Chương 9
Hà Tuệ đứng lặng rất lâu, lâu đến mức quên cả việc mình nên bước tiếp. Ánh mắt cô bị cuốn theo từng đường cọ, từng lớp màu chồng lên nhau một cách tự nhiên đến kỳ lạ. Những nét vẽ vừa mạnh mẽ vừa phóng khoáng nhưng lại tinh tế đến từng khoảng chuyển sắc mỏng như hơi thở, khiến mỗi bức tranh đều mang theo một linh hồn rất riêng.
Cô chưa từng gặp người họa sĩ nào có thể dung hòa sự quyết liệt và dịu dàng trong cùng một nét cọ như vậy. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết, người đứng sau những tác phẩm ấy không chỉ giỏi hội họa mà còn thật sự yêu con người.
Ánh mắt cô tiếp tục chậm rãi dịch chuyển về phía chiếc giá gỗ dài kê sát tường, nơi từng hộp sơn dầu cao cấp được xếp ngay ngắn như những viên đá quý đủ mọi sắc màu. Những thương hiệu mà cô chỉ từng ngắm nhìn qua trang sách hoặc màn hình điện thoại, từng nghĩ cả đời mình có lẽ cũng chỉ dừng lại ở việc ngưỡng mộ, giờ đây lại hiện diện ngay trước mắt chân thực đến khó tin.
Bên cạnh đó là hàng chục cây cọ đủ kích cỡ, từ những chiếc cọ mềm dành cho những lớp chuyển màu mong manh đến những cây cọ lông chồn đắt giá mà có lẽ phải dành dụm rất lâu cô mới dám nghĩ đến chuyện sở hữu.
…..
Cho đến khi ánh mắt Dư Hà Tuệ dừng lại ở phía cuối căn phòng. Nơi ấy có một người phụ nữ đang lặng lẽ đứng trước giá vẽ, khoác trên mình bộ quần áo bảo hộ màu trắng đơn giản đã vương vài vệt sơn khô. Mái tóc đen được buộc thấp sau gáy, vài sợi tóc mềm buông xuống bên má còn trong tay vẫn cầm cây cọ nhuốm màu xanh lam như vừa mới rời khỏi bức tranh còn dang dở.
Cô đứng quay lưng về phía khung cửa kính, để ánh nắng cuối ngày lặng lẽ phủ lên bờ vai một tầng sáng nhạt như sương.
Nghe thấy tiếng động phía sau, người ấy chậm rãi xoay người. Khi bốn ánh mắt vô tình chạm nhau, Hà Tuệ bất giác quên cả hít thở. Mọi âm thanh xung quanh như lùi rất xa, chỉ còn lại ánh sáng dịu dàng của buổi chiều và người phụ nữ đang đứng giữa khoảng nắng ấy, bình tĩnh đến mức khiến cả không gian cũng trở nên lặng im.
Đó là lần đầu tiên Hà Tuệ nhìn thấy một người đẹp đến như vậy. Không phải vẻ đẹp mềm mại khiến người khác muốn lại gần mà là thứ khí chất lạnh lẽo và trong trẻo như đỉnh núi phủ tuyết, càng nhìn càng khiến người ta vô thức thất thần.
Đôi mắt hẹp dài mang theo sự tỉnh táo của người đã quen nhìn thấu mọi chuyện, sống mũi thanh cao, bờ môi chỉ khẽ cong thành một đường rất mỏng nhưng lại tạo nên cảm giác xa cách khó diễn tả. Bộ quần áo bảo hộ rộng rãi vốn chẳng hề tôn lên vóc dáng, vậy mà khi khoác trên người cô lại giống như một phần của nghệ thuật, giản dị nhưng không thể rời mắt.
Cô ngẩn người nhìn đối phương thật lâu, chỉ đến khi nhận ra ánh mắt của mình dường như đã dừng lại quá lâu trên gương mặt người ấy, Hà Tuệ mới bối rối cụp mắt xuống, hàng mi khẽ rung lên vì lúng túng.
Tiếng của người trợ lý phá vỡ khoảng lặng đang vô tình kéo dài giữa hai người. “Thưa Châu tổng, cô ấy đã đến.” Châu Quân Hiên thuận tay đặt cây cọ lên chiếc bàn gỗ bên cạnh rồi bình thản ngước mắt nhìn người con gái đang đứng trước mặt.
Ánh nhìn ấy không mang ý dò xét, chỉ lặng lẽ lướt qua như người họa sĩ đang ngắm một phong cảnh vừa bất ngờ xuất hiện trước mắt mình.
Chiếc khăn vải màu kem quấn hờ quanh cơ thể gầy mảnh của Hà Tuệ, để lộ bờ vai thanh khiết và làn da trắng đến gần như trong suốt dưới ánh nắng chiều. Mái tóc dài chỉ được buộc gọn phía sau bằng một sợi dây đơn giản, gương mặt sạch sẽ không son phấn, không cố gắng tạo nên bất kỳ biểu cảm nào.
Có lẽ vì quá căng thẳng nên bờ vai cô hơi cứng lại, đôi chân cũng đứng rất ngay ngắn như một học sinh đang chờ giáo viên gọi tên. Mọi thứ trên người cô đều mộc mạc đến mức gần như đối lập hoàn toàn với những người mẫu chuyên nghiệp mà Quân Hiên từng gặp.
Chính sự đối lập ấy lại khiến ánh mắt Châu Quân Hiên dừng lại lâu hơn bình thường. Không phải vì vẻ đẹp quá mức nổi bật mà bởi trên gương mặt người con gái ấy không hề có sự chuẩn bị hay diễn xuất. Mỗi biểu cảm đều chân thật như ánh sáng ngoài khung cửa, mỗi nhịp thở đều mang theo chút bối rối rất đời thường.
Đã rất lâu rồi cô mới gặp một người chưa kịp khoác lên mình bất kỳ chiếc mặt nạ nào khi bước vào phòng vẽ.
Ánh nắng vẫn chậm rãi nghiêng qua ô cửa kính, bụi màu lơ lửng trong không khí như những hạt sáng nhỏ còn thời gian dường như cũng chậm lại giữa hai người xa lạ vừa lần đầu gặp gỡ. Cuối cùng, Châu Quân Hiên lên tiếng: “Chào cô.” Giọng nói của cô không cao, cũng không lạnh như vẻ ngoài mà trầm tĩnh như dòng nước chảy qua những phiến đá, mang theo sự bình yên khiến người khác bất giác thả lỏng.
Dư Hà Tuệ hơi giật mình như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng ngắn. Cô vội cúi đầu theo phản xạ, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào khoảng không yên tĩnh của căn phòng: “…Chào cô, tôi là Dư Hà Tuệ”.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm