Chương 23

Hoa lặng bóng, viện cài then
Có hai người ngọc đứng bên hiên quỳnh.
Nỗi riêng muốn ngỏ sự tình,
Thấy con anh vũ bên mình lại thôi.(*)

Gần như là thốt ra ngay lập tức, Chân Nhược Y hỏi:
— Hoàng hậu đang ở đâu?
Cung nhân kia quay sang nàng, rụt rè đáp:
— Hoàng hậu nương nương hiện đang chờ ngoài phòng sinh đấy ạ!
Chân Nhược Y cau mày càng sâu, chất vấn ngay:
— Đã có Hoàng hậu trấn giữ ở đấy, ngươi còn có gì phải hoảng hốt?
Cung nhân quỳ dưới đất nghe lời Chân Nhược Y nói, mặt đỏ bừng lên, ấp úng mãi một lúc, chỉ có thể đáp:
— Thưa… nô tỳ chưa từng sinh nở nên thấy máu cũng khó tránh khỏi hoảng loạn… mới nghĩ là…
— Nghĩ cái gì?
Chân Nhược Y hỏi bằng giọng điệu đanh lại, gần như đã ngay lập tức chặn đứng lời giải thích của cung nhân kia.
Cao Thái hậu bên cạnh nàng thì tỏ vẻ không vui, nói:
— Thôi đi được rồi, nhìn cái bộ dạng hung hăng của ngươi xem. Người ta đang còn sinh đẻ, ngươi lấy đâu ra lắm lời để hỏi thế?
Cao Thái hậu nói xong còn không quên tiện thể tiếp tục châm chọc nàng:
— Thì rõ là ngươi chưa sinh đẻ bao giờ, đương nhiên là không thể biết hiểm nguy trong đó được.
Triệu Tiệp dư ở bên vẫn luôn im lặng, giờ cuối cùng cũng cất lời, nhỏ nhẹ phụ họa:
— Thái hậu nương nương nói phải ạ.
Giọng nàng sao mà quá nhỏ, hoàn toàn không có sự sắc bén khi đối chọi với Chân Nhược Y như ngày thường. Đương nhiên, dễ gì mà Chân Nhược Y lại cho rằng Triệu Tiệp dư đã thay tính đổi nết, muốn hoàn lương làm lại từ đầu? Khả năng duy nhất mà Chân Nhược Y đang nghĩ đến chỉ có thể là – trong lòng Triệu tiệp dư có điều khuất tất.
Chân Nhược Y hơi ngẩng đầu, ngước mắt lên, trong bóng đuốc lại vừa khéo thấy giọt sương đang trượt men theo góc mái hiên nhỏ giọt xuống, rơi trên lan can gỗ bên hành lang, phát ra một tiếng vang nho nhỏ.
Cùng lúc ấy Triệu Tiệp dư rất ý nhị, nói:
— Chỉ là Hoàng hậu nương nương vốn cẩn trọng chu toàn, Tiết Mỹ nhân lại là tộc muội của Hoàng hậu, hẳn là nương nương càng phải để tâm săn sóc. Theo lý mà nói, không nên xảy ra sai sót như thế này.
Ối chà! – Chân Nhược Y thầm kêu lên – Bắt đầu chụp mũ rồi đây!
Nàng quăng cho Triệu Tiệp dư một cái nhìn đầy ác ý, đôi mắt phượng đẹp đẽ liếc xéo một cái, ánh lên vẻ hung dữ chẳng thèm che giấu gì, gần như ngay lập tức chặn lời luôn:
— Hay thật! Thái hậu nương nương vừa mới dạy dứt miệng mà lời ngọc ý vàng đã quẳng ra sau đầu rồi đấy à? Phụ nữ sinh nở vốn nhiều hiểm nguy, ai lại như Tiệp dư, từng câu từng chữ đều nhằm vào Hoàng hậu nương nương…
Khóe môi Chân Nhược Y ẩn một nụ cười nguy hiểm:
— Là có dụng ý gì?
Triệu Tiệp dư nghẹn lời, nhất thời không nói được gì. Vốn biết Chân Nhược Y miệng lưỡi sắc bén, khi lên cơn càn quấy thì bá đạo cũng chẳng kém ai, là loại người không dễ đối phó, cho nên ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này từ đâu sừng sững xuất hiện đã thầm kêu không ổn. Dù thế trong lòng vẫn ôm chút hi vọng sẽ may mắn, nghĩ rằng Chân Nhược Y khi không bị ai chọc đến thì cũng chẳng thèm đoái hoài đến ai, không giống người sẽ can thiệp vào chuyện của người khác. Ai ngờ, ngày thường, mọi người nói ngược nói xuôi, nói bóng nói gió mà nàng ta còn chẳng thèm lên tiếng, không thèm để tâm, vậy mà hôm nay mình mới chỉ nói mấy câu bóng gió liên quan đến Hoàng hậu mà Chân Nhược Y đã nhảy dựng lên như ăn phải thu./ốc n/ổ, vừa dứt lời đã quay sang công kích tức thì, khiến cho mình nghẹn cả lời.
Triệu Tiệp dư thấy da đầu như tê dại, thầm kêu khổ không ngừng, có lúc suýt nữa đã thấy khó mà rút lui giữa chừng. Nản chí như thế nhưng nghĩ đến những gì Cao Thục phi đã nói và cả lời hứa hẹn đêm đó, nàng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cắn răng mà cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
— Thần thiếp nào có dụng ý gì, và cũng nào dám nói điều không hay không phải về Hoàng hậu nương nương đâu. Nói một hai câu cũng chỉ là vì quá lo lắng cho Linh Quân muội muội mà thôi.
Chiếc đèn lồng cung đình tám cạnh treo trên hành lang bị cơn gió đêm thu thổi qua, xoay tròn nhiều vòng giữa không trung. Ánh đèn vàng vọt mờ ảo lẫn trong ánh trắng của trăng đêm, hoà vào nhau trông có vẻ ma quái, hắt lên sườn mặt Triệu Tiệp dư, khiến cho khuôn mặt vốn đã thất sắc của nàng trông còn càng thêm tái nhợt.
Chân Nhược Y mỉm cười, nhìn nàng:
— Triệu Tiệp dư nói lời này lại còn có ý gì nữa đây? Lúc cam go thế này, ai mà chẳng lo lắng cho Linh Quân muội muội?
Nghe lời Chân Nhược Y nói, khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Tiệp dư lập tức chuyển sang màu gan heo, nhưng vì còn nhớ nhiệm vụ Cao Thục phi đã giao, nàng không dám tiếp tục tranh cãi với Chân Nhược Y nữa mà dứt khoát quay sang lấy lòng Cao Thái hậu:
— Thái hậu nương nương phúc trạch sâu dày, nếu có Người ngồi trấn ngoài đây, thần thiếp nghĩ Tiết Mỹ nhân nhất định có thể bình an vượt cạn thôi ạ.
Lời nịnh nọt hoang đường vô căn cứ như vậy, tự cổ chí kim chỉ có thể dỗ dành được hai hạng người: một là hạng người ngu muội vô tri; hai là hạng người kiêu căng cực độ. Thật không may làm sao, Cao Thái hậu lại là cả hai loại này. Bà ta dường như là rất thích thú lời nịnh hót như vậy của Triệu Tiệp dư, thậm chí còn để Triệu Tiệp dư đỡ tay mình đi về phía phòng sinh.

Chân Nhược Y lùi lại nửa bước, nàng đã bị Cao Thái hậu bỏ lại, giờ đứng lặng tại chỗ. Một lúc lâu sau, nàng cúi người xuống, khom lưng và nhìn chằm chằm cung nữ vẫn còn đang quỳ trên mặt đất không dám động đậy, đè thấp giọng, hỏi:
— Các ngươi, rốt cuộc đang giở trò gì?
Cung nhân kia bị lời này của nàng dọa cho sợ, cả người run lên như sàng, khi hoàn hồn lại, đang mấp máy môi muốn nói thêm điều gì đó thì mới biết Chân Nhược Y đã cất bước đi xa.
Thai nhi của Tiết Mỹ nhân lần này quả thực gặp nguy hiểm thật sự. Bà đỡ đã được chuẩn bị cho túc trực sẵn từ sớm, vẫn luôn ở tại điện Cam Lộ. Kể từ khi Tiết Mỹ nhân chuyển dạ cho đến nay là đã hai canh giờ nhưng đầu đứa bé vẫn chưa ra được. Tiết Uyển Anh chờ ở ngoài hành lang, đợi mãi đến nửa đêm, cuối cùng cũng cảm thấy chút hơi lạnh của sương đêm mùa thu đang thẩm thấu qua vải vóc và thấm sâu vào da thịt.
Đồ Bích ở bên cạnh nàng, đau lòng nên nói:
— Nô tỳ thấy thế này thì phải một lúc nữa đứa bé mới ra được, chi bằng nương nương đi ngủ một lát thôi?
Tiết Uyển Anh xua tay, lo lắng và bất lực nói:
— Tình cảnh như thế này thì làm sao mà ngủ cho được?
Nói rồi nàng lập tức quay người lại, chăm chú nhìn hai cánh cửa phòng sinh đang hơi khép hờ. Đã gần hai canh giờ nhưng vẫn không nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc, ngay cả giọng Tiết Mỹ nhân dường như cũng đang nhỏ dần đi, yếu dần đi vì kiệt sức. Tiết Uyển Anh càng lúc càng lo lắng, nàng siết chặt chuỗi tràng hạt Phật châu trên cổ tay, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Vừa đúng lúc ấy, chất giọng khô khốc của Cao Thái hậu vang lên từ phía sau nàng, mở miệng đã là chất vấn ngay:
— Chuyện gì thế này? Chỉ có đẻ thôi mà sao lại lâu đến như vậy?
Bà ta nhìn chằm chằm Tiết Hoàng hậu, mặt mày dữ tợn, đang lúc bực dọc nên lỡ miệng thốt ra bằng tiếng địa phương đặc sệt:
— Phải chăng là cái bà vợ cả như cô đây, mình không đẻ được thì cũng không cho người khác đẻ đấy phỏng? Nghiệt ngã thay! Bảo sao, con trai ta tam cung lục viện mà đến giờ cũng chỉ có được bấy nhiêu đứa con trai!
Chân Nhược Y kinh ngạc trước lời ấy, vô cùng tức giận và bất bình trước sự ngang ngược của Cao Thái hậu, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nghĩ đến những điều bất thường quanh sự việc này, nàng vẫn nén giận trong lòng, quay sang mỉm cười rồi khoác tay Cao Thái hậu, cắt ngang lời bà ta:
— Thái hậu nương nương nói lời này thì không phải rồi…
Lời nàng còn chưa dứt đã bị Tiết Hoàng hậu cắt ngang, lạnh nhạt nói:
— Mẫu hậu không yên tâm thì cứ ở đây mà theo dõi.
Trong lòng Chân Nhược Y không hiểu sao nghe “thịch” một tiếng, theo bản năng và linh tính mách bảo nói luôn:
— Đã khuya lắm rồi, chi bằng Thái hậu nương nương cứ quay về nghỉ ngơi đi ạ. Người cứ yên tâm, đợi khi tiểu Hoàng tử ra đời, thần thiếp sẽ là người đầu tiên sai người đi báo cho Người biết.
Nhưng Cao Thái hậu lại không hề nghe lọt tai lời ấy, chỉ hừ hừ vài tiếng rồi ra lệnh cho cung nhân khiêng một chiếc ghế đẩu bằng tre đến, cứ thế là ngồi xuống ngay cửa phòng trong đêm tối chập chờn, cũng chẳng ngại gió đêm.
Chân Nhược Y đành bất lực, chỉ có thể lặng lẽ lùi lại một bước, âm thầm đứng cạnh Tiết Hoàng hậu.
Tiết Hoàng hậu dường như rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nàng ở nơi đây. Môi son nàng khẽ mở, hạ thấp giọng và hỏi:
— Ngươi đến đây làm gì thế?
Chân Nhược Y sóng vai đứng bên cạnh nàng, chăm chú nhìn nàng một lúc mà chẳng nói gì, rồi mới nheo mắt, đáp:
— Đêm nay, e rằng là không thể yên ổn.
Tiết Uyển Anh còn chưa kịp phản ứng trước lời ấy, Chân Nhược Y bỗng nhiên đưa tay ra nắm lấy bàn tay nàng. Bàn tay có vẻ lớn hơn, bao trùm lấy tay Tiết Uyển Anh và nắm chặt, rồi sau đó lại hơi thả lỏng ra, những đầu ngón tay luồn vào gãi nhè nhẹ lòng bàn tay nàng. Cảm giác giống hệt một con hổ con bá đạo vừa chồm lên ghì lấy mình đã lại giương nanh múa vuốt trong lòng bàn tay mình, khiến cho khuôn mặt vốn đoan trang thanh lệ của Tiết Uyển Anh cuối cùng cũng hiện rõ những gợn sóng. Cuối cùng bàn tay bị nắm ấy cũng khẽ động, những ngón mảnh mai luồn vào trong lòng bàn ấm của Chân Nhược Y và cào nhẹ một cái. Cái cào nhẹ trong lòng bàn tay ấy làm cho Chân Nhược Y thầm chấn động, quay phắt đầu sang, nhưng khi lần nữa nhìn nàng thì lại chỉ còn thấy khuôn mặt mặt trầm tĩnh và nghiêm nghị mà thôi.
Cứ thế, hai người kề vai đứng dưới mái hiên, cùng nhau chờ đợi.
Cho đến khi một bà đỡ lão luyện chạy xộc ra đây với dáng vẻ thất kinh:
— Thai nhi của Tiết nương tử không chỉ quá lớn mà e rằng còn là thai sinh ngược!
Tiết Uyển Anh lập tức biến sắc.
Nhưng chưa kịp để nàng nói gì, bà đỡ đã quay đầu lại nói với Cao Thái hậu:
— Giờ đây… giờ đây e rằng phải chọn giữ người mẹ hay giữ đứa trẻ! Chỉ có thể giữ một bỏ một mà thôi, xin Thái hậu nương nương quyết định ngay…
— Ngươi nói xằng bậy gì thế! Không được phép nghĩ ngợi chần chừ gì cả, nhất định phải đảm bảo Linh Quân được bình an!
Tiết Uyển Anh hiếm hoi lắm mới nổi giận, cho nên tiếng quát tháo vang trời này tức thì trấn áp tất cả mọi người có mặt ở đấy, bao gồm cả Cao Thái hậu đang há hốc mồm.
Cao Thái hậu phản ứng lại, mặt mày tối sầm, vô cùng tức giận, nói:
— Hoàng hậu đây là xem ta như đã ch3t rồi à!
Bà ta cũng quay lại nói với bà đỡ đang quỳ dưới đất, mồ hôi nhễ nhại:
— Giữ Hoàng tự! Còn phải hỏi! Các ngươi có mấy lá gan mà dám làm tổn thương huyết mạch hoàng gia!
Câu cuối cùng Cao Thái hậu gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói:
— Nếu đêm nay ta không đến đây thì có phải Hoàng tôn của ta đã bị ngươi giày vò đến ch3t rồi hay không?
Cao Thái hậu đưa tay ra chỉ trỏ, đầu ngón tay gần như muốn chọc vào mặt Tiết Uyển Anh:
— Ngươi hay lắm, ta đã biết ngay mà! Ngươi ra cái vẻ hiền lương rộng lượng nhưng bụng dạ toàn là nước đen thôi!
Trong tâm trí Cao Thái hậu, Tiết Uyển Anh xuất thân cao quý, tài đức và nhan sắc đều vẹn toàn, không gì là không ưu tú, thật là giống như… Chu Thái hậu năm xưa.
Nhưng so với Chu Thái hậu, nàng lại khác nữa – nàng còn sinh ra Thái tử. Nàng là người mà bà ta có dùng cả đời để đánh đổi thì cũng không thể trở thành được, cho nên đứng trước Tiết Uyển Anh, ngay cả chút thành tựu cuối cùng và duy nhất của Cao Thái hậu cũng bị nàng tước đoạt, và vì thế bà ta lại càng thêm căm ghét nàng.
So với sự khinh miệt, thành kiến, ham muốn của đàn ông đối với phụ nữ, thì sự ghen ghét, thói độc địa, đủ loại bức bách của chính phụ nữ đối với phụ nữ lại là điều càng khiến cho Chân Nhược Y thấy hết sức khó hiểu. Cùng là phụ nữ, lẽ nào họ chưa từng đau khổ vì bất công và vật lộn trong ác ý của thế giới này hay sao? Vào lúc đó, họ nghĩ gì?
Lẽ nào con người quả thực là giống loài đau khổ khi chính mình gặp tai hoạ, nhưng thoả mãn khi người khác gặp tai ương?
Tiết Uyển Anh như hoàn toàn không để tâm đến lời Cao Thái hậu nói, đanh giọng lạnh lùng ra lệnh cho bà đỡ:
— Giữ mạng cho người mẹ.
Nàng lại nghiêng đầu, hỏi một cung nhân bên cạnh:
— Phụ thị của Tiết Mỹ nhân đâu?
Nhận được câu trả lời rằng Phó m đang ở trong phòng sinh cùng Tiết Mỹ nhân, Tiết Uyển Anh nhẹ giọng nói:
— Bảo bà ta lập tức ra đây gặp ta.
Hành động của Tiết Hoàng hậu làm Cao Thái hậu tức đến run rẩy cả người:
— Được lắm! Giỏi lắm, đợi con trai ta đến ta nhất định sẽ kể hết mọi chuyện xấu xa ngươi làm hôm nay cho nó nghe!
Nghe câu này, Chân Nhược Y cau mày càng sâu.
Rất nhanh, phó mẫu của Tiết Mỹ nhân đã bước ra khỏi phòng, trên người dường như còn vương vất mùi máu tanh. Triệu Tiệp dư đứng ra xa, vội vàng bịt mũi. Xem ra Bạch thị đã trải qua một đêm không hề dễ dàng, lúc này dù cho là đang diện kiến Hoàng hậu, tóc tai bà ta rối bời, sắc mặt tái nhợt. Bà ta mấp máy môi, dường như đã biết Hoàng hậu muốn hỏi gì, mà còn chưa hỏi thì bà đã quỵ xuống đất, không ngừng lẩm bẩm:
— Đều là lỗi của nô tỳ!
Tiết Uyển Anh cau mày:
— Xem ra những lời ngươi nói với ta trước đây không có câu nào là thật.
Nàng đã nhiều lần khuyên bảo Tiết Mỹ nhân không nên ăn uống vô độ, nếu không thai nhi quá lớn sẽ gây hại cho chính bản thân mình, sau lại sợ nàng mang thai hay suy nghĩ nhiều nên cũng thường xuyên cho gọi phó mẫu đến hỏi han. Những lần như thế, câu trả lời nhận được đều luôn là Tiết Mỹ nhân đã tiết chế ăn uống, tâm trạng ổn định, giờ mới biết hóa ra tất cả đều là lừa dối cả.
Nhưng vì đâu mà Tiết Mỹ nhân lại làm như vậy? Chẳng lẽ chỉ vì ham ăn ư? Chân Nhược Y lại liếc nhìn Triệu Tiệp dư đang ở bên cạnh, lâm vào trầm tư.
Khoảng nửa canh giờ sau, trong phòng sinh cuối cùng cũng vang lên tiếng trẻ sơ sinh oà khóc.
Là một công chúa.

—— Hết chương 23 ——

(*) Cung Từ – Chu Khánh Dư (Đường)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 23
Xuân Nhật Yến