Chương 7

Vầng trăng mọc ở bể khơi,
Cùng trong một lúc, góc trời soi chung.
Đêm xa ai đó sầu mong,
Suốt đêm gợi mãi tấm lòng tương tư.
Tắt đèn mới tiếc ngẩn ngơ,
Khoác bào mới biết sương sa đã nhiều.
Tay gửi trăng sáng được sao?
Chỉ đành hẹn gặp nơi nào trong mơ.(*)

Đêm đã gần canh ba, sương lạnh càng thêm thấm đẫm.
Chân Nhược Y không biết vì sao mà lại bỗng nảy ra một ý nghĩ: Kinh kỳ vào cái mùa cuối xuân này, buổi trưa thì mang hơi nóng của ngày hè, mà đêm xuống lại đẫm hơi lạnh của mùa đông. Ngay buổi chiều hôm nay nàng còn mặc áo mỏng, nằm trên giường ăn kem anh đào, ấy vậy mà đêm về đã bị gió hồ thổi cho đến mức bắt đầu run rẩy.
Kinh thành chẳng có gì tốt đẹp cả. Giờ phút này nàng càng thêm nhớ nhung ấp quận Giang Nam, nơi đã sinh và đã dưỡng nàng. Ít ra, gió phương Nam không lạnh lẽo đến mức làm tổn thương da thịt như gió đất Bắc, mỗi lần có cơn gió thổi qua mặt nàng là nàng lại cảm thấy dường như mình sắp bị giũa đi một lớp da.
Song, cha mẹ và huynh đệ trong nhà thì lại vô cùng yêu thích và tâm đắc với Kinh thành. Tòa cổ đô uy nghiêm và vẻ vang này tính đến nay đã trải qua thăng trầm của sáu triều lịch đại, đã quen với sự đời biến đổi, chứng kiến bao cảnh vinh hoa chợt phồn thịnh rồi chợt suy tàn, vạn vật theo tuần hoàn vững chãi rồi lại lung lay. Giống như người nhà nàng vẫn tán tụng: đất đá dùng để đắp tường nhà khéo khi đã từng được gót hài Thiên tử giẫm lên; hay tình cờ gặp một lão ông trên đường rồi đứng lại nói chuyện vài câu, nói xong rồi mới ngộ ra ấy là vương tôn quý tộc.
Phụ thân của Chân Nhược Y vốn xuất thân Tú tài, đầu đời dựa vào nhà vợ vung tiền để trải con đường hoạn lộ mà được làm Tri huyện hàm Lục phẩm, cuối đời lại nhờ con gái được sủng hạnh trong cung mà được phá lệ cất nhắc vào Kinh để làm quan hàm Ngũ phẩm. Chức quan lớn nhỏ không quan trọng, quan trọng là cuối cùng nhà họ Chân đã chuyển đến ngay dưới chân Thiên tử, có cơ hội thấy mặt nghe tên các Huân thích cao quý trong kinh thành.
Lại nói, mẫu thân nàng, Chân Biên thị, hôm đó được biệt đãi Thiên ân để vào cung gặp nàng, sau mấy lượt mở lời, câu chuyện đã bắt đầu tuôn ra thì không thể dừng lại được nữa. Bà thẳng thừng yêu cầu Chân Nhược Y đến trước Kim thượng để xin thêm một chút ân điển, cốt để những mấy cô em gái hẵng còn chưa xuất giá của nàng có thể gả vào nhà danh giá.
Lúc ấy Chân Nhược Y hỏi bà, thế nào mới là danh gia vọng tộc.
Chân Biên thị cũng chẳng che giấu, thản nhiên đáp:
— Công tử nhà họ Chu, lang quân nhà họ Tiết, ai nấy đều là nhân tài thanh quý, tương lai ắt phong Hầu bái Tướng, vừa vặn có thể giúp đỡ cho đệ đệ con rất nhiều. Nghe nói nhà họ Lục giờ có chút sa sút, không được như xưa, nhưng cũng vẫn là thế gia.
Lời Chân Biên thị vừa dứt, Chân Nhược Y còn có thể cười nhạt không đáp, nhưng Thái Tang hầu hạ ngay bên cạnh đã biến sắc. Dường như muốn cười mà không dám, nén đến mức mặt mày có chút nhăn nhó.
Đối với mẫu thân của mình, Chân Nhược Y xưa nay không hề nể nang gì, lúc ấy liền hững hờ châm biếm một câu:
— Bệ hạ chọn Phò mã cho công chúa cũng chưa chắc đã kiêu căng khoác lác được như mẫu thân.
Nghĩ đến chuyện nhà, Chân Nhược Y lại thấy phiền muộn. Mọi chuyện lớn nhỏ đều nhân danh lợi ích của a đệ, đều là sắp đặt cho a đệ. Chân Nhược Y lại tự hỏi, chẳng lẽ ý nghĩa tồn tại duy nhất của nàng cùng với các tỷ muội trong nhà này chỉ là để cung phụng và lo lắng cho đứa trẻ chưa lớn này thôi hay sao?
— Sau này… chớ nên một thân một mình ra ngoài vào lúc đêm khuya thế này. Bản cung đoán chắc ngươi ra đây mà thậm chí còn không nói với cung nhân.
Không biết từ lúc nào mà Tiết Uyển Anh ngồi cạnh nàng bỗng nhiên lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ và phá vỡ sự tĩnh mịch.
Chân Nhược Y có chút sững sờ, mới quay phắt đầu sang nhìn Tiết Uyển Anh, mà động tác hơi gấp, đóa hải đường cuối xuân vốn được cài trên tóc nàng bỗng cũng lung lay như sắp rụng. Chân Nhược Y, theo bản năng, đưa tay giữ lấy chặt đóa hoa trên tóc.
Có lẽ vì động tác của nàng có chút vụng về, có chút gấp gáp, chẳng tránh khỏi có phần hài hước, Chân Nhược Y bỗng nhìn thấy trên gương mặt Tiết Uyển Anh hiện lên một tia cười trêu chọc. Đó là lần đầu tiên nàng thấy.
Nụ cười này thoáng chốc khiến cho vị Tiết Hoàng hậu trước mặt này trở nên chân thực và sống động.
Giống như một góc nhỏ của màn sương bao phủ quanh mặt trăng tản đi, để cho ánh trăng trong vắt vốn mờ ảo bắt đầu trở nên chói lọi, thậm chí, khiến cho người ta choáng váng.
Nàng còn đang thẫn thờ chưa kịp trả lời Tiết Uyển Anh thì đã nghe thấy một tiếng “Nương nương!”. Tiết Uyển Anh cùng nàng nhìn về phía bên kia bờ hồ, nơi ấy có Đồ Bích đang bồn chồn lo lắng ngóng nhìn tìm chủ tử.
Từ xa, Đồ Bích đã nhìn thấy Tiết Uyển Anh, không khỏi thở phào một hơi rồi nâng tà váy chạy dọc theo hành lang uốn khúc.
Chân Nhược Y quay mặt sang, nháy mắt nói với Tiết Uyển Anh:
— Xem ra Nương nương ra đây mà cũng không nói gì với cung nhân rồi.
Tiết Uyển Anh không ngờ bị nàng trả miếng nhanh như thế, đầu tiên là ngẩn người, sau đó cười lên.
— Chuyện này cũng bị ngươi phát hiện ư?
Tiết Uyển Anh cũng bắt chước nàng, nháy nháy mắt.
Thì ra, khi Tiết Hoàng hậu cười lại còn có cả má lúm đồng tiền. Rất nông thôi, ngày thường nàng đứng xa, nhìn không rõ, giờ phút này ngồi cạnh nhau, khoảng cách đủ gần, Chân Nhược Y mới phát hiện ra điều này.
Trong chốc lát Đồ Bích đã chạy đến trước mặt hai người. Nàng chạy gấp quá, giờ dừng lại thở dốc một hơi thật dài rồi mới nhìn thấy Chân Nhược Y đang ngồi bên cạnh Tiết Uyển Anh.
Đồ Bích là nữ quan đắc lực bên cạnh Tiết Uyển Anh, có cả quan hàm chính thức. Tuy trên danh nghĩa Chân Nhược Y là chủ tử, Đồ Bích là tôi tớ, nhưng thực tế Đồ Bích cũng không hề đặt Chân Nhược Y ở trong lòng, thế nên cũng chỉ qua loa mà làm một cái phúc, nói được một câu:
— Nô tỳ tham kiến Quý phi nương nương.
Nói dứt lời là liền đến bên cạnh Tiết Uyển Anh để khoác chiếc áo choàng trong tay lên vai nàng, lại nhét một cái lò sưởi tay vào tay. Đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh buốt trên mu bàn tay Tiết Uyển Anh, Đồ Bích không nhịn được nói ngay:
— Nương nương dù muốn ra ngoài giải khuây thì cũng nên gọi người đi theo chứ ạ. Đêm khuya sương nặng thế này, lỡ bị nhiễm lạnh thì làm sao?
Lắm lời. Ra ngoài giải khuây vốn chỉ vì muốn được thanh tĩnh một mình, có người đi theo thì không bằng trốn trong điện sưởi lửa cho ấm còn hơn.
Chân Nhược Y không khỏi lầu bầu một tràng ở trong bụng.
Nhưng trên mặt nàng lại vẫn là vẻ lười nhác thờ ơ như thường ngày, cái mặt ấy chuyên dùng để cho qua chuyện. “Ừ.” một tiếng, nàng quay đầu đi, không để ý đến cảnh chủ tớ tình thâm.
Tiết Hoàng hậu đứng dậy khỏi ghế đá, đi được một bước lại quay đầu nhìn nàng, cười dịu dàng và khẽ khàng khuyên nhủ:
— Về sớm đi thôi, đêm khuya, trời lạnh, ngồi đây rồi cảm lạnh thì biết làm sao?
Chân Nhược Y quay sang nhìn nơi phát ra lời ấy, nhưng bấy giờ Tiết Uyển Anh đã đi xa, chỉ để lại cho nàng một bóng hình màu thiên thanh nhạt nhoà lẩn khuất trong màn đêm.
Bước chân của Tiết Uyển Anh rất nhẹ, giẫm lên những bóng cây lốm đốm, gần như hòa làm một với màn đêm.
Dọc đường trở về điện Lệ Chính, Đồ Bích vẫn chỉ im lặng đi theo sau Tiết Uyển Anh. Hai người lần lượt bước lên bậc thang lát đá, xuyên qua bình phong và giàn hoa, chậm rãi đi đến trước cửa điện. Cung vệ canh gác trước cửa đều cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào tư dung của Hoàng hậu.
Đáng lẽ Họa Câu nên là người có phiên trực đêm nay. Thế nhưng nàng lại đang ở trong Bích sa trù, gáy vừa chạm gối đã ngủ say như ch3t cứng, ngay cả việc chủ tử ra ngoài một mình mà cũng không hay biết. Đồ Bích thấy nàng ngủ say không biết trời trăng thì không khỏi giận tím mặt, ngồi phịch xuống bên giường, đưa tay nhéo vào cánh tay nàng một cái:
— Đừng có ngủ nữa!
Họa Câu mơ màng bỗng bị nhéo một cái vẫn chưa hoàn hồn, nửa tỉnh nửa mê vì đau, bực bội nói:
— Cái giống gì không có mắt thế?
Đồ Bích lườm nàng một cái:
— Ta không có mắt đây.
Họa Câu nhận ra giọng của nàng thì sợ đến mức giật mình ngồi thẳng dậy, vừa nhìn đã thấy vẻ mặt xầm xì u ám của Đồ Bích. Đồ Bích dùng tay đánh vào trán nàng một cái, hậm hực nói:
— Ngủ như lợn, Nương nương ra ngoài mà ngươi cũng không biết.
Họa Câu “À” một tiếng, nhỏ giọng lắp bắp:
— Nương nương ra ngoài ạ? Chuyện gì thế ạ?
Đồ Bích càng giận hơn.
Nàng còn muốn nói Họa Câu thêm vài câu nữa thì Tiết Uyển Anh đã tự mình cởi áo choàng đang khoác trên vai ra, ngồi dưới ánh đèn, cắt ngang lời nàng.
— Đêm đã muộn rồi, mọi người tự đi nghỉ ngơi đi.
Tiết Uyển Anh xua tay, ôn tồn nói với hai người.
Đồ Bích im lặng một lát, đẩy Họa Câu:
— Ngươi đi chỗ khác ngủ đi, tối nay ta sẽ canh gác cho Nương nương.
Tiết Uyển Anh cũng không phản đối.
Đồ Bích thay cho Tiết Uyển Anh một bộ chăn đệm mềm mại mới tinh rồi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tiết Uyển Anh vẫn đang ngồi dưới ánh đèn, không biết đang thẫn thờ suy nghĩ gì.
Hoàng hậu không vui, Đồ Bích biết rõ điều đó.
Nàng đã theo hầu bên Tiết Uyển Anh từ năm bảy tuổi, nếu nói về sự am hiểu tường tận về con người và cá tính của Tiết Uyển Anh, e rằng nàng hiểu còn hơn cả mẫu thân của Tiết Uyển Anh, tức Chu phu nhân.
Trong mắt người ngoài, Tiết Uyển Anh xuất thân cao quý, phụ mẫu từ ái, lại được Chu Thái hậu coi trọng, được nhập chủ Trung cung. Hậu cung Thiên tử tuy rộng lớn nhưng con cháu lại không đông đúc, Đông cung điện hạ vừa có danh phận đích trưởng vừa luôn được các Đại Nho ca ngợi vì tính tình ôn hòa lương thiện, nhìn chung là địa vị vô cùng vững chắc. Việc Tiết Uyển Anh trở thành Mẫu hậu Hoàng Thái hậu chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Nhưng chim ưng bị nhốt trong lồng nuôi sẻ làm sao có thể vui vẻ được?
Thuở thiếu thời, Tiết Uyển Anh đã luôn ghét cay ghét đắng cảnh tượng các chị em tỷ muội trong dòng tộc cứ đấu đá rồi lại tranh cãi không ngớt chỉ để nhận được một lời khen của Lão Quốc công. Giờ đây, lớn lên thì lại ngày ngày đối diện với một đám phụ nữ hậm hực than vãn không ngừng vì một người đàn ông khác.
Đồ Bích thở dài trong lòng, thổi tắt đèn dầu đầu giường cho chủ tử.
Tiết Uyển Anh khép mi mắt, hỏi nàng:
— Chỉ Nương đã ngủ rồi à?
Đồ Bích không ngờ Tiết Uyển Anh đột nhiên hỏi đến Hàm Ninh công chúa, nói:
— Đã giờ này rồi, Công chúa nào còn thức được ạ?
Tiết Uyển Anh im lặng một lúc lâu. Đồ Bích tưởng nàng đã ngủ mới đứng dậy đi về phía Bích sa trù, mà Tiết Uyển Anh không biết nghĩ đến điều gì lại gọi nàng lại:
— Ngày mai đừng quên đến điện Cam Lộ một chuyến.
Cách một lát, Tiết Uyển Anh lại bổ sung:
— Ngươi hãy nói với Linh Quân rằng việc nàng phải làm bây giờ là tự chăm sóc bản thân cho tốt, có bất cứ chuyện khác gì cũng không cần phải phiền lòng. Chỗ mẫu thân, Bản cung sẽ nói chuyện sau. Bản cung đã có Chỉ Nương và A Nguyên, hoàn toàn không có ý định nuôi nấng con của người khác.
Đồ Bích im lặng một lát mới vâng một tiếng.
Gối ngọc tinh xảo áp vào mặt nàng, cảm giác hơi lạnh không biết vì sao lại xua đi vài phần buồn ngủ. Có lẽ nên nghe lời Phó mẫu, đổi sang gối nhồi thảo dược mới được, như thế cũng dễ ngủ hơn một chút.
Tiết Uyển Anh lại nói:
— Cành phù dung ngọc trắng vẫn đang cất trong kho, ngày mai ngươi sai người đưa đến điện Chiêu Dương đi.
Đồ Bích đi được nửa đường, nghe thấy lời Tiết Uyển Anh nói thì vô cùng kinh ngạc. Cành phù dung ngọc trắng kia được điêu khắc từ ngọc trắng nguyên khối, hoàn mỹ không tì vết, là một trân phẩm hiếm có.
Đồ Bích không khỏi nhắc nhở:
— Đó là của hồi môn của Nương nương…
Tiết Uyển Anh không đáp lời nàng, trong màn trướng hoàn toàn tĩnh lặng.
_________
— Nương nương nói, Mỹ nhân còn trẻ tuổi lại không có kinh nghiệm nuôi dưỡng con cái, khó tránh khỏi có vài chỗ chưa được hợp lẽ cần phải được chỉ bảo thêm. Nương tử trong thai kỳ ngọc thể khỏe mạnh, vị giác không hề giảm sút, đủ thấy Hoàng tử trong bụng Mỹ nhân là một đứa trẻ khoẻ mạnh, vốn là chuyện đáng chúc mừng. Chỉ là…
Đồ Bích nói đến đây thì dừng lại, nhìn Tiết Mỹ nhân đang ngả người nghiêng trên tháp, phe phẩy quạt tròn.
Tiết Mỹ nhân liếc nàng một cái, cười khẽ:
— Cô cô có lời gì thì cứ nói một lần cho trọn vẹn là được, ta cũng không phải mất công dâng trà hai lần.
Từ khi Tiết Mỹ nhân nhập cung, Đồ Bích đã không mấy ưa mến nàng. Đồ Bích luôn cảm thấy nàng vừa nhạy bén, vừa tâm cơ, mà lại mang theo một sự kiêu ngạo khó hiểu, xét mọi phương diện thì chẳng có chỗ nào đặc biệt khiến cho người ta ưa. Nhưng vì nàng là tộc muội của Tiết Hoàng hậu, Đồ Bích đương nhiên phải buộc lòng kiềm nén sự không ưa này. Nay nhìn thấy Tiết Mỹ nhân chẳng coi điện Lệ Chính ra gì, sự bất mãn trong lòng càng sinh sôi.
— Mỹ nhân tẩm bổ cao lương mỹ vị cũng cần chú ý ‘hợp lý có chừng mực’, việc gì cũng ham cầu nhiều hơn mức bình thường thì cũng sẽ không còn tốt đẹp. Hoàng hậu nương nương chỉ cần Mỹ nhân chỉ cần ghi nhớ câu này là được.
Tiết Mỹ nhân ừ hữ một tiếng, nhìn lướt qua rồi dường như không hề để lời nàng nói vào tai.
Thôi vậy. Chấp nhặt với một kẻ ngu ngốc như thế này làm gì? Đồ Bích lại liếc nhìn về phía bụng dưới còn chưa mấy nhô lên của Tiết Mỹ nhân.
Chu phu nhân mở lời đồng ý cho con gái nhà họ Tiết nhập cung, nhưng đồng thời cũng đưa ra điều kiện mọi đứa trẻ mà Tiết Linh Quân sinh ra, bất kể trai hay gái, đều phải được nuôi dưỡng bên cạnh Tiết Hoàng hậu.
Đích mẫu bằng lòng nhận nuôi thứ tử, vốn đã là một loại nhân từ đặc biệt. Nếu năm xưa Thiên tử không có dưỡng mẫu xuất thân danh môn hiển hách như Chu Thái hậu nâng đỡ mà chỉ dựa vào sự sủng ái và môn đệ của Cao Thái hậu, ắt rằng cùng lắm chỉ được phong Vương rồi bị điều đến đất phong nơi biên thùy. Do đó, khi Chu phu nhân ra một điều kiện như vậy, phụ mẫu Tiết Linh Quân không ai không rối rít đội ơn.
Đồ Bích nhớ lại lời Tiết Hoàng hậu căn dặn nàng tối qua, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định không nói cho Tiết Mỹ nhân nghe lời ấy.
Chu phu nhân là người phụ nữ như thế nào, ròng rã những năm qua Đồ Bích đã được thấy rõ.
Hoàng hậu tâm thiện, không muốn để Tiết Mỹ nhân rơi vào cách máu mủ chia lìa. Nhưng Chu phu nhân há lại chịu thuận theo mà lùi bước, chịu tự làm tổn thương đến thể diện? Nếu như hai mẹ con lại vì chuyện này mà mất hòa khí, như thế hẳn là không đáng. Đồ Bích quyết định trước hết cứ gác lại chuyện này, sau đó tìm một cơ hội rồi từ từ khuyên giải Hoàng hậu.
Sau khi Đồ Bích đi, Tiết Mỹ nhân quăng cái quạt tròn trong tay sang một bên, chầm chậm ngồi dậy từ cái sập, vẻ thờ ơ khinh mạn trên cũng bay biến đi. Phó mẫu của nàng đi vào, lo lắng nhìn nàng một cái, do dự nói:
— Nương nương, người xem…
Tiết Mỹ nhân nhìn bà:
— Những ngày này ta ăn gì uống gì đều là do một tay bà sắp xếp?
Phó mẫu giật mình, đưa tay lên thề:
— Tất cả những gì nương nương dùng nô tỳ đều kiểm tra đi kiểm tra lại, tuyệt đối không thể có sai sót!
Bị Tiết Mỹ nhân hỏi một câu như vậy, bà lại không khỏi có chút tự ái:
— Nương nương là do nô tỳ nuôi lớn, lẽ nào nô tỳ còn có thể hãm hại nương nương hay sao?
Tiết Linh Quân thở dài:
— Ta không có ý đó.
Nàng nhíu mày, suy nghĩ thật lâu. Lời của Đồ Bích ban nãy quả thực đã thức tỉnh nàng. Nàng chưa từng trải qua thai nghén sinh nở, tưởng rằng thèm ăn và ăn nhiều trong thai kỳ là chuyện bình thường, mà Phó mẫu lại sợ thai nhi trong bụng nàng bị thiếu dĩnh dưỡng, vậy là nàng nói muốn gì cũng cứ chiều theo như thế. Giờ nghĩ lại, quả thực là ăn đã nhiều đến mức bất thường.
Nàng không hề nghĩ đây là một sự ngẫu nhiên.
Ổ hương phấn thường là trường danh lợi.
Giữa các hậu phi có một trăm cách tranh đấu để giành cho mình ân sủng tối thượng thì cũng có một ngàn cách để khiến những hồng nhan quanh mình trở thành đống xương khô. Nàng lớn lên trong một chi thứ của thế gia đông con nhiều cháu, tận mắt chứng kiến thị thiếp của Tổ phụ đã gần bảy mươi tuổi còn vu khống đổ tội cho lẫn nhau, càng thêm tin chắc vào điều này.
Vấn đề không nằm ở thức ăn, vậy thì nằm ở đâu?
Tiết Linh Quân quay mặt đi, nhìn về phía làn khói xanh đang lượn lờ bốc lên từ lò hương đan hạc trong điện.
— Tháo cái lò hương kia ra xem.
Nàng khẽ hất cằm, tùy lời sai hai thị nữ đang đứng bên cạnh.
Những người hầu kẻ hạ trong điện Cam Lộ đa phần là do Chu phu nhân và Chu Thái hậu gửi đến. Tiết Linh Quân chỉ cần hứng lên nói một câu vô thưởng vô phạt, giây tiếp chính câu ấy cũng đã đến tai Chu phu nhân và Chu Thái hậu.
Nàng ghét cái cảm giác bị theo dõi nhất cử nhất động như này, thường mượn cớ nổi giận rồi đuổi họ đi, chỉ giữ lại hai thị nữ nàng mang từ nhà đến hầu hạ bên cạnh mà thôi.
Tiết Mỹ nhân đã ra lệnh, hai thị nữ đương nhiên không dám không theo. Mất rất nhiều công sức mới chuyển cái lò hương bảo đỉnh to lớn đến trước mặt Tiết Mỹ nhân, rồi ‘ào’ một tiếng, một gáo nước lạnh lớn xối vào làm dập tắt hương liệu đang cháy âm ỉ bên trong đỉnh.
Hương liệu đang cháy trong đỉnh chẳng qua là loại hương an thần thông thường mà thôi, việc ấy đích thân Tiết Mỹ nhân đã hết lần này đến lần khác yêu cầu Thái y giám định và xác nhận, sẽ không có sai sót gì.
Nhưng bản thân cái đỉnh này thì sao?
Tiết Linh Quân đột nhiên đưa tay ra, ngón tay quét qua miệng đỉnh, lần dò vào bên trong bảo đỉnh. Giữa tiếng kêu kinh ngạc của thị nữ, Tiết Linh Quân rút cây trâm cài ra, nhẹ nhàng dùng đầu nhọn của nó để đâm lên mặt bên trong thành đồng của bảo đỉnh. Mũi nhọn của chiếc trâm vàng hơi lún vào, thành đồng bốn mặt bên trong bảo đỉnh này, hoá ra mà còn có phủ một lớp hương liệu màu đồng lục. Nếu không tốn công nghiên cứu kỹ lưỡng một phen, chỉ e không ai có thể nhìn ra được.

——— Hết chương 7 ———

(*) — Vọng Nguyệt Hoài Viễn – Trương Cửu Linh, Đường thi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Xuân Nhật Yến