Chương 21

Lục Hiền phi vừa mới đặt chân vào cửa điện Thanh Lương, một bóng hình nho nhỏ đã nhào tới ôm chầm lấy nàng.
— A nương!
Hoàng thứ tử Lý Kỳ ôm chặt lấy vòng eo của mẫu thân, vùi đầu thật sâu vào vòng tay nàng, ngẩng lên thấy sắc mặt mẫu thân có vẻ tái nhợt và mệt mỏi phờ phạc, cậu liền lôi ra một chiếc khăn tay nhỏ từ vạt áo, đưa cho mẹ, an ủi:
— A nương, đừng khóc.
Lục Hiền phi cúi đầu nhìn thấy khuôn mặt non nớt mà điềm đạm và toát lên vẻ trầm ổn của con trai, dùng đầu ngón tay để dịu dàng khẽ lau cánh mũi của con, cố gắng nặn ra một nụ cười:
— A nương không khóc.
Nàng xoa đầu đứa trẻ, phất tay ra hiệu cho các cung nhân hầu hạ trong điện đều lui xuống cả, sau đó mới kéo con trai ngồi xuống chiếc giường La Hán.
Lý Kỳ tuy năm nay mới lên tám tuổi nhưng sự thông minh và nhạy bén lại vượt xa những đứa trẻ đồng trang lứa.
Cậu bé nhìn chằm chằm vào vành mắt đỏ hoe của mẹ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu và nói với mẹ:
— A nương, người đừng sợ, sau này khi nhi thần lớn lên rồi tất lập thân hiển hách, như thế thì sẽ không còn có một ai dám ức hiếp người và đệ đệ nữa.
Lục Hiền phi nghe, chỉ cho rằng con trai còn nhỏ tuổi, nói năng bộc phát theo cảm tính, nên cũng không để tâm lắm đến những lời ấy. Nàng chỉ tiện miệng đáp lời:
— Tốt lắm, A nương chờ ngày con lập thân hiển hách.
Nhưng sâu trong thâm tâm, Lục Hiền phi lại không coi những lời ấy là nghiêm túc, dẫu cậu bé có nghiêm túc thì nàng cũng tuyệt nhiên không hề tin vào lời nói này.
Lập thân hiển hách ư?
Sinh ra trong một gia đình như họ, mọi thứ đã được định sẵn từ trước, dòng chảy của vận mệnh đã an bài, còn có thể lập thân hiển hách bằng cách nào nữa? Chẳng lẽ học theo những kẻ sĩ nghèo hèn đi thi khoa cử sao?
Lục Hiền phi nhắm mắt lại, thoáng chốc nhớ về những cảnh tượng thuở thơ ấu, khi những người học trò nghèo, những thanh niên con nhà thứ tộc xếp hàng dài trước cửa nhà mình để xin được diện kiến tổ phụ. Khi ấy cô tổ mẫu vẫn còn, Tiên đế lại vì việc Mẫu thân của ngài là Lục Thái hậu từng bị Vũ Đế lạnh nhạt khi người còn ở Đông cung mà lại càng đối đãi tốt gấp bội với nhà họ Lục, đặng bù đắp cho những tủi hổ. Ban thưởng liên miên, từng đợt từng đợt kỳ trân dị bảo kéo đến không ngớt, khách khứa ai nấy áo gấm váy lụa đông đúc tấp nập, từ sáng đến tối sảnh tiệc của nhà họ Lục không lúc nào là ngớt tiếng người cười cười nói nói. Những ngày tháng ấy thật rạng rỡ biết bao, phong quang vô hạn, của nả tiền tài cũng chỉ như thêu hoa trên gấm. Cuối cùng thì tiệc tàn người tan, cây đổ khỉ chạy, thói đời vẫn thế, Lục Hiền phi nghĩ thầm.
Nàng thoát khỏi quá khứ, mở mắt ra lần nữa, chợt thấy con trai đang nhìn ra ngoài hiên với vẻ cảnh giác, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng và đôi mắt tràn đầy sự đề phòng. Lục Hiền phi nhìn theo ánh mắt con, thấy thị nữ thân cận của mình đang đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt cô ta ẩn hiện trong bóng tối mà vẫn toát lên một nỗi ưu tư đậm đặc còn nặng nề hơn cả màn đêm.
Lục Hiền phi nhìn thị nữ rồi cúi xuống nói với con trai:
— Con theo nhũ mẫu đi xem em trai con ngủ chưa, A nương có vài lời cần nói với người dưới.
Nói đoạn, nàng cất tiếng gọi nhũ mẫu của Hoàng thứ tử đến.
Lý Kỳ nghe lời, đứng dậy khỏi giường, được nhũ mẫu nắm tay dẫn ra cửa. Không hiểu sao, ngay ở khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, cậu bé vẫn còn ngoảnh đầu lại nhìn mẹ thêm một cái.
Lục Hiền phi dõi mắt theo con trai cho đến khi bóng hình bé nhỏ của cậu bị màn đêm dày đặc nuốt chửng, không hiểu sao, trong lòng nàng lại đột nhiên dâng lên một cảm giác hoang mang. Hồng Đậu thấy sắc mặt Lục Hiền phi tái nhợt đi, vội vàng dìu nàng ngồi lại lên sập mỹ nhân rồi quỳ xuống xoa bóp chân tay cho chủ tử.
Vừa xoa bóp, Hồng Đậu vừa dè dặt hỏi:
— Nương nương vẫn còn phiền lòng vì chuyện Thập Thất nương tử sao ạ?
Lục Hiền phi rủ mắt nhìn nàng, đột nhiên đưa bàn tay lên vuốt ve khuôn mặt của Hồng Đậu. Cô gái mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo thanh tú non trẻ, nhìn rất thuận mắt. Nàng chợt nhớ lại những lời ngạo mạn của người đàn bà kia khi đối diện với nàng:
— Gia đình ban đầu nghĩ rằng Nương nương mang danh phận đích trưởng nữ, làm cánh chim đầu đàn thì phải là tấm gương cho các em gái em trai trong dòng tộc, nên mới đưa nương nương vào cung. Ai ngờ nương nương lại làm ra chuyện như thế! Theo ta thấy, nương nương nên sửa lại tính nết của mình đi, dù sao, chốn cung cấm cũng đâu phải là nhà.
Thần thái đắc ý và giọng điệu bề trên của người đàn bà đó khi nói chuyện, lại còn thêm màu son môi đỏ chót, thật khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn. Thấy nàng im lặng, người đàn bà đó lại tiếp tục:
— Việc đưa Thập Thất muội muội vào cung cũng là ý của Đại nhân luôn, dù sao hai đứa cũng là chị em ruột thịt, nếu Thập Thất muội muội may mắn được sủng ái thì cũng tiện bề giúp nương nương xoay chuyển tình thế, củng cố thế lực trước Ngự tiền về sau này.
Lục Hiền phi đột ngột vung tay lên, hất đổ cả bàn trang điểm, làm rơi vãi các loại châu báu quý giá và son phấn thượng phẩm xuống đất. Cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ đau thương và căm hận như một con thú hoang dính bẫy:
— Thứ đàn bà đê tiện! Ta phải gi3t ch3t tiện nhân đó!
Hồng Đậu quỳ thụp xuống sau lưng nàng, ôm chặt lấy chân nàng, khẩn khoản khuyên can:
— Nương nương tuyệt đối đừng hành động bốc đồng, làm việc gì cũng phải nghĩ đến Nhị Hoàng tử và Tứ Hoàng tử chứ ạ!
Nghe nhắc đến hai đứa con trai, sự oán hận và lửa giận đang ngùn ngụt chực thiêu sống con người ta trong lòng Lục Hiền phi đột nhiên nguội lạnh như than bạc bị dội một thùng nước tuyết giữa mùa đông lạnh giá. Đụn than phát ra tiếng xì xì rồi bốc lên khói trắng cuồn cuộn.
Cả người nàng bỗng chốc mất hết sức lực, rũ rượi cả ra. Hồng Đậu nhìn sắc mặt chủ tử, đỡ nàng ngồi trở lại lên sập mỹ nhân rồi mới khẽ khàng nói:
— Phu nhân cố ý đưa Thập Thất nương tử vào cung ngay lúc này, hành động đó quả thật có chút khó coi. Nhưng mà…
Cô ta ngước lên nhìn Lục Hiền phi, xác định sắc mặt nàng không có gì khác thường, mới nói tiếp:
— Có một điều này Phu nhân nói cũng không sai. Thập Thất nương tử là em gái ruột của người, tính tình lại đơn thuần hiền lành, là người dễ bề nắm bắt và thao túng nhất. Vì thế… chi bằng Nương nương hãy…
Giọng Hồng Đậu nhỏ dần.
Lục Hiền phi liếc nhìn nàng, cười lạnh một tiếng:
— Ả đàn bà đó đã cho ngươi bao nhiêu lợi lộc?
Lúc đầu Hồng Đậu không kịp phản ứng, đợi đến khi nghe rõ và hiểu Lục Hiền phi nói gì thì tức thì không khỏi hoảng sợ:
— Nô tỳ một lòng vì Nương nương, tuyệt đối không dám mảy may ý nghĩ phản bội chủ nhân!
Lục Hiền phi im lặng trong giây lát, Hồng Đậu cứ ngỡ nàng đã nghe lọt tai lời ấy rồi, không khỏi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng với tính cách kiêu căng bá đạo từ trước đến nay của Lục Hiền phi, cô ta cũng biết ý không dám nói thêm gì nhiều.
— Con tiện nhân đó!
Môi Lục Hiền phi trắng bệch, ngồi lặng trên tháp, rất lâu sau nàng cười lên một tiếng rồi thốt ra câu này.
Ngay khi Hồng Đậu nghĩ rằng nàng đã thông suốt, đã thỏa hiệp, đã bỏ cuộc, Lục Hiền phi lại đột nhiên vung tay lên, đập mạnh xuống giường. Chẳng mấy chốc, móng tay sơn màu đậu khấu đỏ tươi của nàng đã gãy ra, rỉ những tia máu cũng đỏ. Hồng Đậu kinh hãi quá, vội vã chồm lên tới gần mới nghe rõ lời Lục Hiền phi đang lẩm bẩm:
— Ta thà ch3t cũng tuyệt đối không để cho con tiện nhân đó được như ý!
Hồng Đậu ôm ghì lấy bàn tay đang chảy máu không ngừng của nàng, vừa kinh hoảng vừa sợ hãi, đồng thời trong lòng dâng trào sự hoang mang mãnh liệt. Vốn, cô ta không phải người nhà họ Lục, nhưng đã hầu hạ Lục Hiền phi được năm, sáu năm, nên cũng biết rõ một vài chuyện thâm cung bí sử của Lục gia. Mẹ ruột của Lục Hiền phi có xuất thân từ họ Tiết, nhưng đã đoản mệnh qua đời vì bạo bệnh khi Lục Hiền phi còn đang nhỏ. Vài năm sau, gia chủ của nhà họ Lục, tức cha của Lục Hiền phi, lại cưới người vợ kế là Tạ phu nhân. Tạ phu nhân này, nói cho rõ ra thì lại là em họ xa của gia chủ nhà họ Lục, Lục Hiền phi lẽ ra phải gọi bà ta là cô họ mới phải.
Hồng Đậu phải khó khăn lắm mới cầm được máu trên tay Lục Hiền phi, hoàn hồn lại, định khuyên nhủ Lục Hiền phi thêm vài lời thì giọng nói của Lục Hiền phi bất chợt vang lên, lạnh băng, tê tái, chứa một sự oán hận sâu tận xương tuỷ:
— Năm đó ta mới tám tuổi, A nương bị bệnh, ta đến thăm người, nhưng người nhất quyết không chịu gặp ta, nói là sợ lây bệnh cho ta. Ta không còn cách nào khác, nhân lúc vú nuôi không chú ý mới trèo qua rào, trốn ra đứng dưới cửa sổ, lại nghe thấy con đàn bà đó nói với A nương của ta… Nói… “A tẩu, người cứ an tâm ra đi, ta sẽ thay a tẩu chăm sóc tốt cho Biểu ca và A Dao.”
Nhớ lại chuyện xưa, mắt Lục Hiền phi đỏ hoe lên, gần như mất hết sự tỉnh táo, chực phát điên:
— Ta hận quá, ta thật sự rất hận! Con tiện nhân đó, ngay lúc A nương ta bệnh nặng như thế mà vẫn còn ngang nhiên dan díu với cha ta! Ta vốn nghĩ, ta vào cung rồi thì nhất định sẽ có ngày khiến cho mụ ta không được ch3t tử tế, ch3t không nhắm được mắt, cũng như a nương ta khi xưa vậy. Nhưng cuối cùng… mụ chỉ là đứa con gái của quan nhỏ, nhờ được cha ta che chở, lại sinh được ra trưởng nam, cuối cùng giờ còn trở thành mệnh phụ. Như thế tất cả những gì ta làm bấy lâu nay, xem ra, chỉ là một trò cười!
Trong đêm tối, nàng run rẩy trong căm hận, nhưng rồi như chợt nàng nhớ ra điều gì, lại ngồi thẳng lưng lên. Lần này, cuối cùng Hồng Đậu cũng nghe rõ được lời nàng đang lẩm bẩm:

— A nương ta mới là chủ mẫu, vẫn luôn là chủ mẫu, mụ ta đừng hòng!
————
Bước vào tháng Chín, hương hoa quế thoang thoảng, cua béo ngậy gạch vàng.
Rảnh rỗi không việc gì làm, Tiết Hoàng hậu liền sai người bắt một giỏ cua, con nào con nấy to mập, đầy gạch; rồi lại hái hoa cúc non, ủ thành rượu cúc, cùng Chân Nhược Y mở tiệc ăn cua, uống rượu, chơi trò tửu lệnh[1] ở trong điện Lệ Chính.
[1] Theo Du Đôn Bồi thời Thanh, tửu lệnh bao gồm ba loại khác nhau: nhã lệnh, thông lệnh và trù lệnh. Thời xưa, khi văn nhân uống rượu để thêm hứng viết văn, làm thơ, họ không đánh đố bằng tay mà dùng một hình thức khác gọi là nhã lệnh, đòi hỏi người tham dự phải tinh thông tứ thư, ngũ kinh, am tường sử sách. Trù lệnh là rút những cái thẻ trên có viết một câu thơ, một đoạn văn rút ra từ một cuốn tiểu thuyết, một vở kịch, hay một danh ngôn và người rút phải đoán được là ở đâu. Người đó lại phải ngâm đọc, hay có khi phải thủ diễn vai trò của câu đó. Thông lệnh gồm những trò thông dụng kể cả đánh tay (hoa quyền), đổ hột xúc xắc (xí ngầu), gõ trống và thường là trò chơi trong chốn yên hoa hay những bữa ăn thông tục. Nhã lệnh càng ngày càng ít người chơi, đến nay thì mất hẳn. Trù lệnh hiện nay cũng không còn nhiều và chỉ có thông lệnh là vẫn phổ biến, bởi lẽ dễ chơi.
Tình tiết tiệc cua, hoa cúc, tửu lệnh này tác giả dùng để ẩn ý nhắc đến Kim Lăng Thập Nhị Thoa (Lâm Đại Ngọc, Tiết Bảo Thoa, Vương Hy Phượng, Giả Nguyên Xuân, Giả Nghênh Xuân, Giả Thám Xuân, Giả Tích Xuân, Sử Tương Vân, Diệu Ngọc, Lý Hoàn, Giả Xảo Thư, Tần Khả Khanh) và các nhân vật nữ đặc sắc khác trong Hồng Lâu Mộng, tôn vinh danh tác và tri ân tác giả Tào Tuyết Cần.
Mới mấy hôm trước, Chu Thái hậu đã triệu Chu Hoàn, tức Tề Quốc công[2], vào cung. Trước mặt Thiên tử, Chu Thái hậu lệnh Chu Hoàn hãy cởi chiếc ngọc bội đeo bên hông.
[2] Ông nội của Chu Ngọc Minh, cậu bên ngoại của Tiết Uyển Anh.
Sau đó, bà trao ngọc bội cho Tiết Hoàng hậu đang đứng cạnh, nói:
— Đây là vật gia truyền của nhà họ Chu ta, giờ đây, ai gia dùng nó để định ra tông phụ cho Ngọc Minh.
Chỉ một câu nói ấy của Chu Thái hậu, đã không chỉ định đoạt hôn sự giữa Công chúa Hàm Ninh và Chu Ngọc Minh trong tương lai mà còn trực tiếp bỏ qua con trai của Chu Hoàn để định trước cháu trai của ông, tức Chu Ngọc Minh, sẽ là người tập tước Quốc Công, sẽ thừa kế phủ Tề Quốc công.
Bấy giờ Chân Nhược Y không có mặt tại hiện trường nhưng cũng có thể tưởng tượng được sắc mặt Thiên tử lúc ấy khó coi đến nhường nào. Nghĩ đến đó, trong lòng Chân Nhược Y bỗng lại thấy phấn khởi.
Tiết Uyển Anh có tinh thông cầm kỳ thi họa là điều chẳng cần phải nói thêm nữa, đến mức đôi khi còn khiến Chân Nhược Y cảm thấy ghen tị.
Trong lúc Tiết Uyển Anh đang bóc cua, Chân Nhược Y chống tay dưới cằm, nghiêng mặt nhìn nàng.
Nàng đứng trước bàn Bát Tiên, hơi nghiêng người, chăm chú bóc cua. Phi tần trong cung ai nấy đều hao tâm tổn sức cho xiêm y và son phấn, tiền bạc mà Cung Chính ty cấp phát hàng tháng cho việc mua sắm son phấn của các cung lên đến hàng vạn lượng, mà đó đã là thời kỳ tiết kiệm. Vào thời Tiên đế, hậu cung nhiều sủng phi, nước trong kênh Minh Cừ suýt chút nữa đã bị son phấn của các phi tần làm cho tắc nghẽn. Nhưng Tiết Hoàng hậu thì lại không bao giờ quá tay trong việc thoa son dặm phấn, cũng không thích y phục lộng lẫy, trang sức cầu kỳ. Trời thương, chỉ một thân thâm y màu thiên thanh cũng đã toát lên dung mạo tôn quý.
Tiết Uyển Anh bóc cua xong, Chân Nhược Y vội vàng hấp tấp gập khăn, đưa khăn tay cho nàng. Đưa xong rồi, chợt suy nghĩ lại, bỗng nhận ra hành động của mình trông có vẻ khúm na khúm núm, cứ như là nịnh thần. Nàng lại bắt đầu tự hỏi Tiết Hoàng hậu lớn hơn mình bao nhiêu tuổi nhỉ? Là bảy tuổi, hay là tám tuổi? Lớn hơn mình bao nhiêu tuổi mà tại sao người phụ nữ ấy cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu? Khiến cho Chân Nhược Y cảm thấy mình giống như một đứa trẻ chập chững biết đi, bập bẹ biết nói, lạc khỏi người lớn rồi vô tình đi vào một căn thư phòng chất đầy cuộn thư và sách vở, chữ nghĩa nhiều đến hoa mắt chóng mặt, đứng nhìn mà không biết phải làm sao.
Trong lúc nàng đang thất thần, Thẩm thị, phó mẫu của Tiết Uyển Anh, bước vào. Tiết Uyển Anh lau tay bằng cái khăn Chân Nhược Y vừa đưa, mỉm cười hỏi Phó mẫu:
— Đồ đạc đã gửi đến điện Cam Lộ cả chưa? Linh Quân hôm nay thế nào?
Long thai của Tiết Mỹ nhân giờ đã được tám tháng, thái y nói mạch thai có phần không ổn định, Tiết Uyển Anh đã lệnh ngay cho thái y và các bà đỡ phải túc trực tại điện Cam Lộ, sẵn sàng nghe lệnh bất cứ lúc nào. Từ lần thái y xem thai cho Tiết Mỹ nhân và kín đáo nhắc nhở Tiết Uyển Anh về việc Tiết Mỹ nhân ăn quá nhiều, thai nhi trong bụng quá lớn, e rằng khi sinh nở sẽ ảnh hưởng đến cơ thể người mẹ; Tiết Uyển Anh đã cho tâm phúc bên cạnh mình qua nhắc nhở nàng một lần, sau đó lại triệu phó mẫu của Tiết Mỹ nhân đến vài lần, chỉ tới khi nhận được câu trả lời rằng Tiết Mỹ nhân đã có phần tiết chế trong ăn uống thì nàng mới yên tâm.
Thẩm thị cười nói:
— Dạ, Mỹ nhân mọi sự đều tốt luôn, ngày sau nhất định sẽ sinh cho Nương nương một tiểu hoàng tử khỏe mạnh.
Tiết Uyển Anh nghe vậy, nhíu mày:
— Bà chớ có nói thế. Ta đã nói trước rồi, đừng để a nương có ý định đưa đứa bé này đến điện Lệ Chính nữa.
Thẩm thị lại không đồng tình:
— Nương nương dù sao cũng còn trẻ, giàu lòng nhân ái là tốt, nhưng cũng đừng quá yếu lòng như thế.
Bà ta lại thở dài một tiếng:
— Nếu là Công chúa thì còn đỡ, nhưng phi tần trong cung ai cũng như nhau, nếu có được Hoàng tử thì khó tránh khỏi lại nảy sinh ra ý đồ khác.
Bà ta nói câu này, ánh mắt cũng vô tình cố ý lướt qua người Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y trợn mắt ở trong lòng.
Sinh con ư? Nàng có điên đâu mà muốn.
Dường như linh cảm được sự chế giễu và mỉa mai đang mãnh liệt tuôn ra trong lòng nàng, Tiết Hoàng hậu chợt quay đầu nhìn nàng một cái, sau đó nghiêm mặt nói với Thẩm thị:
— Được rồi. Bà không cần nói thêm nữa gì nữa. Trong lòng ta đều biết cả.
Thẩm thị đành bất lực chịu thua, vén rèm bước ra ngoài.
Tiết Uyển Anh dõi mắt theo Thẩm thị cho đến khi tiếng bước chân của bà tan biến bên tai, khi ấy mới lại quay sang nhìn Chân Nhược Y. Thấy khuôn mặt nàng hậm hực khó coi, môi mím lại, mày cau cau, thì không nhịn được liền bật cười thành tiếng khúc khích. Tiết Uyển Anh cười xong mới thôi, đột nhiên chuyển đề tài, hỏi nàng:
— Ngươi có thích trẻ con không?
Chân Nhược Y nghiêng đầu, hừ một cái rất khó chịu:
— Không thích.
Có lẽ vẻ mặt của nàng quá rõ ràng sự ghét bỏ, đến mức khiến cho Tiết Uyển Anh cũng phải bật cười thêm lần nữa. Nàng cười rất đẹp, nụ cười rạng rỡ, vừa cười vừa vươn tay tới bên miệng người kia, đút vào đôi môi hơi hé của Chân Nhược Y một miếng thịt cua.
———
— Thai kỳ của nương nương giờ đã ở tháng thứ tám, thực sự không nên cứ dùng vải trắng để bó eo nữa, nhỡ lại làm tổn hại đến đứa bé trong bụng…
Trong điện Cam Lộ, phó mẫu của Tiết Mỹ nhân nhìn sắc mặt hơi tái của nàng, thở dài một tiếng:
— Trước đến nay nương nương vẫn luôn là người có chủ kiến, nhưng việc này thực sự quá mạo hiểm!
Tiết Linh Quân mím môi, không nói một lời nào.
Vài tháng trước, sau khi phát hiện ra lư hương Đan Hạc mà Cao Thục phi gửi đến có ẩn chứa điều bất thường, Tiết Linh Quân đã ngừng sử dụng, chỉ sai người đốt lên khi Thiên tử thỉnh thoảng ghé thăm. Nhưng không biết có phải liệu loại hương liệu này có độc tính quá mạnh hay không mà nàng vẫn không thể ngăn được cảm giác nôn nao mỗi đêm. Nàng đã quyết định, khi sinh con sẽ mua chuộc thái y để tiết lộ hết chân tướng. Đến ấy, Cao Thục phi ắt sẽ không được yên, Tiết Hoàng hậu cũng khó tránh khỏi tội thất trách suốt quá trình dưỡng thai này. Đến lúc đó, Thiên tử sẽ tức giận, sẽ cảm thấy có lỗi, sẽ để đứa bé ở lại điện Cam Lộ.
Nghĩ đến sự chăm sóc và bảo bọc của Tiết Hoàng hậu dành cho mình, lòng Tiết Linh Quân không khỏi nặng trĩu xuống.
Nhưng thật sự cũng không còn cách nào khác nữa – Tiết Linh Quân tự nhủ với chính mình.

—— Hết chương 21 ——

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 21
Xuân Nhật Yến