Chương 109: Phiên ngoại Hiện đại 8
Ngày hôm sau, Yến An hiếm hoi có một ngày nghỉ, không đến trung tâm phục hồi chức năng để tiếp tục tập luyện. Nhân hôm nay là thứ Bảy, Yến An dự định đưa Ôn Oanh và Yến Nhạc ra ngoài chơi.
Kể từ khi tỉnh lại, phần lớn thời gian Yến An đều dành cho việc tập vật lý trị liệu, thời gian dành cho Yến Nhạc tự nhiên cũng ít đi nhiều. Giờ có thời gian rảnh rỗi thế này, nếu không dành thời gian ở bên con bé nữa thì rõ ràng là không ổn.
Thấy cả hai định đưa Yến Nhạc ra ngoài chơi, bà ngoại vì không còn thích ra ngoài nên cũng không đi theo.
Khi ra ngoài, Yến An nhất quyết đòi tự mình đi. May mắn thay, sau thời gian dài phục hồi chức năng, cô đã có thể tự đi một quãng đường, chỉ là dễ mệt. Vì thế, Ôn Oanh và Yến Nhạc đều theo sát bên cạnh để bảo vệ cô.
Yến An bật cười nhìn cảnh tượng trước mắt. Ôn Oanh thì không nói, nhưng Yến Nhạc còn chưa cao đến eo cô, tham gia làm gì. Nếu cô ngã, con bé đỡ thì chẳng phải sẽ bị cô đè bẹp sao?
Cô xoa đầu Yến Nhạc, nghĩ rằng ở tuổi này con bé đang rất hiếu động, liền đưa con bé đến công viên giải trí. Vừa hay Ôn Oanh cũng chưa từng đến đây, nên cả ba cùng nhau vui chơi.
Ôn Oanh lái xe đến công viên giải trí. Hôm nay là thứ Bảy nên rất đông người, công viên chật kín người qua lại. Yến An thấy vậy liền nắm chặt tay Yến Nhạc, “Đi sát theo tụi chị, đừng chạy lung tung. Nếu bị người ta bắt cóc, em sẽ không gặp lại tụi chị được đâu.”
Câu cuối cùng mang chút ý nghĩa đe dọa.
Yến Nhạc lập tức nắm lấy tay Ôn Oanh, ngước nhìn lên và nói: “Em không muốn bị bắt cóc, hai chị phải nắm chặt em.”
Ôn Oanh vừa bất lực vừa buồn cười nhìn Yến An, nhưng cũng không phản bác lời Yến An. Dù sao ở nơi đông người thế này, việc lạc mất nhau không phải là chuyện nhỏ, tuyệt đối không thể xem nhẹ.
“Được rồi, nắm chặt, em cũng phải ngoan ngoãn nữa.” Giọng Ôn Oanh dịu dàng và dễ nghe, thêm vào vẻ ngoài hiền lành, dễ gần nên con bé thân thiết với cô hơn Yến An nhiều.
Yến Nhạc vui vẻ hẳn. Ba người mua vé vào cổng. Cân nhắc đến tuổi tác và thể chất của Yến Nhạc, đương nhiên không thích hợp chơi những trò cảm giác mạnh, nhưng những trò như cưỡi ngựa gỗ, xe lửa nhỏ thì hoàn toàn có thể. Thỉnh thoảng, khi Yến An không chơi, cô lại đứng dưới chụp ảnh cho Ôn Oanh và Yến Nhạc.
“Nếu em muốn chơi mấy trò đó thì em có thể thử, tụi chị sẽ đợi ở dưới.” Yến An thấy Ôn Oanh thường xuyên nhìn về phía các trò như tàu lượn siêu tốc, chiếc búa lớn, nghĩ rằng thể chất Ôn Oanh tốt như vậy, chắc là nàng muốn thử.
Tuy nhiên, nghe Yến An nói vậy, Ôn Oanh lại lắc đầu ngay: “Em không muốn chơi, em chỉ tò mò thôi. Sợ hãi rồi tại sao còn phải chơi.”
Dù sao, so với tiếng cười vui vẻ khi chơi ngựa gỗ, tiếng la hét từ những trò như tàu lượn siêu tốc gần như vang vọng khắp nửa công viên giải trí.
“Tìm cảm giác mạnh ấy mà,” Yến An trả lời bâng quơ.
Cảm giác mạnh?
Ôn Oanh lại liếc nhìn những người đang bị treo lơ lửng giữa không trung, lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
Có lẽ vì hiện tại nàng đang sống quá hạnh phúc, nên nàng không muốn hạnh phúc này gặp bất kỳ sự cố nào. Những trò chơi như thế này, dù được gắn mác là thiết bị an toàn, trong lòng nàng vẫn tiềm ẩn nguy hiểm. Nàng không muốn đánh cược bằng sự may mắn của mình với những tai nạn có thể xảy ra.
Nàng rất trân trọng cuộc sống hiện tại và tận hưởng sự yên bình này.
Sau khi chơi nhiều trò mà Yến Nhạc có thể tham gia, khi thấy có thú nhồi bông hình gấu nhỏ mà Yến Nhạc thích, Yến An và Ôn Oanh đã giúp Yến Nhạc chụp rất nhiều ảnh. Khi xem lại những bức ảnh đó, Yến Nhạc cười tít cả mắt.
Yến An có vẻ ngoài nổi bật, thêm vào việc cơ thể cô chưa hồi phục hoàn toàn nên mang vẻ đẹp của một “mỹ nhân ốm yếu”. Đương nhiên có không ít người xung quanh chú ý đến cô, thậm chí có người còn rục rịch muốn tiến đến bắt chuyện. Tuy nhiên, cuối cùng, khi cảm nhận được ánh mắt của Ôn Oanh nhìn sang, họ vội vàng quay đi, không dám nhìn thẳng, càng không dám nảy sinh ý định bắt chuyện.
Ôn Oanh cụp mắt che đi vẻ lạnh lùng trong ánh mắt. Nàng thực sự ghét người khác thèm muốn Yến An của mình.
“Chơi mệt rồi phải không, chúng ta đi ăn trước được khổng ?” Yến An lắc tay Ôn Oanh.
Ôn Oanh hoàn hồn, thấy đôi mắt Yến An đã nhuốm chút mệt mỏi, nàng hiểu rằng Yến An đã rất cố gắng duy trì suốt buổi sáng nay. Nàng bước tới ôm eo Yến An, để nàng tựa gần như toàn bộ cơ thể vào mình: “Được, chúng ta đi ăn thôi.”
Một tay nàng ôm eo Yến An, tay kia lại nắm tay Yến Nhạc. Yến Nhạc nhìn Yến An đang dựa vào Ôn Oanh một cách tự nhiên, chợt nhớ đến lời mẹ nói rằng chị hai rất hay bắt nạt người nhà, chỉ giỏi bắt nạt chị Ôn.
Nhưng mà…
Yến Nhạc nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt mỉm cười, rất vui vẻ của Ôn Oanh, hoàn toàn không giống như đang bị bắt nạt.
Yến Nhạc một lần nữa khẳng định trong lòng rằng chị Ôn rất yêu chị hai.
Ba người ngồi vào một nhà hàng chủ đề trong công viên giải trí. Họ gọi một suất ăn trẻ em cho Yến Nhạc, còn Yến An và Ôn Oanh gọi đại vài món, dù sao cũng không kỳ vọng nhiều vào đồ ăn ở những nhà hàng như thế này.
Sau khi ăn thử, quả nhiên, biểu cảm của cả ba không thay đổi rõ rệt. Chỉ có thể nói là ăn để no bụng là được.
Ôn Oanh nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Yến An, nàng thấy hơi buồn cười, đưa một ly nước đến bên miệng Yến An.
Yến An mở miệng ngậm ống hút, cong môi cười với Ôn Oanh.
Yến Nhạc đối diện nhìn thấy, gật đầu vẻ suy tư.
Thì ra yêu đương là như thế này.
Sau khi ăn tạm no, ba người rời khỏi nhà hàng và chuyển sang tham quan sở thú gần đó. Thậm chí họ còn được ngồi trong xe cho hổ ăn ở cự ly gần. Lúc đầu Yến Nhạc hơi sợ, nhưng thấy hổ thực sự chỉ có thể nằm ngoài xe, con bé dần dạn dĩ hơn, bắt đầu dùng kẹp gắp thịt nhét qua cái lỗ nhỏ để cho hổ bên ngoài ăn.
Ôn Oanh nhìn cảnh này cũng thấy hơi kinh ngạc. Ở thời đại của nàng, làm sao có thể tiếp xúc gần gũi với hổ như vậy, gần đến mức nàng có thể nhìn rõ từng sợi lông trên mặt con hổ.
Nàng cũng thấy thích thú, tiến lại gần cho hổ ăn cùng Yến Nhạc.
Yến An nhìn cảnh này không khỏi cong môi cười, lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc đó.
Cô không tham gia cùng, vì hồi nhỏ mẹ Yến đã đưa cô đi trải nghiệm, nên giờ không còn cảm thấy mới lạ nữa.
Chụp ảnh dáng vẻ của họ, Yến An vui vẻ bắt đầu sắp xếp những bức ảnh đã chụp hôm nay để đăng lên mạng xã hội.
Sau khi cô đăng, Hoắc Phán là người bình luận đầu tiên.
Hoắc Phán: Ai không biết lại tưởng cậu đưa vợ con đi chơi đấy.
Yến An: … Thì đúng là vợ con mà.
Yến Nhạc còn bé thế kia, không phải con thì là gì.
Yến Xảo Mạn tranh thủ lúc rảnh rỗi xem, nhấn thích bài đăng của Yến An và chuyển cho cô một khoản tiền.
Yến An nhắn tin riêng cho mẹ Yến: ???
Sao đột nhiên lại cho tiền thế này?
Mẹ Yến nhanh chóng trả lời: Dẫn hai người họ đi chơi vui vẻ, muốn chơi gì cũng được.
Yến An chu môi, đưa điện thoại đến trước mặt Ôn Oanh, “Mẹ cho chị tiền lại là để chị đưa hai người đi chơi cho vui.”
Ôn Oanh nhìn màn hình, rồi nhìn vẻ chu môi của Yến An, nàng cười nắm má Yến An: “Sao, ghen tị à?”
Yến An gỡ tay nàng xuống, liếc thấy Yến Nhạc không chú ý đến bên này, này mới thở phào nhẹ nhõm: “Đâu có.”
Yến An đương nhiên rất vui khi thấy mẹ Yến đối tốt với Ôn Oanh.
Ôn Oanh xoa xoa mặt cô. Nếu cô không ghen tị, thì vẻ mặt cô đang đưa tới lúc này chỉ có thể là làm nũng thôi.
“Ngoan.” Ôn Oanh cố tình nói bằng giọng dịu dàng.
Yến An lườm nàng, khẽ hừ một tiếng qua mũi, nhưng dù sao cũng ở ngoài đường lại còn có con bé bên cạnh nên không nói gì.
Ôn Oanh rõ ràng là cố tình trêu chọc mình như vậy!
Ôn Oanh tỏ vẻ hơi vô tội, sau đó nói: “Em chụp ảnh cho hai người được không?”
“Được.” Yến An nhanh chóng đồng ý, kéo Yến Nhạc lại để con bé nhìn vào ống kính cùng chụp ảnh.
Nói ra thì Ôn Oanh thực sự có tiềm năng trở thành một “cao thủ” trong mọi lĩnh vực. Kể từ khi biết chụp ảnh cũng cần kỹ thuật, nàng còn đăng ký học nhiếp ảnh. Giờ đây, những bức ảnh nàng chụp đẹp hơn rất nhiều so với Yến An tự chụp.
Rõ ràng Yến Nhạc cũng rất thích Ôn Oanh chụp ảnh cho mình, lập tức cười tươi và làm đủ mọi động tác, biểu cảm để phối hợp.
Ôn Oanh chụp cho họ vài tấm. Tuy nhiên, vì đang ở trong xe không gian chật hẹp nên không thể chụp được nhiều tấm đẹp. Nàng định lát nữa xuống xe sẽ tìm những nơi có cảnh đẹp để chụp cho họ.
Ba người chơi cả ngày bên ngoài, vừa kịp về đến dưới nhà vào buổi tối để ăn bữa tối ở nhà.
Lúc chạng vạng là lúc thang máy đông người nhất. Ôn Oanh nắm tay Yến Nhạc và che chắn cho Yến An, để tránh có người chen lấn làm cô bị thương.
Họ sống cùng một tòa nhà. Hơn nữa, Yến An trước đây vì có ngoại hình nổi bật nên không ít người chú ý. Giờ đây khi ở bên Ôn Oanh không che giấu, nhiều người cũng nhận ra mối quan hệ của họ. Lúc này gặp nhau, không tránh khỏi có người tò mò hỏi:
“Hai người phụ nữ ở bên nhau, không có con cái, về già thì làm sao đây, không có ai chăm sóc.”
Nghe vậy, ánh mắt của những người khác cũng không khỏi đổ dồn về phía Yến An và Ôn Oanh, đặc biệt là khi thấy Ôn Oanh đang ôm eo Yến An, Yến An gần như dựa hẳn và onàng.
Yến An sững sờ, rõ ràng không ngờ lại có người hoàn toàn không quen biết mà lại hỏi một câu vô duyên như vậy.
Chưa kịp để Yến An lên tiếng, Yến Nhạc đã ngẩng khuôn mặt nhỏ bé lên nhìn người vừa nói, vẻ mặt rất nghiêm túc nói: “Ai bảo không có ai chăm sóc? Chính là cháu đây! Sau này lớn lên cháu sẽ kiếm thật nhiều tiền để các chị có cuộc sống tốt!”
Nói xong, con bé còn hậm hực lườm người đó.
Người vừa hỏi nhất thời cứng họng. Yến An nghe vậy cảm động nhìn Yến Nhạc: “Lạc Lạc nhà chị giỏi quá!”
Yến Nhạc nghe vậy vội quay sang nhìn Yến An, vỗ vỗ bộ ngực nhỏ bé của mình, ra vẻ “cứ để đó cho em!”.
Thấy họ như vậy, những người khác cũng không nói gì nữa. May mắn thay, tầng của Yến An không quá cao, nên họ nhanh chóng ra khỏi thang máy.
Khi họ bước vào nhà, mẹ Yến cũng đã về. Lúc này, bà đang cùng bà ngoại loay hoay nấu bữa tối trong bếp, nói rằng tưởng họ sẽ về muộn nên bữa tối làm hơi trễ, phải một lúc nữa mới ăn được.
Yến Nhạc thấy mẹ cũng ở nhà, liền chạy lon ton vào ôm chân mẹ, tức giận bắt đầu kể lể về hành vi bất lịch sự của người kia trong thang máy.
Lúc này, Ôn Oanh và Yến An đã về phòng. Yến An ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ, kéo Ôn Oanh lại khi nàng định đi lấy khăn để lau tay cho cô, ánh mắt nhìn Ôn Oanh rất nghiêm túc.
“Em sao vậy? Không vui?”
Trước đó trong thang máy, Yến An đã nhận ra rằng sau khi người kia nói ra những lời đó, cảm xúc của Ôn Oanh đã có sự thay đổi ngầm.
Thấy vẻ lo lắng của Yến An, Ôn Oanh mím môi, cuối cùng ngồi bán quỳ trước mặt Yến An, hơi ngẩng đầu nhìn cô, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Yến An hỏi khẽ: “Chị thực sự không muốn có một đứa con của riêng mình sao?”
Trước đây ở thời đại của nàng, họ không có cách nào. Nếu muốn có con của mình thì nhất định phải tìm một người đàn ông, nhưng cả hai đều không thể chấp nhận cách đó. Tuy nhiên, thời đại này đã khác. Ôn Oanh để hiểu thêm về thế giới này đã tìm hiểu rất nhiều thứ trên mạng.
Nàng biết rằng ở thời đại này, nếu phụ nữ muốn có con, họ có thể không cần tiếp xúc với đàn ông. Thậm chí còn có công nghệ cho phép hai người phụ nữ có con với nhau.
Sau khi nghe lời Ôn Oanh nói, Yến An hiểu rằng nàng chắc chắn đã bị ảnh hưởng bởi lời người kia. Cô không khỏi cười bất lực, đưa tay nhéo má Ôn Oanh: “Em thông minh mà lại ngốc rồi sao? Tại sao lại bận tâm về vấn đề này?”
“Chị nhớ là chị đã từng nói với em rằng chị không thích trẻ con và cũng không muốn sinh con đúng không?”
Tuy nhiên, vừa nói xong, vẻ mặt Yến An đột nhiên đơ lại. Cô nhìn Ôn Oanh, lúc này mới nhận ra một điều, cô luôn chỉ bày tỏ suy nghĩ của mình, mà chưa từng hỏi Ôn Oanh rốt cuộc nghĩ thế nào.
“Còn em thì sao, em có muốn có con của riêng mình không?” Yến An nghiêm túc hỏi ý kiến Ôn Oanh.
Nếu Ôn Oanh thực sự thích và thực sự muốn, Yến An chắc chắn sẽ tôn trọng suy nghĩ của Ôn Oanh.
Ánh mắt Ôn Oanh luôn chăm chú quan sát biểu cảm của Yến An. Nghe cô nói không thích trẻ con một cách không do dự, trong lòng nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt nàng thả lỏng, cười lắc đầu.
“Em cũng không muốn.”
Nói đúng hơn là nàng không có chấp niệm phải có con. Ngay từ khoảnh khắc nàng nhận ra mình yêu Yến An, nàng đã sẵn sàng cho một cuộc sống cả đời không có con cái.
Nghe Ôn Oanh nói vậy, Yến An hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, nghiêng người hôn lên má Ôn Oanh: “Thế thì tốt rồi.”
Gánh nặng trong lòng Ôn Oanh cuối cùng cũng được cất đi, nàng trở lại trạng thái bình thường.
Hai người rửa mặt, thay quần áo, rồi mới ra ngoài đến phòng ăn. Họ nghe thấy Yến Nhạc vẫn đang tức giận kể lể về hành vi bất lịch sự của người kia trong thang máy.
Thấy họ đi ra, Yến Xảo Mạn vẫy tay gọi họ.
Hai người ngoan ngoãn đi đến.
“Hai con nghĩ sao, có thể nói cho mẹ biết không?” Yến Xảo Mạn chủ động hỏi suy nghĩ của họ.
“Mẹ, tụi con đều không muốn có con.” Yến An nắm tay Ôn Oanh, nói rất nghiêm túc với Yến Xảo Mạn.
“Con có thực sự nghĩ như vậy không?” Yến Xảo Mạn nhìn Ôn Oanh. Suy nghĩ của Yến An thì bà luôn hiểu rõ, nhưng Ôn Oanh thì bà không chắc. Dù giờ đã nghe câu trả lời này, bà vẫn hơi lo lắng rằng đây là câu trả lời Ôn Oanh đưa ra vì lo lắng cho suy nghĩ của Yến An, chứ không phải ý định thực sự của nàng.
“Mẹ, con biết mẹ đang nghĩ gì. Mẹ yên tâm, đó là ý định của con.” Ôn Oanh cười nhẹ với bà.
Nghe nàng nói vậy, Yến Xảo Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Theo bà, con cái không phải là vật nhỏ, mà thực sự cần phải đầu tư tình cảm và tâm huyết. Nếu hai người không thể thống nhất quan điểm về chuyện này, thì dù tình cảm có tốt đến mấy bây giờ, tương lai cũng rất dễ xảy ra vấn đề.
May mắn thay, hai đứa trẻ này đều không muốn có con.
“Mẹ đừng lo, con sẽ chăm sóc các chị khi về già!” Yến Nhạc lại gần và nói rất nghiêm túc lần nữa.
“Sao lại cần đến em chứ?” Yến An buồn cười xoa đầu Yến Nhạc, “Tụi chị có thể tự chăm sóc bản thân.”
Hơn nữa, họ cũng có tiền, khi về già thì thuê người chăm sóc là xong, sau đó đặt dịch vụ tang lễ trọn gói thì còn gì đơn giản hơn.
“Nhưng em muốn chăm sóc các chị, chị hai cũng phải học cách dựa vào em!” Yến Nhạc bĩu môi, hơi bất mãn nhìn Yến An, rõ ràng không thích những lời cô vừa nói.
“Được rồi được rồi, dựa vào em.” Yến An cúi xuống hôn lên má con bé, “Hài lòng chưa?”
Nhưng Yến An cũng không coi trọng lời này, dù sao Yến Nhạc vẫn còn nhỏ, họ cũng không thể thực sự đặt áp lực lên vai con bé.
Thấy thái độ của Yến An, Yến Nhạc hài lòng gật đầu.
Ôn Oanh cười nhìn cảnh này. Thảo nào Yến An nói cô không thích trẻ con nhưng lại ngoại lệ với em gái, Yến Nhạc thực sự rất đáng yêu và dễ thương.
Thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, Yến Xảo Mạn cười bảo họ vào ăn cơm. Trong bữa ăn, Yến Xảo Mạn nhắc đến chuyện đám cưới của họ. Thấy tình trạng sức khỏe của Yến An ngày càng tốt hơn, Yến Xảo Mạn nghĩ đã đến lúc phải đưa việc cưới xin vào lịch trình.
Nghe nói đến đám cưới, Yến An theo bản năng nhìn Ôn Oanh, nghĩ đến điều gì đó, khóe môi không ngừng cong lên.
Cô chạm nhẹ chân Yến Xảo Mạn dưới gầm bàn.
Yến Xảo Mạn khựng lại, nhìn bà ngoại và Yến Nhạc không hay biết, lại nhìn khuôn mặt Ôn Oanh vẫn ôn hòa và bình tĩnh, rồi quay sang Yến An, thấy cô đang nháy mắt với mình.
Yến Xảo Mạn: “…”
“Khụ, để xem đã, lúc đó mẹ sẽ bảo bên tổ chức gửi thêm một phương án khác cho mẹ xem trước.” Yến Xảo Mạn nói.
Nghe vậy, Ôn Oanh hơi khó hiểu nhìn bà, không hiểu tại sao bà đang nói rất suôn sẻ lại đột nhiên thay đổi ý định.
“Mẹ cần tính toán lại một chút.” Yến Xảo Mạn nói không thay đổi sắc mặt.
Bà đã nói như vậy, Ôn Oanh đương nhiên không tiện nói gì thêm, chỉ mỉm cười gật đầu.
Sau khi ăn xong, cả nhà cùng nhau dọn dẹp bát đĩa vào bếp. Ôn Oanh đi tắm trước. Lúc này Yến Xảo Mạn mới quay sang Yến An: “Con chạm chân mẹ lúc nãy là có chuyện gì muốn nói?”
Nghe bà nói vậy, ánh mắt bà ngoại cũng nhìn sang.
“Mẹ, con tính rồi, con nghĩ khoảng tháng Ba hoặc tháng Tư sức khỏe con sẽ gần như hồi phục hoàn toàn. Lúc đó, chúng ta tổ chức đám cưới vào ngày sinh nhật của Ôn Oanh đi?” Sinh nhật Ôn Oanh là ngày 24 tháng Tư âm lịch, năm nay trùng với ngày Tiểu Mãn. Yến An muốn tổ chức đám cưới của hai người vào ngày đó.
Yến Xảo Mạn và bà ngoại nghe Yến An nói cũng thấy khả thi: “Được, lúc đó chuẩn bị cho thật tốt.”
Nghe Yến Xảo Mạn và bà ngoại đồng ý, Yến An cười càng rạng rỡ.
Nghĩ rằng mình phải ở trong trạng thái tốt nhất vào ngày cưới với Ôn Oanh, Yến An càng tập luyện phục hồi chức năng nghiêm túc, cường độ cũng không thấp. Nhìn cô tập xong mỗi ngày đều mồ hôi đầm đìa, Ôn Oanh đau lòng nhưng cũng không còn cách nào khác.
Không thể thuyết phục được, nàng chỉ có thể để Yến An nghỉ ngơi một chút khi cô mệt mỏi rã rời sau khi tập xong, rồi giúp cô đi tắm.
Sau khi Ôn Oanh giúp tắm rửa xong, Yến An nằm trên giường, cả người sảng khoái và dễ chịu, ánh mắt lấp lánh nhìn Ôn Oanh.
Ôn Oanh chạm vào ánh mắt cô: “…”
Hai người đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, nhiều lúc không cần đối thoại, chỉ cần một ánh mắt là hiểu đối phương muốn làm gì.
Nàng bất lực nhéo má Yến An, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sự nuông chiều: “Không thể ngoan ngoãn hơn sao?”
Yến An khẽ cụp mắt xuống, dùng ánh mắt oán trách nhìn Ôn Oanh: “Chẳng lẽ em không nhớ chị sao?”
“Chị không mệt sao?” Ôn Oanh hỏi ngược lại.
“Mệt, nên mới cần dựa vào em.” Yến An nói một cách khá đường hoàng.
Quả nhiên.
Ôn Oanh vừa bất lực vừa buồn cười: “Mệt rồi sao còn tâm tư hoạt bát như vậy?”
Chẳng phải nên lăn ra ngủ ngay lập tức sao?
“Ừm ~” Yến An làm nũng, “Nhớ em mà ~”
“Chị chỉ thích bắt nạt em thôi.” Ôn Oanh cúi xuống cắn nhẹ môi dưới cô, cũng mang theo chút oán trách.
Yến An đưa tay ôm cổ Ôn Oanh kéo về phía mình, nói mơ hồ: “Ai bảo giờ chị không có sức chứ ~”
Nụ hôn của Ôn Oanh ngày càng sâu, đồng thời, chiếc áo ngủ mà Ôn Oanh vừa giúp cô mặc cũng bị lột ra, rồi đến cả áo của Ôn Oanh cũng biến mất.
Cơ thể dán sát vào Ôn Oanh, trong lòng Yến An dâng lên một tiếng thở dài, chợt nhớ ra cô ngày càng quen với việc tắm chung với Ôn Oanh.
Khoảnh khắc mềm mại ẩm ướt kia dán vào, mắt Yến An dao động ánh nước, cảm giác tột cùng gần như muốn phá hủy lý trí cô.
Cô nhìn Ôn Oanh với ánh mắt dại đi, năm ngón tay siết chặt lấy tay nàng, như thể hy vọng tìm được điểm tựa để chống lại làn sóng cuồn cuộn đó.
Ôn Oanh nhìn cô như vậy, cúi xuống âu yếm hôn lên đuôi mắt cô, nhưng trong lòng du/c v.ọ/ng lại trào dâng sâu sắc hơn vì vẻ ngoài này của cô.
“Yến An…”
Nàng lẩm bẩm gọi tên Yến An, chỉ cảm thấy tim mình như bị rách một lỗ lớn, chỉ mong Yến An đến lấp đầy nàng.
Đôi mắt Yến An dần lấy lại tiêu cự, cô đưa tay ôm lấy vai Ôn Oanh, mơ hồ đáp lời.
Mất một lúc lâu mới có thể bình tĩnh lại. Ôn Oanh lại cắn môi, từ từ ngậm lấy ngón tay Yến An trong ánh mắt mong chờ của cô, hơi cúi đầu che đi vẻ ngượng ngùng trong mắt.
“Ôn Oanh” Lúc này đến lượt Yến An không thỏa mãn gọi tên Ôn Oanh.
Ôn Oanh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lông mày cô, rồi đột ngột véo nhẹ má cô, cắn môi cúi xuống hôn lên môi Yến An.
Cánh tay còn lại của Yến An thỏa mãn ôm lấy Ôn Oanh, cảm nhận sự mềm mại và mịn màng của nàng, không nhịn được cọ cọ má mình vào má nàng.
Một đêm… sao lại trôi qua nhanh như vậy.
Yến An tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã sáng rõ. Cô lười biếng trở mình, cả người lại úp mặt vào lòng Ôn Oanh.
Lúc này Ôn Oanh cũng mơ màng tỉnh dậy, theo bản năng ôm chặt người trong lòng, khàn giọng hỏi: “Dậy chưa?”
“Ừm.” Yến An mơ hồ đáp lời, nhưng không thấy cô có động tác muốn dậy.
Nhìn cô như vậy, Ôn Oanh khẽ cong môi, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Vậy nằm thêm ba phút nữa.”
“Oh.” Yến An thỏa mãn hôn lên xương quai xanh của nàng.
Đúng ba phút sau, Ôn Oanh kéo Yến An dậy: “Dậy đánh răng rửa mặt ăn sáng, không tốt cho dạ dày đâu.”
Yến An rũ rượi, cùng Ôn Oanh đi vệ sinh cá nhân.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, sức khỏe của Yến An ngày càng hồi phục tốt hơn. Đám cưới đã được mẹ Yến chuẩn bị xong xuôi. Vì Ôn Oanh chưa từng nhìn thấy biển trong kiếp trước, nên đám cưới của hai người được tổ chức bên bờ biển.
Tất cả người thân và bạn bè muốn tham dự đám cưới của họ đều được mẹ Yến sắp xếp xe đưa đón riêng, chỗ ở khách sạn cũng được chuẩn bị chu đáo. Sau khi tham dự đám cưới, mọi người còn có thể ở lại thành phố đó chơi vài ngày.
Ngày 24 tháng Tư âm lịch, thời tiết nắng đẹp, gió biển nhẹ nhàng mang đến một không khí lãng mạn. Cả hai phá bỏ nghi thức truyền thống là trao tay cô dâu cho người còn lại, mà cùng nhau nắm tay xuất hiện trước mọi người.
Yến An cười híp cả mắt, nắm chặt tay Ôn Oanh cùng vẫy tay chào khách.
Ánh mắt Ôn Oanh dịu dàng và tập trung nhìn cô, nụ cười trên môi đằm thắm. Cả hai mặc váy cưới phù hợp với phong cách của mình, để gió biển nhẹ nhàng thổi tung vạt váy.
Vì tổ chức ngoài trời, những người xung quanh nhìn thấy hai người phụ nữ kết hôn không khỏi tò mò đứng từ xa quan sát. Yến Xảo Mạn thấy vậy cũng không khách sáo, trực tiếp cho người phát kẹo cưới cho những người đó.
Nguyên tắc “ăn của người, nói lời hay” được thể hiện rõ ràng. Thấy họ thoải mái và nhiệt tình như vậy, những người quan sát đương nhiên không nói ra những lời khó nghe, mà đều gửi lời chúc phúc.
Yến Nhạc cuối cùng đã hoàn thành mong muốn làm cô bé giữ hoa trong đám cưới của các chị. Con bé vui vẻ chạy lên với hai chiếc nhẫn cưới, khi trao cho họ, con bé còn ra vẻ người lớn vỗ vỗ mu bàn tay họ: “Hai chị phải hạnh phúc bên nhau trọn đời!”
Nghe con bé nói bằng giọng mềm mại như vậy, trái tim hai người đều tan chảy. Họ nhìn nhau và trịnh trọng nói: “Chắc chắn!”
Họ đương nhiên sẽ trân trọng mối duyên phận khó có được này.
Và trân trọng người này.
Đám cưới kết thúc, buổi tối về đến khách sạn, sau khi xác nhận trong phòng không có vấn đề, Yến An tắm xong tranh thủ lúc Ôn Oanh đang tắm, cô đẩy ra một chiếc bánh kem.
Ôn Oanh bước ra thấy cảnh này không khỏi sững sờ.
“Ôn Oanh, chúc mừng sinh nhật.” Yến An ngước nhìn Ôn Oanh cười nhẹ.
Ôn Oanh chầm chậm bước đến bên Yến An, nhìn cô, rồi nhìn chiếc bánh kem. Chiếc bánh không quá tinh xảo nhưng lại rất kích thích vị giác.
“Chị làm à?” Ôn Oanh khẽ hỏi.
“Ừm, làm từ sáng.” Yến An cong môi cười. Sáng sớm cô đã dậy làm bánh kem rồi cất vào tủ lạnh, sau đó mới bận rộn với chuyện đám cưới.
“Sao, không nhớ hôm nay là sinh nhật mình?” Yến An nhẹ nhàng chạm vào trán Ôn Oanh hỏi, thấy vẻ mặt nàng sững sờ lúc nãy rõ ràng là không nhận ra hôm nay ngoài là ngày cưới của họ còn là một ngày khác.
Ôn Oanh ngại ngùng cười, khẽ “ừm” một tiếng.
Bây giờ họ đều dùng dương lịch để xem ngày, nếu không cố ý xem âm lịch thì không biết hôm nay là ngày bao nhiêu.
“Ăn thử không ?” Yến An vừa định cắt bánh, lại nhớ ra một chuyện khác, vội nói: “Không được, em chưa ước mà!”
Nói rồi, cô cắm nến lên và đốt, sau đó tắt đèn trong phòng, ánh mắt rực rỡ nhìn Ôn Oanh: “Ước đi?”
Căn phòng ngay lập tức chìm vào bóng tối, ánh sáng duy nhất chỉ đến từ ngọn nến nhỏ trước mặt họ, phản chiếu trong đồng tử Yến An, mang một vẻ dịu dàng ngọt ngào khó tả.
Trái tim Ôn Oanh nóng rực và khát khao vì Yến An như thế. Nàng khẽ đáp lời, từ từ nhắm mắt lại bắt đầu ước.
Yến An đứng bên cạnh chăm chú nhìn nàng, thấy vẻ mặt nàng dịu dàng, cô khẽ cười, nghĩ đến điều gì đó, lại hơi cắn môi có chút ngượng ngùng.
Đợi đến khi Ôn Oanh mở mắt ra, Yến An hỏi: “Em ước gì?”
Ôn Oanh nhìn cô đầy tập trung, cong môi khẽ nháy mắt với cô, có chút tinh nghịch: “Người ta nói ước nguyện nói ra sẽ không linh, không thể nói được.”
Nhìn vẻ sống động này của Ôn Oanh, Yến An cũng có chút tự hào: “Không nói thì thôi.”
Cân nhắc chỉ có hai người ăn, cô không làm bánh quá lớn. Cô cắt một miếng rồi đưa đến miệng Ôn Oanh.
Ôn Oanh mở miệng ngậm lấy, ánh mắt nhìn thẳng vào Yến An, vẻ mặt đầy vui vẻ: “Quà sinh nhật của em đâu?”
“Bánh kem chưa đủ sao?” Yến An không nhịn được cười.
Ôn Oanh lắc đầu, cười càng tươi hơn, nói là chưa đủ.
Yến An lại đút cho nàng một miếng, cười khẽ, giọng điệu có chút mập mờ: “Vậy em muốn món quà gì?”
Ôn Oanh dùng đầu ngón tay cuộn cuộn góc áo ngủ của Yến An, chỉ nhìn cô mà không nói gì.
Mặt Yến An dần nóng ran. Cô tự đút cho mình một miếng bánh kem mát lạnh, mơ hồ nói: “Em cởi áo chị ra đi.”
Nghe vậy, mắt Ôn Oanh hơi sáng lên, trong lòng hình như đã đoán được điều gì.
Nàng đưa tay cởi từng chiếc cúc áo ngủ của Yến An. Hiện ra trước mắt là Yến An đang mặc chiếc áo lót ren đen.
Nàng sững lại, ngước nhìn Yến An, như để xác nhận.
Yến An cắn môi, tai đỏ bừng hoàn toàn.
“Ôn Oanh, món quà hôm nay của em chính là chị, em muốn làm gì cũng được.” Cô sẽ hoàn toàn phối hợp.
Nhìn Yến An nói xong còn không dám nhìn mình, Ôn Oanh bật cười, đưa tay ôm Yến An vào lòng.
“Vậy giờ em muốn bóc quà ngay đây.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận