Chương 26

Thiên tử buông lời ấy xong liền im bặt.
Mắt hắn cũng rời khỏi đứa trẻ trên tay Chân Nhược Y, giờ cứ luôn đăm đăm nhìn Tiết Uyển Anh, dường như đang mong chờ nàng nói điều gì đó về chuyện này. Nhưng Tiết Uyển Anh chỉ giữ sự im lặng tuyệt đối, để cho cuối cùng Thiên tử cũng nổi giận, chắp tay sau lưng đứng như trời trồng giữa đại điện mà cả người tỏa ra một luồng khí âm u.
Giữa căn phòng im phăng phắc, Cao Thái hậu cũng quắc mắt nhìn Tiết Uyển Anh mà nghẹn lời không nói năng gì, hừ một tiếng rồi cũng chẳng màng đến con trai, hùng hổ kéo Cao Thục phi đứng dậy rồi đi thẳng lên kiệu, về hướng điện Hoằng Huy.
Cao Thái hậu và Cao Thục phi đi rồi, Thiên tử bước đến trước mặt Tiết Uyển Anh, một bàn tay đặt lên vai nàng. Chân Nhược Y bị hành động ấy làm cho giật mình, đang ôm Công chúa nhỏ mà cũng toan bước lên theo, lại bị tiếng quát trầm trầm của Thiên tử ngăn lại:
— Tất cả lui xuống! Trẫm có lời muốn nói với Hoàng hậu.
Tiết Uyển Anh cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn phu quân mình một cái, nhưng một thoáng lại rũ mắt. Bàn tay nàng từ tốn vuốt phẳng vạt váy nhăn nhúm, giọng nói nhẹ như mây trôi, nom điệu bộ và sắc thái như thể cái bạt tai vừa rồi chỉ tồn tại trong sự tưởng tượng hoang đường nhất của mọi người:
— Bệ hạ có điều gì dạy bảo?
Trong chớp mắt, tất cả những lời bị dồn nén nơi cổ họng bị nghẹn lại. Thiên tử thấy quẫn bách, lại thấy thất vọng, đi đi lại lại mấy vòng trong đại điện, rồi quay lưng nhìn thê tử, giọng nói cuối cùng cũng không giấu được sự bực dọc:
— Tiết Uyển Anh! Bấy lâu nay Trẫm đối xử với nàng còn chưa đủ tốt sao?
Khi nàng cười nói thì đeo mặt nạ lụa, khi nàng im lặng thì tua tủa gai góc, dù thế nào đi nữa, cái bản chất của nàng vẫn là thứ gì sâu xa quá, và con người thật của nàng cũng vẫn luôn là cái không thể xích lại gần. Nhận thức được điều này cũng khiến Thiên tử cảm thấy phẫn nộ, còn thêm cả sự xấu hổ.
Tiết Uyển Anh không trả lời hắn, mà hỏi:
— Bệ hạ nghĩ những lời phó mẫu của Linh Quân nói có phải là sự thật hay không?
Thiên tử lại thấy như nghẹn lại, hắn lảng tránh ánh mắt của nàng, trầm giọng nói:
— Chẳng phải trước nay nàng với Lan Chi vẫn luôn hoà hợp lắm hay sao? Sao giờ chỉ vì vài câu nói càn nói bậy của nô tỳ mà lại thay đổi thái độ như thế.
Tiết Uyển Anh không nói gì thêm nữa, đôi mắt nàng tĩnh lặng và yên ả đến đáng hoang mang.
Thiên tử hít vào một hơi, giọng điệu không hiểu sao trở nên nóng nảy hơn hẳn:
— Chỉ là một thiếp thất mà thôi! Thiếp như nô tỳ! Một nô tỳ đáng để nàng động can qua lớn như vậy, thậm chí xúc phạm đến cả Mẫu hậu hay sao?
Thiên tử quẳng chuỗi phật châu đang nắm trong tay xuống đất, trầm giọng gằn một câu:
— Nàng muốn giữ Nhược Y lại trong điện để giải khuây, trẫm cũng đã từng nói gì chưa?
Nói rồi hắn phất tay áo, bước nhanh ra khỏi đại điện.
Phương Ngọc vội vã bước theo sau.
Tiết Uyển Anh vẫn cứ chìm trong sự tĩnh mịch.
Hắn đối tốt với nàng ư?
Nàng thất hồn lạc phách, bàng hoàng nhớ lại dáng vẻ đáng sợ của Nạp Châu khi hấp hối của nhiều năm về trước. Một nô tỳ phản chủ, trèo lên long sàng, hắn cao thượng quá, đã giúp nàng thanh trừ sai lầm của chính hắn, nên tay nàng vẫn sạch sẽ tinh tươm. Tay nàng vẫn sạch, chỉ có tâm trí là phủ dày một bóng ma u ám.
Tất cả mọi người trong thiên hạ đều nghĩ Tiết Uyển Anh đã ở trên đỉnh cao và đã có được tất cả những gì một người phụ nữ có thể có. Nhưng nàng lại cảm thấy không hề thoả mãn, không hề hạnh phúc. Mà tại sao lại không? Đến tột cùng, Tiết Uyển Anh cảm thấy ngay cả chính mình cũng không thể trả lời được câu hỏi này.
Bước qua hành lang, Chân Nhược Y ôm công chúa nhỏ trong lòng. Sương thu se lạnh, nàng sợ đứa bé mới sinh bị cảm nên cẩn thận ôm ấp gói ghém. Thái Tang vẫn theo sau, lại khuyên nàng hãy vào trong phòng, nhưng nàng nhất quyết không chịu.
Trên đường đi ra, ánh mắt của Thiên tử và của nàng giao nhau trong tích tắc, một sát na ngắn ngủi thế thôi mà hắn lại bắt gặp sự đề phòng và thận trọng ở trong đôi mắt nàng.
Thiên tử đi rồi, Chân Nhược Y mới bước nhanh vào chính điện. Vừa vào, ập vào mắt là bóng dáng Tiết Hoàng hậu đang quỳ gối, quay lưng về phía nàng. Mặt trời dần lên cao, những tia nắng chói chang xuyên vào đây, gần như khiến người ta không thể mở mắt ra nổi. Chân Nhược Y đứng yên, im lặng một lát, sau mới cẩn thận trao Công chúa nhỏ cho Thái Tang đứng bên cạnh rồi tự bước lên kéo hai bên mành trúc xuống. Mành trúc bị kéo dứt khoát, nghe hai tiếng ‘xoạt’, ‘xoạt’.
Ánh nắng sớm bị chặn lại bên ngoài, cả đại điện bỗng chốc tối sầm.
Cái bóng khổng lồ của tấm mành trúc đổ lên khuôn mặt Tiết Uyển Anh, nửa thân nàng đã bị bóng tối nuốt chửng.
Trong bóng tối, họ im lặng, cho đến khi công chúa nhỏ được Thái Tang trao cho vú nuôi bế đi để cho bú xong, thì mới được đưa trở lại vào tay Chân Nhược Y.
Nói ra thì thật là kỳ lạ, Chân Nhược Y vốn không phải là người ưa thích trẻ con; và giữa nàng với Tiết Mỹ nhân xưa nay thì lại chỉ có oán thù chứ không có ân nghĩa. Trong khoảnh khắc ấy, lời nàng nói với Thiên tử gần như chỉ là bộc phát ra do bản năng mách bảo, do không muốn Cao Thục phi được thỏa mãn vì đạt được mục đích. Và… nàng không cách nào đành nhìn Tiết Uyển Anh buồn lòng.
Để rồi Chân Nhược Y mới bàng hoàng nhận ra trong một giây nào, phút nào đó, nàng đã nảy sinh một sự tin tưởng hết sức tự nhiên đối với người phụ nữ đang trước mặt mình này. Điều ấy chẳng dễ dàng, nếu Chân Nhược Y là một kẻ dễ tin bất kì ai ngoài chính bản thân mình thì nàng tuyệt đối đã không thể sống sót đến ngày nay.
Nàng ôm công chúa nhỏ, khe khẽ ngâm nga bài dân ca quê nhà. Khi nàng còn rất nhỏ, thường khó ngủ vì sự khổ sở trong cái nóng bức mùa hè của vùng đất phương Nam, vú nuôi chăm sóc nàng thường vừa ngâm nga dân ca vừa đút cho nàng một thìa chè hạt sen ướp lạnh.
Chân Nhược Y vẫn ôm công chúa nhỏ không rời tay, ngồi bệt hẳn xuống đất, mặc cho vạt váy phi phục đuôi yến trải dài trên nền đất. Nàng kề sát bên Tiết Uyển Anh, nhỏ giọng nói bên tai:
— Tiểu công chúa vẫn còn chưa có tên.
Trong bóng tối lờ mờ, Tiết Uyển Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn thất thần giờ nhìn sâu vào đứa trẻ đang say ngủ.
Một lát sau, nàng nói:
— Mẫu thân của con đã đổi cả sinh mệnh mới sinh hạ được con.
Tiết Uyển Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của bé gái:
— Cứ gọi con là Mạn đi. Ước cho con có thể sống như loài cỏ dại, nhỏ bé mà không ngừng sinh sôi, bình thường mà kiên cường, bình an để trưởng thành.
Không biết có phải để chiều lòng Tiết Uyển Anh về cái tên của Công chúa hay không, hai ngày sau đó, Thiên tử đã đặt phong hiệu cho Công chúa là ‘Hòa An’.
Vậy nên tên của cô bé này là Mạn, phong hiệu là Hòa An. Đáng thương thay vừa chào đời đã mất mẹ, cũng khó lòng nương tựa ở cha; nhưng cũng may thay lại có được hai vị mẫu thân một lúc.
Chuyện có đau lòng nhường nào thì rồi cũng chìm vào dĩ vãng. Và nhiều năm sau, khi Chân Nhược Y lặng người ngẫm lại, bấy giờ nàng mới nhận ra cô bé nhỏ nhắn này kể từ ngày chào đời ấy đã trở thành một mắt xích quan trọng trong vô vàn sợi dây ràng buộc giữa nàng và Tiết Uyển Anh.
—— Hết chương 26 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 26
Xuân Nhật Yến