Chương 24
“…Uổng công áy náy nửa đời
Khác gì một giấc mộng dài thâu canh
Ầm ầm như sắp đổ đình
Chập chờn như ngọn đèn xanh cạn dầu
Vừa vui vẻ đã âu sầu
Đời người biến đổi biết đâu mà lường.”(*)
Tiết Mỹ nhân trải qua muôn vàn đau đớn khổ sở, hao tổn cả một đêm trời, mới sinh hạ được một công chúa.
Cảm xúc đang đà dâng cao của Cao Thái hậu bỗng chốc chững lại, rớt xuống, đến mức hoàn toàn không còn tâm trí nào nghe tiếp nửa câu sau của cung nhân: Tiết Mỹ nhân sau khi sinh hạ công chúa đã có dấu hiệu băng huyết, mặc dù thái y đã dùng nhân sâm lâu năm để gắng giữ hơi tàn nhưng e rằng cũng chẳng thể kéo dài thêm được bao lâu.
Chân Nhược Y nghe thấy câu ấy, rùng mình.
Trong khi ấy Cao Thái hậu chỉ hất tay Triệu tiệp dư đang đỡ lấy cánh tay mình ra, không khỏi giận cá chém thớt:
— Cô nói năng chắc chắn lắm kia mà, đinh ninh là một Hoàng tử, sao cuối cùng lại thành một Công chúa!
Lời này quả thực quá đỗi thẳng thừng và máu lạnh, ngay cả các cung nhân đứng hầu bên cạnh cũng không nỡ nghe tiếp nữa: Ấy mà đây lại là lời một Hoàng Thái hậu cất lên hay sao? Có bảo rằng đấy là một người đàn bà thô thiển cũng chẳng phải quá lời. Nhưng trớ trêu và quái gở thay, bà ta lại đích thị là mẫu thân ruột thịt của Thiên tử, là người phụ nữ tôn quý chỉ sau Chu Thái hậu trên cõi đời này. Thậm chí, có lẽ Chu Thái hậu cũng chỉ là đang giữ lấy một danh phận mà thôi, cũng do cổ kim muôn đời trị quốc bằng chữ Hiếu. Tôn quý nhất đẳng thiên hạ như Thiên tử cũng phải nhất nhất vâng lời Đích mẫu mang ân sâu nặng nghĩa này, nhưng ai biết được trong lòng Thiên tử, phải chăng người phụ nữ quê mùa thô thiển đã sinh ra hắn vẫn luôn quan trọng hơn?
Bởi vậy, đối diện với cơn giận của Cao Thái hậu, Triệu Tiệp dư không dám trốn tránh.
Nàng chỉ biết cúi đầu và vùi sâu mặt mình xuống, tránh cho nước bọt của Cao Thái hậu văng tung tóe lên mặt mình.
Hà cớ phải như vậy? Dù là con gái cũng đáng để vui mừng cơ mà? Cao Thái lo hậu cũng đâu phải là chưa từng nuôi cháu gái, thái độ của bà ta cay nghiệt một cách thái quá như vậy một phần là do cuộc tranh cãi với Tiết Hoàng hậu ban nãy, giờ đây cảm thấy mất hết thể diện.
Nhưng kẻ thủ ác khiến bà ta mất hết thể diện thì dường như không hề bận tâm đến chuyện này. Tiết Uyển Anh nghe cung nhân truyền lời, thoát ra khỏi bàn tay ấm áp vững vàng của Chân Nhược Y, quay gót vén rèm bước thẳng vào phòng sinh.
Cao Thái hậu giận dữ vô cùng, mạnh tay day day thái dương một hồi lâu rồi chỉ vào bóng lưng Tiết Uyển Anh mà hậm hực nói với Triệu tiệp dư và Chân Nhược Y:
— Ta đã biết ngay cái vẻ hiền đức thường ngày của nó toàn là giả dối! Lát nữa con ta đến, mấy người các ngươi nhất định phải làm chứng cho ta…
Vốn là sau một lát do dự, Chân Nhược Y vẫn quyết định sẽ đi theo Tiết Hoàng hậu vào bên trong, chợt nghe thấy lời Cao Thái hậu nói, bước chân cũng chậm lại. Nàng đứng im, ngẩng đầu lên nhìn vệt trắng của hừng đông đang dần lộ ra nơi chân trời, dẫu đêm đã tan mà sự bồn chồn bất an trong lòng vẫn cứ chẳng hề vơi. Lờ mờ, hình như nàng như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong phòng sinh nặng một mùi máu tanh nồng nặc. Tiết Linh Quân nằm trên giường, trán buộc một cái khăn vải trắng. Một chút da thịt khó khăn lắm mới bồi bổ được trong thai kỳ dường như cũng đã bay biến hết, hao mòn hết cả nguyên khí vì một cơn vượt cạn đêm nay. Một cơn gió thổi qua, ngọn đèn dầu đầu giường chập chờn trong ảo ảnh sáng tối, giữa luồng sáng yếu ớt ấy Tiết Uyển Anh nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung và tái mét của Tiết Linh Quân đã ướt đẫm trong mồ hôi và nước mắt.
Nàng bước tới gần, dù trong lòng có ngàn lời trách móc và vạn điều mắng mỏ, rốt cuộc cũng không còn bất cứ nghĩa lí gì trong lúc này.
Có lẽ Phó mẫu đã nói đúng, nàng quá yếu lòng, còn họ lại quá nhiều toan tính.
Tiết Uyển Anh nghĩ, rõ ràng là mình đã nói với Tiết Linh Quân rõ ràng từ lâu rồi, rằng nàng sẽ không có bất kì ý định gì với đứa trẻ này. Vì lo sợ người tâm phúc bên cạnh ngoài mặt vâng lời mà trong lòng làm trái, che giấu ý chủ và không truyền đạt trung thực với Tiết Linh Quân, nàng thậm chí còn đích thân tận miệng nói rồi kia mà?
Nhưng Tiết Linh Quân không tin nàng.
Tiết Uyển Anh thở dài mà hơi vẫn cứ như mắc nghẹn trong lồng ngực, nắm lấy tay Tiết Linh Quân. Bàn tay lạnh buốt, không một chút hơi ấm; thứ duy nhất có hơi ấm trên thân thể nàng bây giờ chỉ có giọt lệ nóng hổi chảy dài nơi khóe mắt mà thôi.
Môi nàng tím lại, mấp máy gì đó, Tiết Uyển Anh cúi người xuống thật gần bên miệng nàng, bấy giờ mới nghe thấy nàng nói:
— Cho ta được nhìn con một chút…
Đứa trẻ sơ sinh đã được vú nuôi lau rửa sơ qua rồi bế đến trước mặt Tiết Linh Quân. Khi ấy nàng nằm nghiêng ở trên giường, chực đưa tay ra muốn chạm vào khuôn mặt con gái, nhưng rốt cuộc là không còn chút sức lực nào nữa.
— A tỷ…
Giọng nàng thật khẽ và thật nhẹ, tựa như một cánh lông vũ chốc lát sẽ bị gió dữ cuốn đi. Bao nhiêu cái thông minh và sắc sảo, toan tính và nghi kị trong ngày thường, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời lại bị phai lạt đi hết cả, làm cho con người ta trở nên trống rỗng một cách lạ kỳ.
Lòng Tiết Uyển Anh đau đớn tột cùng, đứng lặng trước giường, miệng cứ mở ra mà không thể thốt được một lời nào. Tiết Linh Quân lại với tay về phía nàng, đợi đến khi Tiết Uyển Anh lần nữa cong lưng cúi sát người xuống, thì mới thều thào được một câu:
— Xin lỗi a tỷ, sau này… ta nhất định sẽ nghe lời người.
Và lại gắng thêm được một câu nữa:
— Cẩn thận với Cao Thục phi… Trong lò hương… có thứ lạ.
Ấy là hai câu nói cuối cùng trong cuộc đời Tiết Linh Quân. Dường như cảm nhận được sự ra đi mãi mãi của mẹ, bé gái trong lòng vú nuôi đột nhiên khóc ré lên.
Cũng chính vào lúc ấy, ngoài sân cũng vang lên tiếng thông truyền:
— Bệ hạ đến!
Chân Nhược Y nghe thấy, biết Ngự giá của Thiên tử đã đến điện Cam Lộ, đầu tiên là nhíu mày, sau đó lập tức hỏi nội thị đến truyền lời một câu:
— Đêm rồi Bệ hạ nghỉ ở đâu?
Nội thị biết cái danh đắc sủng của Chân Nhược Y, vậy là có ý nói lời lấy lòng nàng, nhưng đang định mở lời thì đã quá muộn. Thiên tử gạt bỏ nghi trượng, đi thẳng vào điện Cam Lộ, bên cạnh còn có Cao Thục phi không hề son phấn, sắc mặt trắng bệch.
Tất cả mọi sự khó hiểu, trong một khoảnh khắc này đều đã được giải thích.
Chân Nhược Y bước về phía Thiên tử và Cao Thục phi.
Nhưng không ngờ Cao Thái hậu lại nhanh hơn nàng gấp bội, vừa thấy con trai đến đã chạy ào tới, khóc lóc ngay tức thì:
— Ôi… con trai của ta ơi! Cuối cùng con cũng đến rồi, con không biết Tiết Uyển Anh kia, nó…
— Làm sao?
Thiên tử lại không hề bực dọc và phẫn nộ với Tiết Uyển Anh, cũng không sốt sắng bênh vực an ủi mẹ như Cao Thái hậu vẫn tưởng tượng. Thay vào đó, hắn giằng vạt áo ra, vuốt phẳng vạt áo bị bà ra kéo nhăn rồi mới hững hờ hỏi một câu này.
Trong khoảnh khắc đó, Chân Nhược Y đã một nụ cười đầy ý nhị sâu xa loé lên ở trên mặt Cao Thục phi.
Thầm nghĩ: Phật khẩu xà tâm, bốn chữ này quả nhiên không sai một chút nào.
Chỉ là, tính toán của Cao Thục phi, đêm nay chắc chắn đã thất bại mất một nửa.
Và nửa phần còn lại kia…
Cao Thái hậu thấy con trai có thái độ hững hờ lạnh nhạt như thế, trong lòng vừa giận vừa lo, lại càng thực không hiểu Tiết Uyển Anh có điểm tốt nào đáng để con trai mình nể nang coi trọng đến thế. Người đời đều nói Tiết Uyển Anh hiền huệ độ lượng, nhưng chính bà ta biết tỏng nàng dâu này của mình không hề lương thiện dịu dàng như vẻ bề ngoài. Cao Thái hậu thấy tất cả đều ngu ngốc cả, chỉ mình mới thấu được cô ta, biết sự mềm mỏng và dịu hiền của Tiết Uyển Anh chỉ là lớp da mặc bên ngoài chứ không ngấm vào trong xương tủy.
Quan trọng nhất là, chính tai bà ta đã nghe cháu gái nói rằng kể từ sau khi Tiết Uyển Anh hạ sinh Thái tử thì không để Thiên tử ngủ lại ở Lệ Chính điện bao giờ. Trên đời này há lại có cái lý đó ư! Nhưng chính con trai bà ta lại bao che cho người phụ nữ đó. Cao Thái hậu càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng bực, cảm thấy Thiên tử cũng chẳng khác gì những đứa con trai ngoài dân gian kia, có vợ là quên mẹ. Bực quá, bà ta quẳng đi hết mọi chuyện về Tiết Mỹ nhân và về công chúa nhỏ mới chào đời, chỉ toàn tâm toàn ý kể tội Tiết Uyển Anh với Thiên tử.
— Ta sinh con ra là vào ngày đông tháng rét, cha con không ưa ta, cũng không coi trọng con, cung nhân kẻ nào kẻ nấy thượng đội hạ đạp, thậm chí ngay cả than sưởi cũng không cấp đủ. Ta không còn cách nào khác để sưởi ấm, chỉ có thể ôm chặt con trong lòng! Sau này Hoàng hậu muốn đưa con đến điện Lệ Chính, ta ngàn lần muôn lần không nỡ nhưng vẫn để con đi làm con trai bà ta, cũng chỉ vì ta không muốn cản trở tiền đồ của con.
Những lời này, từ nhỏ đến lớn Thiên tử đã nghe vô số lần, dần dần, sự xót xa và biết ơn dần dần thay mùi đổi vị và biến thành sự mất kiên nhẫn và miễn cưỡng của hiện tại. Cung nhân không dám rình mò nghe ngóng chuyện nhà Thiên tử, bấy giờ đều biết ý lùi đi thật xa; mà Cao Thục phi bị cô mẫu níu chặt tay áo thì cũng đâm ra mơ hồ khó hiểu.
Chân Nhược Y đứng bên cạnh quan sát vở kịch lố lăng này, không khỏi thầm nghĩ trong lòng, bụng dạ khoái trá: Trong số rất nhiều thứ tử của Tiên đế, Chu Thái hậu ấy thế mà lại chọn Thiên tử, rõ là một Hoàng tự không hề có gì xuất chúng vượt bậc, cũng chẳng đặc biệt nổi trội ở bất kỳ phương diện nào. Như thế, phải chăng chính là vì coi trọng hắn ở cái tính khiêm cung nhún nhường, và biết đằng ngoại hắn thân cô thế cô, không chí tiến thủ, cả đời không thể gây ra sóng gió cho ba dòng họ nhà Thế tộc?
Có một người mẹ tục tằn xuẩn ngốc như vậy, Thiên tử sao có thể không yêu, không thích Tiết Hoàng hậu chứ?
Cao Thái hậu càng oái oăm, càng vô lý, Thiên tử càng yêu thích cái cao quý, sự chuẩn mực của Tiết Hoàng hậu.
Như bây giờ, Thiên tử bắt đầu thấy phiền phức và chán ghét tiếng khóc lóc kể lể của bà mẹ đẻ, lại vì mất thể diện trước hạ nhân mà bỗng cảm thấy vô cùng bực dọc. Hắn nghiến răng, bật ra một câu nói sẵng:
— Người đâu có phải vì tiền đồ của trẫm! Đấy là vì tiền đồ của chính Người, vì tiền đồ của nhà họ Cao!
Lời này vừa thốt ra, Cao Thái hậu đột nhiên ngừng khóc ngay, im bặt hẳn, ngẩng lên nhìn Thiên tử một cái rồi quay mặt đi.
Nói xong, Thiên tử cũng có chút hối hận, nhưng nhất thời không biết phải nói gì để cứu vãn, đành chắp tay sau lưng rồi bước nhanh về phía cửa phòng sinh chứ không lôi thôi làm gì nữa.
Chân Nhược Y cười khẩy trong lòng: Có những lời, dù là sự thật đấy, cũng không thể nói ra được.
Nàng lại liếc nhìn Cao Thục phi một cái, càng nhìn càng thấy nụ cười thản nhiên hờ hững treo trên mặt nàng ta thật rẻ mạt và chướng mắt làm sao.
Tiết Mỹ nhân mất mạng, công chúa nhỏ vừa mới chào đời đã mất mẹ. Thiên tử nghe được tin này từ lời tâu đầy kinh hoàng hoảng hốt của cung nhân, quả nhiên là Thiên tử có bản lĩnh khác người bình thường, nghe xong cũng chỉ tiếc nuối trong chốc lát mà thôi.
Đúng thực là hắn cũng yêu thích Tiết Linh Quân, chỉ là sự yêu thích ấy tầm thường lắm. Đại khái, hắn yêu thích mọi mỹ nhân trên đời như nhau, nhưng trên đời nhiều mỹ nhân như thế, mất đi mỹ nhân này thì vẫn còn có mỹ nhân khác, có gì đáng để hao tâm tổn sức mà buồn đau thương cảm? Vì thế, nghe lời tâu tin dữ đó, Thiên tử cũng chỉ “Ồ” một tiếng, rồi nói: Thật đáng tiếc.
Lại hỏi:
— Hoàng hậu đâu?
Cung nhân nói Tiết Hoàng hậu đau buồn khôn xiết, không thiết điều gì, vẫn chưa hề bước ra khỏi phòng sinh.
Thiên tử nhíu mày:
— Phòng sinh vốn đã nhiều m/.áu m3 lại còn có cả người ch3t, nơi ấy xui rủi lắm, ở đấy mãi thật không nên. Gọi Hoàng hậu ra đây gặp Trẫm.
Thiên tử đứng ngoài đợi, chân nhất quyết không tiến lại gần thêm nửa bước.
Một người phụ nữ vì sinh con cho ngươi mà ch3t, ch3t rồi cũng không đáng để ngươi nhìn mặt lần cuối hay sao?
Chân Nhược Y cắn răng để ngăn mình bật ra câu chất vấn, thấy lạnh cả sống lưng, đồng thời lại tự nhủ trong lòng: Đây chính là gia đình đế vương, đây chính là thói thường ở đời, đây chính là đàn ông.
Có đáng để đánh đổi không?
Không đợi cho cung nhân kịp ngăn cản, Chân Nhược Y đã bước thẳng vào phòng sinh.
Trong ấy, cuối cùng bàn tay Tiết Linh Quân cũng lạnh buốt hoàn toàn. Tiết Uyển Anh nhìn khuôn mặt trắng bệch như sáp, tiều tuỵ và vô hồn của người em họ tuổi đời còn rất trẻ này, đầu óc nàng trống rỗng mông lung. Mông lung quá, thần trí bỗng trôi ngược về một đêm hè của tám năm trước.
Khi đó, Thiên tử vẫn là Thái tử, cả gia đình họ còn sống ở điện Võ Đức.
Tiết Uyển Anh vừa hạ sinh con trai, ngay sao đó con gái nhà họ Lục cũng sinh được tiểu Hoàng tử. Bấy giờ, tình cảnh ấy thực ra không làm Tiết Uyển Anh cảm thấy quá bất ngờ. Từ khi Hoàng đế ban con gái nhà họ Lục cho Đông Cung, Tiết Uyển Anh đã dự đoán trước được rồi một ngày sẽ có tình cảnh này.
Than ôi. Tranh đấu đi, tốt nhất là tranh đấu đến sống ch3t, tốt nhất là giằng xé đến kiệt quệ, tốt nhất là ba nhà Tiết, Chu, Lục hãy trở mặt thành thù, như nước với lửa. Khi xưa Tiết Uyển Anh đã nghĩ thế, rồi đã bao lần thầm đoán mò ý nghĩ trong lòng những bậc trưởng thượng trưởng bối kia, vừa đoán vừa cười mấy tiếng châm chọc lạnh lùng.
Nhưng chuyện phu quân nàng sủng hạnh Nạp Châu vẫn khiến Tiết Uyển Anh cảm thấy bực bội, khó vui.
Bởi lẽ, nàng hiểu Nạp Châu, biết cô ấy đã có hôn ước ở bên ngoài, đấy chắc chắn không phải là tự nguyện.
Nàng hỏi Nạp Châu xem Nạp Châu nghĩ gì, thấy gì. Nạp Châu nói, thấy mình có lỗi với Tiết Uyển Anh.
Rồi Tiết Uyển Anh đôi khi lại băn khoăn tự hỏi có phải vì mình sinh ra đã ở trong nhung lụa nên không biết được nỗi đau khổ chốn nhân gian; hay là do người đời vì phú quý và danh lợi mà có thể làm ngơ tất cả mọi bi thương, nhắm mắt trước cảnh khổ; và lại vì nỗi khổ của riêng mình mà gạt bỏ hết chữ đức, chữ tình?
Bấy giờ, Nạp Châu sống ở hậu viện của điện Võ Đức. Tiết Uyển Anh đương nhiên không làm khó nàng ta bao giờ, nhưng kể từ ấy hai người cũng không còn thân thiết gần gũi như xưa nữa, chỉ đối xử với nhau theo đúng phép tắc mà thôi.
Cho đến tám tháng sau, Nạp Châu sinh khó, một xác hai mạng. Trong điện Võ Đức kháo ầm lên một tin đồn chẳng ai rõ thực hư: Thái tử phi không dung thứ cho nô tỳ phản chủ, thẳng tay quyết tuyệt, trừ khử luôn cả đứa trẻ sơ sinh.
—— Hết chương 24 ——
(*) Thông Minh Luỵ – Tào Tuyết Cần (Thanh)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận