Chương 47
Khi Tiết Uyển Anh về đến cung thành từ Thanh Bình Quán thì trời cũng đã về xế chiều, đương lúc chạng vạng.
Trong điện Hàm Nguyên giờ đã chật kín người, ai nấy vây quanh long sàng, dẫn đầu là bá phụ của nàng, Tể tướng Tiết Diễm, Gián Nghị đại phu Quách Yêm vừa mới nhậm chức, cùng với – con trai của nàng.
Nghe thấy thông truyền Hoàng hậu vào, tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Nàng vào tới bên trong mới thấy thì ra còn có cả Cao Thái hậu đang ngồi bệt dưới đất, khóc lóc kêu gào thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, trong bàn tay vẫn còn nắm chặt một nắm tóc trên đầu Cao Lan Chi.
Ánh mắt Tiết Uyển Anh lại đưa xuống nhìn gương mặt trắng nhợt như tờ giấy của Cao Lan Chi, thấy thần sắc nàng đờ đẫn, ánh mắt nàng dại ra, nhận những với những lời mắng chửi còn hơn súc sinh và những cái cào cấu của Cao Thái hậu mà cũng chẳng hề phản ứng gì.
Tiết Uyển Anh thầm cười khẽ một tiếng ở trong lòng.
Trò hề chốn nhân gian, e rằng cũng đến được như cảnh này là cùng.
Quách Yêm đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt nồng đậm một sự ác cảm và trách cứ.
Phải rồi, Thiên tử bệnh nặng liệt giường, Hoàng hậu lại không kề cận bên cạnh săn sóc chăm nom, đã thế còn tự tiện xuất cung, chính vì lẽ đó nên mới để Cao Thục phi có cơ hội thừa cơ hành sự.
Chắc hẳn trong lòng Quách Yêm đang nghĩ như vậy.
Cho dù Thiên tử có ương bướng tự phụ, bất nhân bất nghĩa đến đâu, chỉ cần hắn còn là phu quân của Tiết Uyển Anh ngày nào thì ngày ấy Tiết Uyển Anh vẫn phải dốc hết tâm huyết, vạn tử bất từ vì hắn – bằng không thì chính là không giữ phụ đạo, táng tận lương tri.
Chắc hẳn suy nghĩ trong lòng người đời là như vậy.
Đáng tiếc, Tiết Uyển Anh lại không nghĩ thế.
Dưới con mắt của bao người, Tiết Uyển Anh chậm rãi quỳ xuống bên cạnh Cao Thái hậu, nắm lấy tay Thái hậu, nhẹ giọng ôn tồn:
— Thái hậu hãy mau buông tay ra, Bảo lâm có tội tày đình thì cũng nên giao cho Tam Ti thẩm vấn và định tội. Lúc này Bệ hạ sinh tử ra sao hẵng còn chưa tỏ, Thái hậu càng phải nên giữ gìn sức khỏe mới phải, bằng không thì Bệ hạ sao có thể an lòng dưỡng bệnh?
Cao Thái hậu đột nhiên trừng trừng đôi mắt đỏ ngầu chằng chịt tơ máu để nhìn chằm chằm Tiết Uyển Anh, dáng vẻ ấy thật vô cùng đáng sợ, khiến cho những người có mặt ở đó, ngoài sự khinh miệt dành cho bà ta thì cũng phải cảm thấy có một chút kinh hãi.
Cao Thái hậu dùng sức đẩy Tiết Uyển Anh thật mạnh mà vẫn bị nàng đỡ lấy, bèn thét vào mặt nàng:
— Con ả tiện nhân! Quỷ cái ác độc! Chính là ngươi! Ngươi đã hại ch3t con trai ta! Ta đã biết ngay mà… ôi… ngươi là loại đàn bà độc ác, loại đàn bà lẳng lơ! Ngươi lẳng lơ nên mới ruồng bỏ con trai ta, muốn nó ch3t ngay có phải hay không!
Đông Cung vội vàng chạy đến muốn kéo Tiết Uyển Anh ra khỏi bà nội mình, nhưng lập tức đã bị chính ánh mắt của nàng liếc lên, ngăn lại.
Người nhà họ Tiết có mặt ở đó còn chưa lên tiếng thì Quách Yêm – vị quan văn vẫn tự xưng là thanh lưu nhân sĩ này – đã không thể nghe tiếp được những lời như thế nữa, hắn trầm giọng át đi:
— Thái hậu cẩn trọng lời nói! Hoàng hậu…
Lời của Quách Yêm chưa kịp dứt, bởi vì Tiết Uyển Anh bỗng nhiên dứt khoát buông tay đang giữ chặt Cao Thái hậu ra, như thể cố ý khiến cho bà ta lại lao đao loạng choạng, cứ thế là bị nàng thả rơi rồi ngã lăn xuống đất.
Tiết Uyển Anh ngẩng đầu lên dặn dò người hầu cận:
— Còn đứng đấy mà nhìn? Sao không mau mau đỡ Thái hậu xuống nghỉ ngơi đi?
Rồi nàng phất tay gọi binh sĩ ai nấy giáp trụ bóng loáng, đao gươm bén nhọn từ gian ngoài xộc vào đây. Nàng liếc nhìn Cao Lan Chi một cái, gật đầu rồi ra lệnh, nghe cứ bình thản như không:
— Áp giải Cao Lan Chi xuống, giam vào…
Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
— …. Bạo Thất.
Tất cả những người có mặt nghe thấy như vậy đều ngẩn ra. Phi tần trong cung không giống như cung nhân hạ đẳng, phạm lỗi lớn lắm thì cũng chỉ bị giam lỏng trong cung điện của mình để phản tỉnh, đại nghịch bất đạo thì truất xuống Dịch đình. Huống hồ nay Thiên tử vẫn còn nằm đấy, xưa nay Hoàng hậu luôn từ ái nhân hậu, giờ đây lại tống giam Cao Lan Chi vào Bạo Thất, ai nấy đều tin chắc hẳn là chuyện khi quân phạm thượng này đã khiến Trung Cung giận dữ đến tột cùng.
Chờ đến khi Cao Thái hậu và Cao Lan Chi lần lượt bị người ta đưa đi, bấy giờ Tiết Uyển Anh mới phủi phủi tay áo, nói với mọi người:
— Để chư vị đại nhân chê cười rồi.
Sau đó nàng xoa lưng Đông Cung còn đang thút thít không ngừng, chỉ tay về phía long sàng sau tấm rèm châu, ôn tồn an ủi:
— Con vào trong nói chuyện với phụ thân một lát đi.
Đông Cung gật đầu, lau nước mắt còn chưa khô trên mặt, chạy nhanh vào nội điện.
Tiết Uyển Anh cũng tới đứng trước rèm châu, nhắm mắt lại.
Mùi máu tanh thoang thoảng cứ quanh quẩn trong phòng không hiểu sao khiến nàng nôn nao vô cùng.
Trên đường trở về cung thành, nội thị đến báo tin đã kịp kể lại đầu đuôi xuôi ngược với nàng. Cao Lan Chi mua chuộc cung nhân ở điện Di Lan để ra ngoài, được Cao Thái hậu cho phép vào điện diện Thánh, tới tận bên giường kêu than khóc lóc kể lể tấm chân tình của mình dành cho Thiên tử biết bao năm, nhưng cùng lại bị Thiên tử quở trách một hồi. Hai người lời qua tiếng lại, Cao Lan Chi uất ức phẫn hận quá, đã rút phắt cây trâm bạc cài trên tóc ra rồi thẳng tay đâm vào ngực Thiên tử.
Phụ nữ chân yếu tay mềm nên vết thương không sâu và cũng không phạm chỗ hiểm, nhưng Thiên tử dùng Ngũ Thạch Tán quá độ mà thân thể vốn đã suy yếu, vết thương do một cây trâm đâm vào cứ rỉ máu không thể cầm hẳn được. Các thái y luống cuống cả lên, dùng hết các loại trân kỳ dược thảo trong Thái Y viện nhưng vẫn không thấy chữa được vết thương.
Điều còn tồi tệ hơn chính là trong tiết đông giá rét thế này, Thiên tử phát sốt cao, hôn mê bất tỉnh, cho đến khi Tiết Uyển Anh về đến cung thành thì bỗng dưng tỉnh lại, nhưng sự tỉnh táo nhất thời ấy lại mang theo cảm giác đại hạn sắp đến.
Tiết Lâm Chi tiến đến gần sau lưng Tiết Uyển Anh, ghé sát vào tai nàng, nói rất khẽ:
— Uyển Anh, muội thấy không, Trời giúp họ Tiết chúng ta!
Tiết Uyển Anh mở mắt ra, thoát khỏi sự hỗn mang, tai nghe thế nhưng vẫn không quay đầu.
Thiên tử và Đông Cung nói chuyện với nhau chừng nửa nén hương, cuối cùng Thiên tử cũng không thể gắng gượng nổi nữa, phẩy tay bảo Đông Cung hãy rời đi.
Đông Cung bước ra khỏi rèm, đôi mắt đỏ hoe. Thái phó của cậu, Quách Yêm, lập tức tiến lên ngay, dùng một vẻ mặt đầy lo lắng để nhìn cậu rồi sải những bước chân dài như bay vào nội điện, nom có vẻ chỉ hận không thể đến bên giường bệnh của Thiên tử ngay lập tức.
Nhưng Đông Cung lại quay mặt đầy nước mắt đi, nhẹ giọng nói với Quách Yêm:
— Thưa tiên sinh, xin tiên sinh dừng bước. A điệt chỉ gọi một mình a nương vào thôi.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong điện đều không hẹn mà cùng đổ dồn vào Tiết Uyển Anh.
Tiết Uyển Anh vén rèm châu, bước vào.
Nói ra thì đã cả một năm nay Tiết Uyển Anh và Thiên tử không một lần ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau. Trước đây, vốn dĩ hai người cũng chẳng phải là đôi phu thê ân ái gì, chỉ là một người đủ giả dối và một người tạm nhẫn nhịn, cho nên trước mặt người ngoài vẫn có thể phối hợp để diễn ra dáng vẻ cầm sắt hòa minh.
Giả như Thiên tử không vì tư tâm mà quyết gả con gái của nàng cho Cao Thông thì có lẽ Tiết Uyển Anh đã có thể tiếp tục nhẫn nhịn thêm nhiều năm nữa, chịu đựng cho đến ngày Thiên tử qua đời.
Nhưng ở đời không có chữ nếu như.
Sau cái tát trời giáng trong điện Hàm Nguyên, quan hệ phu thê giữa Tiết Uyển Anh và Thiên tử xấu đi nhanh chóng. Thiên tử không bao giờ bước chân vào điện Lệ Chính, và Tiết Uyển Anh cũng tuyệt đối không chủ động đến điện Hàm Nguyên.
Tiết Uyển Anh thậm chí còn nghi ngờ, nếu không phải vì trong lòng Thiên tử còn kiêng dè thanh danh của chính hắn, sợ rằng sau này sẽ mang tiếng bội bạc với gia tộc của đích mẫu; nếu không phải Tiết Diễm và Tiết Lâm Chi vẫn còn là trụ cột triều đình và nhà họ Tiết bám rễ quá sâu trước tiền triều; và nếu không phải Thiên tử vẫn cần sự ủng hộ của nhà họ Tiết trong tương lai – thì e rằng nàng đã sớm bị tống vào cung Thượng Dương, thậm chí là chôn thân xứ lạ.
Thế nên, khi lúc này Thiên tử cố gắng chống đỡ cơ thể bệnh hoạn của mình để nở một nụ cười tái mét yếu ớt với nàng, trong lòng Tiết Uyển Anh bỗng dấy lên một nỗi kinh khiếp lạnh thấu xương.
Nàng kín đáo đưa tay nhẹ nhàng vuốt cánh tay mình, cố gắng xoa dịu những gai ốc đang nổi lên trong khoảnh khắc này.
Thiên tử vẫy tay, khẽ gọi nàng:
— Uyển Anh, lại đây.
Tiết Uyển Anh vẫn chỉ đứng trước giường, không hề nhúc nhích.
Thiên tử đột nhiên ho lên sặc sụa.
Cung nhân đều bị hắn đuổi đi cả, trong nội điện trống trải bây giờ ngoài hắn ra thì chỉ còn lại Tiết Uyển Anh và Phương Ngọc.
Phương Ngọc nghe tiếng Thiên tử ho sù sụ, vội vàng khom lưng cúi đầu, bưng một chén canh sâm đến bên giường. Lúc lướt ngang qua Tiết Uyển Anh, Phương Ngọc bỗng nhiên ngẩng lên, mắt đối mắt với Tiết Uyển Anh trong một sát na ngắn ngủi.
Tiết Uyển Anh khẽ gật đầu.
Thiên tử thoát khỏi cơn choáng váng dữ dội, mở mắt lớn, nhìn chằm chằm vào vân rồng năm móng trên đỉnh màn giường. Phương Ngọc đỡ Thiên tử gượng dậy, cẩn thận múc một thìa canh sâm từ bát sơn mài, thổi cho nguội rồi đút liền mấy thìa vào miệng Thiên tử.
Thiên tử bất đắc dĩ phải nuốt xuống, khoát tay rồi gầm lên:
— Cút hết ra! Tiết Uyển Anh! Trẫm bảo nàng lại gần đây!
Động tác ấy quá mạnh, kéo rách theo vết thương vẫn còn đang rỉ máu, khiến Thiên tử đau đến mức phải lập tức nằm vật xuống giường.
Tiết Uyển Anh nhìn cảnh ấy, chợt cười nhẹ và tới gần giường, cầm chiếc khăn thấm nước ấm trên cái khăn sơn mài Phương Ngọc đang bưng trên tay rồi nhẹ nhàng lau đi vết canh sâm đang dính ở khóe miệng Thiên tử:
— Bệ hạ đã có thương tích trong người, hà tất cứ phải luôn giận dữ như vậy?
Thiên tử hỏi nàng:
— Lũ tiện nhân đó đâu cả rồi?
Tiết Uyển Anh thẳng tay ném cái khăn ướt vào lại khay sơn mài, nhìn thẳng vào mặt Thiên tử một cái.
Người đàn ông này, một khi đã mất đi chiếc long bào khoác trên mình, lập tức liền trở nên yếu ớt và bạc nhược đến như thế. Khuôn mặt kia trắng bệch vì túng dục quá độ và những đường gân xanh ẩn hiện trên trán do thường xuyên cuồng nộ vô năng.
Ngoài cái danh Thiên tử ra, thật là không còn một ưu điểm nào khác.
Nhưng rất nhanh thôi, ngay cả ưu điểm duy nhất này cũng sẽ không còn nữa.
Tiết Uyển Anh bật ra một tiếng cười, hỏi ngược lại Thiên tử:
— Thần thiếp không rõ Bệ hạ đang nói đến ai?
Thiên tử lại ho sù sụ, ho đến mức khóe môi rớm máu.
— Chu Đường… và Cao Lan Chi! Nàng đã xử trí hai con tiện nhân đó chưa?
Tiết Uyển Anh nhìn ống tay áo thêu hoa của mình, nhẹ giọng nói:
— Huệ Phi đang mang thai, thần thiếp không dám tự tiện xử trí, còn về Cao Lan Chi… thần thiếp đã giam nàng vào Bạo Thất rồi.
Tiết Uyển Anh dứt lời một lúc lâu lại không thấy Thiên tử nói gì nữa, ngẩng đầu lên, nàng mới phát hiện Thiên tử đang nhìn chằm chằm vào mình.
— Hoàng hậu… Nàng nói xem… có phải Trẫm sắp ch3t rồi không?
Tiết Uyển Anh không hề đổi sắc, chỉ mỉm cười nhu mì hệt như xưa, nói:
— Bệ hạ nói gì vậy? Bệ hạ là Thiên tử, là Hồng phúc Tề Thiên, đương nhiên gặp dữ hóa lành. Bệ hạ chớ lo, nếu không còn việc gì khác thì thiếp xin cáo lui.
Nói rồi nàng quay gót, toan bước ra ngoài.
Thiên tử dồn hơi tàn, quát lớn lên, gọi nàng:
— Tiết Uyển Anh! Nàng đứng lại!
Tiết Uyển Anh quay đầu lại nhìn, cách xa khoảnh mấy thước, thoáng nhìn về phía Thiên tử.
Thiên tử lại ho hen một trận rồi mới cố nén cơn đau nhói ở ngực, hỏi nàng:
— Chỉ Nương đâu?
Nghe thấy tên con gái thốt ra từ miệng hắn, Tiết Uyển Anh cuối cùng cũng dỡ bỏ nụ cười giả tạo hoàn hảo và kiên cố ở trên mặt, mặt nàng lạnh đanh:
— Chỉ Nương đã nghe tin Bệ hạ bệnh, giờ đang trên đường từ Tịnh Châu về kinh.
Thiên tử nghe nàng nói, bỗng nhiên cười khàn một tiếng:
— Chỉ Nương cũng là con gái Trẫm, lẽ nào Trẫm sẽ hại nó ư? Việc gì mà nàng phải sợ Trẫm như sợ hổ báo như thế?
Tiết Uyển Anh như thể thấy câu nói này hài hước lắm, cũng bật cười:
— Thần thiếp chỉ e rằng phép so sánh của Bệ hạ không được thỏa đáng rồi. Hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng con người nếu đã nhẫn tâm thì việc đổi con để ăn thịt, cũng là chuyện thường thôi.
— Nói cho cùng… nàng vẫn vì chuyện hôn sự của Chỉ Nương mà oán hận Trẫm.
Giọng Thiên tử đã vô cùng yếu ớt, nồng đậm cảm giác kiệt quệ của một người sắp tàn hơi. Tiết Uyển Anh không hề che giấu, thẳng thắn đáp:
— Phải.
— Trong lòng nàng… Chỉ Nương còn quan trọng hơn Trẫm, còn quan trọng hơn cả A Nguyên.
Tiết Uyển Anh không có một biểu cảm gì, rất dứt khoát:
— Đúng thế.
— Thậm chí Chân Nhược Y còn quan trọng hơn cả Trẫm.
Tiết Uyển Anh cười:
— Chính xác.
Thiên tử lại dồn hơi tàn để gầm lên trong phẫn nộ:
— Sao có thể như thế! Trẫm là Thiên tử! Trẫm cũng là phu quân của ngươi! Là Trời của ngươi! Sao ngươi… ngươi lại dám vì kẻ khác mà phản Trẫm!
Tiết Uyển Anh nhìn Thiên tử đang trừng trừng hai mắt ở trên giường bệnh, cuối cùng cũng nói ra những lời cả đời đã tích tụ trong lòng nàng:
— Tam Cương Ngũ Thường từ thời Đổng Trọng Thư đến nay đã được nghìn năm. Vua là giềng mối của tôi, cho nên Vua bảo bề tôi ch3t, bề tôi phải ch3t. Dẫu Ngũ Tử Tư không sai, nhưng Phù Sai lệnh cho ông t/ự v./ẫn, ông cũng không thể không t/ự v./ẫn; Chồng là giềng mối của vợ, cho nên Mạnh Tử lấy một lý do vô lý như người vợ ngồi xổm mà cũng có thể hưu thê, trong khi ấy phụ nữ bình thường, dẫu cho chồng phạm vào chuyện đại nghịch bất đạo thì cũng khó lòng hòa ly. Nhưng tôn ti thường thay đổi, đặt ra cái gọi là đạo Trời chẳng qua mấu chốt cũng để che đậy cho kẻ ở vị trí tôn quý mà thôi. Bệ hạ sở dĩ là Bệ hạ là vì Bệ hạ là hậu duệ của Thái Tổ, nhưng hậu duệ Thái Tổ thì đâu chỉ có một mình Bệ hạ? Huống hồ, thuở khai quốc, Thái Tổ cũng chỉ là một bách tính thường dân. Bệ hạ nghĩ rằng kẻ ở vị trí thấp kém thì không có hỉ nộ ái ố, không có tự trọng và ham muốn của riêng mình ư? Nghĩ rằng con giun bị xéo mãi mà không quằn, nghĩ người bị đàn áp mãi mà không dám phản kháng ư? Dựa vào cái gọi là Thiên lý, là Nhân đạo mà coi thường chúng sinh, thật là hoang đường biết bao! Con người đối đãi với nhau chẳng qua là lấy lòng ta đổi lấy lòng ngươi, Bệ hạ đã bất nhân, lẽ nào thần thiếp còn phải vì cái gọi là đại nghĩa mà khuất phục hay sao?
Tiết Uyển Anh nói một hồi, ngữ điệu nghe chẳng có vẻ gì phẫn nộ mà cứ nhẹ nhàng truyền cảm, và trên mặt thì cứ luôn phảng phất một nụ cười hoà nhã như là đang nói chuyện ‘hôm nay trời đẹp’ hay là ‘món canh ngon miệng’. Nhưng trái với vẻ ngoài như thế, những lời thốt ra từ miệng nàng lại chát chúa đến nhường nào, lời nào lời nấy đều đại nghịch bất đạo.
Thiên tử cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng, ánh mắt như toé lửa muốn lên tiếng mắng chửi nhưng yết hầu thít lại như bị cái gì chặn đứng, lồng ngực thì co rút, không thể thốt nên được lời nào.
Đấy là lần cuối cùng Tiết Uyển Anh nhìn thấy Thiên tử.
Tin tức Thiên tử tạ thế được truyền đến tai Tiết Uyển Anh khi nàng đang ở trong Bạo Thất.
Đó là lúc nửa đêm.
Không biết đã có bao nhiêu cô gái ở độ tuổi xuân sắc phải táng thân ở chốn Bạo Thất này, nơi đây sát khí rất nặng. Nội thị bước vào, rưng rưng nước mắt báo tin Thiên tử đã hoăng, đúng lúc có một luồng gió âm u tê buốt thổi qua song cửa sắt, khiến cho người ta chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu.
Sau một thoáng im lìm như ch3t lặng, Cao Lan Chi đột nhiên gào lên khóc nức nở:
— Không phải ta! Không phải ta… Làm sao ta lại dám gi3t Vua!
Tiết Uyển Anh nhìn cái gông gỗ đeo ở trên hai tay nàng, bật cười một tiếng và ghé sát bên tai nàng:
— Phải rồi. Ngươi thì làm sao mà dám gi3t Vua? Dù có dám gi3t Vua thì cũng không gi3t nổi.
Cao Lan Chi nghe thế im bặt, ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt trợn trừng nhìn lên Tiết Uyển Anh, thét lên:
— Chính là ngươi!
Tiết Uyển Anh khẽ nghiêng đầu, chỉ nhìn nàng, không nói gì.
Dưới ánh mắt tĩnh lặng nhưng lấp loé sự mỉa mai và ẩn giấu sự tàn nhẫn xưa nay chẳng có ai thấy được của Tiết Uyển Anh, Cao Lan Chi thua cuộc. Nàng nhắm mắt lại và gục đầu xuống, ôm mặt khi lặng lẽ rơi lệ.
— Ta… không muốn. Ta không muốn… Ta biết rõ trong lòng Bệ hạ không có ta, nhưng ta luôn nghĩ chỉ cần ta chân thành với Bệ hạ, Bệ hạ sẽ hiểu được sự tốt đẹp của ta…
Than khóc rồi nàng đập đầu xuống đất, cho đến khi trán rách ra và máu chảy ròng ròng.
Tiết Uyển Anh vẫn chỉ dửng dưng đứng nhìn, im lặng bấy lâu, chợt như nghĩ ra gì đó, chợt hỏi nàng:
— Ngươi cam tâm tình nguyện như vậy là vì chính bản thân hắn xứng đáng… hay vì hắn là Bệ hạ, là phu quân của ngươi, nên ngươi mới như vậy?
Cao Lan Chi ngừng kêu khóc, nhìn lên Tiết Uyển Anh:
— Có gì khác nhau ư?
Tiết Uyển Anh không nói thêm gì nữa, đứng dậy phủi tà váy và bước ra khỏi cửa.
Hôm đó là ngày hai mươi chín tháng Chạp, chỉ còn một ngày nữa là đến Đêm Giao Thừa. Vầng trăng cong như móc câu treo trên bầu trời đen thẳm, ánh sáng mờ ảo lại mang theo một chút dư vị của dịu dàng.
Sau ngày hôm nay, mọi thứ đều phải thay đổi.
Dưới ánh trăng, Tiết Uyển Anh mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay là một tấm bùa bình an đã hơi cũ kỹ, bốn góc hơi nhăn, có lẽ đã được chủ nhân nắm chặt trong lòng bàn tay qua biết bao đêm dài đằng đẵng.
Đây là vật Chân Nhược Y đã dúi vào tay nàng khi nàng quay gót rời khỏi Thanh Bình Quán.
Khuôn mặt trẻ măng, xinh đẹp và lương thiện ở ngay gần trước mắt nàng, nhìn chăm chú vào mắt nàng, vô cùng nghiêm túc nói với nàng:
— Ta sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, A Anh cũng phải tự chăm sóc tốt cho mình. Tấm bùa bình an này… ta cho A Anh mượn nhé.
Đã là mượn thì luôn phải trả.
Tiết Uyển Anh chỉ thấy ấy đúng là sự ngây ngô của người trẻ chẳng trải sự đời, lại đi dùng một cái cớ vụng về như thế để gài bẫy, ép buộc nàng phải quay về.
Nhưng Tiết Uyển Anh lại sa bẫy.
Khi Tiết Uyển Anh đến Thanh Bình Quán thì trời đã gần sang canh tư.
Lúc hồi cung nàng không đưa Hòa An về cùng, dặn dò Hòa An ở lại thêm một lát để bầu bạn với Chân Nhược Y. Bây giờ trở lại là nàng đi kiểm tra Công chúa nhỏ trước, thấy cô bé đã ngủ say sưa bên cạnh nhũ mẫu rồi.
Tiết Uyển Anh lại rón rén bước chân, khẽ đẩy mở cửa phòng ở bên cạnh.
Khuôn mặt người đó khi trong ngủ thật quá nhu hoà, dưới ánh trăng lờ mờ thì càng bật lên làn da trắng trẻo, ngũ quan như tạc. Tiết Uyển Anh dán mắt vào khuôn mặt ấy, như bị thôi miên và đi tới ngồi xuống bên giường, kéo chăn lên đắp lại cho người đang ngủ.
Chân Nhược Y ngủ không sâu giấc, chỉ một động tác nhẹ nhàng như vậy thôi cũng đủ để khiến cho nàng tỉnh lại. Đối diện với ánh mắt tràn đầy nhu tình đến mức tưởng như chảy ra thành nước của Tiết Uyển Anh, Chân Nhược Y ngỡ ngàng một lúc, rồi đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo một cái thật mạnh cho nàng ngã nằm vào vòng tay mình, và vòng tay ấp áp ôm chầm lấy Tiết Uyển Anh.
Ôm rất chặt, rất chặt.
— Ngươi đích thị là một đứa trẻ ngốc.
Tiết Uyển Anh đổ người vào trong lồng ngực người kia, để cho vòng tay ấy ôm ấp siết chặt lấy cả người mình. Nàng vuốt ve khắp vai và tấm lưng Chân Nhược Y nàng, khe khẽ thở dài.
Và nàng nghe thấy tiếng lòng thúc giục như ma chú.
Tiết Uyển Anh, đừng sợ. Làm đi, hãy làm đi, làm điều ngươi khao khát, làm điều khiến ngươi thoả mãn và vui vẻ. Hãy đáp lại, hãy trao mình cho người ngươi yêu, hãy để người ấy được phép yêu ngươi.
Ngoài cửa sổ, trăng khuyết vẫn như lưỡi câu. Trong phòng này, với những người có tình, hơi ấm trong mỗi cái chạm vào nhau có thể sưởi ấm cả một mùa đông, bất kể phía trước còn có bao nhiêu gió tuyết.
——— Hết chương 47 ———
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận