Chương 17

Trong lòng mình nóng ruột đến mức chẳng thể yên. Điều duy nhất mình có thể làm là cố gắng xử lý thêm nhiều công việc mỗi khi ở bên anh ấy vào ban ngày, để anh ấy bớt đi một phần mệt mỏi. Thang tổng thường cười với mình.

Mở ngoặc: Anh ấy cười đẹp quá trời! Đẹp kinh khủng!

Mở ngoặc tiếp: Ước gì ngày nào Thang tổng cũng có thể cười với mình.

Thang tổng thường khen mình làm việc có năng lực, còn nói mình chu đáo và tỉ mỉ. Có những lần đi công tác không đưa mình theo, lúc trở về anh ấy vẫn nhớ mang quà cho mình.

Thôi thì cứ như vậy cũng được.

Chỉ cần được ở bên cạnh anh ấy, dường như cũng chẳng có gì không tốt.

No.8

Không cam lòng.

Bởi vì cuộc sống của Thang tổng chẳng hề vui vẻ.

Câu hỏi mỗi ngày: Đến bao giờ Thang tổng mới chịu đá gã đàn ông kia đi?

No.9

Trời sập rồi.

Thang tổng được chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối.

Mình có thể làm gì cho anh ấy đây?

Đau lòng.

Mất ngủ.

No.10

Mình đã gọi điện cho bác cả.

Bác ấy cũng nói chuyện này rất khó giải quyết.

Mẹ mình đã đến chùa.

Ngày hôm sau, mình cũng đi theo.

Sau khi dâng hương, mình quỳ xuống trước tượng Bồ Tát, chợt nhớ đến chuyện hồi nhỏ từng tình cờ gặp một thầy bói. Khi ấy, ông ta nói rằng mình có thể sống đến chín mươi tuổi.

Năm nay mình hai mươi lăm tuổi, còn Thang tổng vừa tròn ba mươi.

Vì vậy, mình đã cầu xin Bồ Tát.

Bạch Dương nguyện dùng ba mươi năm tuổi thọ của mình, đổi lấy quãng đời còn lại của Thang Trì Ngữ được bình an và khỏe mạnh.

23

Gần đến giữa trưa, cánh cửa phòng được đẩy ra. Bạch Dương rón rén bước vào, thấy tôi vẫn đang nhắm mắt thì cẩn thận cúi người đến gần. Cậu ấy nâng cánh tay tôi lên kiểm tra rồi đặt xuống, sau đó lại vén chăn nhìn quanh như đang tìm kiếm thứ gì.

Ngay lúc Bạch Dương chuẩn bị rời đi, tôi đưa tay vòng qua gáy cậu ấy, đồng thời mở mắt: “Cậu đang tìm gì vậy?” Cậu ấy vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, không dám nhúc nhích, chỉ lí nhí hỏi: “Cuốn sổ đâu rồi?”

Tôi nheo mắt nhìn cậu ấy, cười đáp: “Tịch thu rồi.”

“…Thôi được.”

Chóp tai Bạch Dương nhanh chóng đỏ lên, ánh mắt lảng tránh, chẳng biết nên nhìn vào đâu. Cậu ấy vừa định lên tiếng: “Anh…”

“Đừng động.” Tôi đưa tay vuốt qua gò má cậu ấy, chăm chú ngắm nhìn: “Để tôi nhìn em kỹ thêm một lát.”

“…Dạ.”

Bạch Dương ngoan ngoãn đứng yên. Đôi mắt cậu ấy sáng trong, như thể bên trong chứa cả một dải ngân hà thu nhỏ. Một lúc lâu sau, tôi đưa tay che lên đôi mắt ấy rồi cúi xuống đặt một nụ hôn trên mu bàn tay mình.

Hàng mi mềm mại của cậu ấy rung lên trong lòng bàn tay tôi. Bạch Dương nhắm mắt, từ từ ngồi xổm xuống, giơ ngón trỏ và ngón cái tạo thành một khoảng cách nhỏ xíu, ngập ngừng hỏi: “Anh ơi, hiện giờ anh có… dù chỉ một chút thế này thôi… thích em không?”

Tôi thu tay về, nắm lấy hai ngón tay của cậu ấy rồi kéo khoảng cách rộng thêm một chút: “Có hai chút thế này.”

Ánh mắt Bạch Dương từ hai ngón tay chậm rãi chuyển lên gương mặt tôi. Cậu ấy nhìn rất lâu, hốc mắt bỗng đỏ lên: “Vậy anh có thể…”

Bạch Dương đột nhiên dừng lại, nước mắt nhanh chóng dâng đầy trong mắt. Tôi hiểu cậu ấy còn muốn nói điều gì, nhưng tỷ lệ chữa khỏi thật sự quá thấp. Tôi không muốn kéo cậu ấy vào những tháng ngày đau đớn, để cậu ấy phải cùng tôi chịu đựng một cuộc giày vò có thể chẳng mang lại kết quả.

“Anh…”

“Ừ.”

Tôi cố giữ nụ cười, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cậu ấy: “Tiểu Bạch à, tôi chỉ mong em có thể sống lâu trăm tuổi.”

24

Kể từ sau lần nôn ra máu ấy, những cơn đau dạ dày xuất hiện ngày càng thường xuyên. Thời gian tôi ở trên lầu cũng dần nhiều hơn trước. Đến tiết Thanh Minh, trời bắt đầu đổ mưa liên miên.

Mưa kéo dài suốt một tuần, mãi đến hôm nay bầu trời mới chịu hửng nắng. Sau khi ngủ dậy và vệ sinh cá nhân xong, tôi vừa bước ra ngoài thì Bạch Dương đã bưng bữa sáng lên lầu.

Trên khay có đến sáu món.

“Sao lại nhiều thế này?”

Bạch Dương kéo ghế ra cho tôi rồi nghiêm túc giải thích: “Hôm qua cả ngày anh không ăn gì. Bà nội bảo em phải giám sát anh, bắt anh ăn bù phần dinh dưỡng của ngày hôm qua.”

Tôi nhướng mày: “Vậy bữa trưa còn ăn nữa không?”

“Đương nhiên là ăn. Bà nội bảo bữa trưa phải có ít nhất tám món.”

“…”

Ăn được nửa bát cháo, tôi đặt thìa xuống rồi nhìn ra ngoài đến thất thần. Bạch Dương liếc sang nhưng không nói gì, trực tiếp kéo bát cháo về phía mình, ăn vài miếng đã hết sạch phần còn lại.

“…”

Có lẽ vì phần thức ăn thừa vẫn còn quá nhiều, khó mà ăn nói với bà nội, Bạch Dương bèn gói một ít ngũ cốc rồi dẫn tôi vào rừng cho chim ăn. Đến lúc trở về, mặt trời đã lên cao, ánh nắng phủ kín cả khoảng sân.

Tôi vốn định ngồi ở tiền sảnh nghỉ ngơi một lát nhưng Bạch Dương lại đưa tay che mắt tôi, đẩy tôi tiếp tục đi về phía trước.

“Định đưa tôi đi đâu vậy?” Tôi bật cười hỏi.

Bạch Dương không trả lời, cố tình giữ vẻ bí ẩn. Tuy nhiên, tôi vẫn đại khái nhận ra đây là con đường dẫn đến sân sau. Mãi đến khi chúng tôi dừng lại, cậu ấy mới chịu buông tay.

“Mở mắt ra đi anh.”

Tôi chậm rãi mở mắt.

Ngay bên cạnh mảnh đất trồng rau ở sân sau là một khu vườn hoa vừa được khai phá. Bên trong hàng rào, vô số loài hoa chen nhau sinh trưởng, cây cao cây thấp đan xen, màu sắc rực rỡ đến mức gần như không thể đếm hết.

Bạch Dương đứng phía sau tôi, dè dặt hỏi: “Anh, nơi này có giống một chút nào… với khu vườn hoa trong ký ức của anh không?”

Cổ họng tôi lập tức nghẹn lại. Phải nuốt xuống hai lần, tôi mới miễn cưỡng tìm lại được giọng nói: “…Rất giống.”

Bạch Dương vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm đặt trên vai tôi: “Vậy anh có thể giúp em chăm sóc khu vườn này không?”

Giữa khoảng lặng kéo dài, cảnh vật trước mắt tôi dần trở nên nhòe đi.

“…Tôi chăm sóc không tốt đâu.”

Qua một lúc lâu, giọng Bạch Dương mới trầm xuống: “Tại sao?”

Tôi thở ra, xoay người đối diện với cậu ấy: “Tiểu Bạch, em càng dành nhiều tâm sức cho tôi, sau này… sẽ càng khó bước ra.”

Bạch Dương lập tức dời mắt sang nơi khác: “Em nghe không hiểu.”

“…”

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng tôi đành nản lòng nói: “Không hiểu thì thôi vậy.”

Tôi vừa định quay người rời đi, Bạch Dương đã nắm chặt lấy tay tôi. Đôi mắt cậu ấy đỏ lên, đến lúc mở miệng, giọng nói cũng đã nghẹn lại: “Anh, em biết… quá trình điều trị sẽ rất đau đớn. Em cũng biết mình không có quyền can thiệp vào lựa chọn của anh nhưng mà… nhưng mà…”

Tôi ngẩng đầu, trực tiếp cắt ngang lời cậu ấy: “Vậy còn em thì sao? Ôm lấy một chút hy vọng mong manh, chịu giày vò suốt mấy tháng trời, đến cuối cùng lại chẳng giữ được gì. Sau đó, em phải mất gấp đôi thời gian mới có thể vượt qua.”

“Vậy nên anh sợ sẽ làm khổ em, đúng không?” Bạch Dương nhìn tôi, giọng nói run lên nhưng vẫn kiên định: “Nhưng em yêu anh, vậy thì không thể gọi là chịu khổ. Nếu có thể chữa khỏi, tương lai ấy chính là do hai chúng ta cùng nhau nỗ lực giành lại.”

Tôi quay mặt sang nơi khác, ép tiếng nghẹn xuống cổ họng rồi bất lực nói: “Tỷ lệ chữa khỏi chưa đến ba mươi phần trăm, như vậy còn không gọi là làm khổ sao?”

“Bạch Dương, trước kia em từng nói nếu bản thân không làm gì cả, em sẽ hối hận suốt đời. Nhưng bây giờ em đã làm đủ nhiều rồi, không cần thiết phải tiếp tục chịu đựng mấy tháng giày vò ấy cùng tôi.”

“Em mới hai mươi lăm tuổi, sau này sẽ còn gặp được người tốt hơn…”

Bạch Dương đột ngột ôm chặt lấy tôi. Cậu ấy áp mặt bên thái dương tôi, những giọt nước mắt nóng hổi lần lượt rơi vào cổ áo.

“Không đâu anh. Người khác có tốt đến mức nào cũng chẳng liên quan đến em. Trong lòng em, anh chính là người tốt nhất.”

“Thật ra… em đã lừa anh. Em tham lam lắm. Em không chỉ muốn chăm sóc anh trong một khoảng thời gian, em còn muốn… chăm sóc anh suốt cả cuộc đời.”

“Anh ơi, em cầu xin anh… chúng ta thử một lần, được không?”

 

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 17
Không Từ Thủ Đoạn