Chương 42

Tầng ngầm tràn ngập hương vụ hoan du qua đi, tự nhiên còn có mùi thơm ngát nhàn nhạt. Ninh Tử Mạn mở mắt ra, nhìn ngắm người làm ổ trong ngực mình, nhân ngư còn đang dựa nửa người vào bên người mình, không kiềm chế được lại vuốt ve đầu nàng.
”Trạm Lam, có đói bụng không? Có muốn ăn gì không?” Mặc dù đã qua vài đêm ngủ không ngon giấc, nhưng Ninh Tử Mạn vẫn duy trì nụ cười trước mặt với nhân ngư, cô rời bỏ công việc ở sở nghiên cứu, mỗi ngày chỉ biết ngây người ở dưới tầng ngầm cùng với nhân ngư, Ninh Tử Mạn cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ. Không cần phải mỗi ngày đến sở nghiên cứu tiêu hao hết thời gian, cô và Trạm Lam có thể ở cùng nhau trong khoảng thời gian ít ỏi này, cô cũng không muốn rời xa khoảng thời gian sống chung cùng nhân ngư này.
“Mạn Mạn, sắc mặt chị không được tốt.” nhân ngư hiện tại đã nói chuyện cơ bản tốt, thấy nàng ngẩng đầu nhìn mình, đưa tay vuốt ve khuôn mặt mình, Ninh Tử Mạn lắc đầu nói không có gì.
“Trạm Lam, chị đi lấy một chút thức ăn cho em, em chờ chị một chút.” Ninh Tử Mạn nói, liền xuống giường, cô đến trước tự lạnh dưới tầng ngầm, sau khi mở ra, nhìn các chi được phân chai bên trong đã đông đá.
Đó là một cánh tay nữ nhân, thậm chí trên ngón tay cô ta còn có chiếc nhẫn, nhìn các chi rời rạc cũng không biết làm sao, từng trận buồn nôn lại trào lên. Rõ ràng không có hứng thú gì, nhưng Ninh Tử Mạn lại cảm thấy rất muốn nôn. Cô thống khổ chạy lên lầu, cúi người trước bồn cầu nôn khan, cuối cùng cũng không có gì phun ra được, bởi vì hai ngày nay cô đã chưa ăn bất kỳ thứ gì.
Thật vất vả mới ngừng nôn khan, Ninh Tử Mạn đứng trước gương, hoảng hốt nhìn chính mình. Người bên trong gương, đầu tóc rối bời, mái tóc nâu dài đã trở nên khô rối như cỏ úa. Gò má cô gầy đi lõm xuống, vành mắt thì thâm quầng nặng nhìn như là trang điểm kiểu hun khói. Người trong này khiến cô cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc, Ninh Tử Mạn nhìn hồi lâu lại si ngốc mà cười lên.
Thì ra… mình bây giờ lại có dáng vẻ như quỷ này? có chút đáng sợ, chút độc ác, nếu Trạm Lam không thích mình như vậy, thì mình nên làm gì đây?
Ninh Tử Mạn suy nghĩ, cô tắm rửa diễn trò một chút, ép buộc mình ăn chút đồ nóng gì đó, rồi đơn giản trang điểm một chút, nhìn vào gương phục hồi lại làm chính mình, cô mới từ trên lầu đi xuống. Trong lúc cô đang chuẩn bị xuống tầng ngầm, thì tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Từ trước tới giờ dây thần kinh của Ninh Tử Mạn luôn trong trạng thái căng thẳng khiến cho cô cảnh giác, cô đem súng để trên sofa dấu trong áo khoác, nhìn qua hộp chiếu hình chưông cửa, thấy người đến là một cô gái, cô ta mặc đồng phục cảnh sát, chắc là người của cảnh sát. Ninh Tử Mạn suy nghĩ một hồi, biết tình hình như vậy nếu không mở cửa sẽ càng bị hoài nghi, cô đơn giản liền mở cửa ra.
“Xin chào, xin hỏi là Ninh Tử Mạn tiểu thư sao?”
“Ừm, là tôi, không biết có chuyện gì vậy?” Ninh Tử Mạn không có ý cho người kia đi vào, mà vẫn đứng ở cửa.
“Là như vậy, gần đây xảy ra hai vụ án mất tích, một là Uông Lỗi tiên sinh, một người nữa là Trần Phương. Qua điều tra, hai người kia hình như có liên quan đến cô, cho nên muốn đến hỏi cô một chút, cô có biết đầu mối gì không?”
Nghe nữ cảnh sát nói vậy, Ninh Tử Mạn thầm nghĩ đúng là như vậy, cô lại bày ra nụ cười máy móc, vén tóc lên, mọi cử động tự nhiên không gì sánh được. “Thật ngại quá, tôi cũng không biết hành tung của bọn họ, bởi vì lúc trước chúng tôi đúng là có mâu thuẫn, ở phương diện tình cảm, nhưng tôi đến nửa chừng thì cũng không còn liên quan gì đến bọn họ, hiện tại họ thế nào, tôi cũng không rõ lắm.”
Ninh Tử Mạn biểu hiện quá hoàn mỹ, cho nên nữ cảnh sát cũng không hỏi tiếp nữa, chỉ tùy tiện hỏi vài câu rồi xoay người đi. Thấy cô ta đi xa, Ninh Tử Mạn đóng cửa lại, khoát chặt cửa chính trong nháy mắt, nụ cười của cô trong chớp mắt biến mất, chuyển thành sự căm hận cực độ, thân thể cô không ngừng run rẩy, cuối cùng dựa trên cửa không ngừng thở dốc một hồi, mới từ tư đi xuống tầng ngầm.
Nhân ngư nhìn thấy Ninh Tử Mạn quay về, lo lắng nhìn theo cô, thấy mình cư nhiên còn khiến người ta lo lắng như vậy, Ninh Tử Mạn vội đi đến sờ đầu nàng, đem nàng ôm vào ngực. “Xin lỗi, chị khiến em lo lắng đúng không? chị không, chị đã tìm được chỗ mới, chúng ta tạm thời chuyển đến đó trước, sau đó thông báo cho Tả Hi biết rồi chúng ta cùng đi khỏi đây. Đừng sợ, chị sẽ bảo vệ cho em.” Ninh Tử Mạn nhẹ giọng nói, cô không chịu nổi khi nhân ngư còn bị uy hi//ếp, hay là có bất kỳ ai cướp nàng đi.
“Khi nào dọn đi, hồ nước này…” nhân ngư nghe thấy Ninh Tử Mạn muốn đưa mình đi chỗ khác cách xa nơi này, tò mò hỏi, thấy nàng đưa tay khua mặt nước trong hồ, Ninh Tử Mạn cho là nàng sợ không có chỗ để bơi, vội vàng trấn an nàng.
“Yên tâm, chỗ đó có hồ bơi còn lớn hơn ở đây, hồ nước rất rộng.” Ninh Tử Mạn rất sợ lại khiến nhân ngư người không vừa ý chỗ mới, thì đối phương lại bỏ đi.
“Mạn Mạn, đừng sợ.” nhân ngư thông minh, cũng hiểu được rất nhiều, thấy vẻ mặt Ninh Tử Mạn hoảng loạn, nàng ôm chặt Ninh Tử Mạn, vuốt ve cái đầu cho cô được thoải mái. Ninh Tử Mạn nhắm mắt lại, từ từ hưởng thụ sự vuốt ve của nhân ngư, nhưng mà lúc này, tiếng còi báo động trong phòng cô vang lên tiếng hú chói tai, Ninh Tử Mạn vội vàng đứng dậy từ trong ngực nhân ngư, liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó, liền thấy một luồng ánh sáng lướt qua, Ninh Tử Mạn chỉ nhìn thấy một đám mặc đồ giáp trắng đang đi xuống, mắt tối sầm lại mắt đi tri giác.
Khi rơi vào bóng tối, cô nhìn thấy nhân ngư lo lắng nhìn theo mình, thấy một đám người cầm súng bao vây nhân ngư nàng…
—///—

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 42
Tự Dưỡng Pháp Tắc