Chương 58

Dạo gần đây Trì Vu Khâm bận tối mắt tối mũi vì chuyện thăng chức.
Nhân Hoa tuy không áp dụng chế độ “không thăng chức thì cuốn gói”, nhưng chuyện này cũng đủ khiến người ta đau đầu. Thứ nhất là điều kiện thăng chức khắc nghiệt, thứ hai là chỉ tiêu chức danh cố định. Nhiều bác sĩ chủ trị tuổi đời và tuổi nghề đã đủ điều kiện lên phó cao hoặc chính cao, thi cử cũng qua hết, nhưng ngặt nỗi không đạt yêu cầu riêng của Nhân Hoa nên cứ giậm chân tại chỗ.
Dù có muốn “nằm yên” hay không thì tâm lý cũng ít nhiều bị ảnh hưởng.
Trì Vu Khâm vừa phải chạy đua viết luận văn học thuật, vừa chuẩn bị tài liệu báo cáo, công việc chuyên môn cũng không thể bỏ bê. Áp lực tứ phía khiến thời gian của cô hoàn toàn không đủ dùng.
Đã thế, còn có những kẻ tọc mạch cứ tìm cách dò la tin tức từ cô…
“Chuẩn bị thế nào rồi?”
“Viện trưởng Vương có thái độ gì không?”
Tuy Trì Vu Khâm luôn xử lý khéo léo, nhưng lâu dần cũng thấy mệt mỏi, lực bất tòng tâm.
Về sau, hễ thấy ai định tiếp cận Trì Vu Khâm, Đường Trăn lại nhanh trí học được cách giải vây. Nàng nghĩ mình không giúp được gì nhiều về chuyên môn thì giúp cô chắn bớt mấy kẻ phiền nhiễu này cũng tốt.
“Chủ nhiệm Trì đang ở đâu thế, tài liệu của cô chuẩn bị…”
“Chủ nhiệm Trì! Kết quả xét nghiệm giường 36 có rồi, chị xem giúp em với ạ.”
Đường Trăn chen ngang, cắt đứt lời người ta. Nàng không nói dối, đúng là có kết quả xét nghiệm cần Trì Vu Khâm xem. Nàng đưa tờ giấy ra, đứng ì ở đó không đi, vẻ mặt ra chiều việc này cấp bách lắm.
Chuyện thăng chức có quan trọng đến mấy cũng không bằng tính mạng bệnh nhân. Kẻ tọc mạch kia thấy thế cũng ngại hỏi tiếp, đành ậm ừ rồi bỏ đi.
Một hai lần đầu Trì Vu Khâm có thể không để ý, nhưng nhiều lần như thế, cô nhận ra ngay.
Cô không vạch trần nàng, chỉ ngước mắt lên cười ẩn ý.
Khá lắm, biết dùng chiến thuật “vây Ngụy cứu Triệu” cơ đấy.
Đường Trăn bị nụ cười “nhìn thấu hồng trần” của người yêu làm cho ngượng ngùng, nhưng rồi lại không nhịn được mà hồi tưởng lại trong đầu.
Nụ cười của Trì Vu Khâm có một sức hút ch3t người khiến Đường Trăn không thể cưỡng lại.
Đây chắc là di chứng của việc yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Bận thì bận, nhưng lời hứa ngày thường Trì Vu Khâm vẫn không quên.
Xem xong kết quả xét nghiệm, cô đưa lại cho Đường Trăn, dặn dò vài câu về việc dùng thuốc rồi hỏi:
“Hôm nay tan làm cùng về không?”
“Hả?” Đường Trăn do dự, nhìn khuôn mặt gầy đi một vòng của người yêu, lắc đầu: “Hay hôm nay thôi đi chị.”
Trì Vu Khâm thừa biết nàng đang nghĩ gì. Cô không nói gì, hỏi lại:
“Giờ em đi đâu?”
“Phòng bệnh ạ.”
“Thế đi cùng.”
Dứt lời, Trì Vu Khâm đứng dậy cùng Đường Trăn ra khỏi văn phòng, đi về phía khu nội trú.
Bệnh tình của Từ Tô trở nặng, đã chuyển từ phòng thường sang phòng VIP. Ở đây môi trường tốt hơn, chế độ chăm sóc cũng chu đáo hơn. Tuy chi phí đắt đỏ nhưng may mà nhà Từ Tô không thiếu tiền. Mẹ Từ Tô bảo, chỉ cần con gái được thoải mái hơn chút, sống thêm được ngày nào thì bao nhiêu tiền cũng đáng.
Hai người dừng lại trước cửa phòng VIP.
Không hẹn mà cùng nhìn vào trong.
“Chị ấy vẫn thế…” Đường Trăn thở dài.
Từ Tô rất tiêu cực, mâu thuẫn với việc điều trị. Cả ngày ngoài việc ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ thì không có bất kỳ phản ứng nào khác, đến một câu cũng chẳng buồn nói.
“Cứ đà này… em sợ chị ấy không trụ được bao lâu nữa.”
Bệnh này không có cách nào khác, chỉ có thể điều trị bảo tồn, nên tâm lý bệnh nhân cực kỳ quan trọng.
Trì Vu Khâm khoanh tay, cau mày, không biết đang nghĩ gì.
“Vào đi đã.”
Đẩy cửa bước vào, hai người một trước một sau.
“Bác sĩ Trì, bác sĩ Đường, hai cô đến rồi.” Mẹ Từ Tô đón tiếp rất nhiệt tình.
Nhìn nụ cười hiền hậu trên mặt bà, Đường Trăn thấy xót xa trong lòng.
Đây là người mẹ, dù khó khăn đến đâu cũng phải gồng mình chống đỡ.
“Hôm nay tình hình thế nào rồi?”
Trì Vu Khâm hỏi Từ Tô, nhưng cô ấy không phản ứng, vẫn bất động nhìn ra cửa sổ.
Mẹ Từ Tô bước tới, trả lời thay:
“Nó bảo là đỡ nhiều rồi.”
Lần nào Từ Tô cũng nói câu đó, nhưng ý nghĩa thực sự là gì thì ai cũng hiểu – đã đến nước này rồi, còn có thể tệ hơn được nữa sao?
Trì Vu Khâm không hỏi thêm. Lúc sắp ra khỏi phòng bệnh, bước chân cô bỗng khựng lại:
“Đường Trăn, Lưu Tư Tư đâu rồi?”
“Chị ấy đi khám bệnh ạ.”
“Cô ấy bị cảm à?”
“Dạ?” Đường Trăn ngơ ngác.
Trì Vu Khâm hạ giọng, khóe mắt liếc về phía người đang nằm nghiêng trên giường bệnh.
Đường Trăn lập tức hiểu ý, cao giọng hùa theo:
“Vâng! Đúng là bị cảm! Hai hôm trước trực đêm, hình như… bị cảm lạnh rồi.”
Hai người vừa dứt lời, người đang nằm trên giường bỗng run vai một cái.
Đây là phản ứng duy nhất của Từ Tô trong suốt mấy ngày qua.
Đường Trăn đang tính có nên bồi thêm vài câu nữa không thì Trì Vu Khâm đã bước ra khỏi cửa. Còn Từ Tô trên giường đã xoay người lại, nằm ngửa ra.
Ngoài cửa phòng bệnh, Trì Vu Khâm nhìn Đường Trăn, tiếp nối câu chuyện dang dở trong văn phòng lúc nãy:
“Tan làm chị đón em.”
Tư duy nhảy cóc nhanh quá, Đường Trăn chưa kịp phản ứng, lại ngẩn người ra.
Trì Vu Khâm đưa tay xoa đầu nàng:
“Bận mấy thì chút thời gian này vẫn có.”
Mặt Đường Trăn đỏ lên thấy rõ.
Người này… ngày càng biết cách tán tỉnh rồi.

Bên này, Lưu Tư Tư đã đi khám về.
Lúc Đường Trăn vào văn phòng, thấy Lưu Tư Tư đang bỏ viên thuốc vào miệng. Nàng lại gần xem thử, đúng là thuốc cảm.
“Chị ốm thật à?”
Lưu Tư Tư không hiểu, ốm còn có ốm giả à?
Đường Trăn sờ cốc nước của Lưu Tư Tư:
“Ốm mà còn uống nước lạnh?”
Nói xong, nàng mở bình giữ nhiệt của mình, lấy cốc giấy rót nước ấm đưa cho Lưu Tư Tư.
Lưu Tư Tư ngậm viên thuốc trong miệng, ậm ừ cảm ơn.
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn.”
Thấy mũi Lưu Tư Tư đỏ ửng, sắc mặt không tốt, Đường Trăn đưa tay sờ trán cô:
“Chị sốt nhẹ đấy à?”
“Không, bên ngoài nắng quá, chị đi từ khu khám bệnh về nên… bị phơi nắng thôi.” Lưu Tư Tư sụt sịt mũi. “Vừa nãy em bảo chị ốm thật là ý gì?”
Đường Trăn chớp mắt, vặn nắp bình giữ nhiệt, kể lại chuyện vừa nãy cùng Trì Vu Khâm đi thăm Từ Tô.
“Nói gì cũng vô dụng, hỏi gì cũng bảo tốt, không thì im thin thít.”
“Chị ấy cứ thế này…”
Nói được một nửa, Đường Trăn chợt nhận ra không ổn, vội im bặt.
“Tư Tư… em không có ý đó…”
“Chị biết.”
Lưu Tư Tư cười, nhưng nụ cười méo xệch khó coi.
Đường Trăn thà thấy chị ấy khóc còn hơn.
“Tư Tư… thực ra chị ấy không phải không có phản ứng gì đâu. Chị ấy… vừa nghe thấy chị bị ốm, vai run lên bần bật, lúc bọn em đi ra, chị ấy vốn nằm nghiêng, đã quay người lại rồi.”
Đường Trăn nhớ lại ngày hôm đó – Lưu Tư Tư lao ra khỏi phòng làm việc của Trì Vu Khâm, khóc đến sụp đổ.
“Chị không chấp nhận được, thật sự không chấp nhận được…”
“Năm đó cậu ấy nói đi là đi… một lời từ biệt cũng không có…”
“Giờ quay về thì bảo là cậu ấy sắp ch3t…”
“Sao cậu ấy có thể như vậy…”
“Người nói thích chị là cậu ấy, người nói muốn ở bên chị cũng là cậu ấy…”
“Cậu ấy coi chị là cái gì… Chị rẻ rúng thế sao…”
Đường Trăn vốn tưởng họ là bạn thân nên Lưu Tư Tư mới đau khổ thế, ai ngờ lại là kiểu “bạn thân” này.
Thảo nào khi biết chuyện nàng và Trì Vu Khâm, Lưu Tư Tư lại bình thản đến vậy.
“Tư Tư… Tư Tư…”
Đường Trăn càng an ủi, Lưu Tư Tư khóc càng to.
Cuối cùng khóc đến lạc cả giọng, mắt sưng húp, cả người run rẩy…
Tim Đường Trăn cũng đau thắt từng cơn…
Sao có thể… Tại sao lại như vậy chứ?

Không khí chùng xuống nhuốm màu bi thương.
Đường Trăn hoàn hồn, nhìn xuống tay Lưu Tư Tư, trên đó đầy những vệt máu khô đóng vảy.
Lưu Tư Tư không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Đường Trăn biết… cô càng im lặng, trong lòng càng rỉ máu. Nếu không cô đã chẳng tự làm mình ra nông nỗi này.
“Tư Tư, hay là chị đi thăm chị ấy đi… Em nghĩ chị ấy chắc cũng muốn gặp chị lắm.”
“Chị không đi, không có thời gian.”
Người ta bảo khổ tận cam lai, chạm đáy sẽ bật lên…
Nhưng tình cảnh hiện tại là thế nào đây?

Tan làm, Đường Trăn ngồi xe Trì Vu Khâm về nhà.
Về đến nơi, vừa vặn gặp cô giúp việc làm vệ sinh xong chuẩn bị về.
Cô giúp việc gặp Đường Trăn vài lần, cũng coi như người quen, cười chào hai người.
Đường Trăn cũng cười gật đầu đáp lại.
Cô giúp việc sắp đi thì quay lại hỏi:
“Cô Trì, cái hòm gỗ đen trong phòng sách vẫn không cần dọn dẹp đúng không? Tôi không lau cái đó đâu nhé.”
“Vâng, không cần dọn đâu.”
“Thế thì được, tôi cứ sợ mình nhớ nhầm.”
Nói xong cô giúp việc đi về.
Đường Trăn biết cái hòm đó, chính là cái lần trước Trì Vu Khâm cấm nàng động vào.
Trong lòng có chút thắc mắc, sao lại không cho dọn dẹp nhỉ?
Trên đó phủ đầy bụi mà.
Nhưng Đường Trăn không hỏi, trực giác mách bảo nàng thứ đó không nên hỏi.
“Đi tắm đi.” Trì Vu Khâm vẫn thói quen cũ, hôn nhẹ Đường Trăn ngay cửa huyền quan.
Thắc mắc của Đường Trăn tạm thời bị nụ hôn ấy ném ra sau đầu.
Tắm xong, sấy tóc khô.
Hai người bắt đầu…
Màn dạo đầu của Trì Vu Khâm kéo dài lê thê, dài đến mức Đường Trăn cảm thấy như một sự tra tấn ngọt ngào.
Nàng mở mắt, muốn giục người kia nhanh lên một chút, lại thấy bờ vai gầy guộc và khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Trì Vu Khâm gầy hơn nàng tưởng tượng nhiều…
“Dạo này chị áp lực lắm à?”
“Cũng tàm tạm.”
“Chị gầy đi nhiều quá…”
Trì Vu Khâm ngậm lấy lưỡi Đường Trăn, quấn quýt triền miên.
Dạo đầu tuy dài, nhưng khi cao trào ập đến… vẫn khiến người ta không chịu nổi.
Đường Trăn bám chặt lấy vai Trì Vu Khâm, được cô đưa lên tận mây xanh.
Hai người nằm nghỉ trên giường. Đường Trăn nghe tiếng thở dốc của Trì Vu Khâm, nhấc chân cọ cọ lòng bàn chân vào đầu gối người bên cạnh…
Người này thực sự thích tư thế nửa quỳ.
Đường Trăn cọ vài cái, ý nghĩ đen tối lại trỗi dậy…
Nàng chống tay nhổm dậy, ngắm nhìn ngũ quan tinh xảo của Trì Vu Khâm dưới ánh trăng thanh lãnh – Tương giang bích thủy, trời quang trăng sáng.
Tâm tư Đường Trăn rơi xuống mặt nước xanh biếc ấy, tham luyến ánh trăng dịu dàng.
“Trì Vu Khâm…”
“Hửm?”
Người Trì Vu Khâm bỗng nặng trĩu, là Đường Trăn đè lên.
Đường Trăn chưa bao giờ ở thế chủ động bên trên, nhưng dù sao hai người bên nhau cũng lâu, thân mật bao nhiêu lần, kể cả chuyện ở “bên dưới”… những điểm nhạy cảm của Trì Vu Khâm, nàng sờ soạng mãi cũng thuộc làu rồi.
Phải nói Đường Trăn đúng là học sinh giỏi, học một hiểu mười.
Trì Vu Khâm vòng tay ôm eo Đường Trăn, nghiêng đầu sang một bên để nàng thuận tiện hành động.
Ngay khi Đường Trăn tưởng thời cơ đã chín muồi, tay dần dần di chuyển xuống dưới… cánh tay đang ôm eo nàng đột ngột siết chặt. Đường Trăn bị lật ngược lại, rơi phịch xuống nệm êm.
Vị thế đảo ngược.
“Chị…”
“Đừng động đậy.”
Đường Trăn bị đè chặt vai, một đợt sóng tình mới ập đến khiến nàng choáng váng.
Tay nàng chống lên xương quai xanh của Trì Vu Khâm, giọng đứt quãng:
“Chị… chị không muốn sao?”
“Chị muốn ‘làm’ em hơn.”

Xong việc, hai người lại lôi nhau đi tắm.
Eo Đường Trăn bị Trì Vu Khâm véo đỏ một mảng, xương quai xanh của Trì Vu Khâm cũng hằn một hàng dấu răng của Đường Trăn.
Không thể không nói hai người rất có sự ăn ý trong khoản “cắn xé” này.
Nằm lại lên giường, Đường Trăn vẫn ấm ức hỏi:
“Tại sao?”
“Em biết làm không?”
“Chưa thử sao biết em không biết?”
“Chị nhìn em là biết không làm được rồi.”
Đường Trăn định cãi, lại bị Trì Vu Khâm kéo lại hôn lên trán.
Trì Vu Khâm cười: “Em cứ tập thắt chỉ cho tốt đi đã rồi hẵng nói.”
Đường Trăn biết cô đang cười chuyện gì:
“Em chỉ lóng ngóng lần đó thôi, giờ em thắt chỉ siêu đỉnh rồi nhé!”
Lần đó là khi Đường Trăn mới vào Nhân Hoa, lén tập thắt chỉ phẫu thuật. Lúc đó họ chưa yêu nhau, Đường Trăn vẫn là “thỏ trắng non nớt”. Không biết Trì Vu Khâm đến từ bao giờ, phán một câu xanh rờn: “Cô thắt kiểu đó, tay tuyệt đối đừng lỏng… dùng sức thêm tí nữa là khỏi cần xuống bàn mổ, mạch máu đứt phựt ngay.”
Lúc đó giọng điệu và ánh mắt của Trì Vu Khâm đến giờ nghĩ lại Đường Trăn vẫn thấy run.
“Nghĩ gì đấy?” Trì Vu Khâm xoắn lọn tóc của Đường Trăn quanh ngón tay, hỏi.
“… Không có gì.”
Đường Trăn không muốn bị cười nhạo thêm nữa nên nín thinh.
“Em ngủ đây.”
“Mới thế đã mệt, thể lực của em đáng lo ngại thật đấy.”
Đường Trăn đang nhắm mắt, nghe câu này liền mở bừng mắt, nghiêm túc phản bác:
“Chủ nhiệm Trì, làm tình là một hoạt động tiêu hao năng lượng, giải phóng lượng lớn hormone, gây hưng phấn thần kinh, từ đó ảnh hưởng đến tuần hoàn máu toàn thân và cung cấp oxy cho não, khiến con người cảm thấy buồn ngủ và mệt mỏi.”
“Em gọi chị là gì?”
“…”
Đường Trăn mải lý sự, quên khuấy mình đang nằm trên giường của ai.
Trì Vu Khâm thấy cô nhóc này gan to thật, lúc này mà còn dám bật lại, lại còn dám trắng trợn gọi cô là “Chủ nhiệm Trì”?
“Em gọi lại lần nữa xem nào…”
“Em sai rồi… Trì Vu Khâm, Trì Vu Khâm…” Nàng lập tức hèn ngay.
Trì Vu Khâm lúc này mới tha cho nàng.
Cái gan này xem ra cũng chẳng to tát gì.
Đường Trăn thôi đùa, nói chuyện nghiêm túc:
“Hôm nay chị nghĩ gì mà tự nhiên nhắc đến Tư Tư trước mặt Từ Tô thế?”
“Chị không nhắc thì cô ấy có phản ứng sao?”
Đường Trăn ngẫm nghĩ câu này, rồi nhận ra điều gì đó. Người này chẳng lẽ biết chuyện giữa Từ Tô và Lưu Tư Tư?
Trì Vu Khâm không cần nhìn cũng biết mắt nàng đang mở to cỡ nào.
“Chị biết.”
“Sao chị biết được?”
“Nhìn cái dạng mất hồn mất vía của Lưu Tư Tư là biết ngay.”
Cũng phải…
Dù là bạn thân thì phản ứng của Lưu Tư Tư cũng quá kích động.
“Cô ấy là mối tình đầu của Tư Tư.”
Tâm trạng Đường Trăn chùng xuống. Nỗi buồn dâng lên trong mắt, lúc thì là hình ảnh Lưu Tư Tư, lúc lại là khuôn mặt tiều tụy của Từ Tô.
“Thế thì cô ấy đau lòng lắm.”
“Nhìn chị ấy bây giờ, em không dám tưởng tượng nếu có ngày Từ Tô… Tư Tư sẽ ra sao nữa.”
Đường Trăn muốn khóc, chọt chọt vào tay Trì Vu Khâm: “Chị nói gì đi chứ?”
“Sẽ không sao đâu, Lưu Tư Tư còn trẻ mà.”
Vì còn trẻ, nên nỗi đau thấu tim nào rồi cũng sẽ qua.
Đường Trăn nhìn Trì Vu Khâm. Xương lông mày nhô cao, đường nét thẳng tắp, ánh trăng lạnh lẽo phủ lên khiến cô trông như một bức tượng tạc không vướng khói lửa nhân gian.
Nàng không biết là do người này ở khoa Tim mạch quá lâu, nhìn quen sinh ly tử biệt, hay là… bản chất cô vốn là người vô tình như vậy?
Nhưng Đường Trăn không muốn tin vào vế sau, nàng thà tin là vế trước.
“Hồi đi học chị có yêu ai không?”
“Không.”
“Có cũng không sao mà.”
“Không có là không có.” Trì Vu Khâm nhắm mắt, khóe miệng cong lên, xoay người ôm Đường Trăn vào lòng. “Được rồi, giờ hỏi đáp kết thúc, ngủ đi.”
Đường Trăn nằm trong vòng tay Trì Vu Khâm, không so đo đáp án này là thật hay giả nữa.
Dù nàng không thể tham dự vào quá khứ, nhưng chỉ cần là Trì Vu Khâm, nàng đều chấp nhận.
Chỉ cầu tương lai có nàng là đủ.
Hai người đang thiu thiu ngủ thì bị tiếng đập cửa dồn dập “rầm rầm rầm” đánh thức.
Đường Trăn giật mình run vai, đôi mắt đang lim dim mở to:
“Ai thế?”
Trì Vu Khâm cau mày:
“Tư Tiểu Lâm!”
Giờ này, kiểu gõ cửa này, ngoài Tư Tiểu Lâm ra thì chẳng còn ai trồng khoai đất này nữa.
Tư Tiểu Lâm chẳng mảy may áy náy vì phá hỏng giấc mộng đẹp của người khác. Cửa vừa mở, cô nàng đã lách qua giữa hai người, lao thẳng vào trong.
Nằm vật ra sô pha hình chữ Đại, nhắm mắt giả ch3t.
“Em dậy ngay cho chị.” Trì Vu Khâm đá vào chân ghế sô pha.
“Em không dậy, hôm nay em ngủ ở đây.”
“Thế được, chị đi tìm Trần Mẫn.”
“Ấy ấy ấy! Chị tìm cậu ấy làm gì!” Tư Tiểu Lâm như chạm phải công tắc điện, bật dậy như lò xo. “Chị đừng đi!”
“Rốt cuộc em đến đây làm gì?” Trì Vu Khâm trừng mắt.
Tư Tiểu Lâm bị lườm mất hết khí thế, cúi đầu lí nhí:
“Em muốn mai đưa Trần Mẫn đi làm.”
Nói xong, mặt Tư Tiểu Lâm đỏ bừng.
Trì Vu Khâm đã quá quen với cái nết này, nhưng Đường Trăn bên cạnh thì ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý tứ của Tư Tiểu Lâm.
“Nhưng mà… Trần Mẫn ở tầng dưới mà chị.”
“Chị biết cậu ấy ở tầng dưới, nhưng mà… chị không dám xuống.”
Đường Trăn chớp mắt: “Tại sao ạ?”
“Chị… chị sợ cậu ấy đuổi chị đi.”
Từ lần Trần Mẫn nói thẳng với Tư Tiểu Lâm là muốn làm bạn bè, quan hệ giữa hai người cứ lúc gần lúc xa. Tư Tiểu Lâm muốn theo đuổi lại từ đầu, nhưng thái độ của Trần Mẫn khiến cô không dám manh động. Đã mất đi một lần rồi, lần này Tư Tiểu Lâm cẩn trọng hơn ai hết.
Cô không giấu diếm gì với Trì Vu Khâm và Đường Trăn, kể luôn chuyện mình đã lượn lờ dưới nhà suốt ba tiếng đồng hồ. Đến nơi rồi lại không cam tâm về tay không, bèn dụi tắt điếu thuốc chạy lên gõ cửa nhà Trì Vu Khâm.
“Đồ không có tiền đồ.” Trì Vu Khâm lườm Tư Tiểu Lâm.
“Phải phải phải, em không có tiền đồ, cả đời này cũng chẳng có tiền đồ nổi.”
Tư Tiểu Lâm bày ra vẻ mặt đau khổ:
“Cho nên, nể tình em không có tiền đồ thế này, cho em tá túc một đêm đi, em ngủ sô pha là được.”
“Hai người cứ làm gì thì làm, em đảm bảo không quấy rầy!”
Đường Trăn buồn cười với mạch não của Tư Tiểu Lâm:
“Chị ấy không đuổi chị đâu. Em cho chị mật mã, chị lén vào…”
Đường Trăn vừa đọc một con số, Tư Tiểu Lâm đã bịt chặt tai, lắc đầu quầy quậy:
“Chị không nghe chị không nghe! Em đừng nói đừng nói!”
“Chị mà lén lút vào, Trần Mẫn vặt trụi hai tai chị mất!”
Nói xong lại ngồi phịch xuống sô pha ăn vạ.
Trì Vu Khâm khoanh tay, nhìn cái dạng hèn nhát của cô nàng thanh mai:
“Chị không có chăn cho em đâu.”
“Em không cần chăn, em không sợ lạnh.”
Trì Vu Khâm lười quản, thích ngủ đâu thì ngủ.
Nhưng Đường Trăn lại mềm lòng. Nhìn Tư Tiểu Lâm to xác co ro trên sô pha, vai thò ra cả khúc, thấy tội nghiệp bèn nói:
“Hay là… em đi cùng chị xuống dưới, em mở cửa cho chị nhé?”
Vừa nghe câu này, cái đầu đang gục xuống của Tư Tiểu Lâm ngẩng phắt lên, mắt đảo lia lịa, rồi nghiêng đầu:
“Cũng được đấy~”
Đường Trăn đã mở lời, Trì Vu Khâm còn từ chối được sao?
Hai người hộ tống Tư Tiểu Lâm xuống tầng dưới.
Đến trước cửa, Đường Trăn vừa mở khóa…
Trì Vu Khâm bước lên một bước, tay trái đẩy mạnh vào lưng Tư Tiểu Lâm, tay phải nắm lấy cổ tay Đường Trăn kéo giật lại phía sau…
Đường Trăn bị kéo ra ngoài, Tư Tiểu Lâm bị đẩy bay vào trong.
“Rầm” một tiếng, Trì Vu Khâm dùng chân đá cửa đóng sập lại.
“Ơ…”
“Ơ cái gì mà ơ, em định ở lại đấy luôn à?”
Trì Vu Khâm liếc nàng một cái. Đường Trăn vội vàng lắc đầu.
“Hai người họ sẽ không đánh nhau chứ?”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 58
Tiếp Cận Trái Tim