Chương 3
Triển Vân Diễn không xuất hiện nhưng nữ chính vốn vào phủ chỉ để gặp y. Sau khi biết chuyện, Triển Vân Diễn lập tức ra lệnh cho người ném nàng ta ra ngoài.
Ta nhìn theo bóng lưng y, trong lòng thầm nghĩ sớm muộn gì y cũng sẽ phải hối hận.
Ngày lâm bồn đã gần kề, ta ra ngoài tìm bà đỡ và đại phu có kinh nghiệm. Vừa bước lên phố, ta đã nghe mọi người bàn tán rằng Tân khoa Trạng nguyên mất thê tử, người vợ bị thiêu ch//ết trong biển lửa, quả thật vô cùng đáng thương.
Có người lại nói Tể tướng đã để mắt đến Tân khoa Trạng nguyên, muốn hắn trở thành hiền tế và ở rể trong phủ. Người khác lập tức cảm thán số của Trạng nguyên công thật tốt, nếu cưới được tiểu thư nhà Tể tướng, tương lai nhất định một bước lên mây.
Mọi chuyện hoàn toàn trùng khớp với diễn biến trong tiểu thuyết.
Ta không nhịn được kéo một người lại hỏi: “Trạng nguyên công đã trở về trấn Tuế Vân chưa?”
Người nọ đáp: “Sao có thể không về? Đây là vinh quy bái tổ mà. Nghe nói phải làm xong lễ đầu thất cho người thê tử bạc mệnh kia rồi mới rời đi.”
Hóa ra là vậy.
Ta muốn gặp Thẩm Từ An.
Ta đem ý định này bàn bạc với Vân Kiều. Con bé nhìn chằm chằm vào bụng ta, lo lắng nói: “Liễu nương tử, hiện tại tỷ không thể đi đường xa, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”
Đúng lúc ấy, Triển Vân Diễn trở về, vừa nghe xong liền nói: “Ta đang có việc phải tới trấn Tuế Vân một chuyến.”
Thế là ta và Vân Kiều ngồi xe ngựa, dẫn theo bà đỡ cùng đại phu, đi theo Triển Vân Diễn tới trấn Tuế Vân. Phía sau còn có nữ chính âm thầm bám theo.
Ta vốn định lén gặp Thẩm Từ An, hỏi cho rõ hắn có thật sự muốn trở thành con rể Tể tướng hay không. Không ngờ chưa kịp xuất hiện, ta đã bắt gặp hắn đang bí mật trò chuyện với một nam tử.
“Vãn sinh và vong thê tuy không có tình cảm nam nữ nhưng dù sao cũng từng cùng nhau trải qua hoạn nạn. Huống hồ tang sự vừa qua đã bàn đến hỷ sự, e rằng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của tiểu thư.”
“Vãn sinh luôn ghi nhớ ân tình của tiểu thư, đương nhiên không muốn khiến nàng phải chịu thiệt. Đợi chuyện này dần bị người đời lãng quên, vãn sinh cũng gây dựng được chút danh tiếng, nếu tiểu thư vẫn bằng lòng hạ giá, tiểu sinh nhất định không phụ sự ưu ái ấy.”
Nam tử đối diện hài lòng đáp: “Ừm, chuyện này ngươi xử lý rất tốt, cũng vô cùng đẹp mắt.”
Ta đứng bên ngoài nghe rõ từng câu từng chữ. Cái gì gọi là không có tình cảm nam nữ? Nếu thật sự không có, vậy đứa trẻ trong bụng ta từ đâu mà tới?
Ta vẫn luôn cho rằng hai người chúng ta cầm sắt hòa minh, cử án tề mi. Vì Thẩm Từ An, ta từ bỏ những thói quen trước khi xuyên không, học cách giặt giũ, nấu canh, thêu thùa và khâu vá.
Chẳng lẽ tất cả sự cưng chiều, ân cần mà hắn từng dành cho ta đều chỉ là giả tạo?
Nước mắt không thể kiềm chế trào ra, chảy xuống khóe miệng, mang theo vị mặn chát và đắng nghẹn.
Ta quay người rời đi, vô thức bước về phía căn nhà đã bị thiêu rụi. Trên đầu ta đội một chiếc mũ trùm có lớp voan đen, đúng lúc gặp Thẩm Từ An đang vội vàng đi tới.
Hắn không nhận ra ta.
Ta không tháo mũ, chỉ cách lớp voan đen nhìn đôi mắt trũng sâu và phần râu xanh mờ trên gương mặt hắn. Dù vẻ ngoài có phần tiều tụy, hắn vẫn khiến người khác cảm thấy chín chắn, đáng tin, hoàn toàn không có vẻ lôi thôi.
Ta nhớ lại ngày hắn mới lên đường vào kinh ứng thí, khi ấy cả hai đều không biết một sinh linh nhỏ bé đã âm thầm xuất hiện trong bụng ta. Ta một lòng muốn dành cho hắn niềm vui bất ngờ, ngày ngày chờ hắn trở về.
Bây giờ nghĩ lại, ta chỉ thấy bản thân nực cười.
Ta quay đầu nhìn theo bóng lưng Thẩm Từ An. Hắn vẫn cao gầy như bốn năm trước. Ta suýt nữa đã gọi tên hắn nhưng cuối cùng chỉ quay người, bước về hướng ngược lại.
Ta đứng trước ngôi mộ mà Thẩm Từ An dựng cho mình. Trên bia chỉ viết: “Liễu Văn Sênh chi mộ.”
Đến chữ “thê” cũng không dám ghi, ngay cả chữ “Văn” trong tên ta còn viết sai. Ta tức đến bật cười. Một vị Trạng nguyên như vậy, chẳng biết đã đỗ bằng cách nào.
Đáng tiếc bản thân ta không có tiền đồ, trong đầu vẫn liên tục hiện lên những ký ức vụn vặt giữa ta và Thẩm Từ An.
Năm ấy, tên mọt sách này ngất xỉu bên đường rồi được ta nhặt về. Ta cố tình nói rằng thuốc dùng cho hắn đều là dược liệu quý, thật ra chỉ muốn hắn không cần trả tiền.
Nào ngờ hắn lại tin là thật. Ban ngày hắn theo ta lên núi hái thuốc, thường xuyên bị cành cây làm vấp ngã hoặc va vào người, tối đến vẫn cố gắng đọc sách. Thấy hắn vừa ngốc vừa gầy yếu, ta bắt đầu học nấu ăn để bồi bổ cho hắn. Sau đó, y phục của hắn thường xuyên bị rách vì vào núi, ta lại học thêm cách khâu vá.
Mỗi khi ta nói với phụ thân rằng Thẩm Từ An thật ngốc, ông đều bảo người ngốc thật sự chính là ta.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận