Chương 20

Điện Lệ Chính.
Đồ Bích bưng một chậu nước ấm vào, Họa Câu từ tẩm điện của Tiết Hoàng hậu bước ra, đi nhanh mấy bước, kéo rèm giúp nàng, nhưng Đồ Bích lại không hề cảm kích mà còn trách mắng:
— Ngươi ra đây làm gì? Trong điện không có người hầu hạ nương nương thì sao?
Họa Câu bị nàng quở trách nhiều rồi, gần nhau lâu cũng biết nàng là người khẩu xà tâm Phật nên không lấy làm phiền lòng, trái lại còn cười cười:
— Nương nương và Thái tử điện hạ có lời cần tâm sự nên bảo ta lui ra.
Đồ Bích lúc này mới “ừ” một tiếng, rồi bước vào tẩm điện.
Tiết Hoàng hậu ngồi trên chiếc sập quý nhân, Đông Cung gục đầu vào trong lòng nàng.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Thái tử mới thỏ thẻ than phiền với mẹ:
— Công việc của Thái phó giao thật sự quá là nhiều, mỗi khi con nghĩ muốn đến điện Lệ Chính tìm A nương và A tỷ thì đều không rảnh rỗi. Mà A nương cũng chẳng chịu đến thăm con…
Nói đến nửa sau giọng Đông Cung không sao tránh khỏi có chút ấm ức và trách móc. Dẫu sao cũng vẫn là một đứa trẻ mới lớn, vẫn còn quyến luyến sự che chở và dỗ dành của mẹ.
Tiết Uyển Anh vuốt tóc con trai, không giải thích gì cả, chỉ mỉm cười và hỏi Đông Cung gần đây đã học được những gì mới.
Cậu kể rằng mình đã học xong Tứ thư, gần đây đang đọc Xuân Thu Phồn Lộ của Đổng Trọng Thư. Sau một hồi ngập ngừng, cậu lại nói với mẹ:
— Gần đây Thái phó thường xuyên bắt con đọc ‘Lữ Thái hậu Bản kỷ’ trong Sử Ký.
Dù Đông cung còn nhỏ tuổi, hiểu biết về chính sự còn nửa vời chưa đến nơi đến chốn nhưng cũng không phải là hoàn toàn không ý thức được dụng ý của phụ thân và thầy dạy. Nói đến đây, Đông Cung lặng im, ngẩng mặt chăm chú quan sát sắc mặt mẫu thân.
Tiết Hoàng hậu chỉ xoa đầu con, nói với Thái tử:
— Đọc sử để hiểu rõ sự lý nhưng điều quan trọng nhất là phải suy ngẫm và phản tỉnh. A nương hy vọng con có thể trở thành người không hồ đồ mê muội mà a dua theo người khác. Những điều đọc trong sách, những lời Thái phó dạy, tất thảy đều cần phải được tự suy xét trong lòng mình cho thấu đáo trước đã.
Đông Cung gật đầu, tựa hồ đã hiểu, lại như chưa tường tận.
Sau khi Đông Cung đã ngủ say, bấy giờ Tiết Uyển Anh mới khoác áo ngoài và bước ra hậu viện điện Lệ Chính.
Giữa sân trồng đầy anh đào, mùa này đã thành những cây anh đào quá thì. Những cánh hoa nở rộ vào giữa tháng Tư, đến tháng Chín thì chỉ còn lại những cành cây khô khốc trơ trụi. Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng lờ mờ nhìn thấy một người đang đứng ở nơi xa.
Tiết Uyển Anh bước về nơi ấy, dừng bước đứng ngay bên cạnh Chân Nhược Y, quay đầu hỏi nàng:
— Đêm đã khuya rồi, sao còn chưa đi nghỉ?
Chân Nhược Y cười, một bên má thoáng hiện lên một lúm đồng tiền:
— Vì sao mỗi lần gặp thần thiếp, nương nương đều chỉ nói một câu này?
Tiết Uyển Anh cũng hồi tưởng lại trong đầu, nhận ra quả đúng thực là như vậy. Nàng chợt nhận ra người kia rất có khiếu hài hước, cũng không khỏi để lộ một nụ cười kín đáo.
— Có lẽ là vì… – Tiết Uyển Anh chọn lọc từ ngữ – Ngươi có thói quen đi ngủ quá trễ, lúc nào cũng thức khuya.
Nàng nghiêng đầu, khi nói chuyện với Chân Nhược Y, nụ cười nơi khóe môi tựa như bông tuyết tinh xảo nhưng chóng tan. Khoảnh khắc ấy, Chân Nhược Y chợt nhận ra Cao Thục phi vẫn luôn bắt chước ai, cuối cùng thầm chế giễu Cao Thục phi trong lòng: đúng là Đông thi bắt chước Tây Thi.
Đông Thi bắt chước Tây Thi?
Chân Nhược Y chợt nhận ra mình mà lại có thể tuỳ thời thốt ra được điển tích ‘Đông thi bắt chước Tây Thi’! Nàng quay mặt sang nhìn chăm chú vào vị nữ tiên sinh của mình, thấy Tiết Uyển Anh vẫn chỉ mỉm cười, dường như chẳng hề bận tâm đến việc nàng lơ đễnh.
Mấy lời Cao Thục phi nói bên tai nàng đúng lúc này lại hiện về trong đầu: Có vài người nhìn thì thanh bạch cao thượng, nhưng thực chất thì lại là Phật khẩu xà tâm.
Lúc đó Cao Thục phi đã nói như thế chăng?
Trong yến vừa rồi Chân Nhược Y đã uống không ít rượu. Vốn nàng có tửu lượng tốt ngang bậc trượng phu, tuy không đến mức ngàn chén không say nhưng trước kia mỗi lần đối ẩm cùng Thiên tử, chén qua chén lại, lần nào Thiên tử cũng là người say trước, để lại một mình nàng nhìn tàn cuộc tiệc tùng, nhìn bàn thức ăn thừa và nửa chén rượu trong ly mà thẫn thờ. Tuy nhiên, đêm nay thì khác, không biết là vì uống quá nhiều rượu hay do bị gió lùa mà Chân Nhược Y bắt đầu cảm thấy say, nhìn Tiết Uyển Anh mà thấy mặt mình nóng ran.
Lời của Cao Thục phi nghe chân thành biết bao, chỉ cần trong lòng Chân Nhược Y còn có một chút do dự, nghi hoặc, oán hận hay bất cứ điều gì khác, sẽ dễ dàng bị lung lay và xiêu vẹo.
Dẫu sao, con người vốn là loài được một tấc lại muốn thêm một thước, không bao giờ thấy đủ. Và hạt giống của sự phản bội được chôn giấu sâu trong lòng của mỗi người.
Nhưng nhìn dung nhan Tiết Hoàng hậu lồng trong ánh trăng, nàng ngẩn người, không nói được lời nào, cũng không nghĩ được cái gì. Trong một thời gian dài nàng đã mang sự tò mò sâu sắc đối với người phụ nữ trước mặt này, và cho đến hôm nay ham muốn khám phá vẫn vô cùng mạnh mẽ. Trong hàng ngàn vạn câu hỏi của nàng có liên quan đến Tiết Hoàng hậu, có một câu mãi không thể có lời giải: Rốt cuộc Tiết Hoàng hậu cầu mong điều gì?
Giờ đây, câu hỏi này lại phù hợp với chính nàng.
Chân Nhược Y chợt thấy hơi buồn bã, vì dẫu bao lần đã cố gắng lục tìm thì vẫn chẳng thấy trên đời có bất cứ điều gì khiến nàng quá đỗi bận tâm. Nàng nhớ lại, cái đêm trước ngày nhập cung, chị gái Vãn Vi của nàng co ro một góc ở trên giường, kéo chăn lên ngang vai và hàn huyên nói chuyện. Khi ấy, đích mẫu vẫn còn, đối xử với hai cô con gái thứ dẫu không được tốt đẹp gì cũng không đến nỗi quá hà khắc. Trong nhà có nhiều chị em gái, phụ thân cân nhắc tới lui, cuối cùng chọn hai người họ để cho tiến cung tuyển tú.
Khi ấy Vãn Vi nói với Nhược Y rằng nàng hy vọng mình có thể may mắn trúng tuyển thì mới có thể báo đáp ân dưỡng dục của cha mẹ, cũng là để mưu cầu một tiền đồ tốt đẹp cho các huynh đệ và tỷ muội ở trong nhà.
Chân Nhược Y nghe xong, trong lòng lại trào lên câu hỏi: Sự tốt xấu và giàu sang của họ thì có liên quan gì đến chính bản thân nàng?
Giờ nàng lại liếc nhìn Tiết Hoàng hậu, rồi cúi đầu như đang cân nhắc lời lẽ. Khi nàng cúi đầu, một đoạn cổ trắng nõn lộ ra, dưới ánh sáng mờ da dẻ hiện vẻ trong trẻo và sáng ngời như ánh trăng khuyết, vẻ đẹp ấy rơi vào trong đáy mắt Tiết Uyển Anh.
— Thần thiếp vẫn luôn muốn biết…
Nàng đưa tay lên giữ lấy tóc mai bị gió đêm thu thổi rối, rồi đột nhiên chớp mắt, mỉm cười với Tiết Uyển Anh:
— Nương nương chưa từng ghen tuông bao giờ ư?
Chân Nhược Y sinh ra đã xinh đẹp như thế, từng cử chỉ điệu bộ đều mang cái phong thái quyến rũ làm người ta say đắm hồn phách, dường như đủ để đàn ông nhìn thấy thì sẽ tranh nhau quỳ dưới váy lụa, đàn bà nhìn thấy thì sẽ thẹn thùng giương quạt lên che. Nàng hỏi Tiết Hoàng hậu câu hỏi như vậy, có lẽ, những người không rõ nội tình sẽ hiểu đó là một câu đầy khiêu khích.
Mà Tiết Uyển Anh, vốn vẫn đang ngắm nhìn vẻ kiều diễm của người trước mắt, hoàn toàn không ngờ người đó lại nói ra những lời này. Đầu tiên là sửng sốt, rồi có chút dở khóc dở cười, nhưng chưa kịp trả lời Chân Nhược Y đã nói trước:
— Thần thiếp ở nhà cũng có một A tỷ, tình cảm vô cùng sâu đậm. Nương nương dịu dàng, lương thiện, mỗi lần ta gặp nương nương đều cảm thấy như được gặp lại A tỷ. Nhưng một người như A tỷ của ta, mỗi một lần chồng nạp thiếp thêm hầu thì là một lần cảm thấy lòng đau như dao cắt. Nương nương làm sao có thể không ghen, không oán?
Tiết Uyển Anh nhìn sâu vào mắt Chân Nhược Y một lát, chợt vẫy tay, thấy nàng không phản ứng bèn chủ động nắm lấy tay nàng, dắt nàng tới và cùng ngồi lên chiếc xích đu được dây nho quấn quanh bên cạnh giếng đá.
— Bởi vì không có ý nghĩa gì. – Tiết Uyển Anh nói.
Chân Nhược Y mở to mắt, hiển nhiên rất kinh ngạc.
Trở về tẩm điện, quả nhiên Đồ Bích đang chờ nàng.
Tiết Uyển Anh day nhẹ thái dương đang nhức mỏi, nói với cô ta:
— Đêm nay không cần phải trực nữa, ngươi đi nghỉ ngơi đi.
Đồ Bích gật đầu rồi lại nhìn Tiết Uyển Anh, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Tiết Uyển Anh nhìn ra ngay, hỏi nàng có chuyện gì.
Đồ Bích bèn nói:
— Ban đầu Bệ hạ để nương nương dạy Nữ đức cho Quý phi, nhưng dạy Nữ đức xong rồi người lại dạy thêm rất nhiều thứ khác, điều này cũng tạm bỏ qua chẳng nhắc đến. Thế nhưng từ bấy cho đến giờ đã hơn hai tháng rồi. Nô tỳ mạo muội xin hỏi, Quý phi dù sao cũng là một chủ tử, là chủ của một điện, lẽ nào có thể cứ mãi ở lại điện Lệ Chính?
Bàn tay Tiết Uyển Anh đang cầm chiếc lược ngà voi hơi khựng lại, sau đó mới nói:
— Việc ấy cứ để sau đi, bản cung thấy nàng học vẫn còn chưa đâu vào đâu, nếu cứ thế mà kết thúc rồi để nàng về thì chẳng phải đã phụ lòng Bệ hạ kỳ vọng vào bản cung đó sao?
Đồ Bích câm nín, bị Tiết Uyển Anh nói một câu như vậy thì đầu óc cũng bắt đầu mơ hồ, không nói thêm được gì bèn ngơ ngác đi ra ngoài. Nhưng Tiết Uyển Anh lại đột nhiên gọi cô ta lại, hỏi:
— Đêm nay A Đường cũng nghỉ ở cung Hưng Khánh sao?
Đồ Bích gật đầu, nói:
— Bệ hạ mở tiệc ở điện Hoằng Huy, Cao Thục phi tự ý ôm đồm mọi việc mà lại không hề báo cho cung Hưng Khánh một tiếng nào.
Tiết Uyển Anh đang thong dong chải tóc, nghe vậy thì mỉm cười:
— Nàng ta há lại không biết? Chỉ là nếu báo thì khó tránh khỏi sẽ khiến Cao Thái hậu không vui, rồi nổi đoá lên thì khó mà dỗ dành. Mà Cao Thái hậu mới là căn cơ bệ đỡ để cho nàng ta đứng vững.
Nhắc đến Cao Thái hậu, Tiết Uyển Anh không hiểu sao lại cười một tiếng, giọng rất khẽ, như đang lẩm bẩm:
— Trên đời này những chuyện có thể làm bà ta tức giận, thật sự là nhiều lắm.
Đồ Bích là gia nô của nhà họ Tiết, tuy là người hầu nhưng từ nhỏ đã được thấy và được quen với phong thái, nề nếp thế gia, xưa nay không ưa sự thô thiển dung tục của Cao Thái hậu. Đã thế Cao Thái hậu còn dựa vào thân phận mẹ đẻ của Thiên tử mà hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho Tiết Uyển Anh, càng khiến cho Đồ Bích vô cùng phẫn nộ. Vì thế, khi nghe Tiết Uyển Anh nói câu không mấy cung kính đó, nàng ta sảng khoái lắm, không nhịn được mà bật cười.
Tiết Uyển Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi:
— Quan Đồng sử lệnh bẩm báo đêm nay Bệ hạ sủng hạnh nơi nào?
Đồ Bích cung kính đáp:
— Ở chỗ Trịnh Mỹ nhân ạ.
Tiết Uyển Anh gật đầu, lấy chiếc áo khoác ngoài từ trên giường xuống rồi quay sang nói:
— Chuẩn bị kiệu, đi từ cửa sau, đến cung Hưng Khánh. Ta có việc cần nói với Cô mẫu.
Khi Tiết Uyển Anh đến cung Hưng Khánh, cũng không mấy ngạc nhiên khi thấy Chu Thái hậu và Chu Đường vẫn còn chưa nghỉ ngơi, đang ngồi quây quần trong chính điện. Chu Đường nép mình bên cạnh Chu Thái hậu, dùng giọng nói mềm mỏng đáng yêu kể chuyện cười cho Chu Thái hậu nghe, mặc cho vẻ mặt bà đang có không vui. Lục Hiền phi thì cố gắng gồng mình lên, căng vai ra, quỳ thẳng lưng ở một nơi không xa hai người họ, má vẫn còn ướt, cằm vẫn còn vết lệ chưa khô.
Tiết Uyển Anh đến mà không mang theo cung nhân, nội thị khiêng kiệu cũng được nàng để cho ở lại bên ngoài cung Hưng Khánh. Chỉ có cô độc một mình nàng chậm rãi bước đến trong đêm tối, tay ngọc vén rèm châu. Ánh nến lung lay, in hình một cái bóng thon thả lên trên tường, nom như bức hoạ bích.
Chu Thái hậu nhắm mắt, tay lần tràng hạt, dường như không nhận ra sự xuất hiện của nàng, giọng nói rất nhẹ nhưng lại trang nghiêm, khí độ thật uy nghi, khiến người ta bỗng liên tưởng đến nén hương được dâng lên trước ngọc đèn xanh và bệ thờ Phật.
— Chỉ là một nô tì mà cũng đáng để tự mình động thủ?
Lục Hiền phi nói nhỏ, giọng như muỗi kêu:
— Thần thiếp biết lỗi rồi…
Tiết Uyển Anh im lặng, ngồi xếp bằng ở sau án thư. Chu Đường chớp chớp mắt với nàng, thần sắc tươi tỉnh không hiểu sao lại như có chút vui mừng hớn hở.
Chu Thái hậu lại hỏi Lục Hiền phi:
— Ngươi nói xem ngươi sai ở chỗ nào?
Lục Hiền phi rưng rưng nước mắt, đáp:
— Thần thiếp không nên vì ghen tuông mà đánh ch3t cung nhân, vi phạm nữ đức.
Chu Đường cười khẩy một tiếng rõ kêu:
— Biểu tỷ, người sai rồi. Cái sai của người không phải là đánh ch3t cung nhân. Biểu tỷ sai ở chỗ đánh ch3t cung nhân một cách công khai, làm rùm beng chuyện này lên cho cả cung biết. Chỉ là một nô tỳ thôi mà, được Bệ hạ sủng ái thì có gì to tát? Chi bằng bao dung rộng lượng một chút xin Bệ hạ phong hẳn cho cô ta một tước vị cung tần hạ cấp nào đó, thế chẳng phải dễ bề tôn vinh hiền danh của mình hay sao? Sau đó nếu thực sự thấy bất mãn trong lòng thì tuỳ thời kín đáo ban cho một thang thuốc nào đó, để cho người ta ch3t một cách lặng lẽ thần không biết quỷ không hay, thế có phải là còn hơn làm cho cả nội cung ầm ĩ lên hết cả không.
Tiết Uyển Anh quay sang nhìn Chu Đường.
Cô gái trẻ năm nay mười lăm hay mười sáu tuổi nhỉ?
Khuôn mặt nàng xinh đẹp nhưng vẫn còn vẻ non nớt, ấy là sự thuần khiết và chân thật chỉ có ở những thiếu nữ đang tuổi đẹp nhất đời; nhưng sao những lời nàng nói ra và cả những gì ẩn chứa kín đáo trong nửa sau của lời nói lại có vẻ thâm thuý, bình tĩnh và cay nghiệt đến như thế?
Sự tàn nhẫn ngây thơ, sự độc ác ngu ngơ.
Không hiểu sao, Tiết Uyển Anh chợt cười thầm ở trong lòng.
Chu Thái hậu cuối cùng cũng mở mắt ra, liếc nhìn Chu Đường đang thao thao bất tuyệt, nói:
— Thôi được rồi, người nhỏ mà ma lớn, chưa xuất giá mà lại học được nhiều mưu mô nội trạch thế này kia?
Chu Đường lại không sợ bà giận, cười toe, đáp:
— Nếu sau này Tần Tất Viễn mà dám nạp thiếp, con có muôn vàn cách để khiến những người phụ nữ đó sống còn không bằng ch3t.
Chu Thái hậu đã định hôn sự cho Chu Đường cách đây ít lâu. Phu quân tương lai của Chu Đường, họ Tần, tên Bất Viễn, tuy không phải là con cháu của ba nhà Tiết, Chu, Lục, nhưng cũng xuất thân từ vọng tộc Tần thị ở Quan Bắc. Bản thân hắn trẻ tuổi nhưng cũng có thành tựu đáng nể, tuổi còn chưa đến hai mươi mà đã là Uy Viễn Tướng quân chính Nhị phẩm, phẩm trật ngang hàng với Tiết Lâm Chi.
Tiết Uyển Anh nghe xong, lại nói:
— Thân phận của muội là gì mà phải làm những trò như thế? Nếu cậu ta mà thật sự nạp thiếp, khiến muội không vui, thì hòa ly là xong chuyện.
Chu Thái hậu nhìn chăm chú vào nàng một lúc rồi phất tay:
— Thôi, mấy đứa lui hết cả đi. Hoàng hậu ở lại.
Tiết Uyển Anh cúi đầu vâng mệnh, vẫn đưa mắt nhìn Chu Đường và Lục Nghi Dao đang theo nhau bước ra khỏi chính điện.
Lúc này Chu Thái hậu mới nói với Tiết Uyển Anh:
— Trình bày đi, khuya lắm rồi còn đến chỗ bà lão ta để làm gì?
Tiết Uyển Anh đứng dậy khỏi án thư, đi đến trước mặt Chu Thái hậu, quỳ xuống, cung kính dập đầu một cái thật nghiêm trang:
— Cầu xin Người ban hôn cho Ngọc Minh và Chỉ Nương của con.
Chu Thái hậu nhìn nàng:
— Chỉ Nương năm nay mới mười tuổi, con vội vàng như vậy là vì đâu?
—— Hết chương 20 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 20
Xuân Nhật Yến