Chương 49

Mặt Chân Nhược Y đỏ bừng lên trong phút chốc, đành không ngừng phẩy tay bên má để hạ nhiệt gò má đang nóng ran của mình. Kẻ đầu trò thì lại chẳng có vẻ gì xấu hổ, thấy trêu chọc thành công thì khoái chí, nhìn dáng vẻ ngượng ngùng đỏ mặt của người kia mà cứ cười mãi không thôi.
Chân Nhược Y thẹn quá hoá giận, bàn tay chạy khắp trên người Tiết Uyển Anh không chừa một chỗ nào, làm cho nàng cười phá lên, thân thể vặn vẹo để tránh khỏi móng vuốt ma quỷ đang càn rỡ trên người. Nàng thoát được ra, giật lùi về phía sau, Chân Nhược Y thì nào dễ mà tha, vậy là cũng áp sát theo không rời. Hai người quấn quít cười đùa một lúc mới chịu bước đến trước cửa phòng. Tiết Uyển Anh lả lướt đẩy vai Chân Nhược Y ra rồi quay người toan mở cửa, nhưng vừa đưa tay đẩy cửa thì người phía sau đã nhân lúc Tiết Uyển Anh không để ý mà lập tức xông đến, quấn lấy nàng như mãnh hổ vồ mồi. Cả người Tiết Uyển Anh đã bị đè sát áp lên cửa, Chân Nhược Y thuần thục rút dải lụa trên eo nàng, khom lưng hôn lên khắp ngực nàng, môi hôn lần lên cổ, lên cằm rồi mới chuyên tâm thưởng thức đến đôi môi. Tiết Uyển Anh ngửa cổ đón nhận vô số nụ hôn rơi trên thân mình, mãi đến khi đôi môi người kia đã đặt một nụ hôn trên đôi mắt nàng thì mới chịu dừng lại, nàng còn chưa kịp kéo thần hồn lơ lửng xuống thì đã nghe bên tai:
— Vậy hôn thế này có được gọi là hôn không?
Tiết Uyển Anh mở đôi mắt ra nhìn khuôn mặt đang gần sát với mình, thì thầm:
— Gọi chứ, đương nhiên đây chính là hôn.
Chân Nhược Y cong môi cười, im lặng nhìn nàng một lát, lại nói:
— A Anh, ta thực sự… rất yêu nàng.
Lời ấy khiến cho Tiết Uyển Anh bỗng cảm thấy tâm hồn mình trở nên mong manh vô cùng, bao nhiêu góc nhọn đều bị mài mòn và trong lòng chỉ còn lại dịu dàng.
Nàng xuất thân cao quý, lại được mỹ danh từ thuở thiếu thời, xưa nay luôn là đối tượng cho đám quý nữ Kinh Kỳ coi đó là tấm gương; sau lại gả vào cung và trở thành đích thê nhà Đế vương, sinh hạ đích trưởng tử, rồi lại chấp chưởng tam cung lục viện. Trong mắt người đời Tiết Uyển Anh đã đạt được đến đỉnh cao tối thượng mà tất cả phụ nữ trên đời đều mơ đạt, nhưng chỉ có mình Tiết Uyển Anh mới biết trong lòng nàng có bao nhiêu uất ức và bất bình, bao nhiêu oán hận và hoang mang.
Trong vô số đêm khuya, vào những khi trằn trọc thao thức, nàng tự hỏi mình:
Tiết Uyển Anh, ngươi còn muốn gì nữa? Nếu ngay cả ngươi cũng bất mãn với hoàn cảnh của mình, đau khổ vì thân phận của mình, thì chẳng lẽ tất cả phụ nữ trên đời này đều phải treo cổ mà t/ự v./ẫn hết hay sao?
Làm gì có người phụ nữ nào trên đời được hoàn toàn tự do?
Người đời càng muốn nàng trở thành khuôn mẫu chuẩn mực cho phụ nữ trong thiên hạ thì sâu trong đáy lòng nàng lại càng thù ghét cái gọi là khuôn mẫu và chuẩn mực.
Cũng như khi Chân Nhược Y đã rời khỏi cung thành, cũng bao đêm mất ngủ nàng đã tự hỏi mình:
Ta muốn có người thấu hiểu nỗi bất cam của ta, xoa dịu niềm oán hận của ta, điều đó có gì là sai?
Tiết Uyển Anh dùng ánh mắt để chậm rãi ghi tạc dung mạo người trước mặt vào trong lòng, những ngón tay dịu dàng ve vuốt khuôn mặt Chân Nhược Y.
Ngón trỏ mơn trớn đôi môi, quệt nhẹ lên vết son đỏ của chính mình bị lấm lem trên ấy sau một trận môi lưỡi giao hoan.
Tiết Uyển Anh cầm lấy cổ tay và kéo Chân Nhược Y, ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm chiếc lược gỗ lên, nhẹ nhàng chải xuôi theo mái tóc đen buông xoã của Chân Nhược Y, cảm nhận vô số sợi tóc mảnh trượt qua kẽ ngón tay nàng như một con cá nhỏ tinh nghịch.
Mặt gương đồng mờ ảo phản chiếu đầu mày khoé mắt đẹp đến bức người của Chân Nhược Y, vết sẹo trên trán đã lành hẳn từ lâu và mờ nhạt đi nhiều, nhưng nhìn kỹ một chút thì vẫn có thể nhận ra ngay.
Đầu ngón tay Tiết Uyển Anh chạm vào vết sẹo trên trán Chân Nhược Y, nhẹ nhàng vuốt dọc theo nó, cúi đầu hỏi nàng:
— Đau không?
Chân Nhược Y suy nghĩ một lúc rồi đáp:
— Đau chứ.
Tiết Uyển Anh cười:
— Đau như thế mà vì sao còn dám lấy trâm rạch mặt?
Chân Nhược Y ngước nhìn lên, không chút do dự, nói tức thì:
— Vì ta yêu nàng thôi.
Tiết Uyển Anh lại thấy lòng dạ mềm nhũn ra, không nhịn được hạnh phúc trào lên trong người, bật cười thành tiếng:
— Ngươi… Ngươi thật sự là…
Nói rồi ôm lấy mặt Chân Nhược Y cho vùi vào trong ngực mình, vừa ngắm nghía vuốt ve lại vừa mơn trớn hôn hít như suốt cả một khắc. Đang âu yếm ngất ngây thì đột nhiên nàng rút chiếc bút lông dê trong ống bút ra, chấm một chút son, nâng cằm Chân Nhược Y lên toan muốn vẽ một cánh hoa lên giữa trán.
Từ nhỏ Tiết Uyển Anh đã theo học danh sư, cũng có mài giũa đáng kể trong hội hoạ, dẫu đã lâu không chạm tới nhưng giờ cũng chỉ cần vài nét là đã vẽ ra một đóa hải đường kiều diễm trông như mới lìa cành và rơi xuống giữa đầu mày. Vẽ xong, Tiết Uyển Anh chống hai tay trên vai nàng, hỏi:
— Vẽ đẹp không?
Chân Nhược Y nói:
— Vẽ đẹp, chỉ cần là nàng vẽ thì vẽ gì cũng đều đẹp.
Tiết Uyển Anh cúi xuống ngậm lấy môi Chân Nhược Y, cắn một cái, rồi mới lả lướt ngồi trở lại bên giường, yêu kiều liếc sang, sẵng giọng như quở mà lại như không:
— Đàn bà yêu bằng tai, ngươi lại giỏi cái miệng!
Chân Nhược Y vừa cười vừa đứng dậy khỏi bàn, đi đến bên giường và ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy bàn tay Tiết Uyển Anh:
— Nàng có chuyện gì vậy?
Tiết Uyển Anh có chút sững sờ, đáp theo thói quen:
— Không có chuyện gì cả, mà sao lại hỏi thế?
Chân Nhược Y lại rất nghiêm túc, ôn tồn khẳng định:
— Phải có chuyện gì đó, rõ ràng là nàng đang không vui.
Tiết Uyển Anh đan mười ngón tay vào trong mái tóc đen mềm mượt của nàng, im lặng một lát mới cười nói:
— Không có gì là không vui, ta chỉ đang nghĩ về một chuyện trên triều đình mà thôi.
Nàng bắt đầu kể lể, cũng không cần biết người trước mặt mình nghe có thực sự hiểu được hay không.
— Mấy hôm trước, trong triều có xảy ra một chuyện. Một quan viên xuất thân Tiến sĩ bị mấy vị Gián quan cùng nhau hặc tội tham ô, vì tư lợi mà bẻ cong quốc pháp. Bá phụ ta và mấy vị đại thần xuất thân từ các dòng Thế tộc lập tức lấy đó làm cớ để dâng sớ yêu cầu A Nguyên bãi bỏ khoa cử. Gián nghị đại phu Quách Yêm thì mang lý lẽ ra để kiên quyết phản đối, kéo theo đó thì là những lời công kích và tố cáo nhắm thẳng vào Quách Yêm, nay tấu sớ đã chất đầy án thư của A Nguyên rồi.
Chân Nhược Y nghĩ nghĩ, cười nói:
— Chẳng qua là mỗi người thờ một chủ, ai có chí nấy, đều vì lợi ích nhóm nên mới tìm cơ hội chỉ cây dâu mắng cây hòe, cốt là để mưu đồ việc riêng thôi.
Tiết Uyển Anh nghe lời nàng nói, đầu tiên là gật đầu:
— Đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Dĩ nhiên ai nấy đều vì lợi ích của bản thân, nhưng cái bản chất trong lợi ích của mỗi người thì lại có sự khác biệt. Thiên hạ này không có người tuyệt đối chí công vô tư, nếu thực sự có thì e rằng phải biết kính trọng mà tránh cho xa ấy chứ. Như ngươi nói, mỗi người thờ một chủ, cho nên bản chất của lợi ích là thế nào thì còn phải xem chủ nhân mà họ thờ có bản chất ra sao.
Nàng nói rất mơ hồ, rất trừu tượng, nhưng Chân Nhược Y lại hiểu.
Tiết Diễm, và Tề Quốc công cũng thế, đều đại diện tầng lớp sĩ tộc đã đời đời đã hưởng bổng lộc ngút trời, đã được đặc quyền đặc lợi nuôi dưỡng đến mức chỉ một chút xíu ít ỏi công bằng dành cho kẻ khác thôi cũng lập tức cảm thấy ấy là bất công đối với mình. Mở khoa cử chẳng qua cũng chỉ là mở một cánh cửa cho con em thứ tộc và hàn môn tìm đường đi lên, ấy thế mà họ đã không thể chịu đựng nổi, muốn nhanh chóng nhổ cổ tận gốc trừ hoạ về sau.
Tiết Uyển Anh cũng là con cháu thế gia, nhưng lại cũng là mẫu thân của Hoàng đế. Nàng có được mọi thứ ngày hôm nay, tất thảy đều là do nhà họ Tiết ban tặng, bây giờ đã đến lúc nàng phải đền đáp công ơn của nhà họ Tiết và họ Chu.
Chân Nhược Y chợt nhớ đến câu chuyện ‘nhân tận khả phu'[1] mà Tiết Uyển Anh đã có lần kể cho nàng.
[1] Ai cũng có thể làm chồng.
Phu quân của Ung Cơ muốn gi3t cha nàng. Ung Cơ bị giằng xé giữa chồng và cha, bèn đi hỏi mẫu thân, mẫu thân nói với Ung Cơ: “Ai cũng có thể trở thành phu quân của con, còn phụ thân thì chỉ có duy nhất một.”
Kết thúc câu chuyện, Ung Cơ đã chọn tố cáo phu quân để trừ hoạ cho cha.
Nhưng cũng là khi ấy, Chân Nhược Y đã hỏi Tiết Uyển Anh, rằng tại sao có nhiều câu chuyện kể về việc phụ nữ bị giằng xé và buộc phải lựa chọn như thế? Tiết Uyển Anh trả lời nàng, bởi vì đã là con gái thì ai cũng phải gả chồng, gả rồi thì phải thành con dâu nhà người, nhưng lại cũng không thể bỏ đi huyết mạch của nhà mình, lại vẫn chẳng có thực quyền gì ở cả nhà mình lẫn nhà người, vì thế khó tránh khỏi sẽ có lúc rơi vào cảnh bất lực vì tiến thoái lưỡng nan.
Đàn ông thì không có loại phiền não và bất lực như vậy. Gia tộc sau lưng, huynh đệ bên cạnh, con cháu dưới gối, bất kể lúc nào, trừ khi nội chiến, thì luôn đồng lòng chống lại kẻ mà họ coi là ngoại địch.
Bấy giờ Chân Nhược Y không khỏi chán chường nghĩ, vậy thì rốt cuộc phụ nữ phải làm sao đây? Câu hỏi thoáng qua mà thôi, bản thân nàng cũng không thể có được câu trả lời, chỉ có thể an ủi bằng cách đổ người tới, hơi nghiêng đầu, hôn một cái bên khoé môi Tiết Uyển Anh, nói:
— A Anh, trong đạo quán này có một cô bé tên A Tề. Tên A Tề vì cô bé đó họ Tề. Cha của A Tề không có tiền để nộp sưu thuế nên muốn gán A Tề cho chủ trang để làm con dâu nuôi từ bé, mẹ A Tề không chịu, đã lén mang con bé đến gửi ở cổng đạo quán này. Nghe chuyện này, ban đầu ta đã vô cùng phẫn nộ, cảm thấy cha A Tề thật là quá tệ bạc, thậm chí còn không coi con gái mình là con người. Nhưng một lúc sau ta lại nghĩ thực ra không phải chỉ có mình A Tề không được coi là con người, trên đời còn có rất nhiều người vốn dĩ không được coi là con người nữa kia.
Nàng nắm lấy tay Tiết Uyển Anh, bao bọc tay nàng trong lòng bàn tay mình, hỏi một câu sắc:
— Đã chấp nhận để Thế gia ở trên đầu Thứ tộc và coi đó là trật tự tôn ti tự nhiên, thế thì đàn ông và phụ nữ cũng không có gì khác biệt.
Tiết Uyển Anh cười trìu mến, nhìn một vẻ cương nghị trên mặt người kia, nhẹ giọng nói:
— Nhưng ngươi phải biết rằng thế gian này tuyệt nhiên không có sự công bằng. Cứ nghĩ mở khoa cử là công bằng tuyệt đối, thế nhưng cũng có vô số con em nhà nghèo không mua nổi bút mực, không mua nổi sách vở, không mời nổi thầy tốt. Và giả có khá hơn, học được và thi đỗ, thì cũng chẳng thể thăng tiến trên hoạn lộ. Vậy thì đã là công bằng thực sự hay chưa? Huống chi, ngay từ đầu phụ nữ đã bị loại trừ khỏi con đường học vấn?
— Cho nên người phàm chúng ta chẳng qua là làm hết sức mình, nghe theo mệnh trời mà thôi. Nếu có một ngày nào đó người trong thiên hạ có thể không phân biệt sang hèn, không phân biệt nam nữ, chỉ dựa vào thực tài của mình để mà cùng xây dựng một thiên hạ chung, được như vậy thì tốt đẹp biết bao.
Lời này của Chân Nhược Y quá hoang đường hư ảo, cũng quá đại nghịch bất đạo.
Chẳng nói đâu xa, con trai của Tiết Uyển Anh sở dĩ có thể trở thành Hoàng đế chỉ đơn giản là vì cậu là đích trưởng tử của Tiên Đế. Nhưng Tiết Uyển Anh không vạch trần điều đó mà chỉ kéo Chân Nhược Y nằm xuống giường, ngả vào vòng tay nàng và nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi khi đầu gối trên vai Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y sợ đánh thức Tiết Uyển Anh, chỉ có thể nằm im lìm và nhẹ nhàng ôm lấy giai nhân, một tay cẩn thận rút cái trâm cài trên tóc của nàng ra.
Khi Tiết Uyển Anh về đến cung thành thì đã là nửa đêm.
Đồ Bích bị chủ tử bỏ lại ở điện Lệ Chính, vừa thấy Tiết Uyển Anh bước vào đã vội vàng tiến lên đón, nói nhỏ:
— Nương nương, Bệ hạ và Trưởng Công chúa đang chờ Người bên trong.
Bàn tay Tiết Uyển Anh vô thức níu chặt áo choàng trên người, bước nhanh vào trong. Lý Nguyên đang gục đầu trên án thư, Hàm Ninh thì ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại an ủi cậu đôi câu. Lý Nguyên nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng lên quay lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu khi nhìn thấy Tiết Uyển Anh cũng dịu đi, luồng sát khí non nớt trên người cậu cuối cùng cũng tiêu tan bớt một chút. Cậu cúi đầu, khẽ gọi một tiếng Mẫu hậu.
Tiết Uyển Anh bước tới, vuốt trán cậu một cái, dịu dàng hỏi:
— Làm sao thế này?
Lý Nguyên không trả lời câu hỏi của nàng mà lầm bầm nói nhỏ:
— A nương đi đâu cả ngày vậy, tìm Người mãi mà cũng không thấy.
Trong lòng Tiết Uyển Anh lóe lên một tia chột dạ và mất tự nhiên, bèn chuyển chủ đề:
— Tự dưng lại có bộ dạng này là vì đâu? Trong triều có chuyện gì không thuận lòng hay sao?
Vừa nói nàng vừa nhìn về phía con gái. Hàm Ninh chỉ lắc đầu, cho mẫu thân một nụ cười khổ.
Lý Nguyên nghe vậy mà vẫn chỉ im lìm, hờn dỗi một lúc lâu, cuối cùng cũng nói:
— Cận thị bên cạnh con hôm nay nói với con rằng người ta tính kế Hoàng Quán Trung, ông ta đã bị oan uổng rồi.
Hoàng Quán Trung chính là vị quan viên có xuất thân Thứ tộc bị Gián quan hặc tội trong triều nghị, sớ hặc tội đanh thép rõ ràng, từng điều từng khoản, chứng cứ xác thực không giống như giả mạo một chút nào.
Tiết Uyển Anh bèn hỏi cậu:
— Gián quan phải có chứng cứ thì mới nói ông ta có tội, nay con muốn nói ông ta vô tội thì con cũng cần phải có chứng cứ.
Lý Nguyên lại đột nhiên nổi giận, sẵng giọng, đỏ mặt lên:
— Sao Người lại có thái độ như vậy? Nói cho cùng thì Người cũng giống các Cữu cữu, thực tâm chỉ muốn phế bỏ khoa cử thôi! Thôi thôi, ngày sau con cũng chẳng muốn giữ cái chức Hoàng đế này nữa, cứ để các cậu, các bác, với các ông bên ngoại làm đi!
Đồ Bích đứng bên cạnh đã biến sắc tức thì, mặt mày căng ra, mà Tiết Uyển Anh thì vẫn cứ chỉ thản nhiên như thường. Nàng phẩy tay cho cung nhân lui hết đi rồi hỏi ngược lại con trai:
— Ngày sau là ngày nào? A Nguyên, con không còn là đứa trẻ nữa, phải hiểu Vua không nói chơi. Chẳng lẽ con cũng dám nói những lời như vậy trước mặt đại thần?
Lý Nguyên nghẹn lại, mặt lại càng đỏ lên, lần này là vì xấu hổ.
Tiết Uyển Anh tiếp tục:
— Lời cận thị nói đều là đúng cả ư? Con sinh ra và lớn lên trong thâm cung, ngày nào cũng chỉ thấy quanh mình chỉ toàn là nội thị, cũng khó tránh khỏi gần gũi với họ. Nhưng A Nguyên, con phải hiểu dù cho là ai thì cũng sẽ có tư tâm của riêng mình, bất kì lời nói và hành động nào cũng đều có động cơ và mục đích. Họ có thể vì tiền tài, vì tư lợi, cũng có thể vì không đủ hiểu biết mà nói với con những điều sai lầm. Là Thiên tử, con phải nhớ, không bao giờ được phép tin những lời phiến diện của bất kì ai.
Hàm Ninh đứng một bên, lắng nghe trầm ngâm.
Lý Nguyên cúi đầu, nhỏ giọng nói:
— Vậy thì cứ phế bỏ khoa cử như thế sao ạ?
Tiết Uyển Anh cau mày:
— Ai nói thế?
— Vậy thì phải làm sao! – Lý Nguyên đấm mạnh xuống án thư vì giận dữ – Đảng họ Tiết, Đảng họ Chu, ai nấy đều cuồng lên vì chuyện này, tranh nhau nói con em thứ tộc tính tình ti tiện, tham lam xảo quyệt, không đáng trọng dụng, con, con…
Cậu giận dữ rồi lại có vẻ chán nản, nói:
— Con cũng không biết phải làm sao nữa, A nương!
Tiết Uyển Anh còn chưa nói gì thì Hàm Ninh đã nhìn đệ đệ một cái, thở dài, nhẹ nhàng nói:
— Chẳng lẽ con em sĩ tộc thì không phạm lỗi, không tha hoá? A Nguyên, đệ đang mắc kẹt trong ngõ cụt rồi. Nếu các đại thần còn muốn lấy tội lỗi của con em dòng thứ tộc hàn môn ra để đả kích, lấy đó làm cớ để ép đệ phế khoa cử, thì đệ cứ việc lôi những hành vi nguỵ quân tử trời không dung đất không tha của đám con em thế tộc chơi bời trác táng ra mà xử từng người một. Đã là dòng họ lớn thì trong nhà ai chẳng có kẻ hư hỏng bệ rạc, thế gia sĩ tộc thời nay lại đầy rẫy thói hư tật xấu, sợ thiếu tội ư?
Tiết Uyển Anh im lặng lắng nghe, trìu mến ngắm nhìn dáng vẻ tự tin và bình tĩnh của con gái, không hiểu sao lại đột nhiên nhớ đến Chân Nhược Y và những lời nàng đã nói.
Phải rồi, thế giới này quả thực là không hề công bằng.
Nếu Chỉ Nương của nàng là nam nhi, nếu phụ nữ trên thế gian này cũng có thể xưng Đế…
Nếu như!

——— Hết chương 49 ———

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 49
Xuân Nhật Yến