Chương 6

Gió xuân se sắt thổi nồng nàn
Hương toả sương mờ ánh trăng sang
Chỉ sợ đêm về hoa ngủ hết
Thắp cao ngọn đuốc chiếu hồng nhan.(*)

Giữa đêm sương xuống nặng, Tiết Uyển Anh khoác áo trên vai, đoan trang ngồi sau án thư, lắng nghe vị thái y tuổi đã xế chiều dưới ánh đèn lật giở từng trang mạch án của Tiết Mỹ nhân, vừa thẩm định vừa chậm rãi trình bày với nàng.
— Nương nương…
Thái y xem xét một lúc, đặt mạch án lên án thư, nhíu mày nói:
— Thần xem mạch án của Tiết Mỹ nhân, mạch nàng trơn tru như hạt châu, mạch tượng khỏe mạnh, thai nhi trong bụng không hề có điều gì không ổn, chỉ duy có một chỗ…
Thái y nói đến đây thì dừng lại.
Tiết Uyển Anh cau mày, ra hiệu cho ông nói tiếp.
Thái y lúc này mới vuốt chòm râu dê trắng như tuyết, tiếp lời:
— Chỉ duy có một chỗ, Tiết Mỹ nhân đã mang thai ba tháng, theo lẽ thường, đây là lúc biếng ăn, thế mà nàng lại có khẩu vị vô cùng mạnh mẽ, gần như đã đạt đến mức năm bữa một ngày.
Họa Câu đứng bên cạnh thắp đèn cho họ.
Nàng tuổi còn nhỏ, lúc Tiết Uyển Anh hoài thai và sinh nở thì chưa hầu hạ bên cạnh nàng, vì thế không biết nhiều về việc thai nghén của phụ nữ. Xem thái y mang nét mặt trầm trọng, làm ra vẻ hệ trọng mà nói đến chuyện Tiết Mỹ nhân ăn nhiều, nàng không khỏi khẽ “chà” một tiếng.
Đồ Bích lớn tuổi hơn Họa Câu, ổn trọng điềm đạm hơn, thấy vậy không khỏi trừng mắt nhìn nàng một cái, ra hiệu cho nàng giữ im lặng.
Tiết Uyển Anh, người vẫn im lặng nãy giờ, bỗng nhiên cất tiếng, nhẹ nhàng hỏi:
— Họa Câu, ngươi muốn nói gì?
Tiết Uyển Anh có làn da rất trắng, dưới ánh đèn mà nhìn nàng thì lại càng thấy da thịt nàng ngời sáng như ngọc.
Họa Câu nghe thấy lời nàng, xoắn cái khăn trong tay, có chút bồn chồn:
— Nô tỳ chỉ nhớ lại trước kia nhà hàng xóm của nô tì có một nàng dâu, vì được tẩm bổ quá mức trong thai kỳ nên thai nhi lớn quá, cuối cùng sinh khó, một thi hai mạng.
Lời Họa Câu vừa dứt, Đồ Bích lập tức biến sắc, quát mắng nàng:
— Ngươi lại nói linh tinh gì đấy hả!
Lời này nếu bị kẻ có tà tâm nghe thấy, khó tránh khỏi nghĩ Họa Câu đang thay chủ tử nguyền rủa Tiết Mỹ nhân. Họa Câu cũng nhận ra ngay, nhất thời trên mặt lộ vẻ hối lỗi tủi thân.
Thế nhưng Tiết Uyển Anh lại trầm mặc một lúc, sau đó đứng dậy khỏi án thư, ra hiệu cho Họa Câu cất mạch án đi rồi nhẹ giọng dặn dò Đồ Bích bên cạnh:
— Ngày mai ngươi hãy đến điện Cam Lộ nói với nhũ mẫu của Linh Quân rằng việc tẩm bổ cho thai nhi cần có chừng mực thích đáng, không được ham cầu quá nhiều.
Thực lòng, Đồ Bích chưa bao giờ nghi ngờ bất cứ quyết định nào, hành động nào của Tiết Uyển Anh.
Hoàng hậu vĩnh viễn không bao giờ sai.
Trong vô số những phàm nhân đầy rẫy khuyết điểm và vết nhơ, Đồ Bích chỉ có chủ tử này của nàng là mãi mãi công bằng, vĩnh viễn nhân ái, luôn luôn xinh đẹp, hệt như một nữ thần.
Tiễn thái y đi rồi, lắng tai nghe đồng hồ nước trong điện từng hồi từng hồi nuốt chửng dòng chảy, Tiết Uyển Anh mới nhận ra đêm đã quá canh hai. Ngoài cửa sổ, sao dệt như mạng nhện, trăng sáng mờ ảo mà biến tan không dấu vết. Tiết xuân muộn, đỗ quyên lướt qua cây hải đường, thả hoa rụng trên thềm. Cỏ thơm mơn mởn, cung nhân mỗi sáng sớm đều quét dọn sân vườn, nhưng màu xanh lục vẫn cứ đầy sức sống lan toả, lan từ dưới bậc thềm lan mãi vào trong sân.
Nước trong đồng hồ nước tuần hoàn luân chuyển, cát trong đồng hồ cát xoay vòng không ngớt.
Ngày lại qua ngày, mộng nối tiếp mộng, sống mãi không ngừng, không biết đâu là khởi điểm, không biết đâu là kết thúc. Không biết hôm nay có gì khác hôm qua, không biết khoảnh khắc này có gì biệt lập với khoảnh khắc tiếp theo.
Ấy cũng giống như… cuộc đời của nàng, hay nói đúng hơn là cuộc đời của tất cả những người phụ nữ nơi thâm cung sâu hun hút này thôi. Tiết Uyển Anh chợt nghĩ.
Có lẽ cô mẫu của nàng, Chu Thái hậu nói không sai, đúng là nàng không hợp với chốn cung cấm này, thậm chí có lẽ cũng không hợp với nơi hậu đình của bất kỳ người đàn ông nào trên trần thế.
Mười sáu tuổi, Tiết Uyển Anh đã trở thành Đông cung phi của Thiên tử, đến nay đã trọn vẹn mười năm.
Trong mười năm này, nàng trước hết phụng dưỡng Tiên đế và lưỡng cung Thái hậu, trở thành một nàng dâu hoàn hảo, chu toàn không tì vết. Ngay cả trước khi tiên đế quy tiên, vì lo lắng Cao Thái hậu xuất thân thấp hèn, hành vi thô tục ấy sẽ ỷ vào thân phận mẹ đẻ của Thiên tử mà làm khó nàng, Tiên đế vẫn không quên nghiêm khắc căn dặn Thiên tử:
— Uyển Anh là giai phụ của nhà ta, con không được khinh suất lơ là.
Sau đó, nàng lại trở thành một người vợ hiền đức bao dung đến mức hầu như không có một khuyết điểm gì để có thể bị chỉ trích.
Thế nhân đều nói Tiết Hoàng hậu khoan dung độ lượng, yêu thương cung tần, nhân hậu với con thứ, có được đức mẫu nghi của Trưởng Tôn Hoàng hậu. Ngay cả mẫu thân của Tiết Uyển Anh, Chu phu nhân, cũng từng vài lần kín đáo răn đe nàng, chỉ sợ nàng vì danh tiếng hiền đức cao thượng rạng ngời ấy mà làm lỡ việc của bản thân.
Thế nhưng sâu thẳm trong Tiết Uyển Anh chỉ cảm thấy nhạt nhẽo vô cùng tận.
Tranh đấu nhạt nhẽo, cãi vã nhạt nhẽo, hao tổn tâm tư để lấy lòng phu quân của nàng lại càng nhạt nhẽo hơn.
Quá lâu rồi, lâu đến nỗi nàng thậm chí đã quên mất cảm giác sảng khoái khi ngựa phi tung vó, áo gấm rực rỡ khi cùng các huynh đệ đánh mã cầu thuở thiếu niên; cũng quên mất sự thỏa thuê tự mãn khi công khai tranh luận cùng tiên sinh về cổ kim lúc nhỏ.
Tiết Uyển Anh đã trở thành Tiết Hoàng hậu, trước tiên là một Hoàng hậu, sau đó là vợ của Thiên tử, và rồi còn là mẹ của Thái tử và Công chúa. Đằng sau lớp lớp thân phận như xiềng vàng xích bạc ấy, bản thân và bản ngã của nàng đã không còn quan trọng nữa. Vậy, nàng đã giấu mình thật sâu, cho đến cuối cùng chỉ còn lại một lớp da mềm mại trùm bên ngoài. Tuy nhiên, trong đêm nay, một Tiết Uyển Anh ẩn nấp rất sâu trong lớp da người ấy bỗng nhiên bắt đầu réo gọi:
— Không, không phải vậy, không thể vậy. Mi trước hết phải là Tiết Uyển Anh.
Thế nhưng Tiết Uyển Anh là ai?
Loại bỏ mũ miện Trung cung, xé đi thể diện con gái nhà họ Tiết, bản thân Tiết Uyển Anh còn lại gì?
Tiết Uyển Anh bỗng thấy tức ngực, bí bách và ngột ngạt, bèn cho lui hết cung nhân, một mình bước ra khỏi điện Lệ Chính và đi về phía cầu hành lang uốn lượn chín khúc.
Nước chảy róc rách uốn lượn từ hòn non bộ xếp bằng đá Thái Hồ, tí tách chảy xuống, rồi đổ vào kênh đào thấp bên dưới. Nửa đêm trời lạnh, khi Tiết Uyển Anh đi dọc theo cầu hành lang uốn lượn đến cái chòi giữa hồ thì lòng bàn tay nàng cũng đã không còn sự ấm áp như lúc ở trong điện nữa, mà đã nhiễm một làn hơi lạnh mỏng manh của đêm xuân. Nàng vừa xoa xoa lòng bàn tay mình, vừa bước vào đình. Chiếc đèn cung đình bên bờ hồ thoáng nhìn qua thì sáng rực rỡ như một vầng trăng chói lọi ngay dưới trần, nhưng vầng sáng ấy khi xuyên qua những khúc quanh co, chiếu vào đình, thì chỉ còn lại một luồng ánh sáng mờ ảo.
Mãi đến khi ngồi xuống ghế đá dài, Tiết Uyển Anh mới nhận ra bên cạnh mình có một người.
Chân Nhược Y tựa lưng vào ghế đá, nghiêng mặt, nheo mắt nhìn nàng.
Sau một lúc lâu, có lẽ cuối cùng cái người đang nheo mắt nhìn nàng ấy như đã nhìn rõ người bên cạnh mình là ai.
Chân Nhược Y cười:
— Nương nương.
Nàng không hề hành lễ gì sất. Nếu Hiền phi Lục thị mà nhìn thấy thì khó tránh khỏi lại nảy sinh một phen sóng gió, nhưng Tiết Uyển Anh không có tâm trí để truy cứu quá nhiều về mấy thứ lễ nghi rườm rà trong một đêm khuya tĩnh mịch âu sầu như thế này. Dẫu cho hầu hết sự cẩn trọng và nghi thái đoan trang trên người nàng đều đến từ những điều này chứ đâu.
Tiết Uyển Anh cũng cười với nàng, nụ cười dịu dàng và hòa nhã. Trong phút chốc, Chân Nhược Y mơ hồ nhớ lại một câu nói nào đó mà nàng từng nghe về Tiết Hoàng hậu: Tắm mình trong ánh trăng sáng trong, ngâm mình trong sương xuân se lạnh.
Cơn gió lạnh đêm xuân thổi qua mặt Chân Nhược Y, chiếc cổ áo lông cáo trên áo choàng lớn đã chắn lại gió cho nàng, nên cũng không cảm thấy lạnh.
Nàng nghe Tiết Hoàng hậu khẽ hỏi:
— Đêm đã muộn rồi, sao không ở trong điện?
Chân Nhược Y cười, hỏi ngược lại:
— Sao Nương nương không ở trong điện?
Tiết Uyển Anh hơi sững sờ, cuối cùng nghiêm túc để nhìn nàng. Không biết là đã nhìn nhau được một tuần nhang chưa, nàng mới nghe thấy Tiết Hoàng hậu lại cất lời, rất nhẹ, rất khẽ:
— Thấy buồn bực.
Là điện Lệ Chính buồn bực, hay là cung thành này buồn bực?
Ý nghĩ này dấy lên trong lòng Chân Nhược Y, nhưng cuối cùng nàng vẫn không hỏi ra miệng. Nàng đổi sang một chủ đề khác, lại nói:
— Tình cờ bước ra khỏi nơi ở thì mới biết bên ngoài có nhiều điều khác biệt.
Đây, chính lúc này đây, Chân Nhược Y chợt căm hận và oán giận bản thân mình ít học. Đêm xuân, trăng mờ, hoa rụng, nước chảy, tất cả cảnh vật trước mắt rõ ràng đầy chất thơ, thế mà cuối cùng nàng chỉ có thể thốt ra những lời khô khan nông cạn như vậy. Nàng lại nhìn Tiết Uyển Anh, thấy người đó vẫn đang cười. Nụ cười vẫn cứ dịu nhẹ như được bao phủ bởi một lớp màn lụa mềm mại, ngăn cách nàng với mọi thứ xung quanh. Chân Nhược Y nhìn mãi nhìn mãi, rồi quên mất ý định khám phá và thăm dò ban đầu của mình.
Đắm chìm trong những thứ đẹp đẽ là bản năng tự nhiên nhất của con người.
Chân Nhược Y tự nhủ rằng nếu như mình mà có một người vợ như vậy, nhất định sẽ dốc hết sức lực dâng lên trước mắt nàng mọi trân kỳ dị bảo trên đời. Chỉ cần nàng có thể mỉm cười với mình.
Một trận gió lạnh lại thổi đến, thổi Chân Nhược Y tỉnh khỏi cơn mộng mị mê muội của mình. Nàng đang nghĩ gì thế này? Sao lại có ý nghĩ hoang đường điên dại đến vậy? Chân Nhược Y lắc đầu cho bay ý nghĩ đi, kéo chặt chiếc áo choàng lớn trên người.
Có lẽ chú ý đến hành động nhỏ của nàng, Tiết Uyển Anh lại nhìn nàng thêm một cái.
Nhưng ánh mắt ấy không dừng lại, rất nhanh đã quay mặt đi rồi nhìn về phía trăng trên núi Đông đằng xa xa, như đang trả lời lời nàng nói, lại như đang tự nói với chính mình:
— Phải, bên ngoài quả là có nhiều điều khác biệt… Nhưng nơi này, rốt cuộc cũng chỉ là một không gian rộng lớn có giới hạn mà thôi.
Một không gian rộng lớn có giới hạn.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, bỗng nhiên lại dấy lên vô vàn sóng gió trong lòng Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y đột ngột lên tiếng:
— Ta có một điều khổ tâm, luôn khó yên lòng, đã lâu rồi, có thể xin nương nương giải đáp cho ta chăng?
Tiết Uyển Anh nhìn nàng, có chút kinh ngạc:
— Chuyện gì?
Chuyện gì bây giờ?!
Kỳ thực, Chân Nhược Y chẳng có chuyện gì khổ tâm khó yên lòng cả, ngay cả chính nàng cũng không biết tại sao mình lại đột nhiên thốt ra một câu như vậy. Trong cuộc đời không quá dài này của nàng từ khi sinh ra cho đến nay, đúng là có rất nhiều điều khiến nàng hoang mang, nhưng không có điều gì khiến nàng khó yên lòng cả. Chân Nhược Y chưa bao giờ cảm thấy bất an vì bất kỳ sự hoang mang nào, dù sao, mọi sự trên đời đều có mệnh số, nàng chỉ cần ngồi ở đầu cầu, chờ thuyền đến thì đầu cầu khắc thẳng.
Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu của Tiết Uyển Anh, Chân Nhược Y im lặng một lát, vẫn cố gắng đào bới bộ óc để tìm ra một điều gì đó tự sự về nhân tình, trăn trở với nhân sinh, hay hoài nghi về thế thái… mà có nội hàm và tạo ấn tượng sâu sắc hơn một chút.
— Hoa hải đường tươi thắm nhưng kỳ hoa lại ngắn ngủi. Đợi đến khi hải đường tàn thì phải làm sao?
Thiên tử đã không chỉ một lần ví vẻ đẹp của Chân Nhược Y với hoa hải đường, người trong cung cũng không chỉ một lần dùng chuyện hải đường tàn để châm chọc Chân Nhược Y dùng sắc hầu người. Tiết Uyển Anh không ngờ Chân Nhược Y lại hỏi một câu như vậy, vậy là nhìn chằm chằm vào nàng một lúc lâu, chợt đưa tay bẻ một cành hải đường nho nhỏ đang nở rộ trong bụi hoa phía sau ghế đá, và cài cành hoa nhỏ ấy lên tóc Chân Nhược Y.
Làm cho Chân Nhược Y sững người.
Tiết Uyển Anh lại mở lời:
— Hoa hải đường năm nào cũng khác, cây hải đường năm nào cũng mới. Có đúng không?
Chân Nhược Y mím môi, chỉ cảm thấy trong hơi thở của mình đều là mùi lan xạ u hương thoang thoảng từ cổ tay trắng nõn của nàng đang áp sát vào khuôn mặt mình.
Tiết Uyển Anh tiếp tục:
— Vì thế, không cần phải tự ví mình là hoa hải đường. Chi bằng hãy tự coi mình là cây hải đường, năm nào cũng có hoa mới. Đương nhiên vẫn là làm đẹp cho đời, làm đẹp lòng người, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là tự mình thưởng thức vẻ đẹp của mình đấy thôi.
Chân Nhược Y nghe lời Tiết Hoàng hậu nói, trong lòng lại một lần nữa thở dài thườn thượt và oán hận sâu sắc. Tiếng lòng nàng vang vọng:
Đấy! Ch3t mi chưa! Ai bảo mi ít chữ! Ai bảo mi không chịu đọc sách!
Nhìn xem! Người ta cất tiếng lên là tuôn lời vàng ý ngọc, còn mi nói ra toàn dăm câu ba điều khô khan rỗng tuếch, nói đi nói lại cũng chỉ khờ khạo nói được bấy nhiêu câu!
Chân Nhược Y quay mặt đi, mỉm cười:
— Nương nương dạy chí phải.
Nàng đã quyết định rồi, từ ngày mai sẽ bảo Thái Tang đi Tàng Thư các mượn mấy sọt thơ cổ sách cổ về, không đọc nổi thì chỉ nhìn thôi cũng được.
Nhưng vừa hạ quyết tâm xong thì nàng lại do dự — thậm chí nàng còn không biết mình nên tìm sách gì.
——— Hết chương 6 ———
(*) Hải Đường – Tô Thức, Bắc Tống.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Xuân Nhật Yến