Chương 120: Cần buông bỏ

Dạ Ly Tước cõng Thẩm Liên trên lưng, là người đầu tiên vọt ra khỏi mái nhà chính đường. Khi đó sự chú ý của mọi người đều đang dồn vào việc né tránh trần nhà sụp đổ, không một ai có đủ sức lực để ngăn trở Dạ Ly Tước. Tuy rằng trong lòng vô cùng lo lắng cho Thẩm Y, nhưng nàng cũng chỉ có thể đưa ra quyết định như vậy.
Một khi Thẩm Liên rời khỏi cỗ quan tài băng, cơ thể sẽ thối rữa rất nhanh. Để ngăn chặn điều đó xảy ra, lưng Dạ Ly Tước áp chặt vào lồng ngực Thẩm Liên, không ngừng truyền dẫn hàn tức đến tâm mạch của nàng ấy. Một mặt việc này có thể đẩy máu hoạt động để Thẩm Liên giữ được một hơi tàn, mặt khác hàn tức vốn cực lạnh, vừa vặn có công hiệu tương tự như quan tài băng.
Một khi hàn tức ngừng lại, Thẩm Liên sẽ lập tức mất mạng.
Thẩm Y vẫn còn người của hai bang Thiên Phật và Tứ Hải trợ giúp, trong khi Thẩm Liên chỉ có duy nhất Dạ Ly Tước để duy trì mạng sống. Cân nhắc giữa đôi bên, Dạ Ly Tước chỉ có thể không ngoảnh đầu lại mà dốc sức chạy xuống núi. Nàng giả ch3t ẩn mình cho đến nay, mục đích chính là để cứu Thẩm Liên trở về, để nàng ấy cùng Y Y được đoàn tụ không bao giờ chia lìa nữa. Cho nên, Thẩm Liên tuyệt đối không thể có chuyện gì.
Chỉ hy vọng Tát Châu và Lý Bá Lăng có thể giúp được Y Y, dù không thể gi3t ch3t Đông Phương Ly, thì cũng phải rút lui toàn mạng.
Cho dù từ trước tới nay nàng chẳng hề tin vào trời cao, nhưng hôm nay nàng cũng chỉ có thể thành tâm khẩn cầu, phù hộ cho nàng còn có thể gặp lại Y Y, còn có thể để tỷ muội hai người kia tiếp nối tiền duyên.
Dạ Ly Tước phi thân lướt đi giữa rừng già, sau khi xác nhận phía sau không có người bám đuôi, nàng rốt cuộc mới chậm bước lại, ngoảnh đầu nhìn về hướng chính đường của Khước Tà Đường ——
Ánh lửa ngút trời, khói bụi mịt mù.
Khước Tà Đường bốc cháy rồi.
“Y Y……”
Dạ Ly Tước cố nén ý định quay lại ứng cứu, một khi đã lựa chọn buông bỏ thì quay đầu đã không còn ý nghĩa gì nữa. Nàng thở dài nặng nề, mũi chân đạp đất, đột ngột tăng tốc, lao vào rừng sâu, nhanh chóng biến mất không còn tăm tích.
Liêm Tinh Ổ là một trang viên của tiểu Tạ ở Thu Lẫm Châu, nơi đây cách Khước Tà Đường chỉ có một ngày đường bộ. Trang viên này bốn bề bao quanh bởi nước, thực chất là một hòn đảo nhỏ giữa hồ được cải tạo thành một đình đài thủy tạ đầy ý thơ. Bên ngoài thủy tạ, quanh hồ được bố trí ba tầng trạm gác ngầm và cơ quan. Nếu thuyền nhỏ lọt vào hồ không đi đúng hướng, sẽ kích hoạt các cơ quan ngầm, hỏa dược chôn dưới nước sẽ lập tức phát nổ. Khi đó, ngay cả những chiếc lâu thuyền tốt nhất cũng sẽ bị đánh tan xác trong nháy mắt.
Dạ Ly Tước cõng Thẩm Liên đáp xuống bến tàu, lúc này trăng đã treo giữa trời, ánh trăng vạn dặm trải khắp mặt hồ, tỏa ra nghìn điểm sóng nước lấp lánh, vô cùng tĩnh mịch.
Cả ngày vận chuyển hàn tức không ngừng nghỉ, Dạ Ly Tước chỉ cảm thấy đan điền đau rát từng cơn như bị thiêu đốt. Nàng cắn răng chịu đựng cơn đau, bước nhanh nhảy lên chiếc thuyền nhỏ bên bến tàu, tung chưởng trái đánh một luồng nội kình mạnh mẽ xuống bến, mượn lực đẩy chiếc thuyền nhỏ lướt về phía hòn đảo giữa hồ.
“Liên tỷ tỷ, sắp tới rồi, ta sẽ không để tỷ xảy ra chuyện.” Dạ Ly Tước hơi nghiêng mặt, tay phải nắm chặt thân thể Thẩm Liên, tay trái đặt lên mái chèo: “Gắng gượng!”
Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt biến dạng không còn ra hình của Thẩm Liên, Dạ Ly Tước lại thấy xót xa đau đớn. Suốt ba năm qua, nàng ấy rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu cực hình, mới có thể bị đám yêu nhân Thương Minh ngược đãi đến nông nỗi này.
Nhận thấy tầm nhìn thoáng chốc mơ hồ, Dạ Ly Tước chớp chớp mắt, cố nén những giọt nước mắt vào trong.
“Sẽ ổn thôi.” Dạ Ly Tước tin rằng đơn thuốc giải Quỷ Lỗi Dược của Từ Dương là khả thi, Liên tỷ tỷ nhất định có thể khỏe lại.
Nàng dùng một tay chèo thuyền, nương theo đường nước an toàn, dần dần tiếp cận Liêm Tinh Ổ.
Thẩm Liên vô lực gục trên lưng Dạ Ly Tước, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật không chân thực. A Ly đã mở đường máu quay về, A Ly thực sự đã cướp nàng lại từ trong tay Đông Phương Ly.
Cho dù hơi thở cuối cùng này không cầm cự được đến ngày mai, nàng cũng cảm thấy đủ rồi. Nàng đã yếu đến mức không mở nổi mắt, đầu gục xuống vai Dạ Ly Tước, khẽ ngửi mùi hương thoang thoảng đã lâu không gặp trên người A Ly.
Thật tốt quá.
Nước mắt từ khóe mắt trượt dài, thấm vào vai áo của Dạ Ly Tước.
Dạ Ly Tước giật mình nghiêng mặt, kích động nói: “Liên tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi!”
Thẩm Liên không nói được, chỉ có hơi thở hơi loạn nhịp một chút.
Sống mũi Dạ Ly Tước đã chua xót: “Gắng gượng thêm chút nữa thôi, tới Liêm Tinh Ổ, Từ lão nhất định có thể chữa khỏi cho tỷ!” Nói xong, nàng sụt sịt mũi, tay trái dùng lực khua mái chèo, tăng tốc lao về phía Liêm Tinh Ổ.
Chiếc thuyền nhỏ còn cách bến tàu mười bước chân, Dạ Ly Tước đã vội vàng cõng Thẩm Liên đạp sóng mà đi. Sau ba lần tung mình liên tiếp, nàng vững vàng đáp xuống bên ngoài cổng trang viên Liêm Tinh Ổ.
“Dạ cô nương.” Tỳ nữ chờ sẵn ở cửa đến đón, khi nhìn thấy cô nương đáng sợ trên lưng Dạ Ly Tước, không nén nổi mà hít một ngụm khí lạnh, run giọng hỏi: “Nàng ấy…… sao vậy ạ?”
“Mau đi chuẩn bị nước ấm và xiêm y sạch!” Dạ Ly Tước vội vàng dặn dò xong, cõng Thẩm Liên chạy thẳng vào sâu trong trang viên.
Mấy tháng nay, Từ Dương luôn ở hậu viện nghiên cứu thuốc giải và đan dược kéo dài mạng sống, vì thế khi còn chưa bước vào tiểu viện, đã có thể ngửi thấy một mùi thảo dược nồng nặc.
“Từ lão! Mau cứu người!” Dạ Ly Tước đột ngột xông vào tiểu viện, suýt chút nữa đã làm rơi khay thuốc trên tay Từ Dương.
Từ Dương kinh hãi, định lên tiếng giáo huấn Dạ Ly Tước vài câu, nhưng dư quang liếc thấy Thẩm Liên trên lưng nàng, thần sắc lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng. Ông tiến lên bắt mạch cổ tay cho Thẩm Liên, nhưng mạch tượng yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được động tĩnh gì. Ông chỉ có thể đặt tay lên mạch cổ của Thẩm Liên, tập trung một lát sau, vốn định quan sát khí sắc để chẩn đoán, nhưng nhìn khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng kia thì đâu còn nhìn ra được sắc mặt gì nữa, đành phải bỏ qua.
“Sao rồi?!” Dạ Ly Tước gấp gáp hỏi.
Chân mày Từ Dương càng cau chặt hơn, ông cũng không trả lời Dạ Ly Tước ngay, mà chỉ lấy hai viên đan dược mới chế từ lọ thuốc bên cạnh, nhét vào miệng Thẩm Liên.
“Nữ oa này bị thương nặng hơn ta tưởng nhiều.” Từ Dương thành thật cho biết, “E là mấy viên thuốc nghiên cứu lúc trước…… dược tính không đủ.”
Dạ Ly Tước nghiêm giọng: “Xin Từ lão nhất định phải chữa khỏi cho nàng ấy!”
“Số mệnh do trời, có những chuyện……”
“Nàng ấy phải sống!”
Dạ Ly Tước không đợi Từ Dương nói hết, đôi mắt đỏ bừng quát lên một tiếng.
Thẩm Liên nghe thấy sự kích động của Dạ Ly Tước, rất muốn an ủi nàng ấy, nhưng nàng thực sự quá mệt mỏi, quá yếu ớt, đến nỗi một ngón tay cũng không còn sức để cử động.
Từ Dương trừng mắt liếc Dạ Ly Tước: “Lão phu cũng đâu phải thần tiên, ngươi có hung dữ với lão phu cũng vô ích!”
“Ông cứ nói cho ta biết, cần loại dược liệu nào, ta có thể làm gì, chỉ cần ông nói ra, ta nhất định sẽ làm bằng được!” Dạ Ly Tước nhìn chằm chằm vào mắt Từ Dương, “Chỉ cầu xin ông hãy cứu Liên tỷ tỷ!”
“Nếu không phải dọc đường ngươi đã dùng nội tức giúp nàng ấy vận chuyển mạch khí, thì lúc này nàng ấy đã bước chân lên đường xuống Hoàng Tuyền rồi.” Từ Dương nói lời thật lòng, “Thương thế nặng thế này, cứu nàng ấy chẳng khác nào gia tăng thêm đau đớn, sao không…… cứ để nàng ấy được giải thoát?” Vốn dĩ thầy thuốc không nên nói lời như vậy, nhưng Từ Dương cảm thấy đó mới là lối thoát tốt nhất cho nữ oa này, ít nhất có thể chấm dứt những thống khổ của nàng.
“Khó khăn lắm ta mới tìm được nàng ấy, ta không thể giương mắt nhìn nàng ấy ra đi như vậy được!” Dạ Ly Tước kịch liệt lắc đầu, “Nàng ấy là tỷ tỷ tốt nhất trên đời này, nàng ấy vốn không nên chịu nhiều khổ sở như vậy. Nếu không phải vì che chở cho ta, nàng ấy đã không rơi vào tay lũ yêu nhân Thương Minh Giáo, bị hành hạ đến nông nỗi này!” Hối hận cùng tự trách đan xen, nước mắt Dạ Ly Tước trào ra, rơi lã chã.
Từ Dương chưa bao giờ thấy Dạ Ly Tước khóc. Trong ấn tượng của ông, tiểu cô nương này tính tình rất kiêu ngạo, ngày nào cũng hớn hở vui tươi, chưa từng có lúc nào yếu ớt bất lực như thế này.
“Nếu không cứu được nàng ấy……” Dạ Ly Tước nghiêng mặt nhìn Thẩm Liên, giọng khàn đặc, “Ta sẽ áy náy cả đời, cả đời này lương tâm cũng không được yên ổn.”
Nàng còn mặt mũi nào để đối diện với Y Y đây?
“Nha đầu……”
“Có thể cứu, có phải không?”
Dạ Ly Tước tiếp tục truy vấn, trong giọng nói chỉ còn lại sự khẩn cầu: “Phải không, Từ lão?”
“Lão phu cũng không biết cách đó có cứu nổi nàng ấy không.” Từ Dương trầm giọng giải thích, “Nhưng đó cũng là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra.”
“Ông nói đi!” Dạ Ly Tước thúc giục.
Từ Dương yên lặng nhìn Dạ Ly Tước, đáy mắt đầy vẻ lo âu: “Ngươi đã vận nội tức kéo dài mạng sống cho nàng ấy suốt một ngày một đêm, nếu còn không dừng lại, nhất định sẽ tổn thương đến căn cốt.”
“Từ lão cứ nói thẳng đi!” Dạ Ly Tước không muốn nghe những điều đó, nàng chỉ muốn biết mình phải làm gì.
Từ Dương biết chắc chắn không khuyên nổi nàng, nói đúng hơn, từ lúc quen biết tiểu cô nương này đến nay, chưa có lần nào ông khuyên mà nàng nghe cả. Ông không nói gì thêm, đi vòng ra sau lưng hai người, nghiêm túc nói: “Ta sẽ dùng ngân châm để dẫn dụ độc tính Quỷ Lỗi Dược trong người nàng ấy chạy về phía đầu ngón tay, nhưng có hai điều khó khăn. Thứ nhất, nàng ấy vốn dĩ dựa vào độc tính của Quỷ Lỗi Dược mới trụ được đến nay, một khi độc tính bị trừ khử đi một phần ba, nàng ấy chỉ có thể dựa hoàn toàn vào hàn tức của ngươi để sống, ngươi phải đảm bảo hàn tức không được đứt đoạn, luôn phải dẫn dắt huyết mạch của nàng ấy vận chuyển bình thường.”
“Ta làm được!” Dạ Ly Tước quả quyết đáp lời, dù cho cuối cùng có tổn thương đan điền, nội tức tan biến hết, nàng cũng sẽ gồng gánh đến cuối cùng.
“Thứ hai, độc của Quỷ Lỗi Dược một khi nhập thể sẽ ăn sâu vào tủy xương. Ngươi không chỉ phải vận hàn tức kéo dài mạng cho nàng ấy, mà còn phải tìm cách ép được số độc dược ở sâu trong tủy xương ra ngoài, nếu không thì dù có trừ sạch độc trong huyết mạch, nàng ấy cũng không sống nổi.” Điểm khó khăn nhất của phương pháp này nằm ở chỗ liệu Dạ Ly Tước có thể cầm cự được đến cuối cùng hay không.
Từ Dương nói tiếp: “Nếu giữa chừng nội tức của ngươi không đủ, nàng ấy sẽ mất mạng ngay lập tức. Đến lúc đó, mọi nỗ lực của ngươi đều đổ sông đổ biển. Nếu ngươi thực sự đã nghĩ kỹ, chúng ta sẽ bắt đầu.”
Điều Dạ Ly Tước nghĩ đến lúc này chỉ có duy nhất một chuyện, chính là cứu được Liên tỷ tỷ bình an trở về. Còn những thứ khác, mất thì thôi, cũng chẳng phải là thứ gì mà nàng không nỡ buông bỏ.
“Từ lão, bắt đầu đi.” Dạ Ly Tước cất giọng trầm khàn, không một chút do dự.
Từ Dương nghiêm nghị nhắc nhở: “Gắng gượng đến cuối cùng, một khi đan điền bị tổn thương, ngươi sẽ không bao giờ có thể tu luyện nội công tâm pháp được nữa, ngươi thực sự không hối hận?”
“Không hối hận.” Giọng Dạ Ly Tước kiên định.
Nếu nàng và Liên tỷ tỷ hoán đổi vị trí cho nhau, chắc chắn Liên tỷ tỷ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
“Còn một việc nữa, ta phải nói rõ với ngươi trước.” Từ Dương sực nhớ tới một điểm khác, “Sau khi trừ sạch Quỷ Lỗi Dược, phần xương thịt bị hóa xác ban đầu sẽ bị thối rữa, nàng ấy cần phải nằm tĩnh dưỡng hơn nửa năm trời. Trong khoảng thời gian đó, nàng ấy sẽ đau đớn đến ch3t đi sống lại, ngươi có chắc nàng ấy có thể chịu đựng được không?”
“Ta tin Từ lão sẽ có cách để Liên tỷ tỷ bớt đau hơn một chút.” Dạ Ly Tước khẽ cười, quay đầu lại hỏi: “Phải không?”
Từ Dương cười khổ: “Ngươi đúng là nắm thóp được cái tính mềm lòng của lão phu mà!”
“Y giả nhân tâm, không phải ông mềm lòng đâu.” Dạ Ly Tước mỉm cười khen ngợi.
Từ Dương thở dài bất lực, lắc đầu nói: “Đợi khi thịt mới của nàng ấy được sinh ra, ta sẽ điều chế cho nàng ấy ít cao dưỡng nhan. Dù rằng chỉ có thể khôi phục được năm phần so với trước kia, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn hiện tại rất nhiều.”
“Vậy thì làm phiền Từ lão rồi.” Dạ Ly Tước cảm kích gật đầu.
Từ Dương lườm nàng một cái: “Đừng có vội cảm ơn ta, nếu nha đầu nhà ngươi không trụ được đến cuối cùng thì những lời vừa rồi cũng chỉ là lời vô nghĩa mà thôi.”
“Từ lão chưa bao giờ nói lời vô nghĩa cả.”
“Nha đầu, bắt đầu đây.”
Chỉ thấy Từ Dương trải túi kim châm ra, rút một cây ngân châm, đâm chính xác vào đại huyệt ở lưng Thẩm Liên. Ông chỉ có thể tăng tốc độ châm cứu để độc tố nhanh chóng rời khỏi cơ thể, cũng là để Dạ Ly Tước bớt phải cầm cự thêm chút nào hay chút đó, có lẽ kết quả sẽ không đến mức tệ nhất.
“Liên tỷ tỷ, Y Y rất nhớ tỷ. Nàng ấy đã nỗ lực như vậy, ta cũng đã nỗ lực như vậy, tỷ tuyệt đối không được từ bỏ bản thân mình, được không?” Dạ Ly Tước nghiêng mặt dịu giọng nói với Thẩm Liên, nhìn ánh trăng tràn ngập sân, nàng mỉm cười rưng rưng nước mắt hỏi: “Trung thu năm sau, cả nhà chúng ta cùng nhau uống rượu hoa quế ngắm trăng, được không?”
Khóe miệng Thẩm Liên khẽ động đậy một chút, nếu như có thể nói chuyện, nhất định nàng sẽ đồng ý với A Ly.
Được.
_____
Chú giải
Lâu thuyền: thuyền cổ lầu, là loại thuyền chiến lớn, có nhiều tầng lầu, cấu trúc kiên cố.
Y giả nhân tâm: lương tâm của người hành nghề y.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 120: Cần buông bỏ
Xuân Đình Tuyết