Chương 2

Thẩm Thanh Tuyết vội vàng lùi lại một bước, nôn nóng giải thích: “Ta… ta không có ý này. Mẫu thân từng nói với ta, việc hôn nhân này chỉ là lời nói đùa giữa các bậc trưởng bối hai nhà mà thôi, không thể coi là thật được. Nếu như việc này mang lại phiền não cho Ngu cô nương, Thanh Tuyết nguyện ý đem miếng ngọc bội này hoàn trả cho Ngu gia.”
Thẩm Thanh Tuyết nói rồi định gỡ chiếc ngọc bội song ngư bên hông xuống.
Ngu Tố Tinh thấy mình trêu đùa không thành, ngược lại còn gây ra hiểu lầm, bèn vội vàng đưa tay ấn lên mu bàn tay nàng, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc: “Là ta lỗ mãng, muội chớ căng thẳng, ta tuyệt không có ý này. Chỉ là vừa mới gặp mặt, thấy Thanh Tuyết muội muội là một giai nhân dung mạo ngời ngời như thế, ta liền không kìm được lòng muốn thân cận hơn đôi chút. Nếu có chỗ nào mạo phạm đến muội, Tố Tinh ở đây xin được tạ lỗi với muội.”
Ngu Tố Tinh vừa nói vừa chắp tay hành lễ, khom sâu lưng xuống, bày ra tư thái tạ lỗi mười phần chân thành.
Thẩm Thanh Tuyết ngơ ngác nhìn nàng. Nàng vốn theo bản năng nghĩ rằng bản thân sẽ phải chịu một trận khiển trách, nào ngờ Ngu Tố Tinh lại đi trước một bước chủ động xin lỗi nàng.
Nơi này là phủ Tuyên Ninh Hầu, Ngu Tố Tinh là Đại cô nương của Ngu gia, còn nàng chỉ là một biểu cô nương có họ hàng xa, Ngu Tố Tinh hoàn toàn không cần thiết phải hạ mình làm bộ làm tịch với nàng.
Xem ra quả thật là nàng đã hiểu lầm rồi.
Thẩm Thanh Tuyết chậm rãi buông ngọc bội ra, nàng xếp hai tay ngay ngắn đặt trước bụng, vốn định cụp mi mắt xuống, nhưng đối với người lẽ ra không nên tồn tại kiếp này đang đứng trước mặt, nàng lại không nén nổi một chút tò mò, lén lút nhìn đối phương rồi khẽ nấc tiếng:
“Ngu cô nương không hề mạo phạm ta, bởi vậy không cần phải xin lỗi đâu. Vừa rồi là do ta hiểu lầm, cũng xin Ngu cô nương đừng để trong lòng.”
Lời vừa dứt, một trận gió lạnh chợt ùa vào hành lang.
Gió đầu xuân ít nhiều vẫn mang theo chút hơi hàn, Thẩm Thanh Tuyết muốn nén lại, ngặt nỗi cổ họng ngứa ngáy, nàng đành cầm khăn che miệng, nghiêng người qua một bên ho lên một tràng kìm nén.
Điệu bộ ấy cứ như thể sợ làm phiền đến ai vậy.
Sự cẩn trọng từng li từng tí ấy khiến người ta không khỏi xót xa.
Ngu Tố Tinh sực nhớ tới mu bàn tay lạnh ngắt khi nãy của nàng, liền tiến lên một bước nắm lấy tay Thẩm Thanh Tuyết: “Là tại ta chỉ mải mê trò chuyện với muội, chúng ta mau đến Tùng Duyên Cư trước đã.”
Lòng bàn tay Ngu Tố Tinh vô cùng ấm áp, hơi ấm ấy xuyên qua da thịt nơi mu bàn tay truyền đến, khiến đôi tay Thẩm Thanh Tuyết cũng ấm dần lên.
Nàng theo bản năng định rút tay ra, đúng lúc này phía sau vang lên tiếng của thị nữ Lục Nhụy: “Cô nương!”
Lục Nhụy chạy bước nhỏ đi tới, trên khuỷu tay ôm một chiếc áo choàng. Khi nhìn thấy Ngu Tố Tinh đang nắm tay cô nương nhà mình, nàng ta đột ngột dừng bước, sắc mặt không giấu nổi vẻ khẩn trương xen lẫn cảnh giác.
Chiếc áo choàng này hiển nhiên là cố ý mang đến cho Thẩm Thanh Tuyết, Ngu Tố Tinh chủ động đưa tay ra: “Để ta làm cho.”
Lục Nhụy chần chừ nhìn Thẩm Thanh Tuyết một cái, thấy cô nương không nói gì, đành phải trao áo choàng qua.
Ngu Tố Tinh nhận lấy, nàng mở rộng chiếc áo choàng thùng thình, bao bọc lấy toàn thân Thẩm Thanh Tuyết, rồi cúi đầu cẩn thận thắt dải lụa nơi cổ áo cho nàng.
Thẩm Thanh Tuyết không lên tiếng ngăn cản, nàng thực sự nghĩ không thông, một người kiếp trước chưa từng xuất hiện, vì sao kiếp này lại có thể bằng xương bằng thịt đứng trước mặt nàng thế này?
Chẳng lẽ nói, kiếp này và kiếp trước không hoàn toàn giống nhau, vậy thì tương lai của nàng… liệu có phải cũng có thể thay đổi hay không?
Lòng Thẩm Thanh Tuyết cuộn trào sóng gió, ánh mắt nàng ghì chặt trên người Ngu Tố Tinh, luyến tiếc không muốn rời đi.
Nàng sợ đây chỉ là một ảo ảnh, sợ rằng hy vọng của mình lại hóa thành công cốc.
Ngu Tố Tinh thắt dải lụa thành một chiếc nơ bướm xinh xắn, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Thẩm Thanh Tuyết. Ánh mắt ấy nhìn nàng chăm chú, cứ như thể nàng là món trân bảo hiếm có trên đời vậy.
Ngu Tố Tinh nhướng mày, cố ý ghé sát lại gần để Thẩm Thanh Tuyết nhìn mình rõ hơn: “Sao thế, Thanh Tuyết muội muội cũng thấy ta trông rất thuận mắt?”
Thẩm Thanh Tuyết hoàn hồn, hơi thở khẽ dồn dập, vội vàng cụp mắt xuống: “Ta…”
Ngu Tố Tinh sợ lại trêu quá hóa giận, bèn nhẹ nhàng nắm lấy những đầu ngón tay hơi lạnh dưới lớp áo choàng của nàng: “Ta đùa với muội thôi mà. Đi thôi, giờ chúng ta qua thỉnh an tổ mẫu, vừa hay có thể cùng dùng bữa sáng.”
Thẩm Thanh Tuyết chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng dắt tay kéo đi về phía trước.
Rõ ràng mới vừa quen biết, thế nhưng việc nắm tay cùng đi thế này lại tự nhiên như thể hai người đã thân thiết từ lâu.
Tâm tình Thẩm Thanh Tuyết khẽ xao động, nàng dường như… cũng không hề bài xích cái nắm tay này.
Trên người Ngu Tố Tinh không hề có cái vẻ hống hách, kiêu ngạo của con cháu hào môn thế tộc, ngược lại nàng vô cùng thân thiện, gần gũi.
Còn thân phận của nàng ấy…
Đầu ngón tay Thẩm Thanh Tuyết khẽ co lại, cảm giác ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay Ngu Tố Tinh như thể đang nói với nàng rằng, tất cả những điều này đều không phải là hư ảo.
Tùng Duyên Cư cách đó không xa.
Ngu Tố Tinh đi được vài bước liền nhận ra Thẩm Thanh Tuyết có chút không đuổi kịp nhịp chân của mình.
Nàng cố tình đi chậm lại, sánh bước song song cùng Thẩm Thanh Tuyết.
Hai người cùng lúc bước vào Tùng Duyên Cư, vừa mới vào đến viện chính, một quả cầu từ đâu bay vút tới ngay trước mặt.
Thẩm Thanh Tuyết theo bản năng muốn né tránh, Ngu Tố Tinh đã giơ tay ra đỡ, đón gọn quả cầu vào lòng bàn tay một cách vững vàng. Nàng mỉm cười nhìn tiểu cô nương có khuôn mặt tròn trịa ở trong viện: “Đá khéo lắm, muội chắc là Hữu Trăn nhỉ?”
Ngu Hữu Trăn sáu tuổi đang đứng giữa sân, tò mò nhìn về phía Ngu Tố Tinh. Khi nghe thấy vị ma ma bên cạnh reo lên một tiếng đầy kinh hỉ “Đại cô nương!”, con bé lập tức hớn hở chạy nhào về phía Ngu Tố Tinh, ngửa cổ hỏi: “Tỷ chính là Đại tỷ tỷ sao!”
Ngu Tố Tinh ngồi xổm xuống, trả lại quả cầu cho con bé, thuận tay xoa xoa chỏm tóc mềm mại trên đầu em gái: “Phải rồi, lúc ta đi muội mới có hai tuổi thôi, giờ đã lớn thế này rồi.”
Gương mặt Ngu Hữu Trăn tươi vui như hoa nở, con bé rất thích được người khác khen mình lớn tướng: “Tổ mẫu bảo nửa tháng nữa tỷ mới về cơ mà.”
Chẳng đợi Ngu Tố Tinh giải thích, Ngu Hữu Trăn nhìn vào hai bàn tay đang nắm chặt của nàng và Thẩm Thanh Tuyết, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng: “Muội biết rồi! Đại tỷ tỷ là vì nghe nói Thẩm tỷ tỷ tới, nên mới vội vã chạy về để thành thân với Thẩm tỷ tỷ đúng không!”
Ngu Tố Tinh sặc ho một tiếng. Bị đôi mắt tròn xoe của Ngu Hữu Trăn nhìn chằm chằm, nàng mới phát hiện ra mình vẫn chưa buông tay Thẩm Thanh Tuyết.
Tay của Thẩm Thanh Tuyết tuy lạnh, nhưng cảm giác khi nắm vào lại vô cùng thích, vừa mềm mại lại vừa mịn màng, khiến nàng nhất thời quên mất việc phải buông ra.
Ngu Tố Tinh mượn động tác che môi ho khẽ để buông tay Thẩm Thanh Tuyết, rồi gõ nhẹ một cái vào đầu Ngu Hữu Trăn: “Ai nói nhăng nói cuội với muội thế hả. Ta và Thẩm tỷ tỷ của muội đều là nữ tử, thành thân thế nào được? Thẩm tỷ tỷ của muội da mặt mỏng, muội còn nói bậy nữa là đợi mẫu thân muội về sẽ nện cho một trận đấy.”
“Không phải thế sao ạ?” Ngu Hữu Trăn ngửa đầu nhìn Thẩm Thanh Tuyết. Như để chứng thực cho lời của Đại tỷ tỷ, đôi má của Thẩm tỷ tỷ lúc này quả thực đã ửng lên sắc hồng nhạt.
Con bé ngượng ngùng túm lấy góc áo Thẩm Thanh Tuyết: “Là do muội lỡ lời, Thẩm tỷ tỷ đừng giận Hữu Trăn nhé?”
Tiểu cô nương trông vô cùng đáng yêu như tạc bằng băng khắc bằng ngọc, lúc nghiêm túc xin lỗi lại vô cùng chân thành.
Thẩm Thanh Tuyết không muốn làm Ngu Hữu Trăn hoảng sợ, nàng khẽ cong khóe mắt, giọng điệu dịu dàng: “Ta không giận đâu, Nhị cô nương chớ lo lắng.”
Ngu Hữu Trăn nhìn nụ cười của nàng, bất giác ngẩn người ra: “Thẩm tỷ tỷ…”
Ngu Tố Tinh thấy thần sắc của muội muội kỳ lạ, cũng tò mò ngước lên nhìn, liền bắt gặp nụ cười nhẹ nhàng của Thẩm Thanh Tuyết. Trong đôi mắt trong trẻo, sâu thẳm tựa làn nước mùa thu ấy như có muôn vàn vì sao vỡ vụn rơi vào, lấp lánh khiến người ta phải thẫn thờ.
Cả một lớn một nhỏ đều nhìn đến ngây người.
Giữa lúc Thẩm Thanh Tuyết đang có chút lúng túng, thị nữ của Tùng Duyên Cư nhẹ bước tiến lên, cười nói: “Đại cô nương, Quân hầu bảo người mau vào trong ạ.”
Họ trò chuyện ở ngoài viện, sớm đã có người vào trong thông báo rồi.
Tuyên Ninh Hầu đợi mãi không thấy người vào, lúc này mới sai người ra gọi một tiếng.
Ngu Tố Tinh lập tức bừng tỉnh, nàng gượng gạo thu hồi ánh mắt, đứng dậy, có chút xấu hổ sờ sờ mũi.
Nữ chính cười lên trông đẹp quá, nàng nhất thời mải mê thưởng thức quá đà, mong là không làm người ta phật ý.
Ngu Tố Tinh ướm thử nhìn sang Thẩm Thanh Tuyết, trên gò má trắng ngần của nàng ấy phủ một lớp hồng nhạt, tựa như thứ phấn mặt thượng hạng, trông sắc mặt tràn đầy sinh khí hơn hẳn.
Đây là bị nàng nhìn đến đỏ mặt sao?
Hay là vì nàng nhìn lâu quá nên nàng ấy thấy khó chịu?
Ngu Tố Tinh có chút băn khoăn, theo như miêu tả trong nguyên tác, Thẩm Thanh Tuyết là người có tâm tư nhạy cảm, hay suy nghĩ nhiều, nàng sợ nàng ấy nghĩ ngợi lung tung rồi sinh ra hiểu lầm.
Ánh mắt của người bên cạnh cứ liên tục hướng về phía mình, Thẩm Thanh Tuyết muốn đè nén hơi nóng trên mặt xuống, ngặt nỗi thế nào cũng không dập tắt được.
Nàng có thể cảm nhận được, ánh mắt Ngu Tố Tinh nhìn nàng vừa rồi không hề mang theo bất kỳ sự dò xét hay ác ý nào.
Cái kiểu chăm chú nhìn ngắm thuần túy đến cực điểm giống hệt như Ngu Hữu Trăn kia, ngược lại còn khiến nàng cảm thấy ánh nhìn của Ngu Tố Tinh có chút nóng bỏng, thiêu đốt.
Thẩm Thanh Tuyết càng cúi đầu thấp hơn, cố che giấu vẻ bất thường trên mặt, nhưng lại không biết vành tai đã đỏ ửng lên của mình đều lọt hết vào mắt đối phương.
Ba người bước vào chính phòng, Ngu Tố Tinh hướng về phía Tuyên Ninh Hầu đang ngồi ở vị trí thượng tọa nở một nụ cười rạng rỡ, động tác quy củ hành lễ thỉnh an: “Tôn nhi bái kiến tổ mẫu, chúc tổ mẫu vạn phúc kim an.”
Tuyên Ninh Hầu Ngu Cận ngồi vững trên chủ vị, dù hai bên tóc mai đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước. Chẳng đợi Ngu Tố Tinh hành lễ xong, bà đã nhấc nắp chén trà lên, ném thẳng về phía Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh mắt không thèm chớp lấy một cái, giơ hai ngón tay ra, kẹp chặt chiếc nắp chén đang bay tới một cách vững vàng giữa hai ngón tay, rồi cười hì hì dâng trả lại cho tổ mẫu:
“Đây chẳng phải là chén trà bằng sứ Thanh Hoa mà tổ mẫu thích nhất sao, Tố Tinh nào dám làm vỡ chứ.”
“Còn có chuyện gì mà Ngọc Kinh tiểu bá vương nhà chúng ta không dám làm nữa sao?” Ngu Cận cười trêu chọc hỏi.
Ánh mắt Thẩm Thanh Tuyết khẽ động, Ngọc Kinh tiểu bá vương?
Nàng lặng lẽ nhìn Ngu Tố Tinh, không hiểu vì sao Ngu Tố Tinh lại có danh hiệu như thế.
Ngu Tố Tinh lập tức ho khan một tiếng, ra hiệu cho tổ mẫu biết là có người ngoài ở đây: “Tổ mẫu đừng lấy cái biệt hiệu này ra trêu chọc tôn nhi nữa, giờ tôn nhi đã trầm ổn hơn nhiều rồi.”
Ngu Cận nhìn một cái là thấu ngay tâm tư của nàng, đây là muốn giữ lại chút thể diện trước mặt cô nương Thẩm gia đây mà.
Phủ Tuyên Ninh Hầu ít con cháu, Ngu Tố Tinh vừa sinh ra đã là đứa cháu độc nhất trong hàng hậu bối của hầu phủ, lại thêm việc được yêu thương chiều chuộng, nàng từ nhỏ đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Lại thêm việc được chân truyền từ Tuyên Ninh Hầu, mới mười ba mười bốn tuổi đầu đã đánh khắp Ngọc Kinh không có đối thủ.
Nàng lại còn có tính thích hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo an dân, phàm là tên công tử ăn chơi trác táng nào lọt vào mắt nàng thì không một ai là không bị dạy dỗ một trận ra trò. Dần dà, nàng liền ch3t danh với cái biệt hiệu “Ngọc Kinh tiểu bá vương”.
Sau này, Nhị nương tử của hầu phủ là Ngu Triều Lam thấy con gái ngày càng ngang tàng không ra dáng bộ gì, bèn nhân cơ hội về kinh báo cáo công tác, xách tai Ngu Tố Tinh lôi thẳng tới Bắc Cương, đi một mạch suốt bốn năm trời.
Chuyện cũ này người trong Ngu phủ đa phần đều biết rõ, huống chi là một kẻ tinh ranh, chuyện gì cũng tường tận như Ngu Hữu Trăn.
Trong lúc Ngu Tố Tinh mải trò chuyện với tổ mẫu, cái đuôi nhỏ Ngu Hữu Trăn đã sán lại gần
Thẩm tỷ tỷ của con bé, liến luyến thoắng thoắng kể một tràng dài về chiến tích vĩ đại của Ngu Tố Tinh trước khi rời kinh chủ yếu là miêu tả Ngu Tố Tinh đã một tay địch bốn tay thế nào, đánh cho lũ công tử quyền quý hay bắt nạt người khác phải ôm đầu chịu trận, khóc cha gọi mẹ ra sao.
Thẩm Thanh Tuyết nghe đến đâu, ánh mắt lại vô thức hướng về phía Ngu Tố Tinh đến đấy.
Một Ngu Tố Tinh qua lời kể của Ngu Hữu Trăn hoàn toàn khác biệt với ấn tượng ban đầu nàng gặp hôm nay.
Ngang tàng như thế, chói lòa như thế, hóa ra nàng ấy lại là người có tính cách thấy chuyện bất bình chẳng tha sao?
Trong lòng Thẩm Thanh Tuyết mơ hồ nảy sinh thêm nhiều sự tò mò đối với Ngu Tố Tinh.
“Được rồi, mau đi dùng bữa sáng trước đã,” Ngu Cận đứng dậy, vỗ vỗ vai Ngu Tố Tinh,
“Chạng vạng tối nay con đi bồi ta luyện tay chân một chút.”
“Vâng ạ! Tổ mẫu muốn luyện bao lâu, tôn nhi bồi bấy lâu.” Ngu Tố Tinh nói rồi cố ý bước chậm lại, sánh vai đi cùng Thẩm Thanh Tuyết.
Ngu Hữu Trăn cứ bám lấy bên cạnh hai người, Ngu Tố Tinh nhớ tới bộ dạng hai nàng lén lút thì thầm to nhỏ khi nãy, bèn giơ tay nhéo nhéo má Ngu Hữu Trăn: “Muội với Thẩm tỷ tỷ vừa nói chuyện gì thế? Trông có vẻ rôm rả lắm.”
Ngu Hữu Trăn phấn khích đáp: “Muội đang kể năm đó Đại tỷ tỷ oai phong lẫm liệt, đại sát tứ phương thế nào đấy ạ! Sau này muội cũng muốn làm Ngọc Kinh tiểu bá vương, để mấy kẻ xấu xa vừa nhìn thấy muội là đã sợ mất mật, bỏ chạy toán loạn giống như thấy Đại tỷ tỷ vậy.”
Tiểu cô nương dùng thành ngữ vô cùng lưu loát.
Ngu Tố Tinh nghe xong mà chỉ thấy xấu hổ, nàng đưa tay vò mạnh mái tóc của Ngu Hữu Trăn một trận: “Đại sát tứ phương cái gì chứ, Đại tỷ tỷ của muội là người rất biết nói lý lẽ có được không!”
Nói xong, nàng không yên tâm ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Tuyết, bồi thêm một câu: “Muội đừng nghe con bé nói bậy, ta không tùy tiện đánh người đâu, chuyện gì có thể dùng lý lẽ giải quyết được ta đều sẽ nói lý lẽ.”
Tuyệt đối không thể để nữ chính hiểu lầm nàng là kẻ thích động chân động tay được.
Thẩm Thanh Tuyết lặng lặng nhìn nàng, bỗng nhiên hỏi một câu: “Vậy nếu gặp phải chuyện không thể dùng lý lẽ để nói thì sao?”
Ngu Tố Tinh sửng sốt, mất tự nhiên sờ sờ mũi: “Thế thì có lẽ… ta sẽ giáo huấn bọn họ một chút, để bọn họ biết thế nào là lý lẽ.”
Còn như cái chữ một chút này được đong đếm ở mức độ nào, thì điều đó thật khó nói.
Thẩm Thanh Tuyết nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, nàng khẽ rũ mắt, nhẹ giọng nói: “Ta biết rồi.”
Ngu Tố Tinh: ???
Nữ chính biết cái gì cơ chứ!!!
Nàng rất muốn túm lấy Thẩm Thanh Tuyết để giải thích cho ra lẽ, không phải nàng không thích nói lý, mà là dưới chân thiên tử có quá nhiều kẻ cậy vào gia thế hiển hách để làm càn, làm bậy.
Tên nam chính Tần Phái Cẩn trong nguyên tác chính là loại cặn bã như vậy!
Giữa lúc lòng Ngu Tố Tinh đang nóng như lửa đốt, Thẩm Thanh Tuyết bỗng ngước mắt nhìn nàng, thần sắc nghiêm túc nói: “Ngu cô nương, tính cách này của tỷ, rất tốt.”
Ngu Tố Tinh bỗng chốc hiểu ra, hóa ra nữ chính lại thưởng thức cái tính khí tùy ý, ngang tàng này của nàng.
Nhưng trong lòng nàng lại không kìm được dấy lên một nỗi xót xa. Trong nguyên tác, Thẩm Thanh Tuyết đã nhẫn nhịn trăm bề, cuối cùng đổi lại được những gì?
Có lẽ, nàng nên thử khiến Thẩm Thanh Tuyết học theo tính cách này của nàng.
Ngu Tố Tinh nghĩ vậy trong lòng, trên mặt lại nở một nụ cười rạng rỡ, hạ thấp giọng nói: “Thanh Tuyết muội muội thích là tốt rồi.”
Thẩm Thanh Tuyết chạm phải ánh mắt và nụ cười của nàng, đôi gò má lại mơ hồ nóng bừng lên.
Nàng bỗng nhiên cúi đầu, siết chặt đầu ngón tay, định giải thích rằng bản thân không hề nói lời thích, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt lên lời.
Dẫu sao thì, một người có tính tình tùy ý phóng khoáng, chói lòa như ánh thái dương ấy, có ai lại không thích cho được?
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Ra chương mới rồi đây [thẹn thùng]

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu