Chương 31
Khi lời nói Trần Diệp vừa xong thì biểu tình của Ninh Tử Mạn cũng không động, trên trán đã rịn mồ hôi. Cô đã sớm biết Uông Lỗi không đáng tin, không ngờ được hắn lại báo cho kẻ phiền toái này. Trần Diệp là thầy dạy mình, Ninh Tử Mạn cũng không ưa cách làm của hắn, nếu nói Ninh Tử Mạn chỉ nghiên cứu vì mưu cầu danh lợi, vậy thì Trần Diệp chính là tên điên.
Hắn từng thực nghiệm trên cơ thể sống, chuyện này Ninh Tử Mạn đã sớm biết đến, tuy đối tượng thí nghiệm đều là tù nhân mang án chung thân, còn không thì là những kẻ bị kết án tử hình. Nhưng nghĩ đến chính mình cũng đã từng nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết của những người đó khi bị đem đi thí nghiệm, da đầu Ninh Tử Mạn như tê dại đi. Trần Diệp hiện tại đang là thầy hướng dẫn về nghiên cứu sinh vật đứng đầu trong nước, nhưng phía sau hắn là những thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, so với thanh danh của hắn còn vang dội hơn.
“Lão sư, thầy nói đùa, cái này chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích, sao có thể xuất hiện ở nhà em được? Em chỉ nói đùa với Uông Lỗi, không ngờ hắn lại nghĩ thật.”
“Hả? thật không? Tử Mạn, thầy luôn nghĩ em là học trò mà thầy tự hào nhất, em sẽ không nói dối với thầy chứ?”
Trần Diệp nói, dùng ngón tay gõ lên bàn, một người mặc tây trang đen đi đến, đem một túi giấy đưa cho Trần Diệp. Thấy hắn không mở ra mà nhìn chằm chằm mình, Ninh Tử Mạn ho khan một tiếng, miễn cưỡng nở nụ cười.
“Lão sư, em không cần phải nói dối với thầy.” Ninh Tử Mạn nói xong, cứ nghĩ Trần Diệp sẽ bỏ qua, lại không ngờ hắn còn cười. Hắn mở túi giấy ra, bên trong là những xấp hình chụp nhà mình, bắt đầu chỉ là bên ngoài, nhưng về sau thì có thể nhìn thấy rõ dáng vẻ của nhân ngư qua lớp cửa kính.
Ảnh dường như là chụp lén từ tối hôm qua, cũng không rõ ràng, cho đến khi tấm hình nhân ngư đem Tả Hi ném ra đống rác. Nhìn những tấm hình này mồ hôi trên mặt Ninh Tử Mạn cũng chảy xuống tới cằm, cô không ngờ Trần Diệp đã sớm có chuẩn bị mà đến, hiển nhiên đã cho người theo dõi mình từ sớm. Xung quanh nhà đã có người theo dõi mình nhưng lại không phát hiện, Ninh Tử Mạn siết chặt tay. Là cô sai rồi, chính cô đã tạo thành đường chệch này, có lẽ sẽ hại nhân ngư.
“Tử Mạn, thầy nghĩ trò trong chốc lát còn chưa biết được mình, không sao, thầy cho trò một ít thời gian, bất quá không nên quá lâu. Bởi vì lão sư ta a… muốn xem thử sinh vật trong cổ tích này hình dạng như thế nào. Trò có ba ngày để suy nghĩ, trong thời gian này, thầy sẽ cho người bảo vệ tốt trò và tiểu thư nhân ngư xinh đẹp kia.”
“Lão sư, thầy nhất định muốn làm như vậy?” Ninh Tử Mạn nhíu chặt mày, cô không muốn nhìn thấy mọi chuyện lại tiếp diễn, như kiểu bảo vệ này bất quá chính là nhốt.
“Tử Mạn, lão sư ta già rồi, hiện tại mọi chuyện thầy làm đều muốn tốt cho trò thôi. Trò còn trẻ, còn đường đi còn rất dài. Thành quả nghiên cứu khoa học, đối với sự nghiệp của trò chính là thành quả vượt bậc của tiến bộ khoa học hiện đại. Thầy cũng không sợ nói cho trò biết, giáo sư nghiên cứu sinh vật cấp quốc gia chính là trò.” Trần Diệp thề hứa chắc chắn, Ninh Tử Mạn nhìn hắn hồi lâu, cũng cười theo đứng dậy.
“Phải… lão sư, thầy nói không sai, em biết nên làm thế nào.”
“Tử Mạn, thầy quả nhiên không nhìn lầm trò. Sự nghiên cứu vĩ đại trước mắt, mọi sinh vật đều là đối tượng thí nghiệm. Tiểu Trương, tiễn Ninh sở trưởng về nhà.”
“Vâng.”
Sau khi nói chuyện Ninh Tử Mạn ra khỏi sở nghiên cứu. Trên đường đi ra ngoài đầu cô vẫn không ngừng rối bời, thậm chí cả đồng nghiệp qua chào hỏi cũng không có phản ứng. Lúc cô tính ra ngoài phòng nghiên cứu, thì có một nữ nhân đi đến, cản trước mặt cô, Ninh Tử Mạn dừng lại, phát hiện mình không biết cô ta, trên người cô ta có đeo thẻ nhân viên, tên hai chữ Trần Phương.
“Có chuyện gì không?” Ninh Tử Mạn thấp giọng hỏi, cô hiện tại rất kém, cái gì cũng không muốn nói, càng không rảnh để nói lí với loại người này.
“Ninh Tử Mạn, cô giả vờ cái gì, cô nói đi, cô giấu Lỗi ca đâu rồi.” Trần Phương ban đầu chỉ muốn nói chuyện thẳng thắn, nhưng thấy hành động của Ninh Tử Mạn coi thường mình, nhất thời tức giận.
Từ sau đêm hôm đó cũng không còn tìm thấy Uông Lỗi nữa, cũng đã hơn nửa tháng không có đến sở nghiên cứu. Chính mình gọi điện hắn cũng không có tiếp máy, cũng không thấy về nhà, cảnh sát đã đến nhà Uông Lỗi lập án. Trần Phương lại không có cách nào cung cấp chứng cứ, dù sao cô cũng không dám nói chuyện mình và Uông Lỗi ra. Nhưng mà… lần cuối thấy Uông Lỗi đi đến chính là nhà Ninh Tử Mạn! Nữ nhân này nhất định đã đem người đi dấu chỗ nào đó, bây giờ lại vờ như không biết!
Thấy Trần Phương vì Uông Lỗi mà đến, Ninhw Tử Mạn vì nóng lòng mà càng thêm sốt ruột, cô lạnh giọng nói câu không biết rồi rời đi. Thấy bóng lưng cô vội vã Trần Phương liền đuổi theo. “Ninh Tử Mạn, cô nhất định đã giấu Lỗi ca, nhất định là cô.!” lời Trần Phương nói vang vào tai Ninh Tử Mạn, nếu như trước kia cô còn thấy khẩn trương, nhưng bây giờ chuyện của Uông Lỗi cũng không còn cách nào cho cô giải thích, mà hắn hiện tại càng để ý đến nhiều hơn, chính là Trần Diệp.
Ngồi trên xe Trần Diệp an bài, quay về nhà. Nơi này cùng lúc rời đi vẫn như vậy, cực kỳ an tĩnh, thấy Tả Hi nằm trên sofa ăn đồ ăn vặt, còn chuẩn bị cả một cái giường nhỏ cho nhân ngư nằm lên. Trên tivi lại phát mấy chương trình mua sắm nhàm chán, nhưng nhân ngư thì lại cảm thấy vô cùng mới mẻ, hoàn toàn bị hấp dẫn. Nhưng khi nghe thấy âm thanh mình trở về, nhân ngư hồi thần, không kịp đợi muốn từ trên cái giường nhỏ bò xuống tìm mình.
“Đừng vội, chị qua đó được rồi, em đừng lộn xộn.” thấy bộ dạng nhân ngư vội vàng, Ninh Tử Mạn tháo giày cao gót đi đến, đem nhân ngư ôm chặt trong lòng. Cô ở trong sở nghiên cứu có chống thế nào thì khi về đến nhà mọi thứ rồi cũng sẽ tan vỡ. Làm sao bây giờ, cô làm sao có thể bảo vệ cho nhân ngư đến cùng đây.
“Tả Hi, mình có chút chuyện muốn nói với bồ, chúng ta nói chuyện một chút đi.” Ninh Tử Mạn chọn một chương trình sức khỏe của mỹ cho nhân ngư xem, còn mình cùng Tả Hi đi lên lầu trên.
“Sắc mặt bồ không ổn lắm.” Tả Hi nhìn thấy sắc mặt Ninh Tử Mạn tái nhợt, lấy một miếng khoai tây chiên đưa cho cô, Ninh Tử Mạn lắc đầu, từ chối đồ đưa đến, quay đầu uống một ly nước lọc.
“Tả Hi, chuyện của Trạm Lam bị Trần Diệp phát hiện, Hắn hiện tại đã cho người đến đây giám sát, mình nên làm gì bây giờ… mới có thể…. mới có thể cho Trạm Lam được bình an vô sự…”
Ninh Tử Mạn nói môi dưới bị cô ngậm đến chảy máu. Nghe được tin này, sắc mặt Tả Hi cũng trầm xuống. Mặc dù cô ở nước ngoài, cũng từng nghe qua Trần Diệp là kẻ như vậy, nếu nhân ngư thật sự bị hắn đem đi… chỉ sợ…
“Ninh, bồ đừng quá lo lắng, cách không phải là không có, chỉ là cần có thời gian. Mình đã liên lạc với bạn bè bên kia, nếu như có thể giúp nhất định sẽ có cách.”
“Tả Hi, bồ nói là…”
“Ừm, tiểu báo từ nhà mình, không hề dễ chọc. Bồ là người muộn tao khó lắm mới tìm được người hợp ý với bồ, mình sẽ không cho bất kì ai cướp đi người bên cạnh bồ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận