Chương 24
Mấy ngày nay, ngoài thời gian làm việc, viết lách và xây dựng tài khoản mạng xã hội, lúc rảnh rỗi Minh Tư An hầu như đều ở bên Lam Hòa Tình.
Đương nhiên, họ không ở riêng với nhau mà còn có vài người bạn hợp cạ quen biết từ buổi giao lưu lần trước.
Suốt một tháng qua, cứ hễ có thời gian, khi màn đêm buông xuống là mấy người lại hẹn hò tụ tập, thậm chí còn đi bar vài lần.
Minh Tư An không thích, nhưng vẫn để mặc cho mọi người chụp ảnh rồi đăng lên các ứng dụng mạng xã hội và diễn đàn nội bộ của trường. Những lời bàn tán về cô ở các nơi trong trường học cứ thế rộ lên, phần lớn mọi người đều tỏ ra thất vọng, cảm thấy cô đang sa ngã.
【 Kia là Minh Tư An à? Sao ngày nào cậu ta cũng tụ tập quán bar với mấy người này thế. 】
【 Đi bar thì đã sao, người ta đi chơi thôi chứ có làm gì xấu đâu. 】
【 Học bá sa ngã rồi, phá vỡ hình tượng bấy lâu nay của tôi về cậu ấy. Kỳ nào cũng nhận học bổng mỏi tay, hóa ra là để nướng vào những nơi thế này à, học bổng vừa đến tay chắc còn chưa kịp ấm chỗ nhỉ? 】
【 Lầu trên bớt ghen ăn tức ở đi, học bổng là phần thưởng cho người có thành tích tốt. Cậu học giỏi thì cậu cũng lấy đi, còn việc cầm học bổng đi đâu tiêu là tự do của người ta. 】
【 Mọi người cãi nhau cái này làm gì? Tôi nghe nói Minh Tư An đang quen em gái khóa dưới tóc hồng kia kìa, thật hay giả thế? 】
【 Sai rồi chứ, không phải cậu ấy đang hẹn hò với Lam Hòa Tình sao? Nghe bạn cùng phòng của Lam Hòa Tình bảo cô ấy không hề phủ nhận tin đồn yêu đương với Minh Tư An mà. 】
【 Ôi loạn thế, tôi cứ tưởng Minh Tư An là kiểu học bá thanh thuần, mọt sách chính hiệu cơ, không ngờ đời tư lại hỗn loạn thế này. 】
【 Cứ cảm giác có chuyện gì đó chúng ta không biết ấy. Trước đây Minh Tư An đâu có như vậy. Tôi nghe nói có một phú bà muốn bao nuôi cậu ta, nhưng phú bà đó vừa già vừa xấu nên dọa cậu ta sợ quá phải vội vàng tìm bạn gái đấy. 】
【 Lầu trên nghe hóng ở đâu thế, kể chi tiết đi, phú bà là ai, có ảnh không? 】
【 Tôi cũng chỉ nghe phong phanh thôi, đào đâu ra ảnh bây giờ. 】
Trong trường bàn tán đủ điều, tóm lại là khiến Minh Tư An người vốn đã có tiếng tăm trong trường lại càng thêm nổi tiếng, chỉ có điều lần này chẳng phải danh tiếng tốt đẹp gì.
Mà tối nay, địa điểm tụ tập lại là quán bar Hoàng Tộc. Đến tận cửa, Minh Tư An mới sực nhận ra. Khu này là phố quán bar, và quán bar Hoàng Tộc cũng nằm ở đây.
Vì dạo này đi bar khá thường xuyên nên cô cũng quên bẵng không hỏi xem tối nay đi quán nào.
Cô do dự một lát, rồi ghé tai Lam Hòa Tình nói nhỏ: “Tự nhiên tôi nhớ ra mình còn công việc chưa làm xong, tôi về trước đây, mọi người cứ chơi đi nhé.”
Lam Hòa Tình nghiêng đầu nhìn cô: “Học tỷ cuối tuần cũng phải làm việc sao?”
“Đúng vậy, gần đây tôi hơi bận.”
Minh Tư An không nói dối, dạo này cô thực sự rất bận. Sắp tới phải bước vào bàn đàm phán rồi, trong trường hợp không thể hòa giải thì khả năng cao là phải ra tòa.
Điều quan trọng nhất là Ngải Lan đến giờ vẫn không chịu hợp tác với văn phòng luật sư. Bà ta chỉ muốn kéo dài thời gian, nhưng Hạ Dĩ Nịnh cũng không phải dạng vừa. Nàng đã hẹn trước với Hạ Thần Chương để trực tiếp đàm phán.
Có thể Ngải Lan vẫn chưa phát hiện ra trong văn bản ủy thác mình ký có điều khoản cho phép luật sư toàn quyền xử lý vụ án này, hoặc giả có phát hiện ra thì bà ta cũng nghĩ Hạ Dĩ Nịnh không có bằng chứng gì, hẹn gặp cũng chỉ phí công.
Đến cuối cùng, chỉ cần phía Lương Phong không buông tay, Ngải Lan chắc chắn phải ra tòa. Giữa chừng kéo dài thêm một thời gian, đợi đến khi ra tòa bà ta trực tiếp nhận thua là xong, dù sao Lương thị giờ cũng chỉ còn là một cái vỏ rỗng.
Đối với Ngải Lan, vụ kiện này tốt nhất là không nên thắng, thứ bà ta cần chỉ là thời gian.
Minh Tư An biết trong tay Ngải Lan không có bằng chứng nào chứng minh Lương Phong và Lương tiên sinh không phải cha con ruột, ngược lại còn có bằng chứng chứng minh họ chính là cha con. Cho nên ngay từ đầu bà ta đã từ bỏ việc thắng thua trong vụ kiện, chuẩn bị đào một cái hố thật to cho Lương Phong.
Còn chuyện Hạ Dĩ Nịnh thắng hay thua không nằm trong phạm vi cân nhắc của Ngải Lan. Nếu không muốn ra tòa, muốn kết thúc vụ án này với tốc độ nhanh nhất và phải thắng, thì chỉ có thể bắt đầu từ phía Lương Phong, khiến Lương Phong tự nguyện từ bỏ tranh chấp tài sản.
Cô rất tò mò không biết Hạ Dĩ Nịnh sẽ thuyết phục Lương Phong từ bỏ vụ kiện bằng cách nào. Hạ Thần Chương chắc chắn sẽ không đồng ý, một cục diện gần như nắm chắc phần thắng, lại là cơ hội tốt để đè đầu cưỡi cổ Hạ Dĩ Nịnh, làm sao gã có thể dễ dàng từ bỏ như vậy.
Hạ Dĩ Nịnh đã quyết định đi đàm phán, những việc Minh Tư An cần làm liền nhiều lên, cô nói mình bận cũng không có gì sai.
Chẳng qua, những công việc đó cô không hề xa lạ, hoàn thành rất dễ dàng, chưa đến mức bận tới mức cuối tuần cũng phải tăng ca.
Tóm lại, gần đây cô luôn đóng vai tra nữ, mặc kệ trong trường lan truyền những bức ảnh ăn chơi của mình. Dù sao chỉ cần Hạ Dĩ Nịnh, Cố Tinh hay bất kỳ kẻ có tâm cơ nào muốn điều tra thì chắc chắn sẽ tra ra được.
Vở kịch diễn đến tầm này cũng tạm ổn rồi.
Hôm nay cô định nói rõ với nhóm của Lam Hòa Tình, tìm một lý do để bảo rằng thời gian tới mình khá bận, không thể ra ngoài thường xuyên nữa, thỉnh thoảng mới xuất hiện để củng cố thiết lập tra nữ thôi.
Ai ngờ quán bar hôm nay chọn lại là Hoàng Tộc, hình như hôm nay Trình Trừng cũng có ca làm việc ở đây.
Lam Hòa Tình đánh giá cô, trên mặt nở một nụ cười ẩn ý: “Học tỷ, có những nơi ấy mà, nếu không bước vào, nữ sẽ vĩnh viễn không biết điều gì sẽ xảy ra đâu.”
Minh Tư An nhướng mày, không ngờ Lam Hòa Tình lại nói ra những lời như vậy. Cô không phải vì sợ quán bar Hoàng Tộc, cô chỉ cảm thấy nơi này là địa bàn của Hạ Dĩ Nịnh, lại còn có một Cố Tinh ở đó, tốt nhất cô không nên vào.
Nhưng Lam Hòa Tình nói cũng đúng, nếu cứ né tránh không cho đối phương cơ hội thì sẽ vĩnh viễn không biết đối phương muốn làm gì. Cô nghĩ với sự kiêu ngạo của Hạ Dĩ Nịnh thì nàng sẽ không làm trò gì xấu, nhưng Cố Tinh thì chưa biết chừng.
Trong nguyên tác, ả ta chẳng thiếu gì thủ đoạn ác độc, cứ đề phòng mãi cũng không phải cách. Cô không thể ru rú một chỗ mãi được, vạn nhất không cẩn thận bị tính kế thì tình hình mới thực sự tồi tệ.
Cô xuất hiện đột ngột thế này, Cố Tinh cũng sẽ bất ngờ, dù có âm mưu gì thì chưa chắc đã kịp chuẩn bị tinh vi.
Dĩ nhiên, cũng có thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tất cả chỉ do cô tự nghĩ nhiều mà thôi.
Minh Tư An im lặng một lát: “Cậu nói đúng.”
Đã đến tận đây rồi, giờ lại quay xe đi về thì không tiện lắm.
Cô bước theo sau mọi người vào trong quán bar Hoàng Tộc. Ghế họ đặt là khu sofa, giá khá chát. Hôm nay là do chị khóa trên từng tổ chức buổi giao lưu lần trước bao trọn. Nghe nói chị ấy thích một người trong nhóm, muốn theo đuổi đối phương nhưng lại ngại hẹn riêng, nên mới mượn cớ lập kèo tụ tập để có cơ hội tiếp cận.
Vì vậy, những buổi tụ tập của họ, lúc thì chia tiền, lúc thì có người bao vì muốn tạo cơ hội ở bên người mình thích.
Nói thật, một trong những lý do Minh Tư An muốn bớt đi chơi lại là vì ví tiền có hạn.
Quán bar Hoàng Tộc vẫn xa hoa như trước. Trên ghế sofa, cô và Lam Hòa Tình ngồi cạnh nhau, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ rộng cho một người ngồi giữa.
Cô vừa bước chân vào quán bar không bao lâu, Hạ Dĩ Nịnh đã nhận được tin nhắn.
Bức ảnh trên màn hình điện thoại là bóng lưng của Minh Tư An và Lam Hòa Tình. Đầu ngón tay Hạ Dĩ Nịnh đặt trên màn hình ghì chặt đến trắng bệch, tâm trạng bỗng chốc trở nên cực kỳ khó chịu.
Nàng nhìn chằm chằm vào bức ảnh với gương mặt không cảm xúc một lúc, rồi nhắn lại: 【 Nhìn chằm chằm Cố Tinh cho tôi. 】
“Chuẩn bị xe, đến quán bar Hoàng Tộc.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Tửu lượng của Minh Tư An rất bình thường, nên mỗi lần đi chơi cô đều chỉ nhấp môi tượng trưng chứ tuyệt đối không uống nhiều, ngay cả cảm giác ngà ngà say cô cũng không để bản thân rơi vào. Nhưng hôm nay không biết thế nào, mới uống vài hớp đầu óc đã choáng váng.
Có gì đó không ổn. Cô lập tức đặt ly rượu xuống, nói với Lam Hòa Tình bên cạnh một tiếng: “Tôi đi nhà vệ sinh một lát.”
Lam Hòa Tình gật đầu: “Vâng.”
Minh Tư An không chú ý tới việc khi cô rời đi, Lam Hòa Tình đã nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô rất lâu, mãi đến khi không thấy nữa mới thu hồi tầm mắt, sau đó lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn đi.
【 Ở nhà vệ sinh. 】
“Xin lỗi, em cũng không muốn thế.”
Lam Hòa Tình bấm vào giao diện trò chuyện với Minh Tư An, nhìn lịch sử tin nhắn dù cô có thả thính thế nào đối phương cũng dửng dưng như không, ngón tay lướt đến nút xóa dữ liệu nhưng chần chừ mãi không ấn xuống.
Cô do dự một lát, rồi mở tin nhắn gửi cho Trình Trừng: 【 Minh Tư An đang ở quán bar, chị mau đi tìm chị ấy đi. 】
Gửi xong câu này, cô chào chị khóa trên tổ chức buổi tiệc một tiếng rồi rời khỏi quán bar.
Phía bên kia, Minh Tư An không quay lại sảnh bar nữa mà đi thẳng đến khu phòng VIP. Trình Trừng đang làm việc ở đây, cô có thể rời đi bằng lối đi dành cho nhân viên.
Tửu lượng của cô tuy không tốt, nhưng không đến mức uống vài hớp đã quay cuồng đầu óc như vậy. Điều này chỉ chứng minh một điều có người đã giở trò vào rượu của cô.
Nhưng mọi người đều uống chung một chai, ly của cô cũng chưa từng rời khỏi tầm mắt, thậm chí khi tiếp xúc với người khác cô đều giữ khoảng cách nửa mét.
Trong quá trình xây dựng hình tượng tra nữ, việc gặp phải rủi ro là khó tránh khỏi. Cô cứ nghĩ mình đã đủ cẩn thận, thế nhưng đi đêm lắm có ngày gặp ma.
“Trình Trừng.”
Minh Tư An nhìn thấy Trình Trừng liền gọi một tiếng. Đối phương đang tỏ ra căng thẳng dáo dác tìm kiếm gì đó, vừa nhìn thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm.
“Sao cậu lại ở đây? Lam Hòa Tình gửi tin nhắn cho tôi bảo cậu đang ở quán bar, kêu tôi mau đi tìm cậu. Tôi cứ tưởng có chuyện gì xảy ra, gọi lại cho cô ấy thì thuê bao không liên lạc được.”
Lam Hòa Tình?
Minh Tư An nhớ lại trước khi vào quán bar, Lam Hòa Tình có đưa cho cô một viên kẹo, cô ấy còn ra vẻ hoàn toàn vô tình nói: “Kẹo này ngon lắm, tỷ tỷ nếm thử đi.”
Cô đã ăn nó, cảm thấy vị cũng bình thường nên không nói gì.
Thứ cô ăn hôm nay, khả năng cao là viên kẹo đó có vấn đề. Rượu thì ai cũng uống, không thể chỉ mình cô dính chưởng, cộng thêm tin nhắn của Lam Hòa Tình nữa…
Vậy là Lam Hòa Tình biết rõ chuyện gì sắp xảy ra sao?
“Dẫn tôi đi lối nhân viên đi.” Minh Tư An hiện tại chỉ thấy đầu óc choáng váng, cảm giác giống hệt như say rượu nặng, bước đi loạng choạng nhưng đại não lại tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Trình Trừng đỡ lấy cô, định đi về phía lối đi nhân viên thì một người bỗng nhiên chặn đường họ lại.
“Trình Trừng, đang giờ làm việc không lo làm, định đi đâu đấy?” A Văn tiến lên một bước, ánh mắt soi mói đầy ác ý nhìn chằm chằm Minh Tư An.
Trình Trừng không muốn đôi co với gã: “Khách hàng uống say quá, tôi muốn đỡ cô ấy đi nghỉ ngơi.”
“Khách hàng?” A Văn cười khẩy một tiếng, “Đâu, để tao xem là vị khách nào nào.”
“Ồ? Hóa ra là đồng nghiệp cũ của chúng ta à. Cô ta mà tính là khách cái gì? Có phải mày lợi dụng thân phận phục vụ để đi cửa sau, thả cô ta vào đây ăn chực uống chực không?”
Trình Trừng cau mày, cô đang định lên tiếng thì Minh Tư An ra hiệu bảo cô buông tay ra: “Tôi tự đi được.”
Cô biết có A Văn ở đây, cô không thể rời đi bằng lối nhân viên nữa, dây dưa co kéo chỉ càng lãng phí thời gian.
Cô quay người đi thẳng. Đến góc rẽ, cô nhanh tay túm tóc buộc cao thành đuôi ngựa, cởi chiếc áo khoác ngoài vứt sang một bên. Chỉ cần không phải người quá quen thuộc thì nếu chỉ nhìn bóng lưng đơn thuần sẽ không thể nhận ra cô.
Trình Trừng giữ chân A Văn không cho gã đuổi theo, nên không có cách nào đi giúp Minh Tư An nữa.
Minh Tư An cố nén cơn choáng váng, bước đi lảo đảo ra khỏi quán bar. Cô nhìn thấy có người đang tìm kiếm bóng dáng mình ở phía trong, may mà cô đã có sự chuẩn bị từ trước.
“Cô ta ở kia kìa!”
Tiếng hô phía sau khiến bước chân Minh Tư An nhanh hơn, nhưng chân cô thực sự đã bủn rủn, tất cả chỉ còn dựa vào nghị lực để chống đỡ. Từ đây đến trạm xe điện gần nhất mất khoảng hai phút đi bộ. Chỉ cần cô lên được xe điện, xe sẽ đi ngang qua bệnh viện gần nhất, hơn nữa ở đó còn có cảnh sát gác đêm.
Không phải cô không nghĩ đến chuyện bắt taxi, nhưng trước tiên là khó bắt được xe, mà cho dù có bắt được thì trong không gian khép kín của xe taxi chưa chắc đã an toàn bằng xe điện công cộng. Nơi đông người, đối phương ngược lại sẽ không dám làm càn.
Minh Tư An đang rảo bước, cô không còn sức để chạy nữa, dưới chân đột nhiên mất lực khiến cô ngã nhào xuống đất. Trong mắt cô lóe lên một tia tàn nhẫn, không biết từ lúc nào trong tay cô đã xuất hiện một con dao rọc giấy, cô không chút do dự tự rạch một đường vào lòng bàn tay mình.
Máu tươi chảy dọc theo lòng bàn tay, cô nhanh chóng lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Những kẻ đuổi theo phía sau bị hành động của cô làm cho khựng lại một nhịp. Xung quanh có không ít người qua lại, chỉ là họ không chú ý thấy cảnh tượng này.
Minh Tư An quay đầu nhìn lại, mấy gã mặc đồ đen vừa phải dè chừng người đi đường vừa rảo bước đuổi theo cô.
Còn biết dè chừng là tốt rồi.
Nếu chúng dám ép quá, con dao rọc giấy trong tay cô sẽ không khách khí đâu.
Thế nhưng… cơn đau ở lòng bàn tay cũng không giúp cô tỉnh táo được bao lâu. Cô siết chặt con dao, định tự rạch thêm một nhát nữa thì đột nhiên ngã nhào vào một vòng tay ôm chặt.
Một vòng tay rất quen thuộc, và vô cùng ấm áp.
Minh Tư An chật vật ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là gương mặt của Hạ Dĩ Nịnh. Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của đối phương ở ngay sát sạt, đẹp đến mức rung động lòng người.
Đầu ngón tay lành lạnh của Hạ Dĩ Nịnh vén những lọn tóc mai rủ trên trán cô ra, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói thanh lãnh nhưng xen lẫn vài phần dịu dàng vang lên: “Minh Tư An, cô có muốn tin tưởng tôi không?”
Trong cơn mơ màng, Minh Tư An cảm giác hình như mình đã nói gì đó, lại giống như chưa nói gì, nhưng cả người cô đã đổ rạp hoàn toàn lên người Hạ Dĩ Nịnh, con dao rọc giấy trong tay cũng rơi bịch xuống đất.
Hành động của cô đã đưa ra câu trả lời rõ ràng nhất.
Ánh mắt Hạ Dĩ Nịnh dời đến con dao rọc giấy còn dính máu dưới đất, rồi chậm rãi nắm lấy bàn tay bị thương của Minh Tư An. Sắc máu đỏ tươi phản chiếu trong con ngươi, sự lạnh lẽo trong mắt nàng gần như muốn tràn ra ngoài.
“Bọn họ, phạt tù có thời hạn ba năm.”
Người học luật thì nên dùng pháp luật để giải quyết vấn đề.
Nàng lạnh giọng ra lệnh cho A Lê ở phía sau. Nếu không làm được việc này? A Lê cũng không cần quay về gặp nàng nữa.
Hạ Dĩ Nịnh cúi người bế bổng Minh Tư An lên, sải bước đi về phía chiếc xe.
Một Alpha lại bị một Omega bế kiểu công chúa trên tay đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường, mãi cho đến khi cửa xe đóng lại, ngăn cách mọi ánh nhìn ở bên ngoài.
“Lái xe đi.” Hạ Dĩ Nịnh lạnh lùng ra lệnh, đưa tay kéo vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau lên. Không gian rộng rãi phía sau lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Minh Tư An bị nàng đặt nằm sang một bên, còn hai tay nàng thì bấu chặt vào phần ghế da, móng tay tròn trịa đầy đặn găm sâu đến mức trắng bệch, có thể thấy nàng đang dùng lực rất mạnh.
Hạ Dĩ Nịnh hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt và ngửa đầu ra sau, lộ ra đường cong cổ và bờ vai mượt mà trong không khí, dường như đang cố kìm nén điều gì đó.
Trong lúc Minh Tư An không hề hay biết, Pheromone của cô đang không ngừng rò rỉ ra ngoài. Đối với một người có độ tương thích Pheromone siêu cao với cô như Hạ Dĩ Nịnh mà nói, đây là một sự dày vò cực kỳ khó tả.
Trong xe nhanh chóng bị lấp đầy bởi mùi rượu Rum anh đào ngọt ngào xen lẫn vị chát nhẹ, hơi thở của Hạ Dĩ Nịnh bắt đầu trở nên dồn dập.
Nàng muốn làm tình với Minh Tư An.
Trong đầu Hạ Dĩ Nịnh không tự chủ được mà nảy ra suy nghĩ này, và nó nhanh chóng lan rộng như cỏ dại, không cách nào cứu vãn nổi.
[Lời tác giả]:
Minh Tư An: Tin chứ, tin chứ, tôi tin cô mà.
Hạ Dĩ Nịnh: Hài lòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận