Chương 54: Điện thoại
Còn Chương Hi, người mà em nghi ngờ, thì nhiều khả năng không phải là kẻ đã theo dõi và đe doạ em
Hai người bơi đến đều mặc đồ lặn màu đen, trên lưng mỗi người mang hai bình dưỡng khí. Một trong hai bình nối với mặt nạ dưỡng khí đeo trên mặt từng người, còn một mặt nạ khác thì được quấn quanh bình còn lại.
Hai người bơi càng lúc càng gần, Bùi Ngọc Đình cũng kéo Lương Ấu Linh tiến đến chỗ họ
Đó là thành viên đội lặn của đồn cảnh sát Vân Thành.
Không bao giờ ra trận mà không chuẩn bị.
Trước khi hành động, cảnh sát Vân Thành đã giăng sẵn thiên la địa võng để đảm bảo an toàn cho Bùi Ngọc Đình và Lương Ấu Linh.
Thế nên, khi nhát dao đầu tiên sắp đâm tới, Bùi Ngọc Đình hoàn toàn có thể giả vờ đuối sức, thuận thế lăn khỏi thuyền.
Nhưng cô không làm vậy.
Dù không có camera mini, cũng không biết Lương Ấu Linh vốn đang ghi âm, cô vẫn muốn hỏi ra chút gì đó.
Chương Hi nắm chắc phần thắng, cho rằng hai người chắc chắn ch3t, có lẽ sẽ buột miệng tiết lộ điều gì đó.
Mà quả đúng là vậy.
Việc Chương Hi chủ động ra tay chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Y không thể chờ thêm được nữa.
Tại sao y lại không thể chờ thêm được nữa?
Vết thương của Bùi Ngọc Đình vẫn đang rỉ máu, muối trong nước biển khiến vết thương càng thêm rát buốt hệt như vô số mũi kim nhọn không ngừng đâm vào da thịt, ngăn không cho miệng vết thương đóng vảy.
Cô vừa cử động, nước xung quanh liền loang ra một vùng đỏ.
Cô không biết liệu máu có thu hút sinh vật nào không, bèn lấy tay che lại, nhưng cũng chẳng ăn thua.
Hai thành viên đội lặn giúp Bùi Ngọc Đình và Lương Ấu Linh đeo mặt nạ dưỡng khí và cố định bình dưỡng khí trên người.
Lương Ấu Linh không thông thạo cách dùng những thiết bị này, chỉ học vội một chút lý thuyết trước khi đi nhưng vẫn chưa biết áp dụng vào thực tế. Vậy nên cô vừa đeo bình lên, cơ thể đã bắt đầu chìm xuống.
Bùi Ngọc Đình ở ngay bên cạnh, vươn tay đỡ lấy eo cô, đẩy cô lên trên mặt nước.
Lương Ấu Linh bị nhột, bất giác rùng mình một cái, nắm lấy tay Bùi Ngọc Đình.
Bùi Ngọc Đình tưởng Lương Ấu Linh có ý bảo không cần giúp, bèn rút tay lại.
Lương Ấu Linh lại tiếp tục chìm xuống, nhưng vẫn nắm chặt tay Bùi Ngọc Đình không buông.
Thấy vậy, một thành viên đội lặn định đến giúp, nhưng Bùi Ngọc Đình dùng một tay ra hiệu: một người hỗ trợ là đủ rồi.
Lương Ấu Linh dần dần lấy lại cảm giác bơi, tay Bùi Ngọc Đình cũng từ từ buông lỏng, giống như thả một con cá hướng về phía trước. Lương Ấu Linh phối hợp đạp chân, bơi đi.
Tàu tuần tra dừng lại tại vùng biển đối diện với bãi biển tư nhân.
Để tránh đánh rắn động cỏ, tàu tuần tra được phủ một lớp ngụy trang, che đi dấu hiệu của cảnh sát.
Bùi Ngọc Đình trèo lên trước, lại cúi người vươn tay kéo Lương Ấu Linh lên.
Khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước, Lương Ấu Linh có cảm giác như vô số bàn tay trong biển đang kéo lấy mình, khiến cơ thể cô nặng trĩu mà chìm xuống. Cô bơi đến có phần lả đi, tay trơn trượt, suýt thì không nắm được tay Bùi Ngọc Đình.
Lương Ấu Linh ngồi trên xuồng nhỏ, quấn trong chiếc chăn được chuẩn bị sẵn. Cô uống vài ngụm nước, dần dần bình tĩnh lại.
Thật ra cơ thể cô đã mệt mỏi đến cực độ, không còn dư sức để dành cho những cảm xúc khác như sợ hãi khi nhìn lại, căng thẳng, vân vân.
Túi chống nước đựng điện thoại vẫn được cô nắm chặt trong tay. Cô lấy điện thoại ra, bật màn hình may quá, lúc rơi xuống nước chỉ bị ngâm một lúc, trước mắt vẫn dùng được.
Cô tìm lại đoạn ghi âm khi nãy. Vì chưa bấm nút kết thúc nên điện thoại vẫn đang ghi âm.
Cô trích xuất tập tin ghi âm rồi gửi một bản cho đồng nghiệp của Vương Khai bên đội phòng chống ma túy.
Bên kia phản hồi rất nhanh, hỏi hai người hiện giờ ra sao. Lương Ấu Linh trả lời đúng sự thật.
Điện thoại của Bùi Ngọc Đình vốn bọc màng chống nước nên không hư hại gì. Trước đây khi ở nhà, Lương Ấu Linh từng tò mò không biết chất lượng âm thanh của điện thoại có bị ảnh hưởng không. Cô chưa từng thấy Bùi Ngọc Đình mở loa ngoài xem video hay nghe nhạc, cũng chưa từng thấy chị cắm tai nghe có dây, chỉ dùng tai nghe Bluetooth, nên chất lượng âm thanh chắc không chịu ảnh hưởng.
Bùi Ngọc Đình cũng đang nhắn tin cho người tiếp ứng.
Cô kể lại chuyện camera mini và dao đều phải vứt vào bụi cây trong vườn hoa. Bên kia đáp là không cần lo, sẽ cử người cải trang đến lấy.
Giải quyết xong chuyện quan trọng, Bùi Ngọc Đình mới có tâm trạng đọc những tin nhắn chưa xem.
Bùi Ngọc Trạch nhắn cho cô vài tin cách đây hơn bốn mươi phút:
” Chị, em cũng đến chơi tiệc, Chương Hi mời em, nghe nói chị cũng đến? ”
” Chị lên thuyền chơi rồi hả? ”
” Em đang ở bãi biển nè. ”
Tin nhắn mới nhất gửi cách đây năm phút:
” Chị đang ở đâu vậy?!!! ”
” Mấy người đó nói chị tự tử vì tình rồi?!!! ”
” Đùa cái gì vậy trời! Trả lời em đi!!! ”
” Mau trả lời đi!!!!!!!!!! ”
Cùng lúc đó, Lương Ấu Linh nhận được tin nhắn của Vương Khai:
” Lương Ấu Linh, đảm bảo xung quanh em không có ai rồi hãy đọc tin tiếp theo. ”
” Chuyện tôi sắp nói đây, em nhất định không được nói với Bùi Ngọc Đình. ”
” Chúng tôi đã kiểm tra camera giám sát quanh cửa hàng nơi em mua điện thoại và tái hiện lộ trình của người đàn ông khả nghi sau khi rời cửa hàng. ”
” Hình ảnh của y biến mất tại khu ký túc xá nam Đại học Thể dục Thể thao Vân Thành. ”
” Dựa trên thông tin về các mối quan hệ cá nhân mà em cung cấp, chỉ có một người trong ký túc xá đó từng có liên hệ với em. ”
Lương Ấu Linh theo bản năng ngẩng đầu nhìn Bùi Ngọc Đình, thấy chị đang cúi đầu, cau mày nhìn điện thoại.
Cô lướt màn hình xuống
” Đó là Bùi Ngọc Trạch. ”
” Còn Chương Hi, người mà em nghi ngờ, thì nhiều khả năng không phải là kẻ đã theo dõi và đe doạ em. ”
” Chú ý an toàn, đừng hành động thiếu suy nghĩ. ”
” Giữ liên lạc với tôi. “
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận