Chương 50

Rốt cuộc Tiết Uyển Anh khẽ thở dài một hơi, đưa mắt nhìn Lý Nguyên:
— Con thấy thế nào?
Lý Nguyên rướn cổ, mím chặt môi, chẳng nói nửa lời.
Lý Nguyên đi rồi, Hàm Ninh cũng vội vã đuổi theo.
Đồ Bích đợi thêm một lát mới bước vào, nhìn Tiết Uyển Anh đang nhắm mắt dưỡng thần sau án thư, bỗng nhiên cảm thấy bóng hình nàng sao mà toát lên vẻ mong manh đến thế.
Tiết xuân sắp tàn, ngày hạ sắp tới.
Nhưng nào ai dám chắc phong quang ngày hạ sẽ đẹp hơn khí tiết ngày xuân?
Đồ Bích lắc đầu, bỗng nhiên buột miệng:
— Giá như năm xưa Tiên đế không tách Bệ hạ khỏi nương nương thì thật là tốt biết bao.
Cùng là con do Tiết Uyển Anh sinh ra nhưng Hàm Ninh công chúa lại gần gũi, thân thiết và tâm đầu ý hợp với mẫu thân hơn hẳn Lý Nguyên.
Nhưng rồi cô ta lại nghĩ, kỳ thực bản thân chủ tử mình cũng chẳng phải là không có chỗ sai sót.
Tuy bề ngoài Tiết Uyển Anh vẫn luôn là một người mẹ hiền từ dịu dàng với Lý Nguyên, nhưng kẻ hầu người hạ sát bên cạnh từng ly từng tí như Đồ Bích thì khó tránh sẽ nhận ra sự khác biệt hết sức nhỏ nhặt và tinh tế trong thái độ của nàng đối với hai đứa con.
Khi Tiết Uyển Anh ở bên con trai, giữa hai mẹ con dường như luôn tồn tại một tầng ngăn cách vô hình nào đó. Phần lớn thời gian, nàng che giấu rất giỏi, dường như không một ai có thể nhận ra, chỉ trong những khoảnh khắc vô tình thoáng qua thì sự xa cách ấy mới bất giác lộ ra.
— Có lẽ… – Đồ Bích không kìm được, mạo muội nói – Nương nương cũng nên thấu hiểu Bệ hạ hơn một chút. Dù sao Bệ hạ vẫn còn nhỏ, trước kia lại luôn theo bên Tiên đế, dạy dỗ cũng có phần phiến diện, nhưng nếu Nương nương chịu kiên nhẫn, từ từ uốn nắn, thì cũng chưa chắc đã không thể…
Tiết Uyển Anh lại trầm mặc hồi lâu mà không đáp.
Đồ Bích ngẩng đầu lên, thấy nàng đang chăm chú nhìn ngọn đèn lập loè ánh lửa trên án thư. Ánh lửa chập chờn lúc tỏ lúc mờ, dung nhan Tiết Uyển Anh cũng lúc ẩn lúc hiện trong bóng đêm, khiến người ta thấy hư huyễn và nhìn không rõ được thực hư.
Một lúc lâu sau Tiết Uyển Anh bỗng nhiên hỏi Đồ Bích:
— Ngươi nói xem… cả cuộc đời này của ta, liệu còn có ngày bước ra khỏi cung thành này được chăng?
Đồ Bích sững sờ, nhất thời có chút không hiểu:
— Rời khỏi nơi này? Vậy thì đi đâu?
Giọng nói của Tiết Uyển Anh trở nên rất nhẹ, rất khẽ, nhẹ tựa như tơ bay liễu rủ trong không trung, lướt qua rồi thoáng chốc đã chẳng còn tìm thấy dấu vết.
— Đi đâu cũng được, miễn là không phải ở nơi này.
Đồ Bích bỗng nhiên cảm thấy hoang mang và hoảng hốt:
— Sao đêm nay Nương nương lại nói những lời như vậy? Công chúa và Bệ hạ đều còn đương ở tuổi niên thiếu, bây giờ chính là lúc cần được Người che chở, huống chi… – Giọng Đồ Bích trầm xuống, khẽ cười một tiếng như thể nói chuyện đáng mừng để an ủi chủ tử. – Người là thê tử kết tóc của Tiên đế, là sinh mẫu của Bệ hạ, trăm năm sau đương nhiên sẽ cùng quách với Tiên đế, sao có thể…
Tiết Uyển Anh ngắt lời nàng, giọng vẫn nhẹ:
— Ta biết. Ngươi hãy lui xuống đi.
Sau đó nàng lại cho gọi nội thị, tự tay mài mực viết một đạo thủ dụ, truyền triệu Tiết Lâm Chi ngày mai phải vào cung diện kiến.
Đồ Bích lại vào, dập tắt hết những nến trong tẩm điện, khép hai cánh cửa gỗ rồi lặng lẽ lui ra.
Trong màn đêm đen đặc, Tiết Uyển Anh chìm vào một giấc mộng.
Trong giấc mộng ấy nàng tạm thời quên đi gia tộc sau lưng, quên đi con cái dưới gối, quên cả những yêu cầu khắt khe và kỳ vọng nặng nề mà người đời áp đặt lên nàng.
Nàng mơ thấy Chân Nhược Y.
Chân Nhược Y ngồi bên bờ suối, đôi chân trần trắng muốt buông xuống làn nước. Người đó ngẩng đầu thấy nàng đang chậm rãi lội nước đi tới, bỗng nhiên nổi tính nghịch ngợm, cười tươi rồi đá một cái vào dòng nước suối. Nước tung bọt trắng xóa, làm ướt đẫm xiêm y Tiết Uyển Anh.
Lại nói, Hàm Ninh đuổi theo một đoạn đường dài, cuối cùng cũng chặn được đệ đệ lại trên con đường cung.
— Đứng lại! – Nàng quát một tiếng rồi bước tới, khoác chiếc áo choàng trên tay lên người Lý Nguyên. – Đã lớn thế này rồi mà còn không biết tự chăm sóc bản thân. Đám nội thị hầu hạ bên cạnh đâu hết cả rồi?
Tình cảm giữa Lý Nguyên và người trưởng tỷ vốn dĩ sâu sắc, nghe vài câu quan tâm như thế, cơn giận trong lòng cậu rốt cuộc cũng tan đi ít nhiều. Cậu dựa lưng vào hòn núi giả, giọng điệu vẫn có phần hậm hực không vui:
— Bọn chúng dám to gan lớn mật qua mặt trẫm, lừa dối trẫm, trẫm bắt chúng quỳ ở cửa điện Lệ Chính cả rồi.
Nói cho cùng vẫn là đang giận dỗi Tiết Uyển Anh, cố tình đối đầu, thể hiện quân uy với nàng.
Hàm Ninh có chút dở khóc dở cười, hỏi cậu:
— Thế sau này đệ định không dùng đến bọn họ nữa hay sao?
Lý Nguyên không hiểu, hỏi lại:
— A tỷ nói vậy là có ý gì?
Hàm Ninh thở dài, kéo tay cậu vào trong đình, cả hai cùng ngồi xuống.
— Kẻ làm bề trên thì không được lộ hỉ nộ ra mặt, không được thưởng phạt tuỳ hứng mà phải ân uy rõ ràng. A Nguyên, đệ đừng nghĩ bọn họ chỉ là nô tài hèn mọn, phàm đã là con người thì ắt sẽ có tâm cơ, ắt sẽ có tự tôn đấy.
Rồi nàng nghiêng đầu nhìn Lý Nguyên, nghiêm túc nói:
— Đệ đã quên chuyện Hiếu Vũ đế Tư Mã Diệu của Đông Tấn rồi hay sao?
Lý Nguyên nhìn tỷ tỷ mình, im lặng không đáp.
Hàm Ninh tiếp lời:
— Tư Mã Diệu sủng ái Trương Quý nhân, khiến Trương Quý nhân sinh thói cậy thế, kiêu ngạo. Một ngày nọ Tư Mã Diệu uống rượu, nói đùa với Quý nhân rằng: ‘Nàng đã tuổi già sắc suy, trẫm nên phế bỏ nàng thôi!’. Vốn chỉ là lời nói đùa nhưng Quý nhân lại sinh lòng oán hận, nhân lúc Vua say mà dùng chăn gấm bịt mũi bịt miệng Vua đến nghẹt thở mà ch3t.
— A Nguyên… – Nàng nắm lấy tay đệ đệ, nhẹ nhàng khuyên nhủ. – Những người bên cạnh đệ, dù phận vị cao thấp thế nào thì đệ cũng không được hà khắc, bởi thực ra không phải mạng họ nằm trong tay đệ, mà mạng sống của đệ luôn nằm trong tay họ mới phải. Đương nhiên, vạn dân trong thiên hạ tuy không ở ngay bên cạnh đệ nhưng đệ cũng phải đối đãi tử tế với họ nữa.
Lý Nguyên vẫn buồn bực, nói:
— Ta cũng không ghét bỏ gì họ, mà ta chỉ thấy bất bình. Sao bọn họ dám lừa gạt ta chứ? Ta là Thiên tử kia mà!
Chẳng hiểu sao, ở đúng khoảnh khắc này, Hàm Ninh bỗng nhiên lại nhớ đến người cha mất sớm của mình.
Năm xưa phụ thân cũng từng nói với mẫu thân những lời y hệt như vậy.
Nàng khẽ giọng đáp:
— Vậy là đệ đã sai rồi. Ai cũng có lòng riêng, người ta sẽ vì đệ là Thiên tử mà sợ hãi kiêng dè đệ, nhưng họ sẽ không chỉ vì sợ hãi mà trung thành và tận tâm với đệ.
Nàng bỗng cười, ánh mắt tinh nghịch:
— Người xưa nói diệt giặc thì phải bắt Vua, trừng phạt nặng kẻ thống lĩnh cầm đầu là đủ rồi, những kẻ bề tôi còn lại thì cứ khoan hoà bỏ qua đi.
Lý Nguyên im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Hàm Ninh vỗ vỗ vai hắn, cười nói:
— Thôi, được rồi, giờ mau về điện Hàm Nguyên đi, ngày mai còn phải thiết triều.
Lý Nguyên vẫn không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn chị gái, bất chợt hỏi:
— A tỷ thử nói xem, nếu có một ngày cữu cữu phạm thượng thí quân, liệu mẫu hậu có đứng về phía ta hay không?
Hàm Ninh sững người, rồi trịnh trọng, nghiêm túc đáp:
— Sẽ.
Khuôn mặt Lý Nguyên chìm trong bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của cậu:
— Vậy tại sao Người không thể chỉ nghĩ cho riêng mình ta, quan tâm tới một mình ta? Tại sao Người còn phải luôn lo nghĩ cho biết bao nhiêu người ngoài? Cứ hễ mỗi lần ta muốn tìm mẫu thân thì lại luôn luôn cảm thấy sẽ không thể tìm được người…
Hàm Ninh lại ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt đệ đệ, chân thành nói:
— A Nguyên, mẫu hậu quả thật là một người mẹ, nhưng Người cũng không chỉ là một người mẹ. Đệ không thể cứ yêu cầu Người vì làm đã làm mẫu thân của đệ mà phải từ bỏ việc làm tỷ muội của người khác, con gái của người khác, và bằng hữu của người khác nữa.
Thậm chí là… người thương của kẻ khác.
Nàng nhẹ nhàng vuốt tóc đệ đệ, an ủi:
— A Nguyên, Tần vương Doanh Chính cũng lên ngôi năm mười ba tuổi. Chỉ cần đệ khiêm tốn nghe can gián, chăm chỉ việc triều chính, phàm việc gì cũng suy nghĩ kỹ càng, thì ngày sau chưa chắc không thể trở thành một bậc minh quân, phải không?
Đối diện với người chị gái ruột thịt, Lý Nguyên cuối cùng cũng để lộ ra yếu đuối và hoang mang:
— A tỷ, ta không biết nữa, ta chỉ cảm thấy những việc này thực sự quá khó khăn. Sách vở chưa từng dạy ta rằng lòng người phức tạp như thế, phải làm thế nào để phân biệt. Ngày nào các đại thần cũng khuyên ta phải cần chính yêu dân, nhưng trong số chính bọn họ, kẻ thì chiếm đoạt điền sản, ép bách tính đến cảnh tan hoang nhà cửa, lưu lạc khắp nơi, tội ác nhiều không kể xiết. Nhưng mà những bách tính đó có phải là hoàn toàn vô tội không? Ta chỉ thấy một đám dân đen hèn mọn vì chút lợi cỏn con mà tàn sát hãm hại lẫn nhau, tội ác của họ cũng nhiều vô kể. Ấy chẳng phải quan tham, dân gian đó sao? Hồi mùa xuân, Lương Châu bị lũ lụt, triều đình phái người đi cứu trợ, kết quả là quan sai bị trộm cướp gi3t ch3t giữa đường. Vốn dĩ đều là dân đói gặp tai ương, vậy mà lại nảy sinh tà tâm chiếm đoạt lương thực, ngồi không trục lợi, rốt cuộc lại vì chính lòng tham của mình mà gi3t hại không biết bao nhiêu người khác nữa!
Hàm Ninh mỉm cười:
— A Nguyên, yêu dân là gì? Yêu dân là biết rõ họ ngu muội mà vẫn yêu thương họ. Vẫn là câu nói đó, ở đời ai cũng có tư tâm. Trong bách tính cũng có những kẻ tham lam, ích kỷ, hung tàn, mà đệ đứng trên vạn dân, xưa nay trị quốc không thể chỉ dựa vào lòng từ bi và nhân ái mà còn phải đủ thông tuệ để biết thế nào mới là tốt nhất cho họ, dù cho có phải nghiêm khắc đi chăng nữa.
Lý Nguyên lại im lặng một hồi lâu.
— A tỷ, nhưng thật sự là quá khó! Nếu có thể lựa chọn, ta thật không muốn làm Hoàng đế thế này đâu, ta muốn cứ được như Tề Quốc công, làm một vương hầu phú quý, nhàn tản hưởng thụ như thế xem ra lại thư thái hơn nhiều.
Kỳ thực nam nhi yếu đuối do dự, nữ nhi mạnh mẽ cầu tiến, vốn dĩ chẳng có gì sai, cái sai lại nằm chính ở chốn nhân gian đã định ra sẵn mọi quy luật để trói buộc và miễn cưỡng con người này.
________
Canh năm, Tiết Uyển Anh đã dậy, nhưng lại đợi đến tận giữa trưa mới triệu Tiết Lâm Chi vào diện kiến.
Vốn Tiết Lâm Chi đã vì chuyện Lý Nguyên công khai đối đầu với hắn trong việc khoa cử mà bực dọc vô cùng, nay thấy Tiết Uyển Anh lại ung dung bắt mình chờ đợi cả nửa ngày như vậy thì không khỏi đầy oán khí.
Tiết Uyển Anh từ tốn vén rèm bước ra, Tiết Lâm Chi thấy vậy, chỉ chắp tay qua loa:
— Thái hậu kim an.
— Dũng Nghị Hầu vui khoẻ?
Sau khi Lý Nguyên đăng cơ, theo lệ, thường phong thưởng cho ngoại tộc, Tiết Lâm Chi cũng đã được phong tước Dũng Nghị Hầu.
Tiết Lâm Chi nhìn dáng vẻ ung dung và tư thái nghiêm cẩn của Tiết Uyển Anh, cuối cùng không nhịn được trước cái dáng vẻ ấy nữa, lạnh lùng nói thẳng:
— Hẳn nương nương đã quên mình mang họ gì rồi.
Tiết Uyển Anh quay lại, mặt đối mặt với hắn:
— Đương nhiên ta không quên, nhưng a huynh dường như đã quên mất một điều, ta là mẫu thân của A Nguyên.
Tiết Lâm Chi nghẹn lời.

——— Hết chương 50 ———

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 50
Xuân Nhật Yến