Chương 48
Ngày cuối cùng của năm Hoằng Nguyên thứ Mười một cũng là ngày cuối cùng mà niên hiệu Hoằng Nguyên được sử dụng.
Thiên tử băng hà, thay đổi triều đại, cũng chỉ là chuyện xảy ra trong một đêm.
Đông Cung kế vị, chọn niên hiệu mới, tôn Tổ mẫu Cao Thái hậu lên ngôi Thánh Từ Thái Hoàng Thái hậu, tôn Mẫu thân Tiết Uyển Anh làm Thánh Mẫu Hoàng Thái hậu, gia phong Trưởng tỷ Hàm Ninh thành Trưởng Công chúa Hàm Ninh, đồng thời tuân theo di mệnh của Tiên Hoàng, để Thái phó Quách Yêm, Thừa tướng Tiết Diễm và Hoàng Thái hậu cùng nhau nghị chính.
Tân Đế lại nghe theo di nguyện của Tiên Hoàng, phong con gái lớn mười hai tuổi của Quách Yêm là Quách Trình làm Hoàng hậu, đợi đến khi Quách Trình mãn tuổi cập kê mới chính thức nghênh tân Hậu nhập cung.
Thiên gia không giống nhà thường, xưa nay lấy ngày thay tháng, hai mươi bảy ngày đã hết tang phục.
Tiễn Đông đón Xuân, vạn vật hồi sinh, cỏ non nhú lên những mầm xanh mơn mởn.
Tiết Uyển Anh đứng dưới mái hiên nhìn mấy cung nhân nhỏ tuổi vui đùa huyên náo, bất chợt mỉm cười.
Tất thảy những điều cũ kỹ rồi sẽ tan biến.
Thiên tử có thể cậy vào uy thế, nhưng một khi đã ch3t thì cũng như là đã thất thế, cũng sẽ chẳng còn có ai nhớ đến nữa.
Có lẽ là vẫn còn có người nhớ chăng?
Đồ Bích bưng khay sơn mài bước lên, nhìn thấy Tiết Uyển Anh, cô ta lắc đầu.
Tiết Uyển Anh hiểu ý ngay, liếc nhìn chén canh yến sào đã nguội lạnh đặt vẫn còn nguyên trong khay, cười nhạt một tiếng:
— Ôi. Tâm trạng Thái Hoàng Thái hậu hôm nay thế nào rồi?
Đồ Bích tươi tỉnh, mặt mang vẻ thỏa thuê sung sướng của một nàng dâu đã nhẫn nhịn nhiều năm giờ được lên mặt, cô ta vừa cười vừa đáp:
— Điện Hoằng Huy hôm nay lại đánh gậy hai cung nhân nữa đấy ạ.
Tiết Uyển Anh không hỏi vì sao.
Thiên tử đang tuổi tráng niên đã đột ngột qua đời, Cao Thái hậu rơi vào cảnh người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, trong một đêm mất đi chỗ dựa cả đời, nay trở nên cáu kỉnh bực bội liên miên, không ngày nào là không đánh mắng cung nhân, lại còn thường khi nửa đêm sai người gọi Lý Nguyên đến điện Hoằng Huy kể lể khóc than suốt cả đêm.
Mấy lần liên tiếp như vậy, Lý Nguyên cũng khó tránh khỏi uể oải kiệt quệ, có khi sẽ than phiền điều này với mẫu thân cậu.
Đồ Bích hạ thấp giọng, bỗng dưng lại trách khéo Tiết Uyển Anh một câu:
— Nương nương cũng biết Thái Hoàng Thái hậu xưa nay vẫn luôn có thành kiến với người, chẳng ưa gì cho cam, thế thì vì cớ gì mà lại không ngăn cản Bệ hạ đi gặp Thái Hoàng Thái hậu chứ?
Thời thế thay đổi, Tiết Uyển Anh phải mất một lúc mới phản ứng kịp, thì ra “Bệ hạ” trong miệng Đồ Bích không phải là phu quân đã lạnh giờ đang nằm trong Hoàng lăng, mà chính là đứa con trai của nàng.
Tiết Uyển Anh hơi ngẩng đầu nhìn lên tầng không, cười nói:
— Rốt cuộc thì nó là cháu ruột của bà ta, ta có thể ngăn cản bà cháu họ gặp nhau kiểu gì được?
Đồ Bích nghẹn lời, nhất thời không biết đáp lại ra sao.
Nàng luôn cảm thấy Tiết Uyển Anh quá tiêu cực trong cuộc tranh đoạt quyền lực.
Xưa nay trần đời cũng không phải là chưa từng có chuyện phụ nữ lâm triều chấp chính, nhưng những người như Mị Bát Tử, Lã Hậu, nào có ai mà tay không nhuốm máu mới giữ được quyền lực trong tay? Tuy nói hiện giờ nhà họ Cao không thể gây nên sóng gió gì nhưng Lý Nguyên dù sao cũng là cháu ruột của Thái Hoàng Thái hậu, về lễ pháp, Thái Hoàng Thái hậu có ảnh hưởng với Lý Nguyên vượt xa Tiết Uyển Anh. Ở thời điểm then chốt này Tiết Uyển Anh lại không nhanh tay giành quyền kiểm soát điện Hoằng Huy trước, cứ để mặc kệ Thái Hoàng Thái hậu hồ đồ càn quấy, hôm nay đòi chức tước cho huynh đệ nhà họ Cao, ngày mai đòi tài sản cho con cháu nhà họ Cao, quả thật thể thống đâu còn!
Tiết Uyển Anh lại như không hề hay biết suy nghĩ trong lòng cô ta, trầm ngâm một lúc rồi khẽ hỏi:
— Chỉ Nương đâu rồi?
Đồ Bích nhỏ giọng đáp:
— Bẩm, Công chúa vẫn đang chép kinh thư cầu siêu cho Tiên Hoàng.
Tiết Uyển Anh vịn lan can, thầm thở dài một hơi.
Sau khi Tiên Đế qua đời, thực ra Tiết Uyển Anh đã từng một lần dốc bầu tâm sự cùng con gái.
So với thái độ kiên quyết phản đối hôn sự giữa Hàm Ninh và Chu Ngọc Minh của Chu phu nhân, thái độ của Tiết Uyển Anh lại mềm mỏng hơn, nàng vẫn mong con gái có thể tìm được hạnh phúc chân chính của mình hơn tất cả những điều gì khác. Bởi lẽ, tình cảm của con gái dành cho Chu Ngọc Minh ngày trước thế nào nàng đều thấy rõ, và cũng vì thế mà nàng luôn thật lòng muốn tác hợp cho cuộc hôn nhân này.
Nhưng Hàm Ninh đã từ chối nàng.
Sau khi Tiên Đế ra đi, Tiết Uyển Anh không dọn vào cung Nhân Thọ, nơi ấy vốn là nơi ở của Hoàng Thái hậu các đời, đó là nơi cũ của di mẫu nàng. Tiết Uyển Anh cảm thấy tạm thời mình vẫn chưa sẵn sàng trở thành chủ nhân của cung Nhân Thọ.
Nhưng Hàm Ninh ngày càng trưởng thành, rõ ràng cũng không còn thích hợp để cùng chung sống trong Lệ Chính Điện với nàng nữa.
Tiết Uyển Anh từng muốn để con gái chuyển đến điện Tiên Lạc, đó là cung điện mà do Vũ Đế đã xây riêng cho ái nữ là Tiên Lạc Công chúa, cũng chỉ cách điện Lệ Chính có vài bước chân, nhưng Hàm Ninh lại chủ động đề xuất rằng nàng muốn ra khỏi cung, mở phủ riêng.
Theo lệ, Công chúa xưa nay phải đợi sau khi xuất giá thì mới được khai phủ biệt cư. Phủ Công chúa của Hàm Ninh đã được khởi công xây dựng từ nhiều năm về trước, đến nay cũng đã hoàn thành được bảy tám phần, nhưng Tiết Uyển Anh lại lo lắng con gái còn non nớt nên khuyên con ở lại cung thêm một thời gian, đợi đến khi phủ Công chúa được sắp xếp ổn thỏa rồi tính tiếp.
Tiết Uyển Anh thoát khỏi dòng trầm tư của mình, nhìn về phía Đồ Bích, thấy vẻ mặt cô ta như muốn nói lại thôi, nàng hỏi:
— Bá phụ lại gửi tin gì cho ta ư?
Đồ Bích lắc đầu:
— Không có tin gì, nhưng Thừa tướng muốn cầu kiến Nương nương.
Tiết Uyển Anh suy nghĩ một lát rồi từ chối:
— Ngươi cứ nói bổn cung không khoẻ, tạm thời không tiện gặp khách.
Tiết Diễm tìm nàng vì điều gì, Tiết Uyển Anh thực ra đã rõ.
Năm xưa, để lôi kéo nhà họ Tiết đứng về phía mình, Tiên đế đã hết lòng khẳng định việc Chu Thái hậu được biệt táng ở chùa Đại Từ Ân, cũng từng chính miệng hứa với Tiết Lâm Chi sẽ lập con gái của Tiết Lâm Chi là Thuỵ Nương làm Thái tử phi. Nhưng sau đó chuyện này bị trì hoãn, lúc sắp lâm chung Tiên Đế lại cố gắng gượng hơi thở cuối cùng, để trước mặt mọi người, chỉ định con trai phải cưới con gái của Quách Yêm.
Đương nhiên là nhà họ Tiết giận dữ ngút trời, nhưng di mệnh của Tiên Đế thì không thể không tuân theo, và mặt khác, những việc áo gấm đi đêm giữa Tiên Đế và nhà họ Tiết năm xưa luôn là những điều thâm cung bí sử, không thể công khai, khó nói ra miệng. Cha con nhà họ Tiết dĩ nhiên rất hy vọng Tiết Uyển Anh hãy ra tay, thuyết phục hoàng nhi, để Lý Nguyên đổi ý lập con gái nhà họ Tiết lên ngôi Hậu. Chỉ có như thế mới có thể củng cố lợi ích của nhà họ Tiết trước triều đình và sau hậu cung mãi cho đến đời sau.
Nhưng rõ ràng họ đã quên mất rằng lợi ích của gia tộc với lợi ích của cá nhân Tiết Uyển Anh – không hoàn toàn đồng nhất.
Đồ Bích hơi ngẩng đầu, liếc nhìn Tiết Uyển Anh một cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu:
— Còn có Quách đại nhân nữa ạ. Quách đại nhân đã đứng trước điện Lệ Chính được một lúc rồi, ông ta nhờ nô tỳ chuyển lời đến Nương nương rằng nay Tiên Đế đã về Tây, Thái Hoàng Thái hậu là Tổ mẫu của Bệ hạ, cũng là người phụ nữ tôn quý nhất dưới gầm trời, đương nhiên phải chuyển đến ở cung Nhân Thọ.
Tiết Uyển Anh cười rộ lên:
— Đây là mượn danh Thái Hoàng Thái hậu để ngày ngày gây sự với ta đây mà. Không cần phải để ý, cứ để ông ta đứng đó đi.
Tiết xuân sớm vẫn còn mang theo chút tàn dư hơi lạnh của buổi cuối đông, Tiết Uyển Anh vòng tay trước ngực để giữ chặt chiếc áo choàng màu rễ sen đang khoác trên người, hướng về phía Đồ Bích rồi nhướng cằm ra hiệu:
— Chuẩn bị xe.
Đồ Bích há miệng, môi cứ mấp máy như định nói điều gì, cuối cùng vẫn nhịn lại.
Khi Tiết Uyển Anh đến Thanh Bình Quán thì Chân Nhược Y lại không có ở trong phòng.
Nàng thấy căn phòng trống trải, bèn đi nguyên một vòng hỏi thăm mọi người về tung tích của Chân nữ quan, bấy giờ Tiết Uyển Anh mới biết thì ra người ta đã thong dong dẫn những cô bé trong quán ra ngoài hái lộc rồi.
Họ cũng không đi quá xa, Tiết Uyển Anh đi ra từ cửa sau của Thanh Bình Quán, đi thêm khoảng gần trăm mét là đã thấy thấp thoáng bóng dáng Chân Nhược Y.
Lại gần thêm một chút, Tiết Uyển Anh thấy người kia xắn ống tay áo lên, dồn sức bình sinh vung tay ném một chiếc chén rượu bay vút xuống dòng suối đang chảy. Động tác dứt khoát, thần thái phóng khoáng, có vẻ đầy sức sống, ném xong còn phủi phủi tay, chỉ vào dòng suối và nói với các cô gái trẻ rằng đó chính là khúc thủy lưu thương.[1]
[1] Tả một tập tục thanh nhã của giới văn nhân Trung Quốc thời Ngụy – Tấn. Nghĩa đen là ‘chén rượu trôi trên dòng suối uốn khúc’, nghĩa bóng là văn nhân tụ họp bên dòng suối, đặt những chén rượu trên dòng nước, chén trôi đến trước ai thì người đó phải ứng khẩu làm thơ và uống cạn chén rượu.
Tiết Uyển Anh cười tươi bước tới, từ phía sau lưng vòng tay ra nhéo vành tai nàng:
— Ngươi đó! Chính ngươi, uổng công dạy dỗ ngươi rồi ngươi đi gây họa cho đời. Khúc thủy lưu thương sao lại thành như thế này?
Chân Nhược Y nghe thấy giọng nàng, tai thì bị nhéo, thoạt tiên ngẩn người rồi quay đầu lại cười tươi rói, hớn hở nắm ngay lấy tay nàng. Đã thế còn làm một bộ dáng ranh ma nháy mắt với hội mấy cô bé và thiếu nữ:
— Xem này, ta đã tìm được một nữ tiên sinh cho các muội rồi đây!
Tiết Uyển Anh nhướng mày, lúng liếng liếc nhìn Chân Nhược Y đầy tình tứ:
— Ta thì dạy cái gì mà kêu tiên sinh?
Dưới nắng đầu xuân, làn da nàng ánh lên, trắng ngần như men sứ, nụ cười vẫn dịu dàng như xưa mà giờ đây lại toát ra vẻ đẹp vạn chủng phong tình, khoé mắt đầu mày như ẩn hiện quyến rũ.
Chân Nhược Y không kìm được trước dáng vẻ như thế, một bàn tay vòng ra sau, len lén lần sờ vuốt ve sau lưng nàng. Tiết Uyển Anh trừng mắt cảnh cáo người kia một cái, dứt khoát đánh vào cái tay háo sắc đang càn quấy kia.
Người hầu nhận mệnh quay trở lại Thanh Bình Quán, mang ra đây cây cổ cầm mà thuở ấy Tiết Uyển Anh đã tặng cho Chân Nhược Y.
Tiết Uyển Anh nhận lấy cây đàn, vén váy ngồi xuống trên bãi cỏ xanh cạnh dòng suối, nhân ánh xuân rực rỡ, tấu một khúc Dương Xuân.
Tiếng đàn lượn lờ, khúc nhạc vừa dứt, Chân Nhược Y là người đầu tiên đứng bật dậy vỗ tay tán thưởng rầm rầm cả trời, luôn miệng xuýt xoa khen lấy khen để, lại bị Tiết Uyển Anh trừng mắt lườm cho thêm một lần nữa.
Mấy thiếu nữ và các cô bé lần đầu gặp Tiết Uyển Anh, thấy nàng khí chất thanh quý, dung mạo phi thường, nhất thời đều có chút câu nệ. Vậy là Chân Nhược Y vẫy vẫy tay bảo tất cả nãy quay về đạo quán; còn mình thì chậm rãi đi phía sau, sóng vai cùng Tiết Uyển Anh, thong dong quay trở về.
Chân Nhược Y đẩy hai cánh cửa gỗ, bước vào tiểu viện mình đang ở.
Tiết Uyển Anh liếc nhìn hai người hầu theo mình tới đây, tùy lời dặn dò:
— Các ngươi hãy ra phía trước thay ta thắp một nén hương cầu cho Cô mẫu đi.
Hai người kia vâng dạ một tiếng, vâng lời đi ra.
Người vừa ra khỏi phòng và cửa phòng đóng sầm lại thì Chân Nhược Y cũng lập tức nhào tới ôm xốc lấy Tiết Uyển Anh, cánh tay ghì chặt lấy vòng eo của nàng, vừa thủ thỉ vừa hôn hít bên tai:
— A Anh, ta nhớ nàng lắm…
Tiết Uyển Anh “Ừm” một tiếng trong cổ họng, khiến Chân Nhược Y nghe mà ngứa ngáy vô cùng, hừ hừ hai tiếng, vô cùng bất mãn mà cau mày nhìn Tiết Uyển Anh:
— Nàng xem, lúc nào cũng là ta chủ động, là ta chủ động ôm nàng, là ta chủ động hôn nàng, cũng là ta chủ động nói yêu nàng.
Tiết Uyển Anh bật cười, đuôi mắt cong lên rạng rỡ, nhưng vẫn chỉ chăm chú nhìn người kia mà chẳng nói chẳng rằng.
Chân Nhược Y lại càng thêm giận dỗi, đang muốn chất vấn thì Tiết Uyển Anh lại bất đổ người người áp sát vào thân nàng, nghiêng đầu và đặt lên môi nàng một nụ hôn dài và sâu. Môi dán vào môi, lưỡi vờn lấy lưỡi, mỗi một lần môi lưỡi quấn quít đều tràn đầy nhục cảm, đợi đến khi nụ hôn kết thúc vì hít thở không thông, Tiết Uyển Anh mới nửa ngậm nửa cắn nhẹ vào vào môi dưới của Chân Nhược Y, cười cười giả bộ chê bai:
— Chủ động hôn ta mà như thế? Hôn như thế mà cũng gọi là hôn sao?
——— Hết chương 48 ———
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận