Chương 46
Tựa hồ muốn xua tan đi bầu không khí ngượng ngùng như có như không giữa hai người, sau một khắc lặng im Tiết Uyển Anh chợt cất lời:
— Ngươi đã gầy đi rồi.
Chân Nhược Y vẫn chỉ nhìn nàng.
Ánh mắt trong vắt tựa như hồ nước mà người ta có thể nhìn thấu đáy chỉ bằng một cái liếc.
Rồi nàng lắc đầu, mỉm cười thản nhiên với Tiết Uyển Anh:
— Từ độ vào đông ta thường xuống chợ dưới chân núi để buôn bán, có lẽ nhờ thường xuyên đi lại, vận động nhiều hơn một chút, nên thấy cả người khoẻ khoắn có năng lượng hơn trước nhiều, khí sắc có vẻ cũng tốt hơn.
Không hiểu vì lẽ gì mà Tiết Uyển Anh nghe lời phấn chấn và nhìn thái độ thản nhiên của Chân Nhược Y, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác khó chịu và tức tối.
Ngươi sống tốt tới vậy ư, Chân Nhược Y?
Ngươi bị làm sao vậy, Tiết Uyển Anh?
Tiết Uyển Anh hết thầm chất vấn người kia rồi lại tới tự vấn bản thân mình.
Trong lúc nàng đang đủ loại cảm xúc và đủ loại câu hỏi ở trong lòng thì Hoà An đang đứng bên cạnh náo loạn đòi ôm.
Chân Nhược Y ngồi xổm xuống, véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, tặc lưỡi lắc đầu chê bai:
— Lớn chừng này rồi mà còn đòi bế, ôi, có còn biết xấu hổ không?
Nhưng dù miệng nói như vậy nhưng vẫn một tay bế xốc Hòa An vào lòng, nhẹ nhàng như không, Hoà An bị nhấc bổng lên nên thích thú cười vang.
— Chà, nương nương nuôi tốt quá, lại nặng thêm rồi đây!
Chân Nhược Y hôn lên khuôn mặt nhỏ của con gái, cố ý cau mày:
— Chắc chắn là con lén ăn vụng mứt quả của nương nương, có đúng không?
— Không có đâu ạ!
Hòa An đáp ngay. Chân Nhược Y nhìn cô bé chằm chằm như đe doạ, Hòa An mới chu môi biện bạch:
— Không có lén ăn vụng thật mà, đều là ăn một cách quang minh chính đại đó ạ…
Tựa hồ sợ Chân Nhược Y lại quở trách mình, Hòa An tinh quái lập tức dụi vào cổ nàng làm nũng:
— A nương… con nhớ người lắm!
Trong lòng Chân Nhược Y chợt dấy lên một gợn sóng. Nàng vẫn còn trẻ, chưa hiểu thế nào là làm mẹ, mà vốn dĩ cũng không có khát khao làm mẹ. Trong những năm qua chăm sóc Hòa An, nàng dẫu rất mực yêu thương đứa trẻ này, những ngày không gặp cô bé cũng thấy nhớ nhung, nhưng vẫn là không thể giống như một người mẹ thực thụ có thể hy sinh hết thảy vì con được.
Nhưng dường như đứa trẻ con nào cũng được trời sinh nặng sự quyến luyến và tình yêu thương với cha mẹ.
Nàng xoa xoa lưng Hoà An, và cũng dõi mắt về phía Tiết Uyển Anh, bấy giờ mới phát giác Tiết Uyển Anh cũng vẫn luôn luôn nhìn mình.
Khi Tiết Uyển Anh đến, trời vừa dứt một trận tuyết nhỏ. Vài bông tuyết nhẹ bẫng bay lượn lững lờ trên không trung đã đậu lại trên lớp áo choàng của nàng. Chân Nhược Y theo bản năng mách bảo, rất tự nhiên vươn tay phủi đi lớp tuyết mỏng ấy, không để hơi lạnh thấm vào sâu.
Tiết Uyển Anh cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào bàn tay của Chân Nhược Y đang dừng lại trên vai mình.
Chân Nhược Y cũng sững sờ, giật mình như vừa tỉnh giấc mộng.
Ngươi lại đang làm gì thế này, còn chưa biết sợ hay sao?
Nàng tự chất vấn mình.
Chân Nhược Y bỗng nhớ lại một việc xảy ra khi nàng chỉ mới bảy, tám tuổi.
Khi ấy di nương đã sinh a đệ, coi a đệ như báu vật, như tim như gan, ngàn vạn lần che chở, sợ cậu bé va chạm vào đâu sẽ sứt mẻ.
Có một lần, người nhà bên ngoại của đích mẫu Chân Nhược Y đến thăm và tặng hai giỏ anh đào, nhà đông người, khi chia phần đến phòng của di nương nàng thì cũng chỉ còn một bát nho nhỏ thôi.
Anh đào quý hiếm, Chân Nhược Y trước đây chưa từng ăn thứ ngon lành như vậy bao giờ, ba bốn trái mà di nương đưa cho nàng, nàng đã ăn liền một mạch hết cả. Ăn xong vẫn còn thèm, mới nhìn về cái bát mà a đệ đang ôm trong lòng.
Nàng vươn tay ra, chưa kịp mở lời xin thêm một quả, thì đã bị di nương đập một cái mạnh, bèn rụt ngay tay về.
Từ lúc đó nàng đã học được bài học, rằng trừ phi có người rửa sạch và bày sẵn thức ngon ra đặt trước mặt ngươi, bằng không ngàn vạn lần không được phép chủ động vươn tay ra.
Nhưng trước mặt Tiết Uyển Anh, cứ hết lần này đến lần khác, nàng quên tiệt những bài học đã thuộc lòng. Giờ thì nàng nhớ ra rồi, bèn cúi đầu và muốn rụt tay về, nhưng bất ngờ thay bàn tay chưa kịp rụt về thì đã bị Tiết Uyển Anh nắm chặt lấy, giữ lại cho áp trên ngực mình.
— Tay ngươi lạnh quá.
Tiết Uyển Anh cứ giữ chặt lấy bàn tay nàng như thế, một tay còn lại thì xoa xoa tóc mái của Hòa An, dịu dàng nói với cô bé:
— Hòa An ra chơi với ma ma trước đi, có được không? Nương nương có chuyện muốn nói với a nương của con.
Khi Hoà An đang chơi với những cô bé ở đạo quán thì cũng là khi Tiết Uyển Anh kéo Chân Nhược Y đi vào trong phòng, cánh cửa được khép lại, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Tiết Uyển Anh đóng cửa rồi quay người lại nhìn Chân Nhược Y, đôi môi hé mở chưa kịp thốt ra âm thanh thì Chân Nhược Y đã đột ngột xông tới chỗ nàng, vòng tay dang rộng ôm ghì lấy nàng; và một giây sau, khi nàng kịp định thần thì đã thấy cả người mình mềm nhũn, chìm trong vòng tay vững chãi đến mức chặt cứng của người kia.
— Ta biết nàng muốn nói gì, nhưng nàng có thể để ta nói trước được không?
Tiết Uyển Anh buông thõng hai tay, để cho Chân Nhược Y ôm siết lấy cả người mình, hơi nghiêng đầu và chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt hình như còn vương vệt nước mắt.
— Chắc chắn là nàng cho rằng ta không hiểu chuyện, chỉ là nhầm lẫn mà thôi. Rằng ta đã nhầm lẫn tình bạn và tình thân thành tình yêu, ta đã nhầm lẫn nhầm sự dựa dẫm thành sự ái mộ. Nhưng ta không… Ta không hề nhầm! Ta thích nàng, ta tham lam muốn có được nàng! Ta muốn ngày ngày được ở bên nàng, mãi mãi giống như trước kia khi chúng ta ở điện Lệ Chính. Ta biết khi ta đã nói ra những lời này thì sẽ không còn đường để quay đầu nữa… có lẽ nàng vĩnh viễn sẽ không đoái hoài đến ta. Vừa mới khoảnh khắc trước ta còn nghĩ dẫu chỉ làm tri kỷ, thỉnh thoảng sẽ được nhìn thấy nàng, như vậy chẳng phải cũng tốt lắm rồi sao? Nhưng ta lại nghĩ nay ta đã thấu hiểu tình cảm của mình, ta cũng muốn… để nàng thấu hiểu tình cảm của ta.
Những lời ấy dồn dập lấp đầy trái tim Tiết Uyển Anh, khiến cho nàng rơi vào một sự lặng thinh kéo dài. Ngay trước khi nàng cất tiếng và đưa ra câu trả lời cuối cùng, tiếng gõ cửa dồn dập của nội thị đã cắt ngang khoảnh khắc như lạc vào cõi mơ của họ.
Nội thị phi ngựa thục mạng thẳng một đường tới đây, trán rịn ra một lớp mồ hôi ướt sũng, quỳ trên đất mà hổn hển và giọng cũng run rẩy:
— Bẩm, nương nương phải hồi cung ngay lập tức thôi ạ, Bệ hạ không ổn rồi!
Chân Nhược Y và Tiết Uyển Anh đều giật mình.
Chân Nhược Y cũng nghe phong thanh về việc Thiên tử lạm dụng ngũ thạch tán đến mức đổ bệnh nằm liệt giường, nhưng suy cho cùng nàng cũng không mấy để tâm. Chỉ có Tiết Uyển Anh để tâm, nhưng nàng cũng không ngờ ngày này lại đến nhanh tới như vậy.
Tiết Uyển Anh nhíu mày nhìn nội thị đang quỳ sụp trên đất, hạ giọng hỏi:
— Đã xảy ra chuyện gì?
Nội thị quệt mồ hôi trên trán, run rẩy nói:
— Là… là Cao Bảo lâm đấy ạ, nương nương! Cao Bảo lâm đã mua chuộc cung nhân ở điện Di Lan, lại còn thống thiết xin Thái hậu vào điện Hàm Nguyên, nói là nhung nhớ đau xót, cuối cùng lại hạ sát Bệ hạ! Nương nương, người hãy mau mau theo nô tài lên đường hồi cung ngay bây giờ đi!
Tiết Uyển Anh và Chân Nhược Y nhìn nhau.
Một lát sau, Tiết Uyển Anh phất tay cho nội thị đi ra trước, rồi đưa tay vuốt cằm Chân Nhược Y một cái, nhẹ giọng nói:
— Bây giờ ta phải hồi cung đã, ngươi hãy tự chăm sóc cho mình.
——— Hết chương 46 ———
Người ngầu và đẹp trai nhất bộ phim này: Chân Nhược Y 🥹
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận