Chương 119: Đấu nội bộ

Vì được thêm dầu và rượu mạnh nên ngọn lửa tại chính đường càng lúc càng cháy dữ dội, tiếng r3n r./ỉ nghẹn ngào cũng dần lịm tắt. Nửa canh giờ sau, Tát Châu ra lệnh cho người dập tắt hỏa hoạn ở chính đường. Hắn cùng Lý Bá Lăng đích thân tiến vào kiểm tra đống đổ nát đã sụp đổ quá nửa, nhằm xác nhận sự sống ch3t của Đông Phương Ly và Thẩm Y.
Hất tung một mảng đất đá cháy đen, mùi hôi thối nồng nặc từ bên dưới xộc thẳng vào mũi.
Tát Châu và Lý Bá Lăng không khỏi ngoảnh mặt đi chỗ khác. Mặt mũi những kẻ nằm bên dưới sớm đã biến dạng, đâu còn nhìn ra được ai là ai?
“Ta thấy, không cần phải kiểm tra nữa.” Tát Châu đề nghị.
Lý Bá Lăng lập tức tán thành: “Hết thảy đều nghe theo đại ca.”
Tát Châu thở dài một tiếng đầy cảm khái, nhưng rất nhanh sau đó đã lộ ra vẻ đắc ý. Năm xưa tứ đại thế gia phải liên thủ mới có thể trục xuất Thương Minh Giáo ra khỏi Trung Nguyên, khiến chúng phải co đầu rút cổ ở vùng Bắc Cương hơn trăm năm qua. Nào ngờ lần này bọn chúng quay trở lại, lại bị hai người bọn họ dùng cách này để ngăn cơn sóng dữ. Thật là sảng khoái vô cùng! Từ đây về sau, trong những giai thoại giang hồ chắc chắn không thể thiếu những truyền thuyết anh hùng về hai vị chưởng môn công tử.
Nghĩ đến đây, Tát Châu không kìm được mà cười lớn, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Lý Bá Lăng nhìn hắn đã thêm ba phần phức tạp.
Đột nhiên, từ trong đống đổ nát vang lên một tiếng đá nứt, cả hai đồng loạt nhìn về hướng phát ra âm thanh ——
Tiếng động phát ra từ nửa phần chính đường chưa bị sập. Trong khẩu hỏa khí của Lý Bá Lăng chỉ có một viên hỏa đạn, hiện giờ không còn vũ khí nào để đối kháng với Đông Phương Ly, hắn không khỏi trở nên căng thẳng.
Bang!
Một tiếng động lớn vang lên, chỉ thấy trên phiến đá nứt toác bò ra hàng trăm vệt đỏ như mạng nhện, dường như có thứ gì đó nóng rực đang chực chờ vọt lên từ dưới đất.
Từ trên xuống dưới Thương Minh Giáo đều tu luyện 《Thương Minh Tâm Pháp》 cực âm, tuyệt đối không thể có loại viêm tức như thế này.
Tát Châu vẫn đang cảnh giác, nhưng Lý Bá Lăng đã đoán được người sống sót dưới phiến đá kia là ai. Hắn vung tay ra hiệu cho đám đệ tử lùi lại đừng bắn tên, sau đó nhanh chóng áp sát Tát Châu, trầm giọng nói: “Đại ca đừng hoảng sợ.”
Tát Châu giật mình thấy Lý Bá Lăng áp sát mình, đang định bước tới một bước để giãn khoảng cách phòng bị, một cơn đau thấu xương từ sau lưng truyền tới. Hắn theo bản năng muốn kêu lớn, nhưng lại phát hiện mình chẳng thể thốt ra được nửa chữ.
Khi Lý Bá Lăng áp sát đã chuẩn bị sẵn sàng để điểm á huyệt của hắn.
Lý Bá Lăng ra tay cực nhanh, không chỉ điểm trúng á huyệt mà mũi hỏa khí đâm vào lưng cũng không lệch một ly, đâm thẳng vào ma huyệt của Tát Châu.
Tát Châu chấn động tột độ, nhìn khuôn mặt Lý Bá Lăng với vẻ không thể tin nổi, hắn đau đến mức ngay cả sức để nghiến răng cũng không có.
Giọng Lý Bá Lăng hạ thấp xuống, lời nói chỉ mình Tát Châu có thể nghe thấy: “Món hỏa khí này là tuyệt kỹ mà Nam Cung lão đệ rất đắc ý, bên trong có huyền cơ, một khi nhập thể, nòng sẽ phân nhánh, có thể vặn nát trái tim thành hai mảnh.” Lời vừa dứt, hắn liền khởi động cơ quan, một đòn k3t li/3u mạng sống của Tát Châu.
“Đại ca! Đại ca sao vậy?” Lý Bá Lăng giả bộ kinh hoàng, đỡ lấy Tát Châu rồi ngồi thụp xuống. Trên đống đổ nát vẫn còn tàn khói, lúc nãy hắn quay lưng về phía đám đệ tử, lại đứng rất sát Tát Châu, ra tay nhanh như chớp, dù có chút kỳ quái nhưng chẳng ai nhìn thấy được khoảnh khắc hắn hạ thủ.
Biến cố bất ngờ khiến bảy vị Bồ Tát Tướng may mắn thoát ch3t hoảng loạn xông tới.
“Chưởng môn công tử! Chưởng môn công tử!” Nhóm Bồ Tát Tướng không ngừng gọi tên Tát Châu, nhưng Tát Châu đã tắt thở, không thể trả lời.
Chưởng môn vừa rồi rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh, sao chỉ mới lên xem xét đã đột ngột qua đời?
Nhóm Bồ Tát Tướng ném về phía Lý Bá Lăng những ánh mắt nghi ngờ, Lý Bá Lăng đau buồn nói: “Các ngươi đều là những Bồ Tát Tướng do đại ca dày công bồi dưỡng……” Lời mới nói được một nửa, hắn đột ngột ra tay, hai Bồ Tát Tướng đứng gần nhất chưa kịp phản ứng đã bị hắn bóp nát cổ họng, tử vong ngay tại chỗ.
Năm Bồ Tát Tướng ở xa hơn lập tức đề phòng, nhưng tất cả đã muộn.
Chỉ nghe phía sau vang lên tiếng tên xé gió, bọn họ vội vàng quay người đón đỡ thì sát chiêu của Lý Bá Lăng đã tới. Bị đánh từ cả hai phía, bọn họ tuyệt đối không có cơ hội sống sót.
Võ công của Lý Bá Lăng vốn dĩ đã cao hơn bọn họ rất nhiều, cộng thêm đám đệ tử hắn mang lên Khước Tà Đường đều là tâm phúc nhiều năm, chỉ cần một ánh mắt là bọn chúng hiểu chưởng môn công tử muốn gì.
Dọn dẹp xong bảy Bồ Tát Tướng này, những đệ tử Thiên Phật Môn còn lại dĩ nhiên cũng không sống nổi.
Một trận ác chiến vừa dứt, cuộc th/.ảm s/.át lại bắt đầu.
Lý Bá Lăng lạnh lùng nhìn đám tâm phúc đuổi tận gi3t tuyệt đệ tử Thiên Phật Môn, sau đó quay đầu nhìn về phía phiến đá nãy giờ không có động tĩnh. Hắn vẫy tay ra hiệu cho đệ tử lại gần, cùng nhau hợp lực nhấc phiến đá ra.
Hơn mười người tốn không ít sức lực mới dời được phiến đá, lộ ra lối vào mật thất đã sập mất một nửa.
Nhờ ánh sáng chiếu vào, mấy người nhìn thấy một cô nương y phục đẫm máu đang nằm gục ở cửa mật đạo, chính là Thẩm Y. Nghĩ lại khoảnh khắc mái điện sụp xuống, Thẩm Y đã lao ngược vào mật thất sau bức 《Chung Quỳ Trảm Quỷ Đồ》 để tránh những xà ngang gạch ngói rơi xuống. Không ngờ lửa lớn ập tới, nàng chỉ còn cách hạ vách đá xuống để tránh lửa, nhờ vậy mới giữ được tính mạng. Ngặt nỗi lửa quá lớn, vách đá bị nung nóng đến nứt vỡ sụp đổ, mật thất này cũng sập mất một nửa, hoàn toàn giam Thẩm Y ở bên trong.
May mắn là nội tức của nàng thâm hậu, chắc hẳn đã dốc sức đấm vào vách đá mật thất để tìm đường sống, dẫn đến nội tức tiêu hao quá mức nên mới đột ngột ngất đi, hôn mê tại chỗ.
Một tên đệ tử đột nhiên giơ kiếm, định đâm vào lưng Thẩm Y, nhưng bị Lý Bá Lăng kịp thời ngăn lại.
“Không gi3t được.” Lý Bá Lăng bước tới, đặt tay lên mạch cổ của Thẩm Y, xác nhận nàng vẫn còn một hơi tàn, liền nghiêm mặt nói: “Bế nàng ta ra trước đã.”
Tên đệ tử không hiểu hỏi: “Nhưng nàng ta là người của Thiên Phật Môn.”
“Nàng ta chắc hẳn không biết gì cả, ta cũng cần một người Thiên Phật Môn còn sống để giúp ta nói lời công đạo.” Lý Bá Lăng nói tới đây là dừng, ai nấy đều đã hiểu ý.
Tuy nhiên đó chỉ là một trong các nguyên nhân, điều mấu chốt nhất chính là Thẩm Y đang mang trong mình tuyệt học. Trên đời này chỉ có Thẩm Y biết bí mật của Xích Bì Quyển, thậm chí nàng còn biết toàn văn của 《Âm Thực Quyết》. Hiện giờ nàng chính là một cuốn bí tịch sống, quan trọng hơn bất cứ ai.
“Sau khi trở về, biết phải nói thế nào chưa?” Đợi đệ tử bế Thẩm Y ra khỏi đống đổ nát, Lý Bá Lăng đột nhiên nghiêm giọng dò hỏi hơn hai mươi tên đệ tử Tứ Hải Bang còn sót lại.
Bọn chúng sao lại không biết phải nói thế nào?
“Công tử Tát Châu không cẩn thận trúng phải ám toán của yêu nhân Thương Minh Giáo, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng rồi hy sinh.”
Lý Bá Lăng rất hài lòng với đáp án này: “Còn đám đệ tử Thiên Phật Môn khác thì sao?”
“Vì binh chia hai đường đánh lên Khước Tà Đường, chúng ta gặp phải phục kích trước, đã bắn pháo cứu viện nên chậm một bước mới tới được chính đường. Lúc tới nơi thì mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi.”
Lý Bá Lăng rất thích cái đầu của tên đệ tử này, hắn cười lớn vỗ vai tên đó, lại hỏi thêm: “Vậy vi sư đã làm những gì?”
Tên đệ tử không cần suy nghĩ nhiều, khom lưng nói: “Chưởng môn công tử đã đại chiến với ma đầu Thương Minh Giáo ba trăm hiệp, cuối cùng chém rơi đầu ma đầu dưới kiếm.” Nói xong, hắn lại cung kính hướng về Lý Bá Lăng ôm quyền bái: “Ngài là vị anh hùng vĩ đại nhất trong trăm năm qua, cũng là bậc tông sư khiến người ta khâm phục nhất giang hồ Đại Dận!”
Lý Bá Lăng cười vang sảng khoái, hắn dường như rất hưởng thụ những lời nịnh nọt của tên đệ tử này.
Giờ đây Tát Châu đã ch3t, các Bồ Tát Tướng của Thiên Phật Môn đều bỏ mạng tại đây, thực lực của Thiên Phật Môn giảm sút nghiêm trọng. Chỉ với một mình đường chủ Niêm Hoa Đường là Đàn Vũ thì căn bản không làm nên trò trống gì. Từ nay về sau, giang hồ Đại Dận sẽ là thiên hạ của một mình Tứ Hải Bang, hắn chính là vị tông sư vĩ đại nhất giang hồ này!
Công trạng tiêu diệt Thương Minh Giáo là của hắn, đã là đại tông sư, thì không được để lại bất kỳ vết nhơ nào, cho nên……
“Đặt Thẩm Y xuống trước, các ngươi lại đây cả đi, nghe vi sư dặn dò thêm vài câu.” Lý Bá Lăng ra hiệu cho hơn hai mươi tên đệ tử vây lại.
Đám đệ tử rất nghe lời hắn, lập tức vây quanh.
Nét mặt Lý Bá Lăng vẫn ôn hòa, nhưng cực nhanh đã cướp lấy thanh trường kiếm của tên đệ tử gần nhất, một vòi máu lập tức phun ra từ cổ họng của tên kia.
“Chưởng môn công tử, ngài……”
“Ta chỉ tin người ch3t.”
Lý Bá Lăng quyết không để sự thật ngày hôm nay bị rò rỉ ra ngoài, cho nên hơn hai mươi tên đệ tử này cũng không được phép sống sót. Dù lúc nãy tên đệ tử kia khiến hắn rất vui, nhưng vui thì vui, thứ hắn cầu chỉ là hai chữ “an tâm”.
Đối phó với đám đệ tử này rõ ràng là không tốn chút sức lực. Hắn cố tình không dùng một chiêu Hải Long Kiếm Pháp nào, mà toàn dùng những chiêu chém gi3t của hạng mãng phu giang hồ, nhất định sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến mình.
Sau khi chém sạch đám đệ tử này, hắn từng bước từng bước kiểm tra từng tử huyệt một, xác nhận không ai có thể sống sót, hắn mới đi tới bên th.i th3 Tát Châu, vung kiếm để lại trên người Tát Châu hơn mười vết chém đẫm máu. Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở khẩu hỏa khí vấy máu bên cạnh, đây chính là hung khí gi3t Tát Châu, dĩ nhiên không nên để lại trên đời.
Chỉ thấy hắn dùng mũi kiếm tì lên hung khí, bất chợt vận nội kình chấn động một cái, khẩu hỏa khí dưới kình lực của hắn lập tức vỡ tan thành nhiều mảnh, không tài nào ráp lại được.
Hắn lại tuần tra một lượt th.i th3 đệ tử Thiên Phật Môn, xác nhận người ở đây đều đã ch3t, lúc này mới vứt thanh trường kiếm đẫm máu trong tay đi, đi tới bên cạnh Thẩm Y, bế nàng lên.
Lý Bá Lăng nhìn dáng vẻ vẫn đang hôn mê của Thẩm Y, cô nương này rất hiếm khi cười, khi không cười thực sự giống như một pho tượng Bạch Ngọc Quan Âm, khiến người ta cảm thấy xa cách một cách kỳ lạ. Một cô nương như thế, chẳng có lấy nửa phần phong tình, thật là nhạt nhẽo vô vị, cũng chỉ có tiểu tử kia nhà hắn mới để mắt tới.
Hắn bế Thẩm Y chậm rãi rời đi, hoàn toàn không nhận ra lúc này mí mắt của Thẩm Y khẽ động đậy.
Trận đại chiến chính tà này cuối cùng cũng hạ màn, kết cục là điều mà mọi người đều mong đợi. Tà không thắng chính. Thế nhưng các môn phái giang hồ cũng tổn thất trầm trọng, e là phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy chục năm mới có thể khôi phục lại thời kỳ hưng thịnh của tứ đại thế gia năm xưa.
Lý Bá Lăng từ đây danh tiếng lừng lẫy giang hồ, trở thành vị đại tông sư được thiên hạ ngưỡng vọng. Tứ Hải Bang cũng vọt lên trở thành đệ nhất đại bang, hậu bối trong giang hồ không ai không hướng về Tứ Hải Bang, đều lấy việc được bái nhập Tứ Hải Bang làm vinh dự.
Triều đình phái người đến phế tích Khước Tà Đường giúp thu dọn th.i th3 những đệ tử tử trận, tận mắt chứng kiến cảnh tượng thảm khốc tại hiện trường mới biết trận chiến này kinh tâm động phách đến nhường nào. Sau này, các tiên sinh kể chuyện ở các quán trà đã thêm mắm dặm muối, biến trận chiến này thành nhiều hồi truyền kỳ. Có người nói Tát Châu anh dũng đấu với ma đầu, đỡ lấy mấy chục đao bi tráng thế nào, có người nói bộ Hải Long Kiếm Pháp của Lý Bá Lăng sắc bén ra sao, cũng có người kể về Kim Liên Thánh Nữ dẫn đầu đệ tử Thiên Phật Môn vượt ba cửa ải dũng mãnh nhường nào, thậm chí có người còn miêu tả Đông Phương Ly như một con cương thi ăn thịt người.
Trong khoảng thời gian ngắn, giang hồ xôn xao bàn tán đủ điều, nhộn nhịp hơn hẳn trước kia.
Thiên Tử cảm kích trước việc người trong giang hồ xoay chuyển tình thế, đã hạ chỉ khen thưởng Thiên Phật Môn và Tứ Hải Bang. Đối với Thiên Phật Môn mà nói, những khen thưởng này căn bản không đổi lại được tính mạng của chưởng môn công tử và các đệ tử đã khuất. Đàn Vũ nhận mệnh trong lúc lâm nguy, trở thành tân nhiệm chưởng môn Thiên Phật Môn, từ từ chấn chỉnh lại môn phái. Dù nàng ta không mấy thích Thẩm Y, nhưng cũng buộc phải triệu hồi Thẩm Y về giúp trấn giữ Thiên Phật Môn, ổn định đại cục. Dù sao Kim Liên Thánh Nữ cũng đã thành danh sau một trận chiến, lúc này Đàn Vũ chỉ có thể bám chặt lấy Thẩm Y.
Lý Bá Lăng biết Đàn Vũ đang tính toán điều gì, nhưng hắn căn bản không để Đàn Vũ vào mắt. Thẩm Y có về hay không cũng chẳng hề hấn gì, hiện tại rắc rối nhất chính là làm sao dọn sạch hòn đá cản đường Vệ Tạ kia đây?
Mọi người đều biết Tạ công tử và Lý Tuần đều thích Thẩm Y. Tạ công tử đột nhiên gặp chuyện, Lý Tuần là kẻ đáng nghi nhất. Hơn nữa thị vệ triều đình vẫn luôn ở gần bảo vệ Tạ công tử, nếu động vào hắn tất sẽ kinh động đến triều đình, một khi chuyện làm ầm lên sẽ không tốt cho danh tiếng của Tứ Hải Bang. Tạ công tử này cũng thật là, xử sự bát diện linh lung, chẳng hề kết oán với bất kỳ người giang hồ nào.
Lý Bá Lăng nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng thấy hóc búa, chỉ đành vừa kiên nhẫn chờ Lý Tuần dưỡng thương chân, vừa khổ sở suy tính xem làm cách nào để tống khứ Vệ Tạ một cách êm đẹp.
_____
Chú giải
Á huyệt: điểm trúng huyệt làm tắt tiếng.
Ma huyệt: điểm trúng huyệt gây tê liệt, mất sức.
Bát diện linh lung: tám mặt sáng sủa, được sử dụng để mô tả một người đối xử với mọi người rất khôn khéo, tinh tế.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 119: Đấu nội bộ
Xuân Đình Tuyết