Chương 2
Dường như chẳng ai ngờ tôi thật sự làm như vậy. Nụ cười trên mặt An Thời lập tức cứng lại, đôi mắt mở lớn vì kinh ngạc. Kỳ Bạch nhíu chặt mày, gần như ngay lập tức quay mặt sang nơi khác.
Những người còn lại trong phòng bao có kẻ huýt sáo, có kẻ tụm đầu thì thầm bàn tán. Những dòng bình luận trước mắt cũng hoàn toàn bùng nổ, từng hàng chữ chen nhau lướt qua với tốc độ chóng mặt.
” Đù, sao màn hình lại bị làm mờ rồi? Lan Phi cởi thật à? ”
” Có thứ gì mà hội viên tôn quý như tôi lại không được xem vậy! ”
” Lan Phi gan thật đấy, một Omega mà dám cởi sạch trong căn phòng toàn Alpha… ”
” Trời ạ, Lan Phi đúng là chẳng biết liêm sỉ. ”
” Hắn không biết nhục sao? Tự dâng mình lên cho người ta chà đạp. ”
” Hay quá! Nam phụ bị nhìn sạch rồi, không còn trong sạch nữa. Lần này đám công chính chắc chắn sẽ không thích Lan Phi nữa đâu. ”
“? Lầu trên có bệnh thì mau đi khám, đừng dùng cái mông đầy phân để phát ngôn nữa. ”
Tôi chẳng quan tâm đến cuộc cãi vã trên những dòng bình luận, cũng không để ý phản ứng của bất kỳ ai trong phòng. Tôi không hiểu mình phải xấu hổ vì điều gì. Những kẻ nên cảm thấy nhục nhã phải là đám Alpha tự cho mình đứng ở vị trí cao hơn, dùng quyền lực và tiền bạc để ép một Omega cởi bỏ quần áo, chứ không phải tôi.
Trong thế giới ABO này, thân thể của Omega luôn bị gán ghép quá nhiều ý nghĩa như tr//inh tiết, cá//m dỗ và quyền sở hữu. Nhưng dựa vào đâu mà tôi phải mang trên người những xiềng xích do kẻ khác áp đặt? Cơ thể này thuộc về tôi, người đưa ra lựa chọn cũng là tôi.
Tôi không quan tâm đến những thứ ấy, chỉ cần biết mục đích cuối cùng có đạt được hay không. Tất nhiên, còn một lý do khác là tôi thật sự chẳng cần mặt mũi. Một kẻ đã bị ép đến bước phải liều mạng để sống thì còn thứ gì đáng để mất nữa?
Tôi bình tĩnh nhìn An Thời. Ánh mắt hắn chậm rãi trượt từ khuôn mặt tôi xuống phía dưới, nhưng vừa chạm đến lồng ngực đã giống như bị bỏng, lập tức quay đi. Hắn nghiến răng, giọng nói đầy mỉa mai: “Tiểu Phi ca bây giờ đúng là khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.”
Tôi chẳng buồn để ý đến sự châm chọc ấy, chỉ thẳng thắn nói: “Chuyển tiền.” An Thời nghẹn lại trong chốc lát, sau đó giận đến bật cười. Hắn quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích, giống như đang hỏi tôi có thể làm được gì hắn: “Nếu tôi không chuyển thì sao?”
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn: “Cậu muốn nuốt lời?” An Thời ngả người trên ghế, đáp vô cùng thản nhiên: “Đúng vậy.”
Tôi cúi xuống nhặt quần áo dưới đất, bình tĩnh mặc lại từng món. Dưới ánh mắt khó hiểu của An Thời, tôi từng bước đi đến trước mặt hắn. Không cho bất kỳ ai có thời gian phản ứng, tôi cầm chai rượu trên bàn lên, dùng sức đập thẳng vào đầu hắn.
“Choảng!”
Chai rượu vỡ tung, rượu và máu cùng lúc chảy xuống gương mặt An Thời. Vì cơ thể đang mang bệnh nên sức lực của tôi không còn lớn như trước, nhưng cú đá//nh ấy vẫn đủ khiến hắn đau đớn thét lên.
An Thời còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nắm lấy phần chai vỡ, lao lên quỳ trên người hắn. Mảnh thủy tinh sắc nhọn áp sát động mạch nơi cổ, chỉ cần dùng thêm một chút sức là có thể rạch xuyên da thịt.
Lúc này, đám người xung quanh mới bừng tỉnh, đồng loạt quát tháo, đe dọa và yêu cầu tôi buông tay. Tôi coi như không nghe thấy, vẫn ngồi trên người An Thời, từng chút tăng lực ở bàn tay đang giữ mảnh chai.
Tôi bình thản nói: “Chuyển tiền, ba triệu.” Tính cả món đồ lót cuối cùng, vừa vặn đủ ba món.
Yết hầu An Thời chuyển động. Máu từ trán chảy xuống đuôi mắt, nhuộm đỏ gần nửa gương mặt. Ngoại trừ khoảnh khắc bị đá//nh bất ngờ ban đầu, hắn lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo.
Thế nhưng trong đôi mắt ấy không có sự sợ hãi của một người đang bị uy hiếp tính mạng, trái lại còn mang theo vẻ hưng phấn kỳ quái. An Thời ngửa cổ, đôi môi bị máu nhuộm đỏ khẽ chuyển động: “Tiểu Phi ca hôm nay khác trước nhiều thật đấy.”
Tôi không đáp, chỉ tăng thêm sức ở tay. Kỳ Bạch đứng bên cạnh lạnh lùng lên tiếng: “Lan Phi, cậu lại đang giở trò gì vậy?”
Kỳ Bạch là trúc mã của tôi, từ mẫu giáo đến giờ vẫn luôn học cùng trường. Hắn thích giữ vẻ mặt thanh cao, lạnh lùng, lúc nào cũng đứng cách người khác một khoảng, giống như chẳng có chuyện gì đủ sức khiến hắn bận tâm.
Trước kia, để nhìn thấy vẻ hoảng loạn của hắn, tôi từng không ít lần cố tình trêu chọc. Cũng chỉ khi ở trước mặt tôi, Kỳ Bạch mới để lộ dáng vẻ sinh động đúng với độ tuổi của mình.
Nhưng lúc này, khuôn mặt hắn chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo và cứng nhắc, chẳng khác nào một người đã ch//ết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận