Chương 22
“Đêm hôm qua vừa mưa vừa gió,
Tiếng thu như tiếng hú ngoài rèm.
Nến tàn trằn trọc thâu đêm
Dẫu cho ngồi dậy khó yên trong lòng.
Chuyện đời buông theo dòng nước xiết
Tính toán gì trong kiếp phù sinh?
Đường quê yên ổn thái bình
Chứ còn chốn ấy đi không dễ gì!”(*)
Mãi mãi cho tới tận sau này, Chân Nhược Y vẫn còn nhớ rõ hôm ấy là ngày mùng Bốn tháng Chín, trăng bạc cong như lưỡi câu treo giữa trời thăm thẳm, muôn vàn tinh tú lấp lánh vờn quanh dệt nên một dải ngân hà cao xa lấp loá.
Bấy giờ khoảng giữa giờ Tý, cung nhân đã gõ cửa điện Lệ Chính.
Ban đầu, tiếng gõ cửa dồn dập vẫn không thể làm cho Chân Nhược Y tỉnh giấc. Nàng đang chìm đắm trong một giấc mộng sâu thẳm của riêng mình.
Trong mơ, nàng quay về năm chín tuổi.
Gió đêm mùa thu hiu hiu lành lạnh len qua khe cửa sổ và thổi vào phòng, dẫu thế vầng trán nàng vẫn bắt đầu rịn ra từng giọt mồ hôi lớn.
Thầy thuốc đến thăm rồi bảo, nàng bị bệnh, không thể để chịu lạnh thêm được nữa. Trong nhà đông người, tôi tớ trong nhà lại hóa ra thiếu thốn. Cả viện của di nương chỉ vỏn vẹn có hai bà vú già và hai a hoàn nhỏ hầu hạ.
Nàng ngủ mơ màng, tâm thần mê man, thấy cổ họng đau rát, muốn thức dậy để uống thuốc. Nàng toan gọi vú già mang bát thuốc đã sắc còn đang đặt trên bàn đến thì lại sực nhớ ra em trai đang bị lên sởi, cả vú già lẫn a hoàn nhỏ đều đã đến chăm sóc em cả rồi.
Thầm nghĩ thôi thì cũng chẳng sao, nàng lấy tay ôm vầng trán đang nóng ran để ngồi dậy khỏi giường, bước chân nặng nề dò dẫm nhích dần đến bên bàn. Trên bàn, bên chiếc ấm trà sứ trắng là một bát thuốc đen sì.
Thuốc đắng quá. Nàng chỉ vừa nhấp một ngụm đã không muốn uống thêm nữa, bèn đưa mắt nhìn quanh, không tìm thấy mật ong, cũng chẳng có cái gì ngọt, trong lòng buồn rầu thất vọng.
Chân Nhược Y bưng bát thuốc đi đến bên cửa sổ, vươn tay đẩy hai cánh cửa đang khép hờ rồi nghiêng bát thuốc trong tay, đổ xuống, nhìn dòng nước thuốc nâu sậm tan vào lớp đất đen.
Nàng rướn lên một chút, mở to mắt ra xem, thấy những đàn kiến bé nhỏ không tên đang lầm lũi, im lìm bò dưới gốc hoa lê, trông con nào con nấy có vẻ chán chường và nặng nhọc. Mặc kệ chúng nó nối đuôi nhau, nàng ngẩng đầu lên, thấy trên bầu trời đêm xanh đen huyền hoặc ấy vậy lại treo lửng lơ những đám mây trắng muốt dịu dàng. Trong không gian ấy Chân Nhược Y bé nhỏ quá, thấy mình cũng chỉ giống như con kiến bò dưới gốc hoa lê; nàng chống tay lên bệ cửa sổ để ngơ ngẩn ngắm nhìn bầu trời đêm, ánh mắt dõi theo những đám mây như vải bông bềnh bồng trôi lãng đãng.
Đầu óc nàng lơ mơ, mờ mịt, tưởng tượng như hồn mình thoát xác, hóa thành một vì sao tự do tự tại, nhẹ nhàng bay theo sau đám mây dịu dàng, từ từ tiến lại gần nó, cuối cùng lững lờ trôi bên nó.
Bỗng dưng Chân Nhược Y bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đưa tay sờ lên trán mình.
May quá, không còn sốt nữa.
Nàng đưa mắt nhìn ra, ngoài cửa sổ là đuốc sáng như sao, hoa đèn rực rỡ.
Người qua người lại như mắc cửi, những tiếng nói tới nói lui giọng điệu thấp thỏm lo lắng xuyên qua khung cửa sổ hình vầng trăng khuyết, ai nấy đều đang ghé tai nhau bàn tán điều gì đó.
Chân Nhược Y nhíu mày, lên tiếng gọi Thái Tang.
Thái Tang ở gian ngoài, đáp “Dạ, vâng” hai tiếng, khi bước vào thì thấy tóc nàng ta búi một kiểu búi thấp, đến trước mặt Chân Nhược Y rồi lại còn ngáp một cái, tỉnh táo rồi thì vội vàng xin lỗi.
Chân Nhược Y thấy bán tín bán nghi, nhìn nàng ta, hỏi:
— Bên ngoài đang có chuyện gì thế?
Thái Tang nghe vậy, cố gắng kiềm chế cơn ngáp ngủ trước mặt Chân Nhược Y, khe khẽ giải thích:
— Là chuyện bên điện Cam Lộ, Tiết Mỹ nhân đã trở dạ rồi ạ.
Thấy Chân Nhược Y nhíu mày trầm mặc, Thái Tang lấy làm lạ, nhưng vẫn nói tiếp:
— Không liên quan gì đến nương nương đâu, nương nương cứ nghỉ ngơi đi. Hoàng hậu nương nương thì đã qua đó rồi…
Chưa nói xong thì Chân Nhược Y đột ngột bật chồm dậy khỏi giường, chân trần phóng xuống đất, toan bước ngay ra ngoài. Thái Tang phản ứng lại ngay, kinh hoảng chặn nàng lại:
— Nương nương, người làm sao vậy ạ!
Chân Nhược Y gạt tay nàng ta ra, trầm giọng nói:
— Mau chuẩn bị kiệu, ta muốn đến điện Cam Lộ.
Thái Tang vốn sợ cái tính bốc đồng thi thoảng lại đùng đùng lên của nàng, nghe lời nàng nói thì theo bản năng bước ra ngoài ngay. Khi gần bước qua ngưỡng cửa, nàng ta do dự quay đầu lại:
— Nương nương… Thế chúng ta có nên trở về điện Chiêu Dương không ạ?
Chân Nhược Y mất hết kiên nhẫn, cắt lời nàng ta, quở:
— Đi mau, nói lắm!
Thái Tang cúi đầu ngay, vội vã bước ra.
————
Theo lẽ thường, chẳng qua Chân Nhược Y chỉ là tạm trú tại điện Lệ Chính, nàng không hề mang theo nghi trượng của Quý phi tới đây, cũng không có quyền sai bảo cung nhân trong điện Lệ Chính làm gì. Vì thế, Thái Tang tuy phải buộc lòng nghe theo uy thế của chủ tử mình nhưng khi thật sự đến trước mặt Chưởng sự của điện Lệ Chính là Thẩm thị để trình bày ý định, thì nàng ta bị ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm thị liếc qua liếc lại, không khỏi nản chí muốn rút lui cho nhẹ nợ.
Cũng chỉ tại Quý phi càng ngày càng kì quái.
Nàng ta vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng Tiết Mỹ nhân mỉa mai Chân Nhược Y ở điện Lệ Chính lần ấy, chẳng qua chỉ dựa vào việc có một đứa con mà được nước lấn tới thôi. Thái Tang thầm than khổ trong lòng: Chẳng lẽ việc Tiết Mỹ nhân trở dạ sinh con thì có liên quan gì đến Chân Quý phi nhà mình hay sao?
Nghĩ như vậy, miệng thì suýt buột ra câu “Là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn, giờ sẽ lập tức đi bẩm báo Quý phi”. Nhưng ngay sau đó, nhớ đến tính tình muốn cái gì phải làm cho bằng được của Chân Nhược Y, nàng ta lập tức ngậm miệng lại.
Thái Tang gần như đã có thể đoán được Chân Nhược Y sẽ nói gì.
Sẽ nói: Không có xe, không có kiệu, hẵng còn có chân. Vậy thì chúng ta đi bộ đến đó.
Nghĩ tới đây, Thái Tang chỉ đành cắn răng nhắm mắt, định mở lời nói thêm vài câu nữa để thuyết phục Thẩm thị. Bất ngờ thay, đang định mở miệng thì một giọng nói trong trẻo từ phía sau vọng đến.
Công chúa Hàm Ninh nói với Thẩm thị:
— Ta nhớ điện Lệ Chính còn một cỗ xe kiệu nữa, mau mang ra đi.
Lúc này Thái Tang mới rối rít cảm ơn cảm tạ rồi phấn chấn đi ngay. Trước khi quay lưng đi, Thái Tang đưa mắt liếc nhìn Công chúa Hàm Ninh một cái nữa, thấy Công chúa vẫn đứng yên tại chỗ, vững vàng như Thái Sơn, không hiểu sao lần đầu tiên trong đời nàng ta lại cảm thấy vị Công chúa có thần có thái, khí thế uy nghiêm rõ còn hơn cả Đông cung điệ hạ.
Có lẽ chỉ vì Công chúa lớn hơn một tuổi – Thái Tang nghĩ.
———
Khi kiệu đến điện Cam Lộ, vừa lúc ấy Chân Nhược Y nhìn thấy cung nhân tất tả bưng một chậu máu đỏ lòm ra. Máu đỏ bị bóng đêm bao phủ, thoạt nhìn Chân Nhược Y còn không nhận ra đó là màu máu.
Lần sinh nở này của Tiết Mỹ nhân rất là hung hiểm.
Cung nhân qua lại, ai nấy đều cúi gằm mày mắt, vội vã bước đi, như sợ hãi chỉ cần dừng lại một chút là sẽ bị cơn thịnh nộ đang chực chờ ào ào kéo đến nhắm vào mình.
Chân Nhược Y nhíu chặt đầu mày, sải những bước dài đi thẳng vào điện Cam Lộ. Cung nhân theo bản năng chặn nàng lại, chưa kể đến ân oán giữa Chân Nhược Y và Tiết Mỹ nhân ngày trước, chỉ riêng việc Tiết Mỹ nhân đang lúc sinh nở ngàn cân treo sợi tóc, một vị chủ tử chẳng liên quan gì đến đây thì chẳng phải là gây thêm sự chú ý sao?
Nội thị nói:
— Phụ nữ sinh nở huyết khí nặng nề, nương nương kim chi ngọc diệp, nơi này không phải là nơi nương nương nên đến.
Chân Nhược Y đang lúc lòng dạ nóng như lửa đốt, căn bản không muốn đôi co tranh cãi với ai, đang định dùng uy thế để ép người thì bất ngờ có một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
Giọng Cao Thái hậu truyền đến, vừa mở miệng đã la lớn:
— Đêm hôm khuya khoắt, ngủ thì không ngủ, ngươi mò đến đây làm gì?
Chân Nhược Y quay phắt đầu lại, nhìn thấy Triệu Tiệp dư đang đỡ tay Cao Thái hậu, cả hai đi về phía nàng.
Triệu Tiệp dư cúi gằm mặt, thấy Chân Nhược Y, không hiểu sao nàng lại có chút hoảng loạn trong lòng. Nhưng Chân Nhược Y còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa thì Cao Thái hậu đã lại la mắng:
— Ta hỏi ngươi đấy, cứ đứng đực ra! Người ta sinh con, ngươi đến đây hóng hớt làm gì?
Cao Thái hậu nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá nàng một lượt, tỏ vẻ chê bai:
— Ngươi vào cung cũng đã lâu rồi, đến giờ vẫn chưa thể sinh cho con trai ta một mụn con nào. Nói cho ngươi biết, nếu không phải là con ta yêu thích ngươi thì ta đã sớm tống ngươi vào am ni cô rồi đấy, biết chưa?
Chân Nhược Y kìm nén sự chán ghét trào lên trong lòng, quyết tâm nở một nụ cười ngọt ngào, chủ động bước đến gần. Nàng đỡ lấy tay còn lại của Cao Thái hậu, dịu dàng nói:
— Chính vì thần thiếp mang ơn sâu nghĩa nặng của Bệ hạ nhưng mãi vẫn chưa thể sinh mụn con nào cho Người nên mới luôn cảm thấy áy náy bất an đấy ạ. Vừa nghe tin Tiết Mỹ nhân trở dạ một cái, thần thiếp dậy ngay, vội vàng chạy đến đây cầu phúc.
Nàng cười tươi đến lạ, hớn hở nhìn Cao Thái hậu:
— Thần thiếp không có phúc sinh con cho Bệ hạ, nhưng con của Bệ hạ cũng là con của thần thiếp…
Cao Thái hậu hừ một tiếng:
— Đàn bà gì mà mặt dày mày dạn chẳng biết điều. Ngươi là thiếp! Hoàng hậu nói vậy thì còn nghe được, ngươi lấy tư cách gì mà nói thế?
Chân Nhược Y không hề giận, vẫn cười nói:
— Thưa vâng, mẫu hậu dạy chí phải.
Lúc này Cao Thái hậu mới nguôi giận, nhưng không hiểu nhớ ra điều gì, đột nhiên im lặng suy tư, mặc cho Chân Nhược Y đỡ tay mình nhanh bước đi về phía điện Cam Lộ. Trong suốt một đường, Triệu Tiệp dư luôn cúi mặt, không dám nhìn Chân Nhược Y dù là chỉ một lần. Đến gần, Chân Nhược Y mới phát hiện bờ vai nàng hơi run rẩy, như đang cố gắng kiềm chế một nỗi sợ hãi gì đó giấu sâu thẳm trong lòng.
Chân Nhược Y lại quay mặt sang, dùng một giọng điệu ngọt ngào đon đả mà cả cuộc đời nàng chưa bao giờ dùng, hỏi Cao Thái hậu:
— Đã khuya thế này rồi sao mẫu hậu không nghỉ ngơi ở điện Hoằng Huy mà lại đến điện Cam Lộ ạ?
Cao Thái hậu cũng không để ý, liếc nhìn Triệu Tiệp dư bên cạnh, tùy miệng nói:
— Nó nói với ta rằng thái y bảo đứa bé trong bụng Tiết Mỹ nhân nhất định sẽ là cháu trai. Đương nhiên là ta phải đến xem ngay chứ.
Chân Nhược Y liếc nhìn Triệu Tiệp dư, ánh mắt ấy bao hàm ý tứ sâu xa.
Họ đi đến hành lang, lại gặp ngay phải một cung nhân chạy tới từ hướng đối diện, vẻ mặt hoảng hốt, hai tay đang bưng một chậu máu đỏ đậm.
Cung nhân quỳ thụp xuống trước mặt Cao Thái hậu, thảm thiết kêu:
— Đứa bé lớn quá! E rằng Tiết Mỹ nhân khó thoát khỏi tai ương!
—— Hết chương 22 ——
(*) Ô Dạ Đề, Lý Dục (Bắc Tống)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận