Chương 45
— Ngươi nói dối! Ngươi là người xấu xa!
Hòa An hơn ba tuổi, tuổi nhỏ mà giọng lại không hề nhỏ, nghe lời Cao Lan Chi nói liền quay đầu hét lớn lên.
Tiết Uyển Anh nhanh chóng tiến lên đây đón Hòa An từ trong lòng cung nhân về ôm trên tay, áp trán vào trán Hòa An, nhỏ giọng dỗ dành cô bé mấy câu rồi quay lại liếc nhìn Cao Lan Chi với thần sắc quỷ dị, để lộ một nụ cười như không phải là cười vì nó quá lạnh lẽo:
— Nếu như Cao Bảo lâm cảm thấy điện Di Lan quá thoải mái, muốn chuyển đến cung Thượng Dương thì cứ nói thẳng ra với bản cung là được, bản cung sẽ thành toàn, cần gì phải quanh co lòng vòng, bắt nạt đứa trẻ con vô tội?
Nàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương nước mắt của Hòa An, dỗ dành cô bé thêm mấy câu rồi giao Công chúa lại cho vú nuôi, phẩy tay ra hiệu vú nuôi hãy bế cô bé đi xa một chút. Khi đứa trẻ đã đi xa rồi, nàng mới tiến lại gần hơn với Cao Lan Chi, nét cong trên môi biến mất hẳn, mặt không còn một ý cười:
— Linh Quân đã ch3t như thế nào, Bảo lâm biết rõ hơn bản cung.
Cái tên Tiết Linh Quân đột nhiên được nhắc đến sau nhiều năm không được ai nhắc đến.
Cao Lan Chi sững ra một chút, không thể giấu nổi sự gượng gạo thoắt hiện trên gương, nhưng rất nhanh nàng ta đã chớp đôi mắt, nghiêng đầu và nhẹ nhàng day day thái dương, bỗng cảm thán một chuyện chẳng liên quan:
— Nương nương quả là người kỳ lạ nhất mà thần thiếp từng biết. Không tranh giành, không đố kỵ, không ghen tuông, không oán hận; nhưng nếu hỏi nương nương có phải là một hiền thê lương mẫu, một thục nữ đức độ hay không, thì câu trả lời là hoàn toàn không phải.
Tiết Uyển Anh chỉ nghe mà không nói, cũng hoàn toàn không có nhu cầu mở lòng tâm sự với nàng ta.
Bản thân Tiết Uyển Anh không thích sát sinh, trong lòng nàng luôn tin rằng càng ít đổ máu càng tốt, tránh được đổ máu thì lại càng tốt hơn.
Nhưng điều đó cũng không có nghĩa nàng dễ tha thứ, cũng không vì thế mà quên đi cái ch3t của Tiết Linh Quân.
Rõ ràng Cao Lan Chi không nằm trong số những người mà nàng ban cho sự khoan dung và lòng thương cảm. Nàng không động đến Cao Lan Chi là vì động đến nàng ta thì cái hại lâu dài sẽ còn lớn hơn cái thoả mãn nhất thời.
Tiết Uyển Anh lại một lần nữa tự xem xét bản thân mình. Cũng chính nàng tự biết rằng dưới vẻ ngoài quang minh lỗi lạc, khoan dung nhân ái, trái tim trong lồng ngực đã sớm đã trở nên chai sạn, đầy vết xước và nếp nhăn.
Nàng vốn dĩ và cũng chưa từng là một thánh nhân chí công vô tư, người nàng yêu thương thật ra là rất ít, chẳng đủ một bàn tay, sẽ càng không bao giờ hy sinh một chút gì quý giá vì những người không quan trọng.
Những năm bên nhau, Chân Nhược Y luôn nói nàng là người tốt nhất trên đời.
Nhưng đứa ngốc ấy đã gặp được bao nhiêu người trên đời chứ?
Chân Nhược Y.
Nhớ đến cái tên này, lẩm nhầm ở trong miệng, không hiểu sao Tiết Uyển Anh chợt thấy đầu óc choáng váng, tay chân mềm đi.
Nàng phát hiện ra mình thậm chí không dám nghĩ tiếp về người đó nữa, sợ còn nghĩ nữa thì sẽ nghĩ đến những việc không nên.
Bây giờ, Tiết Uyển Anh giống như một người đứng bên bờ sông U Minh, do dự quanh quẩn, không dám tiến lên; nhưng đúng lúc đó Chân Nhược Y lại xuất hiện bên cạnh nàng, mạnh tay ném một viên đá xuống mặt nước yên ả, khiến cho nước sông cuồn cuộn xô lên làm ướt hết xiêm y của nàng.
Cuối cùng thì Cao Lan Chi cũng nói ra ý đồ thực sự của lần gặp mặt hôm nay:
— Thần thiếp muốn gặp Bệ hạ.
— Bệ hạ đang dưỡng bệnh.
Tiết Uyển Anh không muốn tiếp tục dây dưa với nàng ta nữa, nói xong là quay gót định rời đi, nhưng Cao Lan Chi lại như đã hạ quyết tâm, thậm chí xông lên quỳ xuống ngay trước mặt Tiết Uyển Anh, chắn lối đi của nàng.
Cung nhân, nội thị thấy vậy vội vàng tiến lên muốn giải vây cho chủ tử, nhưng Hoàng hậu phất tay cho bọn họ tản ra, chỉ nhìn xuống Cao Lan Chi một cách thờ ơ và nói thẳng vào vấn đề:
— Bảo lâm nên về điện Di Lan đi thì hơn. Bệ hạ vẫn còn chưa nguôi giận đâu, bây giờ gặp Bảo lâm e rằng sẽ càng tức giận, động đến can hoả, tổn hại thân thể mà thôi.
Rồi nàng cúi người xuống, hạ thấp giọng, hỏi bên tai nàng ta:
— Đến giờ này mà ngươi vẫn chưa rõ Bệ hạ là người như thế nào ư?
Bị Tiết Uyển Anh nói ra lời thấu vào tim, Cao Lan Chi biến sắc, mặt mũi lập tức trở nên trắng bệch, rồi giống như một con cá ch3t bị đông lạnh lâu ngày trong băng tuyết, chuyển sang màu tái mét.
Tiết Uyển Anh nhìn vẻ mặt ấy một lúc, bỗng cao giọng, lớn tiếng ra lệnh:
— Bay đâu! Đưa Bảo lâm về điện Di Lan!
Cao Lan Chi đã bị đưa đi, khi nàng quay đầu lại, Hòa An vẫn đứng ở dưới gốc cây mai.
Vốn dĩ vú nuôi của Hòa An đã cố gắng lắm rồi, hết dỗ dành lại đến lừa gạt, làm mọi cách để đưa Công chúa nhỏ về điện Lệ Chính; nhưng không biết cô bé này đã học theo tính cách của ai mà tinh quái, khó chiều, lại ương bướng vô cùng. Trong suốt khoảng thời gian Tiết Uyển Anh xử trí với Cao Lan Chi, cô bé nhất quyết chạy ra đây đứng lì, mắt không chớp nhìn chằm chằm, đợi đến khi Cao Lan Chi bị cung nhân lôi đi thì mới lập tức nhào vào lòng Tiết Uyển Anh, rù rì buồn bã:
— Nương nương, a nương đã đi đâu mất rồi? A nương đang ở đâu? Con muốn gặp a nương!
Tiết Uyển Anh nhất thời á khẩu, không nói nên lời. Nàng lại mang những lời lừa gạt trước nay đã nói bao nhiêu lần ra để dỗ dành cô bé:
— A nương con đang không khoẻ, giờ đang dưỡng bệnh ở bên ngoài cung kia. A Mạn chờ thêm vài hôm nữa sẽ được gặp nàng, chịu không?
Hòa An mếu máo:
— Con không chịu! Con muốn gặp a nương ngay bây giờ cơ!
Tiết Uyển Anh dùng hết sức để bế cô bé lên, dùng đầu ngón tay xoa xoa mũi cô bé:
— Ngoan, nghe lời!
Hòa An nhìn nàng, không mếu nữa, nhưng mắt bắt đầu rưng rưng:
— Có phải người xấu kia nói thật không? Sau này con sẽ không bao giờ được gặp a nương nữa!
Đương nhiên là không bao giờ được gặp nữa.
Tiết Uyển Anh thở dài trong lòng, quay người lại nói với Đồ Bích đang đứng chờ bên cạnh:
— Ngươi đưa Công chúa đến Thanh Bình Quán gặp Chân nữ quan đi.
Nói rồi đặt Hòa An đứng xuống đất, xoa xoa hai cánh tay mỏi nhừ của mình.
Hòa An kéo kéo vạt váy của nàng:
— Nương nương không đi cùng con sao? Nương nương không nhớ a nương sao?
— Ta…
Thôi vậy, không chấp, trẻ con ngây ngô.
Tiết Uyển Anh nhẹ nhàng chỉnh lại tóc mái trên trán cô bé, nói khẽ:
— Ta không nên nhớ a nương của con, cũng không thể nhớ a nương của con. Trên đời này có rất nhiều thứ đã định sẵn là sai ngay từ đầu.
Tiết Uyển Anh, có phải vì ngươi không dám phạm sai lầm không?
Không phải thế. Ta không nên. Cũng không thể. Đạo Trời là như vậy.
Nhưng đạo Trời nói vua là giềng mối của tôi, chồng là giềng mối của vợ, cha là giềng mối của con, ngươi có đồng tình không?
Nàng ngẩng đầu lên nhìn trời, chỉ thấy hoa mai đỏ lìa cành và rụng xuống rơi trên nền tuyết đọng tựa như từng giọt máu đào văng tung tóe. Màu trắng khiến người ta tê tái, màu đỏ lại khiến người ta chói mắt.
________
Trọn vẹn bốn tháng trôi qua, Tiết Uyển Anh không đến thăm Chân Nhược Y một lần nào. Thậm chí cũng không có lấy một phong thư.
Tiết Uyển Anh nhất định là rất giận mình.
Thậm chí là không muốn gặp lại mình nữa.
Ban đầu, Chân Nhược Y cảm thấy mình chắc chắn sẽ đau buồn đến không thiết sống.
Mấy ngày đầu tiên nàng vật vã đau khổ, nằm trên giường ủ rũ đến đói lả mà cũng không ăn nổi một thìa cơm, thậm chí có lúc chán nản mà nghĩ dù mình có ch3t ngay bây giờ thì Tiết Uyển Anh chắc cũng sẽ không đoái hoài hay biết.
Nhưng cái sự vật vã đau khổ ấy, lạ lùng thay cũng chỉ duy trì được vài ngày đầu.
Một buổi sáng nọ, Chân Nhược Y tỉnh dậy, bỗng nghĩ nàng sống đến nay đã được trọn vẹn hai mươi hai năm, những ngày kề cận ở bên Tiết Uyển Anh như bóng với hình cũng chỉ là hơn ba năm mà thôi.
Khi nàng còn trẻ hơn bây giờ, nàng đã vô cùng khao khát được thoát khỏi cái lồng giam trần tục để trở thành một người tự do tự tại, không bị ràng buộc, sống mà không có giới hạn. Không bị giới hạn bởi tư cách thê thiếp của một người nào đó, hay với tư cách con gái của một người nào đó.
Và bây giờ quả thật nàng đã tự do hơn trước rất nhiều. Mặc dù hầu hết người hầu hạ bên cạnh nàng đều là người của Chu phu nhân nhưng dù sao nàng cũng đã giúp Chu phu nhân hoàn thành được một việc lớn như vậy, mấy người hầu kia đối với nàng luôn cung kính tôn trọng, không dám trái lời. Chỉ cần Chân Nhược Y muốn, mỗi ngày nàng đều có thể rời khỏi cái đạo quán này để xuống thôn xóm dưới núi đi dạo một lát ngủ, hôm nào thị trấn có chợ phiên thì lại cũng có thể ra chợ xem náo nhiệt.
Gần đây Chân Nhược Y lại bắt đầu động vào kim chỉ, học hỏi tay nghề từ người hầu già, nhưng lần này thì không phải để làm một người phụ nữ khéo léo hợp với ý phu quân.
Chân Nhược Y đem đồ mình thêu thùa được cùng với một số đồ trang sức khác mà Tiết Uyển Anh tặng nàng xuống chợ để bán, thu được một khoản tiền lời cũng không nhỏ, sau đó bảo người hầu già bên cạnh dùng số tiền lời này để đi mua một ít giấy bút và sách vở.
Người trong dân gian thời bấy giờ trọng con trai, sinh ra con gái thì thường không nuôi nấng gì. Gặp phải loại cha mẹ nhẫn tâm có khi vừa lọt lòng đã bỏ cho ch3t đói, còn cha mẹ nhân nghĩa hơn một chút thì cũng thường để con gái ở cổng những ngôi chùa chiền, đạo quán. Lâu dần, trong Thanh Bình Quán này cũng nuôi bảy, tám cô bé, tuổi tác khoảng từ sáu đến mười sáu tuổi, các chị em cứ sống với nhau. Trong số ấy có người quyết tâm xuất gia, có người lại chỉ là đệ tử tục gia, ngày thường giúp đạo quán làm một số việc vặt. Không sao cả, dù sao đạo quán cũng có Hoàng trang chu cấp, cũng không lo thiếu vài đôi đũa, bát cơm.
Chân Nhược Y dạy những cô gái trẻ này học chữ, bắt đầu từ Thiên Tự Văn đơn giản nhất, đôi khi lại cũng dạy họ một chút Đạo gia kinh điển, lại cả toán học tạp nham nàng tự học lỏm được.
Nàng dùng cách này để lấp đầy những ngày tháng tự do của mình, cảm thấy bình yên ngoài sức tưởng tượng.
Trong nhóm các cô bé ở đạo quán này, Chân Nhược Y thích nhất một cô bé tóc búi, đôi môi chúm chím, má có hai lúm đồng tiền nhỏ. Mọi người trong Thanh Bình Quán đều gọi cô bé là A Tề.
Vì họ của cô bé là họ Tề.
Trong số các cô bé ở đây, chỉ có cô bé ấy là biết họ của mình.
Mà điều khiến Chân Nhược Y cảm thấy bất ngờ là A Tề đã ở bên cạnh cha mẹ đến tận khi năm tuổi mới đến Thanh Bình Quán.
Cô bé năm tuổi đã có thể giúp gia đình làm không ít việc vặt, nếu thực sự không muốn nuôi con gái thì cần gì phải nuôi đến năm tuổi cơ chứ?
Chân Nhược Y cũng không hỏi nhiều.
Nàng vốn không phải là một người quá nhiệt tình, lòng hiếu kì về bí mật của người khác gần như cũng bằng không
Cho nên nàng cũng chỉ đối xử bình thường với A Tề, mãi cho đến không lâu sau, khi Chân Nhược Y dạy nhóm các cô bé này học chữ, A Tề tự dưng hồn nhiên nói:
— Năm muội năm tuổi thì xảy ra nạn đói, trong nhà đã không còn gì để ăn nữa mà vẫn phải nộp thuế. Ông nội muốn gán muội đi làm con dâu nuôi từ bé cho trang đầu, a nương nhất quyết không chịu, nên lén đưa muội lên gửi ở Thanh Bình Quán.
Các cô bé đều lớn lên trong đạo quán, biết rất ít về thế giới bên ngoài, có cô bé nhỏ tuổi hơn nghe thế tò mò hỏi:
— Trang đầu? Trang đầu là gì cơ?
Chân Nhược Y nhìn vẻ tò mò ngây thơ của cô bé, cũng cười hiền, đáp thay:
— Là con chó săn đi thu tô cho chủ nhân.
Nàng quay đầu nhìn A Tề:
— Nhà muội là tá điền à?
A Tề gật đầu:
— Vâng, thuê đất của Hoàng trang thôi ạ.
Chân Nhược Y thở dài một tiếng ở trong lòng.
Thiên hạ rộng lớn, phải đi đâu để tìm kiếm công bằng và hạnh phúc thực sự?
Nàng và Tiết Uyển Anh thường cảm thấy mình bị cầm tù và chịu sự trói buộc gắt gao, không được tự do. Nhưng ở khoảnh khắc này Chân Nhược Y mơ hồ nhận ra một điều: Nỗi đau của hai người họ giống như nỗi đau của chim trong lồng, còn nỗi đau của một số người khác ngoài kia lại là nỗi đau của con giun đất trong ruộng, con trâu cày ngoài đồng.
Nàng ép mình không được nghĩ tiếp nữa vì phát hiện mình lại một lần nữa nhớ đến Tiết Uyển Anh.
Buổi học tiếp diễn, cho đến khi người hầu vào báo cho nàng rằng Tiết Hoàng hậu đã dẫn Công chúa Hòa An đến thăm đạo quán rồi.
Từ mùa thu cho đến giữa mùa đông, hôm nay nàng lại nhìn thấy Tiết Uyển Anh một lần nữa.
Tiết Uyển Anh chắp hai tay sau lưng, đứng ở nơi xa, để vú nuôi dắt tay Hòa An đi theo phía sau.
Chân Nhược Y bước từng bước đến gần với Tiết Uyển Anh, nhìn nàng và gọi một tiếng:
— A tỷ.
Một tiếng gọi đó lại đưa họ quay trở về những năm xưa ở điện Lệ Chính.
Nghe tiếng ấy, lòng Tiết Uyển Anh đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, không thể tả được bằng lời. Nàng gật đầu, nói với Chân Nhược Y:
— Hòa An rất nhớ ngươi.
Còn nàng có nhớ ta không?
Câu hỏi này lướt qua tâm trí Chân Nhược Y, cuối cùng vẫn không nói thành lời.
——— Hết chương 45 ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận