Chương 43

Hạ Lương Ký sợ hãi khôn cùng, khắp người đổ mồ hôi lạnh, hai chân run rẩy không thôi. Cuối cùng, gã vẫn không tài nào chống đỡ nổi ánh mắt lạnh lẽo tràn ngập sát ý của hoàng đế, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống. “Thần… Thần chỉ là…”
Đầu óc gã xoay chuyển đi./ên cuồ.ng. Gã muốn giải thích, muốn biện bạch rằng bản thân làm vậy hoàn toàn là vì chính nghĩa, vì lòng mang thiên hạ bách tính; muốn nói gã chỉ lo lắng kẻ vô đức vô tài lại ngồi ở vị trí cao, như thế sẽ bất công với những người đã nỗ lực phấn đấu mới thăng tiến được…
Gã muốn nói rất nhiều, những lời này vốn là điều gã đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ sớm. Thế nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm từ đôi mắt lóe lên hàn quang của Sở Thính Hàn, gã chẳng thể thốt nên lời, một câu cũng không nói được.
Gã chỉ biết dập đầu xuống đất, giọng nói run rẩy không thành tiếng: “Thần… có tội… Xin Bệ hạ thứ tội.”
“Hừ.” Sở Thính Hàn cười lạnh một tiếng, không thèm nói thêm lời nào, cứ để mặc bọn họ quỳ như thế.
Trên đại điện bao trùm một bầu không khí im lặng đến quỷ dị. Rõ ràng có bao nhiêu đại thần như vậy, thế mà đến thở mạnh cũng không dám.
Những kẻ đang quỳ lại càng chẳng dám nhúc nhích mảy may, sợ hãi bản thân chỉ cần khẽ run một cái thôi là sẽ bị lôi ra ngoài ch.é.m đ./ầu ngay lập tức.
Đến cuối cùng, Sở Thính Hàn cũng chỉ nhạt giọng ném lại một câu: “Nghĩ không ra bản thân phạm tội gì thì cứ quỳ tiếp đi.” Nói đoạn liền đứng dậy rời đi. Nội giám lập tức cao giọng hô: “Bãi triều!”
Những người không phải quỳ đều lẳng lặng lui ra, còn những kẻ phải quỳ thì chỉ biết chịu trận quỳ tiếp. Xem ra lần thăm dò quyết tâm và giới hạn của hoàng đế này đã thành công, vị đế vương trẻ tuổi vừa rồi rõ ràng đã động sát tâm.
Cố Thừa đưa Cố Nghênh Khê đến Phi Kỵ Doanh để bàn giao công việc. Nơi đây vốn là thân quân của hoàng đế, tự nhiên sẽ không gây khó dễ quá mức cho Cố Nghênh Khê. Tâm ý của hoàng đế hướng về đâu, mũi tên của họ sẽ chỉ về đó, huống chi tiểu ngốc tử tuy ngốc, nhưng nàng lại mang họ Cố.
Nàng không chỉ mang họ Cố mà còn thực sự có thực lực. Cố Nghênh Khê ghi nhớ kỹ lời dặn dò trước khi ra cửa của phu nhân nhà mình là phải biểu hiện thật tốt. Vì phần thưởng sau đó của phu nhân, Cố Nghênh Khê đương nhiên càng thêm ra sức thể hiện bản thân.
Nàng điểm tên vài vị phó tướng, rút từ trên giá binh khí ra một cây trường thương, bày ra tư thế sẵn sàng đón địch, có ý muốn cùng đối phương so tài một trận ra trò.
Thấy Cố Nghênh Khê như thế, mấy vị phó tướng cũng không dây dưa dài dòng, lần lượt rút ra vũ khí thuận tay để tỷ thí với nàng. Trong tình huống này, nếu không tiếp chiến trước lời khiêu chiến của Cố Nghênh Khê thì mới chính là sự sỉ nhục lớn nhất dành cho nàng.
Vì dòng họ này, và vì lịch sử của Tĩnh An Hầu phủ, họ thực lòng tôn kính Cố Nghênh Khê. Còn lúc này, mấy vị phó tướng bị Cố Nghênh Khê đánh ngã lại càng tâm phục khẩu phục, công nhận vị cấp trên này từ tận đáy lòng.
Tiền nhiệm Phi Kỵ tướng quân chính là hoàng thúc của hoàng đế, Tiêu Vương Sở Chấn.
Tiêu Vương đã cao tuổi cười tủm tỉm nhìn Cố Nghênh Khê với ánh mắt từ ái như nhìn hậu bối trong nhà. Tuy rằng bản thân ông không hề có ý kiến gì về việc Cố Nghênh Khê đến tiếp nhận chức vị này, nhưng hiện tại chứng kiến đối phương xác thực có thực lực xứng đáng, ông vẫn cảm thấy rất vừa lòng.
Thống lĩnh Phi Kỵ Doanh nhiều năm như vậy, Sở Chấn không hy vọng uy danh của doanh trận bị hủy hoại trong tay một Thế nữ ngốc nghếch. Người có ngốc hay không thì tính sau, ít nhất vào lúc này, bản lĩnh võ nghệ của nàng vẫn gánh vác nổi chức vị.
Vì thế, Sở Chấn cũng rất kiên nhẫn dẫn Cố Nghênh Khê đi tuần doanh, dạy nàng nhận biết các nơi, nhận mặt từng người, dạy nàng quy củ trong quân cũng như cách xử lý các hạng sự vụ. Cố Nghênh Khê vô cùng ngoan ngoãn đi theo sau lưng lão nhân tinh thần quắc thước này, đầu gật lia lịa như gà mổ thóc, nỗ lực tiếp thu những điều đối phương truyền đạt.
Nàng không hề oán trách vì đối phương nói quá nhiều hay quá nhanh. Thậm chí trong lòng tiểu ngốc tử, nàng còn rất biết ơn hành động này của lão tướng quân, bởi điều đó chứng tỏ đối phương chỉ xem nàng như một người bình thường để đối đãi. Đôi khi, sự đối xử đặc biệt ngược lại lại là một loại khinh miệt trịch thượng.
Dù sao thì trong nhiệm vụ bàn giao công việc này, người ngoài nhìn nhận thế nào không quan trọng, cả hai người phụ trách bàn giao đều cảm thấy vô cùng hài lòng.
Cố Nghênh Khê vừa rời doanh liền lập tức phi ngựa như bay về hầu phủ. Trong lòng nàng chỉ vương vấn phu nhân nhà mình, nóng lòng về nhà đến nỗi chẳng hề chú ý tới việc phía sau có rất nhiều người đang mỉm cười thiện ý nhìn theo bóng lưng vui tươi đầy sức sống của nàng.
Ninh Trường Nhạc đã sớm dặn dò hộ vệ giữ cửa, hễ Thế nữ trở về thì phải lập tức vào báo. Vì vậy, khi hộ vệ từ xa trông thấy Thế nữ nhà mình cưỡi ngựa “lộc cộc” chạy về, bèn vội vã sai gã sai vặt đi bẩm báo cho Thiếu phu nhân.
Cố Nghênh Khê vừa xuống ngựa đã thấy phu nhân nhà mình đón ra, nàng mừng rỡ, liền ôm chầm lấy người vào lòng.
“Phu nhân! Hôm nay ta nhớ nàng lắm.” Nàng thật sự rất nhớ, đôi thê thê nhỏ ngày thường dính nhau như hình với bóng, đột nhiên tách ra một ngày thế này quả thực khiến người ta không quen chút nào.
“Ừm, tỷ tỷ cũng nhớ Khê Khê.”
Ninh Trường Nhạc có chút thẹn thùng, nhưng nếu nàng không luôn nhớ mong tiểu ngốc tử thì sao lại xuất hiện nhanh như vậy chứ?
Nàng đã canh chuẩn thời gian, tính toán thời điểm Cố Nghênh Khê đại khái sẽ xong việc để trở về, từ sớm đã ngồi trong đại sảnh vừa uống trà ăn điểm tâm vừa đợi. Gã sai vặt vừa vào báo, nàng liền vội vội vàng vàng đi ra, bằng không sao có thể vừa vặn đón được Cố Nghênh Khê vừa mới xuống ngựa chứ?
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Càn Quân nhà mình ửng lên sắc hồng phấn hưng phấn, nàng mới hoàn toàn nhẹ lòng. Cả ngày hôm nay tim nàng cứ treo lơ lửng, tuy biết có Cố Thừa trông nom thì Cố Nghênh Khê sẽ không gặp phải chuyện gì lớn, nhưng nàng vẫn không kìm được nỗi vương vấn.
Chỉ khi thực sự tận mắt nhìn thấy người, tận mắt xác nhận nàng bình an vô sự, Ninh Trường Nhạc mới có thể an tâm.
“Phu nhân, ta kể nàng nghe…” Cố Nghênh Khê líu lo không ngừng, giống như một chú chim sẻ nhỏ nôn nóng lại vô cùng vui sướng, tường thuật từng chuyện từng chuyện gặp phải ngày hôm nay cho phu nhân nhà mình nghe.
Gương mặt Ninh Trường Nhạc ngập tràn nụ cười, kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại tiếp lời vài câu để tiểu ngốc tử không cảm thấy bản thân đang nói một mình.
Sau đó, hai người cứ thế nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện về thẳng Tùng Khê viện, hoàn toàn bỏ quên Dương Uyển Dửu và Cố Tinh Dập đang đợi ở đại sảnh tiền viện. Mãi đến khi hai người ngồi xuống, thức ăn được dọn lên, Ninh Trường Nhạc mới chợt nhớ ra chuyện này.
Còn Cố Nghênh Khê thì căn bản không biết nương và hài tử nhà mình đều đang đợi gặp nàng. Hôm nay nàng ăn bữa sáng quá sớm, lại bận rộn suốt cả một ngày, có quá nhiều việc cần bàn giao. Lúc ở Phi Kỵ Doanh, nàng chỉ kịp ăn tạm miếng bánh nướng lót dạ giữa buổi, sau đó cứ thế bận rộn mãi.
Cho nên lúc này nhìn thấy trên bàn bày biện đầy thức ăn ấm nóng, lại có vài món đúng vị nàng thích, vừa nhìn liền biết Ninh Trường Nhạc đã tính toán thời gian để người chuẩn bị trước, tiểu ngốc tử vô cùng cảm động trước sự săn sóc của phu nhân, nước mắt lưng tròng ôm chầm lấy Ninh Trường Nhạc hôn tới tấp.
“Oa… Phu nhân thật tốt.”
Bất dĩ phải trải nghiệm một phen cảm giác “rửa mặt bằng nước miếng”, Ninh Trường Nhạc vừa ra sức đẩy Tiểu Càn Quân đang nhiệt tình quá mức kia ra, vừa chỉ vào thức ăn trên bàn:
“Mau ăn đi, một lát nữa nguội sẽ không ngon đâu, còn có món giò heo lớn nàng thích nhất kìa!”
Cuối cùng cũng được Tiểu Càn Quân nhà mình buông ra, Ninh Trường Nhạc dịch ghế thoáng rời xa Cố Nghênh Khê một chút, vẫn chưa hoàn hồn mà lau đi chất lỏng ẩm ướt không rõ trên mặt.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nàng còn hoài nghi bản thân vừa bị một con sư tử lớn ôm lấy liếm láp nửa ngày trời. Cái con người này, chẳng qua mới không gặp có nửa ngày, sao lại nhiệt tình đến mức này chứ?
“Được ạ~ Phu nhân cũng ăn đi.” Cố Nghênh Khê đói đến xót ruột xót gan nhưng vẫn không quên gắp thức ăn cho phu nhân trước, đợi đến khi Ninh Trường Nhạc bưng bát lên ăn, nàng mới hớn hở lùa cơm.
Ninh Trường Nhạc đưa đũa gắp một miếng giò heo tiểu ngốc tử thích nhất bỏ vào bát của nàng, cười tủm tỉm bảo: “Ăn đi, món giò heo nàng thích nhất này.”
“Ngô, được ạ, ta ăn, ăn thật nhiều.” Cố Nghênh Khê vô cùng vui vẻ, vừa ăn vừa nhân cơ hội kể lể tỉ mỉ cho phu nhân nghe hôm nay bản thân đã nghiêm túc biểu hiện tốt đến nhường nào.
Đang ăn được một nửa, Dương Uyển Dửu dắt Cố Tinh Dập đi tới. Đứa nhỏ nhìn thấy dáng vẻ ăn uống vừa dũng mãnh vừa vui vẻ của mẫu thân mình, vừa cảm thấy có chút tủi thân vì mẫu thân không nhớ tới mình, lại vừa thấy mẫu thân hôm nay chắc chắn đã vất vả lắm nên mới đói đến nông nỗi này, trong lòng có chút rối rắm, không biết nên mở lời ra sao.
Dương Uyển Dửu thì chẳng thèm quản nhiều như vậy, bà thở phì phì ngồi xuống, mở miệng cằn nhằn kẻ tiểu vô lương tâm này ngay:
“Con nói xem cái đứa con này, về nhà cũng không biết qua thưa với nương một tiếng, Nhất Nhất đã mòn mỏi đợi con cả ngày trời ở đây đấy.”
Cố Nghênh Khê bấy giờ mới phát hiện nương và hài tử đã đến, liền buông bát cơm, ngượng ngùng gãi gãi đầu. Ninh Trường Nhạc rút khăn tay trong lòng ngực ra lau miệng cho nàng, tiểu ngốc tử quay đầu lại nhìn thê tử nhà mình “hì hì” cười ngốc một tiếng, rồi xoay người bế Nhất Nhất lên.
“Nhất Nhất, có nhớ mẫu thân không nào?” Nàng bế đứa nhỏ lắc lư vài cái, rồi lại nhìn về phía nương mình, mở miệng nhận lỗi ngay: “Nương, Khê nhi đói lả rồi, không phải cố ý quên nương đâu.”
Nàng đã nói như vậy, Dương Uyển Dửu lập tức đau lòng khôn xiết, đâu còn nhớ tới việc trách móc nàng chỉ biết có phu nhân nhà mình, vừa về tới nơi là đâm đầu ngay vào viện của mình, căn bản là kiểu có thê tử quên cả nương, đến con mình cũng quên sạch.
Ôi, không thể nghĩ nữa, cứ nghĩ đến chuyện này là lại bực mình, vẫn nên nghĩ xem hôm nay nữ nhi nhà mình có bị ai bắt nạt không, sao lại để đói cả ngày như thế.
Cố Nghênh Khê đành phải đem những trải nghiệm hôm nay thuật lại cho nương nghe một lần nữa. Khi nghe đến đoạn trên triều có kẻ gây khó dễ, tim Dương Uyển Dửu thắt lại, tuy rằng thấy nữ nhi hiện tại đang lành lặn ngay trước mặt, nhưng bà vẫn không khỏi lo lắng lúc đó nàng không ứng phó nổi.
Về sau nghe Cố Nghênh Khê kể về biểu hiện của bản thân cùng phản ứng của hoàng đế, cuối cùng nói tới chuyện hôm nay ở trong Phi Kỵ Doanh tỷ thí thắng vài vị phó tướng, dễ dàng đánh ngã bọn họ xuống đất. Lúc nói về chuyện này, nàng không hề có vẻ kiêu ngạo tự đắc, chỉ đơn thuần thuật lại tâm trạng của mình khi ấy là cảm thấy bản thân nên làm như vậy.
Dương Uyển Dửu đỏ hoe mắt, kỳ thực nữ nhi nhà mình vào những lúc bà không chú ý đã trưởng thành đến mức khiến người ta kinh ngạc. Nàng không chỉ hiểu được việc suy ngẫm xem từng cử chỉ hành động của người khác có ý nghĩa gì, mà còn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem bản thân nên làm thế nào, chứ trước đây Cố Nghênh Khê đâu có bận tâm nhiều đến vậy.
“Vất vả cho con rồi, Trường Nhạc, con đã dạy bảo Khê nhi tốt như thế.”
Dương Uyển Dửu nắm lấy tay Ninh Trường Nhạc, trong mắt tràn đầy sự thương yêu cùng cảm kích, người con dâu này làm còn tốt hơn người làm nương như bà gấp ngàn lần vạn lần.
Cố Nghênh Khê ngơ ngác trố mắt, thế này là sao chứ? Không phải đang nói về trải nghiệm hôm nay của nàng sao? Người vất vả chẳng phải nên là nàng mới đúng à?
Sao nương không khen nàng mà lại đi khen phu nhân chứ? Tuy rằng phu nhân quả thực rất vất vả, điều này Cố Nghênh Khê không thể phủ nhận, việc phu nhân tự tay chỉ dạy từng chút một cho nàng bao nhiêu kiến thức là việc rất nhọc lòng, thế nhưng nàng học cũng đâu có tệ, thể hiện cũng khá tốt đấy chứ? Sao nương lại chẳng khen lấy một câu thế này?
Tiểu Càn Quân cảm thấy tủi thân chỉ biết bĩu môi, nhìn về phía đứa con gái đang ngoan ngoãn chớp chớp đôi mắt to tròn trong lòng mình:
“Nhất Nhất, con thấy mẫu thân có giỏi không?”
“Hi hi, mẫu thân là tốt nhất, mẫu thân là người mẫu thân tuyệt vời nhất, hôm nay mẫu thân đã vất vả nhiều rồi ạ~”
Đối với một đứa trẻ có thể nghe được tiếng lòng của mẫu thân mình như Cố Tinh Dập mà nói, đây thuần túy là một câu hỏi biếu điểm, chẳng có chút độ khó nào.
Ninh Trường Nhạc nhìn cục bột nhỏ đáng yêu đang dỗ dành cục bột lớn đang tủi thân kia, thậm chí còn muốn lên tiếng nhắc nhở hai người bọn họ nhìn lại xem rốt cuộc ai mới là mẫu thân, ai mới là hài tử nữa kìa.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 43
Mỹ Nhân Cố Chấp Vớ Được Vợ Đẹp