Chương 37
Tiết Uyển Anh nhìn thấy Chân Nhược Y, thoạt tiên là sững sờ, đợi khi phản ứng lại thì khuôn mặt vốn trắng bệch giờ đây thoáng hiện lên một tia đỏ lựng, không biết vì giận, vì bệnh, hay vì gì.
— Ngươi đến đây làm gì?
Tiết Uyển Anh đưa ngón trỏ ra tì lên trán Chân Nhược Y, ấn mạnh một cái, cố gắng bình ổn tâm trạng và đè nén những cơn sóng quái lạ bỗng dưng từ đâu xô đến và dập dềnh trong cõi lòng vốn lặng thinh, cố sức dùng giọng điệu bình tĩnh để nói với nàng:
— Hãy về đi. Nơi này không phải nơi ngươi nên đến.
Thiên tử là kẻ ích kỷ nhất, cũng là kẻ tự cho mình là đúng nhất trong thiên hạ này.
Ở con người của hắn, những năm qua Tiết Uyển Anh đã nhìn thấy được hết mặt trái của tất cả những phẩm chất tốt đẹp.
Từ khi còn nhỏ, tổ phụ của Tiết Uyển Anh đã luôn dạy nàng phải trở thành một người quân tử có đức. Giống như vô số kẻ sĩ đức độ, Khổng nói thành nhân, Mạnh nói thủ nghĩa, học theo Khổng Mạnh, sau mới ra đời làm tấm gương sáng cho người trong thiên hạ. Nhưng tổ phụ lại không nói cho nàng biết rằng nàng từ đầu đến cuối luôn lấy đức hạnh của Thái Tự, Trang Khương để tu dưỡng và lấy đấy làm kim chỉ nam cho bản thân, nhưng người đàn ông mà nàng gả cho thì lại là một kẻ tiểu nhân ích kỷ tư lợi, coi thường luân thường đạo lý.
Nếu để một kẻ như thế biết Chân Nhược Y tự ý vào điện Lệ Chính thăm nàng, hắn nhất định sẽ trút hết cơn giận chưa phát tiết được vào ngày hôm đó lên đầu Chân Nhược Y.
Nhưng càng chung sống với Chân Nhược Y lâu thì Tiết Uyển Anh càng thấy rõ rằng người trước mắt nàng này quả thực trời sinh to gan lớn mật; mấy năm trôi qua rồi, cũng đã đọc sách vở, thế mà vẫn giữ y nguyên lòng dũng cảm mù quáng của nghé con không sợ hổ già. Lại chợt nghĩ, dù cho lúc này Thiên tử đang đứng trước mặt nàng, cầm kiếm chỉ vào nàng thì cũng chưa chắc mà đã khiến nàng đã lùi bước, chứ huống chi là vài lời quở trách xua đuổi của mình thế này.
Xưa nay Tiết Uyển Anh dường như là luôn không nỡ nổi giận với Chân Nhược Y, dù có giả nghiêm khắc đến đâu thì đến cuối cùng vẫn sẽ mềm lòng. Hơn ba năm trôi qua, ở bên nhau, Chân Nhược Y đã sớm phát hiện ra được điều này. Cho nên, bây giờ khi Tiết Uyển Anh lạnh mặt đanh giọng đuổi nàng mau chóng ra khỏi điện Lệ Chính, thì nàng không những không sợ, không theo, mà lại còn siết lấy tay Tiết Uyển Anh, nghiêm túc hỏi:
— A tỷ, mấy ngày nay a tỷ có ổn không?
Tiết Uyển Anh thở dài thườn thượt, biết lời mình chẳng có sức nặng gì với con nghé non này, bèn ngồi trở lại sau án.
Chén trà Chu Đường sai cung nhân mang lên khi nãy đã nguội lạnh, bên trên mặt trà nổi một lớp bọt trắng xóa.
Chân Nhược Y cũng ngồi xuống sau án kỷ, ngồi sát bên cạnh người Tiết Uyển Anh, cứ như là dính vào, chẳng chừa ra kẽ hở.
— Chỉ nương…
Nàng mấp máy môi, chưa kịp nói hết câu thì Chân Nhược Y dường như đã biết nàng muốn hỏi gì, lập tức nói ngay:
— Công chúa rất ổn, Thái tử rất khoẻ, Tiết đại nhân không hề gì, cả nhà họ Tiết vẫn tốt cả, cả nhà họ Chu cũng không sao, người cần phải bảo trọng nhất là a tỷ.
Tiết Uyển Anh im lặng, không nói gì, chỉ nhìn Chân Nhược Y.
Nàng phải bảo trọng thế nào? Phải bảo toàn con cái và thân tộc ra sao?
Câu trả lời lặng lẽ dâng lên trong lòng Tiết Uyển Anh, nhưng chính câu trả lời lại cũng khiến chính Tiết Uyển Anh cũng phải giật mình.
Trên đời này có rất nhiều chuyện tưởng chừng như là đương nhiên, quân quân thần thần, phụ phụ tử tử, phu vi thê cương, phụ vi tử cương. Trong quá khứ, Tiết Uyển Anh chưa bao giờ nghi ngờ tính đúng đắn của chúng, vì vậy mười mấy năm trước khi tổ phụ hỏi nàng có nguyện ý trở thành Đông cung phi hay không, dẫu cho thâm tâm nàng khao khát tự do của thế giới rộng lớn bên ngoài, nhưng sau cùng nàng vẫn chọn khuất phục trước bao nhiêu lời trách móc và nước mắt của mẹ. Bởi vì sinh mệnh của nàng đến từ bà, còn địa vị và tất thảy những gì tôn quý ở nàng thì đều đến từ nhà họ Tiết. Nhưng rồi đến một ngày nào đó, Tiết Uyển Anh bắt đầu suy ngẫm lại những vấn đề này, khi ấy mới lại phát hiện ra những câu trả lời trong quá khứ đã không thể thuyết phục được bản thân nữa.
[1] Chồng là giềng mối của vợ, cha là giềng mối của con.
Nàng đặt tay lên ngực mình, cảm nhận trái tim đang đập dồn dập và mạnh mẽ trong lồng ngực.
Cho đến khi Chân Nhược Y lần nữa nắm lấy tay nàng, bao bọc tay nàng trong lòng bàn tay như che chở, rồi khẽ nói với nàng:
— A tỷ đừng lo, những việc còn lại hãy cứ để ta làm.
Tiết Uyển Anh hoàn hồn ngay, nhíu mày nhìn người kia chằm chằm:
— Ngươi định làm gì?
Chân Nhược Y nhìn sâu vào mắt nàng một lúc lâu, không nói gì, thế rồi buông tay nàng ra khỏi lòng tay mình, nâng tà váy và chạy như bay ra khỏi điện.
Khoảnh khắc Chân Nhược Ý đẩy cho cánh cửa điện mở ra, ánh tà dương vừa khéo xuyên qua khe hở và chiếu rọi vào trong điện. Tiết Uyển Anh nhìn theo luồng sáng ấy, chớp mắt, ánh chiều tà vàng rực nuốt chửng cả bóng hình Chân Nhược Y.
Bóng dáng ấy phấn chấn và tràn đầy sức sống, hệt như một con chim sắp sổ lồng và sải cánh bay xa.
Không biết tại sao, trong lòng Tiết Uyển Anh bỗng nảy sinh ra một ý nghĩ hoang đường như thế.
_________
Điện Hoằng Huy, tuy gọi là điện, nhưng chiếm diện tích rộng lớn, so với cung Hưng Khánh nơi Chu Thái hậu từng ở thực ra cũng chẳng kém là bao. Nhưng từ khi Chu Thái hậu cưỡi hạc về Tây, Cao Thái hậu đã nảy sinh ý định chuyển đến cung Hưng Khánh. Vì việc ấy, bà ta cậy mình là mẹ ruột của Thiên tử, đến trước mặt Thiên tử khóc lóc om sòm, chỉ thiếu nước treo cổ t.ự t/ử. Nhưng lần này Thiên tử lại cương quyết từ chối sự vô lý quá đỗi của bà mẹ mình.
Nguyên nhân cũng không có gì khác, năm xưa, khi Nhân Tông hấp hối đã từng nắm tay Triệu Ung và Thiên tử dặn dò với lời lẽ khẩn thiết, rằng sau khi ông ch3t nhất định phải được hợp táng cùng với Chu Thái hậu. Nhưng Thiên tử nay vì tư tâm và ích kỉ cá nhân của mình mà đã bất chấp di mệnh của Tiên đế, không cho đích mẫu hợp táng, nhất quyết biệt táng Hoàng hậu của Tiên đế. Hành động này không chỉ khiến những quan lại có xuất thân thế gia vô cùng tức giận mà ngay cả những triều thần có xuất thân hàn môn do Thiên tử đích thân đề bạt và nâng đỡ cũng ngầm bất mãn. Đã làm ra việc như vậy, Thiên tử không thể không tiếp tục cung phụng nghi trượng mũ áo của Chu Thái hậu tại cung Hưng Khánh, giữ nguyên như lúc sinh thời.
Và hắn càng không dám để Cao Thái hậu cứ thế mà đường hoàng dọn vào ở trong cung Hưng Khánh.
Cao Thái hậu thấy ăn vạ cũng vô dụng, thẹn quá hóa giận, chỉ vào Thiên tử mà mắng té tát:
— Ta thấy mi đúng là có vợ là quên mẹ! Rốt cuộc bây giờ mi có còn nhớ ta là mẹ ruột của mi hay không? Chỉ là chuyện cỏn con như đổi chỗ ở mà cũng đáng để mi khó dễ, tằn tiện, năm lần bảy lượt xua đuổi. Nếu trong lòng mi cảm thấy người mẹ này chỉ làm cho mi mất mặt, có chê bai ta thì cứ nói thẳng ra đi!
Thiên tử bị bà ta làm cho đau đầu, rất phiền toái nhưng lại không thể nổi giận với mẹ ruột, vậy là bèn quay sang quát mắng Phương Ngọc đang đứng bên cạnh:
— Trẫm bận rộn quốc sự từ sớm tới đêm, ngươi thì hay rồi! Chuyện lặt vặt rách nát gì cũng mang đến làm phiền Trẫm!
Vừa mắng vừa đá vào đầu gối Phương Ngọc một cái. Thiên tử tuy rằng bình thường nhiều thê lắm thiếp, cũng lười biếng chẳng thèm cưỡi ngựa bắn cung, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, đá một cú mà dùng không ít lực, làm cho Phương Ngọc chỉ có thể nén đau quỳ sụp xuống đất, vừa tự tát vào mặt mình vừa liên tục nhận sai:
— Đều là lỗi của nô tài hết thảy!
Thiên tử bực dọc liếc Phương Ngọc một cái, chắp tay sau lưng định đi ra ngoài. Nhưng Cao Thái hậu vẫn không vui, bà ta túm lấy tay áo của con trai, định tiếp tục làm loạn. Thiên tử cuối cùng cũng phải nổi cáu, quay phắt đầu lại lạnh lùng nói với Cao Thái hậu:
— Không được là không được. Lễ pháp là như thế, người có làm loạn trước mặt con thì cũng không được!
Thiên tử nhíu mày, như chợt nhớ ra điều gì, bỗng nhiên nói:
— Hôm nay Ngự sử trên triều lại tiếp tục đàn hặc Cao Thông, nó cùng với đích tôn của Anh Kỳ Hầu tranh giành ca kỹ ngay giữa phố, đánh đích tôn của Anh Kỳ Hầu đến chảy cả máu đầu.
Nói đến đây sắc mặt Thiên tử đã vô cùng khó coi:
— Cao Thông dám làm càn như vậy chính là vì người quá dung túng nuông chiều nó đấy!
Cao Thái hậu bị hắn chọc tức đến mức không nói nên lời, chỉ biết liên tục ôm ngực, làm ra vẻ bệnh tim lại sắp tái phát:
— Ôi… Mi… Cái thằng con trời đánh này!
Thiên tử là Con Trời, sao Con Trời mà lại có thể bị Trời đánh được chứ?
Mà giả dụ, nếu thực sự luận về chữ Hiếu, người mà hắn có lỗi bất hiếu, chẳng phải là Chu Thái hậu một tay nuôi nấng hắn khôn lớn và giành cho hắn ngôi báu đó sao?
Hàm Ninh nấp phía sau rèm, mặt mày tái nhợt, nghĩ đến đây mà trong lòng chợt dâng lên một nỗi bi ai khôn xiết.
Nàng còn nhớ, hồi rất nhỏ, phụ thân hay bế nàng lên, để nàng ngồi trên đầu gối, kể cho nàng nghe đủ loại câu chuyện xa xưa. Lúc đó nàng đã luôn hy vọng a nương có thể cười với phụ thân nhiều hơn. Vì phụ thân yêu thích nụ cười của a nương.
Hàm Ninh cũng giống như tất cả những đứa trẻ khác trên đời, thông thường đứa trẻ nào cũng có tình cảm yêu thương với cha mình, đó là một điều tự nhiên và thuộc về bản năng. Nhưng phụ thân có yêu thương nàng không?
Nếu không yêu thương, vậy thì những mảnh vỡ ký ức về người cha hiền từ và chiều chuộng kia đều là giả hay sao?
Nếu yêu thương, tại sao phụ thân lại đánh vỡ hôn sự tốt đẹp giữa nàng và Ngọc Minh ca ca, lại còn quyết gả nàng cho tên công tử hèn hạ đê tiện như Cao Thông?
Có lẽ… phụ thân yêu bản thân mình nhất, xưa nay vẫn luôn chỉ yêu nhất chính bản thân mình. Trong thế giới của phụ thân, thực ra chỉ có duy nhất bản thân mình là một con người, còn tất cả những người khác đều là vật phụ thuộc.
Cho nên, khi người vợ hiền đức làm trái ý, khi đứa con gái ngoan không phục tùng, tình yêu tưởng rằng là có trong hắn bỗng bốc hơi hết sạch, chỉ còn lại sự giận dữ điên cuồng.
Nhưng chẳng lẽ phụ thân không có lúc sai lầm hay sao?
Hàm Ninh chợt lại nhớ đến câu hỏi mà mình đã từng hỏi mẫu thân.
Có. Đương nhiên là có chứ.
Phụ thân thực ra cũng chỉ là một người phàm. Không thông minh, dũng cảm hay chân thành hơn người khác là bao. Cái hơn người ở ông ta chính là quyền lực.
Cao Thái hậu thở hổn hển mấy hơi liền, cuồng lên lại ném bay vô số đồ đạc nhưng vẫn cảm thấy cơn giận trong ngực khó tiêu tan. Nhận ra Hàm Ninh đang ở sau rèm, bà ta hằn học nói:
— Lỳ mặt ở đó làm cái gì! Thật giống hệt như mẹ ngươi, chẳng biết làm cho người ta thích.
Kể từ khi Tiết Uyển Anh bị giam lỏng ở điện Lệ Chính, Hàm Ninh đã bị Thiên tử ra lệnh đưa đến điện Hoằng Huy.
Có lẽ vì đối với Thiên tử, việc Thiên gia bất hòa dù sao cũng là một chuyện xấu. Mà chuyện xấu thì cần phải che đậy lại chứ không thể làm cho to chuyện ra, cho nên ngoại trừ ra lệnh cho Tiết Uyển Anh phản tỉnh và sám hối ở điện Lệ Chính, tống mấy cung nhân thân cận bên cạnh nàng vào Dịch đình, thì cũng không làm gì khác nữa.
Ngay cả cung nhân hầu hạ bên cạnh Hàm Ninh cũng chỉ bị phạt bổng lộc vài tháng rồi đều theo nàng đến điện Hoằng Huy.
Công chúa Đoan Huệ ngồi bên cạnh, đang cắm cúi ăn mứt quả, nghe thấy lời của Cao Thái hậu thì bắt chước theo, vui vẻ nói:
— Chẳng biết làm cho người ta thích! Chẳng biết làm cho người ta thích!
Hàm Ninh cúi đầu, nhìn chằm chằm vào dải tua rua trên váy, chốc lát sau vén rèm lên, bước đến bên cạnh Đoan Huệ rồi cao giọng:
— Người đâu!
Cao Thái hậu hằn học, nhìn nàng:
— Ngươi tưởng đây là điện Lệ Chính của mẹ ngươi chắc? Ta nói cho ngươi biết…
Cao Thái hậu không nói tiếp nữa, bởi vì theo tiếng gọi của Hàm Ninh, hai cung nhân bước vào, quỳ rạp xuống:
— Công chúa có gì sai bảo?
Tiết Hoàng hậu cai quản hậu cung trong hơn mười năm, dù sao uy phong vẫn ở đấy. Uy phong này bảo vệ Hàm Ninh, giúp cho những ngày qua ở điện Hoằng Huy cũng không đến nỗi quá tệ… ngoại trừ những lúc đêm khuya một mình, Hàm Ninh nghĩ đến mẫu thân đã vì mình mà bị Thiên tử giam lỏng ở điện Lệ Chính.
Hàm Ninh chỉ vào đĩa quả trên bàn, mặt không đổi sắc, nói:
— Hãy dọn đi.
Đoan Huệ xưa nay được Cao Thái hậu chiều hư, vô pháp vô thiên, cũng chẳng mấy tôn trọng người chị cả này. Đứa trẻ bảy tuổi lập tức nhảy dựng lên khỏi án kỷ, ôm khư khư lấy cái đĩa đựng mứt quả trong lòng mà không chịu buông.
Hàm Ninh bước lên vài bước, tự mình ra tay, giật lấy đĩa mứt quả rồi ném cho hai cung nhân kia:
— Đi gọi vú nuôi của Công chúa đến đây.
Cao Thái hậu ngắt lời nàng:
— Ngươi thật sự được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy hả!
Bà ta tính khí nóng nảy, dứt khoát chỉ vào mũi Hàm Ninh mà mắng to:
— Chính là mẹ ngươi quá ư vô phép tắc nên mới dạy dỗ ngươi thành ra không biết trời cao đất dày gì thế này!
— Không tôn trọng đích mẫu là bất hiếu, không kính trọng trưởng tỷ là vô lễ, bất hiếu vô lễ, thực là vô giáo dưỡng, mất quy củ. – Hàm Ninh lại không thèm để ý đến Cao Thái hậu mà quay sang nói khẽ với Đoan Huệ. – Vú nuôi quản giáo không nghiêm, thất trách sơ suất, là bất trung.
Mặt Cao Thái hậu nhanh chóng đỏ bừng lên. Cái đồ nít ranh khốn kiếp này! Ai mà không biết Đoan Huệ là do một tay bà ta nuôi lớn, đánh chó còn phải ngó mặt chủ, đây lại mắng Đoan Huệ thẳng thừng ra như thế thì chẳng phải là đang nói bà ta là mụ già thô kệch không biết dạy dỗ con cháu hoàng gia hay sao?
Cao Thái hậu tức thì không khỏi nổi trận lôi đình, nhưng chưa kịp phát giận thì Cao Di mẫu ở phía sau nghe thấy động tĩnh đã vội vàng chạy ra.
Bà ta vẫn còn nhớ ơn mấy năm trước Tiết Uyển Anh giải vây cho mình giữa yến tiệc, mấy ngày nay vẫn luôn nói đỡ cho Hàm Ninh trước mặt Cao Thái hậu, chỉ là dường như cũng chẳng được hiệu quả gì.
Cao Di mẫu chạy ra đứng chắn ở giữa, ra sức nháy mắt với Hàm Ninh nhưng Hàm Ninh lại chỉ cúi đầu nhìn dải tua rua bên váy mình, dường như không có chút ý định nhượng bộ nào. Cuối cùng Cao Di mẫu chỉ đành thở dài:
— Ta có hầm chút chè đào cho Công chúa rồi, Công chúa ăn xong thì hãy mau đi đọc sách đi, Nữ sư chắc đang đợi rồi đấy.
Nữ sư đã không còn dạy Hàm Ninh nữa từ lâu rồi. Vài ngày nữa, bà ấy sẽ phải xuất cung và khăn gói về quê ở Dương Châu. Nhưng Hàm Ninh hiểu ý Cao Di mẫu, nên gật đầu, ra khỏi nơi đó rồi đi về phía nơi ở cũ của Nữ sư.
—— Hết chương 37 ——
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận