (Hồi hộp).”
“Đúng đúng đúng! Chính là đánh trống ngực! Cô bảo xem tôi bị bệnh gì thế?”
Đường Trăn cúi đầu ghi chép nhanh vào sổ: Bệnh sử: Tức ngực, khó thở, đánh trống ngực sau khi vận động kéo dài hơn một tháng.
“Anh có đau ngực không?”
“Hình như có tí chút.”
“Đau như thế nào? Đau từng cơn hay đau liên tục? Đau như dao cắt hay đau như kim châm?”
“Hình như đều không phải… Tôi thấy đau kiểu như bị vặn xoắn ấy.”
“Vặn xoắn… Là đau quặn đúng không?”
“Chuẩn chuẩn chuẩn, chính là đau quặn!”
Đường Trăn lại ghi thêm một dòng vào sổ.
“Thế lúc bình thường không vận động, anh có đau không?”
“Không đau, không vận động thì tôi khỏe re.”
“Anh đã đi khám ở đâu chưa? Có uống thuốc gì không?”
“Thuốc tiêu hóa có tính không? Ăn xong tôi hay uống.”
“À… cái đó không tính. Anh có bị ‘tam cao’ [*] không?”
*”Tam cao”: Thuật ngữ y học chỉ 3 chỉ số cao phổ biến ở người trung niên/cao tuổi: Cao huyết áp (Huyết áp cao), Cao đường huyết (Tiểu đường), Cao mỡ máu (Rối loạn lipid máu).
“Không biết, chắc là không đâu. Cô đừng nhìn tôi béo thế này thôi chứ người tôi chắc chắn lắm.”
Vừa dứt lời, anh chàng lại bắt đầu thở dốc.
Đường Trăn nhìn tình trạng này, suy nghĩ một chút rồi nói: “Thế này nhé, chúng ta đo huyết áp và đường huyết trước, sau đó làm cái điện tâm đồ xem tình hình thế nào.”
“Thế thôi á?”
“Trước mắt tạm thời là thế.”
“Nhưng tôi còn chưa nói hết mà!” Người đàn ông trợn tròn mắt.
“Thế anh nói đi.”
Đường Trăn tưởng anh ta còn triệu chứng gì chưa khai báo, ai ngờ cái gật đầu của nàng như mở van xả lũ, khiến cái miệng của anh chàng tuôn trào không dứt, không tài nào chặn lại được.
Anh ta kể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện xa lắc xa lơ đến chuyện ngay trước mắt, từ chuyện bé xíu như con kiến đến chuyện to đùng.
Nào là năm 4 tuổi ngã từ xà đơn xuống bị gãy xương đòn; nào là hôm qua cãi nhau với đối tượng xem mắt tức đến tím tái mặt mày; nào là sáng nay đi vệ sinh thấy phân lỏng màu sẫm; nào là vừa nãy đi thang máy lên đây thấy khó thở ho sù sụ…
Tóm lại… toàn là những chuyện vụn vặt linh tinh, nghĩ đến đâu nói đến đó.
Kể lể đã đành, kể xong còn bắt Đường Trăn phải hưởng ứng. Nếu nàng không đáp lời, anh ta sẽ lu loa lên là Đường Trăn không biết khám bệnh, đòi đổi bác sĩ khác.
Đường Trăn chưa từng gặp bệnh nhân nào như thế này. Bảo là gây rối y tế thì không hẳn, vì anh ta chỉ thao thao bất tuyệt về tình hình của mình. Bảo không phải gây rối thì anh ta lại cứ giữ rịt lấy bác sĩ không cho đi.
Nhất thời Đường Trăn không có đối sách gì, đành phải chịu trận nghe anh ta nói, rồi liên tục gật đầu ậm ừ, giải thích đi giải thích lại rằng chuyện gãy xương đòn năm 4 tuổi đã lành hẳn và không ảnh hưởng gì đến hiện tại; phân lỏng màu sẫm rất có thể do ăn uống linh tinh chứ chưa chắc đã là viêm túi mật hay xơ gan; tức giận đỏ mặt tía tai hay khó thở trong thang máy cũng có thể do cảm xúc dao động mạnh hoặc không gian quá bí bách… Còn có phải vấn đề tim mạch hay không thì cần làm thêm xét nghiệm mới biết được.
Nhưng khổ nỗi, nàng càng đáp lời thì anh ta càng lấn tới, tạo thành một cái vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Cuối cùng hết cách, Đường Trăn đành bảo: “Hay là tôi kê cho anh mấy cái xét nghiệm, anh đi kiểm tra tổng quát xem sao nhé.”
“Thế tôi phải kiểm tra những gì?”
“X-quang, siêu âm, CT, nội soi dạ dày, chức năng gan… Còn có…”
“Bác sĩ, cô đùa tôi đấy à?!”
Người đàn ông chưa kịp nói hết câu.
Cửa phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng gõ cốc cốc. Trì Vu Khâm đứng dựa cửa, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói:
“Đường Trăn, cô ra đây một chút.”
Đường Trăn lẽo đẽo theo sau Trì Vu Khâm về văn phòng lớn.
Văn phòng vắng tanh không một bóng người. Hai người đứng bên cửa sổ, ánh nắng giữa trưa chói chang chiếu vào khiến Đường Trăn không mở nổi mắt.
“Vừa nãy cô đang làm cái gì thế?” Trì Vu Khâm chất vấn.
“Khám bệnh ạ.”
“Khám bệnh mà cô khám như thế à?”
Trì Vu Khâm đã đứng ngoài cửa phòng bệnh một lúc lâu. Nếu không phải vì sự việc đã đi quá giới hạn chịu đựng, cô cũng sẽ không gọi giật nàng ra như thế.
“Vậy cô nói xem cô đã khám được cái gì?”
“Tôi….”
Chưa đợi Đường Trăn kịp mở miệng, Trì Vu Khâm đã cắt ngang:
“Gãy xương đòn năm 4 tuổi? Tình trạng đại tiện buổi sáng? Hay là hỏi han xem tại sao anh ta cãi nhau với bạn gái? Cô còn định giúp anh ta phân tích nguyên nhân cãi nhau nữa à? Lại còn kê cho người ta một đống xét nghiệm: X-quang, siêu âm, CT, nội soi dạ dày, chức năng gan… Tôi không biết là cô lại giỏi kê đơn xét nghiệm kiếm tiền cho bệnh viện đến thế đấy?”
“Xin lỗi chủ nhiệm Trì.”
“Cô ngoài biết xin lỗi ra thì còn biết nói cái gì khác không?”
Trì Vu Khâm liếc nhìn cuốn sổ tay trong tay Đường Trăn, mép giấy đã bị nàng vò nát: “À đúng, cô còn biết viết bệnh án nữa.”
Mặt Đường Trăn đỏ bừng trong nháy mắt. Ánh nắng ngoài cửa sổ thiêu đốt nửa thân trên của nàng. Giờ phút này, không phải nàng không mở nổi mắt vì nắng, mà là không dám ngẩng đầu lên vì xấu hổ.
Đỏ mặt, cúi đầu, mím môi, nắm chặt ngón tay.
So với việc bị bệnh nhân dắt mũi lúc nãy, những biểu hiện nhu nhược này mới là điều Trì Vu Khâm thực sự tối kỵ.
“Ngẩng đầu lên.” Giọng Trì Vu Khâm mang âm điệu ra lệnh không thể kháng cự.
Đường Trăn cắn răng, buộc phải ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt đỏ lựng, ánh mắt lảng tránh, tất cả đều thu vào trong tầm mắt của Trì Vu Khâm.
Nàng giống như một quả hồng chín nẫu sắp vỡ toạc, chẳng cần ai gây áp lực, tự bản thân nàng cũng có thể nổ tung bất cứ lúc nào, phơi bày toàn bộ sự yếu kém của mình ra ngoài.
Kinh nghiệm thiếu thì có thể tích lũy, kỹ thuật chưa cứng thì có thể học tập. Nhưng nếu trong xương cốt không có lấy một chút ngạo khí, từ đầu đến chân chỉ toàn sự khiêm tốn thái quá và thụ động, thì làm sao nàng có thể trưởng thành được?
Tự tin là thứ mình phải tự xây dựng cho mình, không ai có thể nhồi nhét nó vào đầu nàng được.
“Tôi nhìn cô thế này, cô thấy khó chịu lắm à?”
“Không khó chịu ạ.”
“Thế sao cô không dám nhìn tôi? Mặt sao lại đỏ thế kia? Cô có muốn nghe thử xem nhịp thở của mình gấp gáp đến mức nào không?”
Ngoài hành lang, thi thoảng lại có y tá đẩy xe tiêm đi qua. Tiếng bánh xe lăn lạch cạch lạch cạch nghe như đang lăn qua đầu tim Đường Trăn.
Đường Trăn thấy khó chịu, nàng đang cố gắng hết sức để kiềm chế.
Nhưng chút kiềm chế ấy trong mắt Trì Vu Khâm… thà không có còn hơn.
“Đường Trăn, cô như thế này thì sau này lên bàn mổ kiểu gì? Bây giờ mới chỉ chịu chút ánh mắt soi xét của người khác mà cô đã thở không ra hơi thế này rồi. Tương lai nếu có một ngày dao mổ nằm trong tay cô, cô tính làm thế nào? Khi bệnh nhân giao tính mạng cho cô, cô cũng đỏ mặt thế này à? Khi người nhà bệnh nhân nhìn cô đầy hy vọng, cô cũng định cúi đầu và thở dốc để đáp lại họ sao?”
“Suy nghĩ kỹ lời tôi nói đi. Làm lâm sàng vốn dĩ rất khắc nghiệt. Nếu cô rút lui lúc này cũng chẳng có gì mất mặt đâu.”
Nói xong, Trì Vu Khâm lách người bước qua nàng.
Tim Đường Trăn thắt lại đau đớn.
Khi Lưu Tư Tư đến, trong văn phòng lớn chỉ còn lại một mình Đường Trăn đang đứng trơ trọi dưới ánh nắng chói chang.
“Em làm cái gì thế?” Lưu Tư Tư kéo mạnh nàng ra khỏi cửa sổ. “Đứng phơi nắng thế này không thấy nóng à?”
“Em sao vậy? Buông tay ra nào, thả lỏng.” Lưu Tư Tư gỡ từng ngón tay đang nắm chặt đến trắng bệch của Đường Trăn ra.
“Máu không lưu thông được kìa, trắng bệch ra rồi. Em có ổn không đấy?”
“Tư Tư…”
“Hả?”
“Chị có cà phê không? Của em hết rồi. Cho em mượn tạm hai gói, mai em mua trả chị.”
“Xời ~ hai gói cà phê hòa tan có gì đâu mà trả! Ở trong ngăn kéo ấy, em tự lấy đi.”
“Cảm ơn.”
Lưu Tư Tư cầm đồ định đi, được hai bước lại dừng lại, quay đầu nhìn Đường Trăn hỏi thêm lần nữa:
“Em không sao thật chứ?”
“Không sao mà.”
“Thật không?”
“Em thì có chuyện gì được chứ?”
“Nhưng mà mắt em… đỏ lắm…”
“Do nắng chói quá thôi.”
Đường Trăn bình thường lúc nào cũng hừng hực khí thế như được tiêm máu gà, hiếm khi thấy nàng ủ rũ thế này. Lưu Tư Tư cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết vấn đề nằm ở đâu.
“Này, nếu mắt khó chịu thì chị có thuốc nhỏ mắt trong ngăn kéo đấy, em tự lấy nhé.”
“Ừ, em biết rồi.”
Chờ Lưu Tư Tư đi khuất, Đường Trăn nhai sống hai gói cà phê hòa tan cho tỉnh táo, rồi đi rửa mặt.
Nàng vừa rút khăn giấy lau tay thì tin nhắn Wechat của ba Đường gửi đến. Ông gửi mấy tấm ảnh chụp công viên trong khu tập thể, kèm theo một loạt tin nhắn thoại dài 60 giây.
“Công viên mới tu sửa lại đẹp lắm con ạ… Có thêm sân cầu lông với sân bóng rổ nữa, lại còn đào cả hồ nhân tạo. Buổi tối có nhạc nước phun lên đẹp mê ly. Ba với mẹ con tính tối nay lại ra đấy đi dạo một vòng, lúc đó ba chụp thêm ảnh gửi cho con xem nhé.”
Giọng ba Đường vui vẻ, hớn hở. Nghe giọng ba, nước mắt Đường Trăn vừa mới kìm nén được lại ứa ra.
Đường Trăn nhớ nhà, cũng muốn khóc. Nhưng nàng không thể kể lể với ba được. Với cái tính bao bọc con cái của ông, biết con gái chịu khổ thế này chắc chắn ông sẽ bắt nàng khăn gói về quê ngay lập tức.
Muốn tranh thủ, muốn chủ động… nhưng sao lúc nào cũng không kịp…
Chiến binh lục giác [*] Đường Trăn vừa mới nặn xong hình hài, lại vỡ tan tành rồi.
*”Chiến binh lục giác” (Lục giác chiến sĩ): Thuật ngữ lấy cảm hứng từ biểu đồ radar 6 cạnh (thường dùng trong game hoặc anime thể thao) để chỉ một người toàn diện, hoàn hảo về mọi mặt (kỹ năng, thể lực, trí tuệ…).
Haizzz….
Phía bên kia, Trì Vu Khâm đang nghiên cứu phương án phẫu thuật.
Bên cạnh, Triệu Cần vừa pha trà vừa buôn chuyện:
“Lại sắp đến ngày ‘đại tiệc mời khách’ thường niên của Chủ nhiệm Lưu rồi đấy.”
Lưu Nhân Tông là kẻ giỏi nịnh trên nạt dưới, giỏi luồn cúi kinh doanh các mối quan hệ. Cứ cách một thời gian ông ta lại tổ chức tiệc tùng, đặc biệt là mỗi khi có người mới vào khoa.
Lấy cớ khao mọi người, nhưng rượu vào lời ra toàn là mấy câu chuyện cười thô tục và những luận điệu cũ rích sáo rỗng.
Tất nhiên, Lưu Nhân Tông không dám giở trò gì với Trì Vu Khâm. Không nể mặt Viện trưởng Vương thì cũng phải nể gia thế khủng của cô, ông ta không dám lỗ mãng.
Nhớ năm xưa, Trì Vu Khâm chẳng thèm nể nang gì, thấy không khí trên bàn tiệc bắt đầu biến chất là đứng dậy bỏ về thẳng.
Cũng từ đó, Lưu Nhân Tông bắt đầu ngấm ngầm gây khó dễ cho cô.
“Lần đó may mà có cậu ở đấy, nếu không với cái tửu lượng kém cỏi của tôi, chắc chắn bị bọn họ chuốc cho say bí tỉ rồi.” Nhắc lại chuyện cũ, Triệu Cần vẫn còn thấy rùng mình. “Đôi khi tôi không hiểu nổi, ông ta cũng được coi là người có tài có tiếng, sao làm mấy chuyện chẳng giống con người tí nào.”
“Có gì mà không hiểu, bản sắc đàn ông thôi.”
“Cứ chờ xem, tôi có dự cảm sớm muộn gì lão Lưu cũng ngã ngựa vì cái thói ấy.”
Không hiểu sao, ngay sau câu nói của Triệu Cần…
Hình ảnh gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Đường Trăn đột nhiên lóe lên trong đầu Trì Vu Khâm.
Triệu Cần uống một ngụm nước, nhìn Trì Vu Khâm rồi như sực nhớ ra điều gì:
“Này…”
“Hửm?”
“Cậu đến kỳ ‘đèn đỏ’ à?”
Bàn tay đang vẽ sơ đồ mạch máu của Trì Vu Khâm khựng lại: “Hả?”
“Phụ nữ mà, nô lệ của hormone, tính tình dễ mất kiểm soát lắm. Cậu mắng cô bé Đường Trăn té tát trong văn phòng lớn, tôi nhìn thấy hết rồi đấy nhé.”
“Cô ấy mới ra trường, kinh nghiệm lâm sàng bằng không, gặp phải bệnh nhân khó tính chắc chắn là hoảng rồi. Hơn nữa cô ấy mới đến được mấy ngày chứ? Cô bé đó cũng khá lắm, bệnh án chưa từng sai sót, nhận bệnh nhân cũng chuẩn chỉ. So với đám Cát Vi Vi, Tiểu Đường chỉ thiếu chút kinh nghiệm thực chiến thôi. Tôi nói thật, nếu rèn giũa thêm vài năm nữa, chưa chắc cô bé ấy đã thua kém tôi với cậu đâu.”
“Vẫn biết là nghiêm sư xuất cao đồ, nhưng cậu đừng hơi tí là dọa đuổi người ta đi, tổn thương lòng tự trọng lắm. Con gái bây giờ da mặt mỏng. Ai biết thì bảo cậu muốn tốt cho người ta, chứ người không biết… Nhỡ hôm nay đống xét nghiệm cô ấy kê mà đi vào hệ thống thật, thì cậu ăn khiếu nại là cái chắc.”
Triệu Cần cầm cốc nước, chỉ chỉ ngón tay vào trán bạn thân:
“Cậu đấy, cậu…”
Người vừa đi khỏi, Trì Vu Khâm quẳng luôn cây bút trong tay xuống bàn.
Nói một tràng giang sơn, mình chẳng chen vào được câu nào.
Tôi không có đến kỳ, cô ta cũng đáng bị mắng thật mà. Nhưng… Chẳng lẽ tôi mắng sai à?
Đã làm sai lại còn sĩ diện, muốn giữ thể diện… Thời đại nào rồi?
Trì Vu Khâm kéo ngăn kéo ra, bên trong có một lọ thủy tinh đựng đầy kẹo. Cô bốc hai viên nhét vào miệng. Chưa đã, lại dốc thêm một nắm tống vào mồm, nhai rau ráu nghe rợn cả người.
Ngậm chưa được mấy giây, cô đã nghiến nát vụn hết cả đám kẹo.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 14
Tiếp Cận Trái Tim