Chương 8
Triển Vân Diễn nhìn ta với vẻ bất an, còn ta vẫn cúi đầu thu dọn hành lý của mình và Hoài Ý. Y do dự hồi lâu mới lên tiếng: “Lần này nàng…” nhưng cuối cùng vẫn không nói hết câu. Ta bình thản đáp: “Ta và Hoài Ý sẽ đi cùng ngài. Ở Thượng Kinh không có tin tức của phụ thân, ta muốn đưa thằng bé trở về quê cũ tìm thử.”
Triển Vân Diễn lập tức hiểu rằng lần đồng hành này cũng chính là lúc chúng ta chuẩn bị chia xa. Y hỏi: “Trấn Tuế Vân sao?” Ta lắc đầu: “Không phải.” Y lại truy vấn: “Vậy là nơi nào?” Trực giác mách bảo rằng chỉ cần nói ra địa điểm ấy, giữa ta và y sẽ thật sự không còn cách nào tách rời, vì thế ta lựa chọn im lặng.
Triển Vân Diễn trở nên gấp gáp: “Nàng đã cứu ta hai lần, ta còn chưa báo đáp ân tình. Nếu nàng cứ thế rời đi, sau này ta phải tìm nàng ở đâu?” Ta không dám ngẩng đầu nhìn y, chỉ nói: “Tướng quân đã giúp đỡ mẫu tử chúng ta quá nhiều rồi.” Y dần bình tĩnh lại: “Vậy để Triển Thính hộ tống hai người. Nàng đừng từ chối, đây là việc duy nhất ta có thể làm lúc này.”
Ta đành gật đầu đồng ý. Khi biết ta định đưa Hoài Ý đi Mịch Lương cùng Triển Vân Diễn, lão phu nhân lập tức khuyên ta để thằng bé ở lại. Bà nói: “Chỉ một hai năm nữa Hoài Ý sẽ phải bắt đầu học hành. Đưa nó đến nơi biên quan khổ cực ấy, e rằng sẽ làm lỡ dở tiền đồ của thằng bé.”
Ta hiểu lão phu nhân hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt nhưng càng như vậy, ta càng không thể để Hoài Ý ở lại. Đến ngày chia tay, bà vừa tiễn vừa lau nước mắt, mãi đến khi xe ngựa rời khỏi Thượng Kinh vẫn không nỡ quay về.
Xe vừa đi được một đoạn, phía sau đã vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp. Ta ôm Hoài Ý ngồi trong xe, nghe rõ một giọng nói đầy phẫn nộ: “Sao ngươi lại đưa Văn Sênh đến nơi biên quan nguy hiểm, bắt nàng chịu khổ giữa chiến loạn?” Đó chính là giọng của Thẩm Từ An.
Triển Vân Diễn cười lạnh: “Chẳng lẽ ngươi muốn ta vứt bỏ thê tử và con trai sao?” Thẩm Từ An nhất thời nghẹn lời, sau đó càng thêm tức giận: “Ngươi biết gì chứ! Ta… để ta gặp Văn Sênh.” Tim ta hẫng xuống, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Hoài Ý tò mò vén rèm xe, vừa lúc đối diện với ánh mắt Thẩm Từ An. Triển Vân Diễn lập tức quay đầu: “Hoài nhi, vào trong đi.” Thằng bé lại nghiêng đầu, lớn tiếng gọi: “Cha, con muốn cưỡi ngựa. Con đã là nam tử hán rồi.”
Vẻ lạnh lùng trên mặt Triển Vân Diễn lập tức tan đi. Y thúc ngựa đến gần, chìa tay với Hoài Ý: “Lên đây, cha đưa con cưỡi ngựa.” Sau đó y căn dặn thân binh nghiêm ngặt ngăn cản, tuyệt đối không cho Thẩm Từ An tới gần xe ngựa.
Ta ngồi bên trong, còn Thẩm Từ An bị thân binh chặn lại nhưng vẫn cố đuổi theo phía sau. Giọng hắn vọng đến qua lớp rèm: “Văn Sênh, xin lỗi.” Ta tức giận lau nước mắt, cũng muốn xóa sạch chút lưu luyến vẫn còn ẩn sâu trong lòng.
Nguyện rằng đời này, chúng ta không còn gặp lại.
Trên đường đi, ta liên tục nhìn bản đồ, tính toán xem nên chia tay Triển Vân Diễn ở đâu. Nhưng càng gần đến đích, trong lòng ta càng sinh ra cảm giác không nỡ. Đáng ghét nhất là Triển Vân Diễn không ngừng kể cho Hoài Ý nghe về những món ăn ngon và những điều thú vị ở biên quan, khiến thằng bé ngày càng mong chờ.
Đến Thượng Thành, Triển Vân Diễn biết ta sẽ từ biệt y tại đây, lập tức cùng Hoài Ý diễn một màn phụ tử tình thâm, khóc lóc như sắp sinh ly tử biệt. Hoài Ý ôm lấy y: “Cha ơi… oa…” Triển Vân Diễn cũng ôm thằng bé, giọng đầy đau lòng: “Nhi tử ngoan của cha, đừng khóc…”
Xung quanh, đám thân binh đồng loạt quay lưng đi, giả vờ không nhìn thấy. Chỉ còn ta đứng bên cạnh, sắc mặt tối sầm, không biết nên nói gì trước màn kịch quá mức chân thành ấy.
Dù tình cảm giữa hai người họ có sâu đậm đến đâu, ý chí của ta vẫn vô cùng kiên định. Cuối cùng, Triển Vân Diễn phải hứa sau này sẽ tặng Hoài Ý một con ngựa nhỏ, lúc ấy mới miễn cưỡng dỗ được thằng bé ngừng khóc.
Triển Thính hộ tống chúng ta tiếp tục đi về phía Tây, còn Triển Vân Diễn dẫn quân tiến về phương Bắc. Thực ra quê cũ của ta nằm tại trấn Trường Cốc, một thị trấn biên thùy thuộc quận Mạc Lương.
Nơi ấy quanh năm chìm trong chiến loạn, thường xuyên bị người Hung Hồ cướp phá. Nương của ta cũng mất trong một trận chiến tại đó, còn ta vì biến cố ấy mà xuyên không tới thế giới này. Sau trận chiến, phụ thân đã đưa ta rời khỏi Trường Cốc.
Chia tay Triển Vân Diễn, ta quả thực có chút không nỡ. Dẫu sao y vẫn là một nam nhân độc thân, cao lớn, khôi ngô, cơ thể khỏe mạnh, lại đối xử với ta và Hoài Ý vô cùng tốt. Nếu nói trong lòng hoàn toàn không rung động thì chỉ là tự lừa mình.
Nhưng chính vì rung động nên ta mới sợ hãi, huống hồ Triển Vân Diễn vốn đã có người được định sẵn trong cốt truyện.
Khi đến một thị trấn nhỏ phía Tây, ta lừa Triển Thính rằng đã đến nơi, khuyên hắn mau chóng quay lại đuổi theo Triển Vân Diễn. Triển Thính không hề nghi ngờ, lập tức từ biệt hai mẹ con chúng ta.
Ta mua lại một chiếc xe ngựa, tự mình đánh xe đưa Hoài Ý chuyển hướng về phía Bắc. Còn chuyện vì sao ta biết điều khiển xe ngựa, chỉ có thể nói đó là công lao của những năm theo phụ thân đi khắp nơi.
Phụ thân từng muốn bồi dưỡng ta thành một cô nương có thể làm mọi việc, từ lên núi hái thuốc đến cưỡi ngựa đánh xe đều phải biết. Không ngờ giữa chừng ta lại bị Thẩm Từ An mê hoặc đến mất cả lý trí.
Chính vì thế, ta mới quá mức tự tin và ngây thơ, cứ tưởng đưa Hoài Ý trở về quê cũ cũng đơn giản như một chuyến du ngoạn. Thực tế, nếu không có Triển Thính âm thầm đi theo bảo vệ, ta cũng không biết mình đã bị cướp bao nhiêu lần.
Mãi đến khi đi tới núi Yến Lai, tại ngôi làng dưới chân núi, chúng ta gặp phải một đám sơn tặc.
Triển Thính đột nhiên xuất hiện, bế Hoài Ý lên rồi kéo ta chạy. Khắp thôn đều là tiếng la hét và chém giết, âm thanh hỗn loạn tràn ngập tâm trí, khiến đầu óc ta gần như tê liệt.
Trong tiếng hỗn loạn, ta vẫn nghe một vị trưởng lão gào lớn: “Các người không giữ lời hứa!” Một tên sơn tặc lập tức cười vang: “Người giao ước với các ngươi là Triệu Bất Nhân, không phải ta. Những năm qua, các ngươi cũng đã vơ vét đủ lợi lộc rồi!”
Hai chân người làm sao có thể chạy nhanh hơn ngựa, kết quả không cần nghĩ cũng biết. Nhìn Triển Thính đang ôm Hoài Ý, ta khẩn khoản cầu xin hắn đưa thằng bé rời khỏi đây trước.
Triển Thính lộ vẻ do dự. Ta nắm lấy tay hắn, nói rõ từng chữ: “Nếu không đưa ra lựa chọn ngay bây giờ, tất cả chúng ta đều sẽ ch//ết ở đây.”
Ta không ngừng cầu xin nhưng Triển Thính mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt thanh tú vì giằng co mà nhăn lại. Cuối cùng, ta chỉ còn cách lấy cái ch//ết ra ép buộc hắn.
Triển Thính cắn răng bế Hoài Ý chạy đi. Thằng bé chỉ kịp gọi một tiếng “nương” đã bị hắn bịt miệng lại.
Hoài Ý…
Tiếng chém gi//ết ngày càng áp sát. Đúng lúc ấy, một cô nương cao lớn, khỏe mạnh bất ngờ chạy tới, túm lấy ta rồi kéo thẳng xuống đầm sen. Nàng ta chạy quá nhanh, ta hoàn toàn không có thời gian phản ứng, cả người đã bị kéo chìm xuống nước.
Không biết đã qua bao lâu, ngay lúc ý thức sắp hoàn toàn tan biến, cô nương kia nắm lấy ta, dùng sức kéo ra khỏi hồ.
Trước khi ngất đi, ta mơ hồ nghe thấy một giọng nam trong trẻo vang lên: “Ái chà, ngâm đến mềm nhũn cả rồi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận