Chương 32

“Ta là vì nàng mà đến.”
Nếu Ngu Tố Tinh là người trong sách, lúc này có lẽ nàng sẽ không hiểu Thẩm Thanh Tuyết đang nói gì.
Nhưng nàng là người ngoài sách, nên nhận thức vô cùng rõ ràng ý nghĩa của câu thời gian chảy ngược kia Thẩm Thanh Tuyết đã trọng sinh.
Khoảnh khắc ý nghĩ này lóe lên, Ngu Tố Tinh cảm thấy trái tim như bị búa tạ hung hăng giáng mạnh một nhát, cả người đau đớn đến mức ngây dại.
Cho nên, những tương lai mà nàng nhìn thấy, từ trước đến nay đều là quá khứ của Thẩm Thanh Tuyết sao? Người mà nàng muốn bảo vệ, Thẩm Thanh Tuyết đang đứng trước mặt nàng đây, đã sớm trải qua một tương lai tàn khốc đến thế?
Nàng ấy, đã từng ch3t một lần.
Uống cạn ly rượu độc kia, dùng những đầu ngón tay run rẩy vẽ lại ánh nắng rực rỡ ngoài hiên. Rõ ràng rượu độc trôi xuống họng đang gặm nhấm sinh mệnh, vậy mà nàng ấy lại dùng chút sức lực cuối cùng để thốt lên hai chữ “Thật tốt”.
Như vậy thì có gì mà tốt chứ?
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì bắt Thẩm Thanh Tuyết phải trải qua tất cả những chuyện đó, dựa vào cái gì khiến nàng ấy mình đầy thương tích rồi mới cho nàng ấy quay trở lại vạch xuất phát?
Nếu kiếp này không có “Ngu Tố Tinh”, vậy Thẩm Thanh Tuyết sẽ phải trải qua những gì? Là muốn bắt một người đã trọng sinh như nàng ấy lại chịu đựng sự tra tấn thêm một lần nữa, hay là muốn ép nàng ấy học cách ngoan ngoãn, học cách dùng tâm cơ để tranh giành sủng ái? Nhằm hoàn thành một kịch bản gọi là “báo thù” hay “ngọt sủng” ch3t tiệt nào đó sao?
Lệ khí cùng ngọn lửa giận dữ đồng loạt bùng cháy.
Đôi tay buông thõng bên người của Ngu Tố Tinh ngày càng nắm chặt. Nàng đã đọc quá nhiều tiểu thuyết, quá hiểu những kịch bản truyện trọng sinh đó. Cứ mỗi lần nghĩ đến một loại khả năng, cơn giận trong lòng nàng lại dâng cao thêm một bậc.
Thẩm Thanh Tuyết vẫn luôn quan sát biểu cảm của nàng. Trong ánh sáng mờ ảo, nàng ấy thấy rõ sự tức giận trên gương mặt Ngu Tố Tinh, thấy cả đôi bàn tay đang nắm chặt thành quyền của người đối diện.
Trái tim nàng ấy trong chốc lát chợt trĩu nặng, chìm nghỉm xuống đáy.
Nàng ấy biết, nói ra chuyện này nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến thái độ của Ngu Tố Tinh đối với mình. Thời gian chảy ngược, quay về quá khứ, chuyện như vậy thật sự quá mức quỷ dị. Giờ phút này, nàng ấy thậm chí cảm thấy bản thân như một kẻ dị loại tu hú đẻ nhờ, chiếm đoạt thân xác của Thẩm Thanh Tuyết kiếp này, tận hưởng những may mắn vốn dĩ nên thuộc về Thẩm Thanh Tuyết của hiện tại.
Cụp mắt xuống, đóa hoa ngọc lan được bao bọc nhẹ nhàng trong lòng bàn tay khẽ run rẩy. Một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng ấy, rớt xuống cánh hoa trắng ngần tựa như giọt sương mai, phản chiếu sự nhếch nhác, thảm hại của chính mình.
Nàng ấy không hề tốt đẹp như Ngu Tố Tinh vẫn tưởng tượng, từ trước đến nay đều không phải.
Khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã mang theo nét chua xót nghẹn ngào không sao kìm nén nổi: “Xin lỗi, ta cũng không biết tại sao chuyện như vậy lại xảy ra. Ở kiếp trước của ta, trong bữa tiệc mừng thọ của tổ mẫu, ta đã gặp Tứ hoàng tử. Hắn có ý với ta, sau đó lại xảy ra vài chuyện, hắn nói rằng chỉ có hắn mới có thể bảo vệ ta bình an. Cho dù ta không muốn, cuối cùng cũng không thể không bước vào Tứ hoàng tử phủ. Tứ hoàng tử muốn ta lấy lòng hắn, muốn ta giống như những nữ tử nơi hậu viện kia đi tranh giành sủng ái. Ta làm không được, ta không thích hắn, một chút cũng không thích! Ta chán ghét việc hắn chạm vào người, chán ghét ánh mắt của hắn. Cái loại ánh mắt mang theo sự dò xét, sự thèm khát cùng áp bức ấy, đã vô số lần khiến ta buồn nôn. Nhưng ta không thể biểu lộ ra ngoài, không thể…”
Nàng ấy nói quá gấp gáp, quá vội vã, nước mắt cũng rơi xuống ngày một dữ dội. Từng giọt lệ dội thẳng lên những cánh hoa ngọc lan, toàn thân nàng ấy cũng theo đó mà run rẩy không ngừng.
Rốt cuộc, đóa ngọc lan kia chẳng thể hứng nổi nỗi bi thương của nàng ấy, tuột khỏi tay rơi thẳng xuống đất.
Ngu Tố Tinh sải bước tiến lên, ôm trọn lấy một Thẩm Thanh Tuyết đang suy sụp vào lòng. Giọng nói trầm ấm, dịu dàng mang theo sức mạnh an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi, mọi chuyện đã qua cả rồi. Thanh Tuyết, đều qua rồi. Kiếp này, nàng sẽ không phải rơi vào hoàn cảnh khốn cùng như vậy nữa. Có ta ở đây, chỉ cần ta còn sống một ngày, nàng tuyệt đối sẽ không phải bước vào Tứ hoàng tử phủ dù chỉ nửa bước…”
Lòng bàn tay nàng vuốt ve dọc theo tấm lưng của Thẩm Thanh Tuyết, cố gắng xoa dịu đi nỗi thống khổ trong lòng người kia.
Thân thể đang run rẩy trong vòng tay dần dần bình tĩnh lại. Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu nhìn Ngu Tố Tinh, ánh lệ làm mờ đi tầm mắt. Nàng ấy cố gắng nhìn rõ nét mặt của Ngu Tố Tinh, lại gần như dùng cách thức tàn nhẫn nhất để bộc bạch lòng mình: “Tố Tinh, ta không phải là Thẩm Thanh Tuyết mà các người vẫn nghĩ. Ta đã chiếm đoạt thân xác của nàng ấy, chiếm đoạt cuộc đời của nàng ấy. Nàng không thấy ta rất đáng sợ sao? Không có ta, nàng ấy vẫn sẽ gặp được nàng, cuộc đời nàng ấy vẫn sẽ vì nàng mà thay đổi. Còn ta thì tính là cái gì chứ? Ta dựa vào đâu để tồn tại trên cõi đời này? Đáng lẽ ra vào cái lúc uống cạn ly rượu độc kia, ta đã nên hoàn toàn tan biến rồi…”
“Không phải như vậy,” Ngu Tố Tinh nâng khuôn mặt nàng ấy lên, lòng bàn tay vụng về lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi, “Thanh Tuyết, nàng chính là nàng. Nàng chỉ là có thêm một đoạn ký ức, một đoạn ký ức vốn dĩ thuộc về tương lai. Đây là sự nhân từ của ông trời, ông ấy không đành lòng nhìn thấy tương lai của nàng thống khổ như vậy, cho nên mới ban cho nàng đoạn ký ức này, để nàng có cơ hội tự cứu lấy chính mình. Sao nàng có thể đáng sợ được chứ? Nàng đã trải qua ngần ấy đau khổ, thậm chí cảm nhận rõ rệt cái ch3t, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng ở đây, kể lại mọi chuyện cho ta nghe. Nàng dũng cảm như vậy, lương thiện như vậy, vốn dĩ xứng đáng nhận được mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này. Ngay cả ta… cũng là vì nàng mà đến.”
Thẩm Thanh Tuyết ngẩn người, nàng ấy không hiểu, thế nào gọi là vì nàng mà đến?
“Nàng ngồi xuống trước đi,” Ngu Tố Tinh đỡ Thẩm Thanh Tuyết ngồi xuống, lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên má nàng ấy. “Thanh Tuyết, nàng còn nhớ những cuốn thoại bản chúng ta từng xem không?”
Thẩm Thanh Tuyết khẽ gật đầu.
“Vậy nàng hãy tưởng tượng thử xem, thế giới nàng đang sống hiện tại, cũng là một vùng trời đất rộng lớn được sinh ra từ một cuốn thoại bản.”
Đồng tử Thẩm Thanh Tuyết co rụt lại, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi. Nàng ấy nắm chặt lấy tay Ngu Tố Tinh, chần chừ lại hoảng hốt hỏi một câu: “Vậy Tố Tinh… nàng có phải là người trong cuốn thoại bản đó không?”
Ngu Tố Tinh nắm ngược lại tay nàng ấy. Nàng nhìn thấu sự bất an và sợ hãi của Thẩm Thanh Tuyết, nhưng nàng cảm thấy nên nói rõ mọi chuyện, giống như cách Thẩm Thanh Tuyết đã thẳng thắn, thành khẩn với mình.
“Ta không phải,” Ngu Tố Tinh nhẹ nhàng lắc đầu. “Ta đến từ thế giới bên ngoài thoại bản. Nơi ta sống hoàn toàn khác biệt với nơi này. Nàng có thể hiểu đó là khoảng thời gian đẩy lùi về sau mấy ngàn năm so với hiện tại. Khi ấy không còn quân vương, chẳng có hoàng thất, mọi người đều bình đẳng, lại có rất nhiều thứ mới mẻ, độc đáo. Tất nhiên, cũng có những cuốn thoại bản để người ta tiêu khiển lúc nhàn rỗi.
Ta từng đọc một cuốn thoại bản lấy nàng và Tần Phái Cẩn làm nhân vật chính. Cuốn thoại bản đó viết cặn kẽ những tủi nhục mà nàng phải chịu đựng ở Tứ hoàng tử phủ, lại miêu tả Tần Phái Cẩn thành một kẻ thâm tình nhưng không biết cách yêu, thậm chí còn dùng cái ch3t của nàng để làm nền, tôn lên sự thâm tình của Tần Phái Cẩn. Ta tức giận quá, liền đến nơi mà tác giả viết sách có thể nhìn thấy, để lại một tràng chửi rủa Tần Phái Cẩn thậm tệ, sau đó mang theo một bụng tức tối đi ngủ.”
Vốn dĩ trước khi nghỉ phép, nàng đã vì liên tục tăng ca mà thức đêm đến mức sắp xỉu, lại thêm việc đọc tiểu thuyết bị chọc tức đến ch3t đi sống lại rồi mới ngủ, Ngu Tố Tinh cảm thấy mình không bị đột tử mới là chuyện kỳ lạ. Nhưng quá khứ làm kiếp nhân viên cày cuốc bi thảm như vậy, tạm thời có thể bỏ qua.
“Sau đó, ta ngủ một giấc tỉnh dậy, liền biến thành một đứa trẻ sơ sinh vừa cất tiếng khóc chào đời trong thoại bản. Ta cố gắng thoát khỏi số mệnh ch3t yểu vì phong hàn trước năm một tuổi. Những ý tưởng kỳ diệu đầy ắp trong đầu còn chưa kịp phát huy tác dụng, thì mọi ký ức lại từ từ nhạt nhòa cho đến khi tan biến hẳn.”
Ngu Tố Tinh giống như một người kể chuyện, dùng ngữ điệu trầm bổng nhịp nhàng để kể lại quá khứ, sau đó nheo mắt cười rạng rỡ: “Nàng đoán xem, ta khôi phục ký ức vào lúc nào?”
Thẩm Thanh Tuyết ngẩn người, dòng suy nghĩ mới bắt đầu chuyển động nhờ câu hỏi của nàng. Nếu Tố Tinh đã hỏi nàng ấy như vậy, thì tất nhiên là ký ức được khôi phục vào một thời điểm nào đó mà nàng ấy biết…
Đôi mắt Thẩm Thanh Tuyết chậm rãi mở to, mang theo sự không dám tin hỏi lại: “Là vào ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau?”
Ngày hôm ấy, thái độ của Ngu Tố Tinh đối với nàng rất kỳ lạ. Ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng, cảm xúc của đối phương đã kích động, hốc mắt đỏ hoe, những đầu ngón tay chạm vào mi tâm nàng thậm chí còn khẽ run lên. Suy nghĩ kỹ lại một chút liền cảm thấy không đúng.
“Thanh Tuyết của chúng ta thật thông minh.” Ngu Tố Tinh xoa đầu nàng ấy, “Chính là ngày hôm ấy đấy. Thật tình cờ làm sao, đúng vào khoảnh khắc nhìn thấy nàng lần đầu tiên, mọi ký ức của ta đều quay trở về. Cho nên…”
Ngu Tố Tinh hơi ngừng lời. Nàng nhìn vào đôi mắt màu hổ phách ướt át của Thẩm Thanh Tuyết, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng ấy giống hệt như ngày đầu gặp gỡ, gằn từng chữ gọi tên nàng: “Thẩm Thanh Tuyết, ta là vì nàng mà đến.”
Bằng không, tại sao ký ức của nàng sớm không khôi phục, muộn không khôi phục, mà cứ nhất định phải khôi phục ngay vào lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thanh Tuyết cơ chứ?
Bởi vì nàng muốn thay đổi vận mệnh của Thẩm Thanh Tuyết, muốn đưa nàng ấy thoát khỏi vũng bùn lầy. Nỗi khát khao phá vỡ gông cùm ký ức trỗi dậy, để cho nàng thấy rõ lý do vì sao mình lại bước chân vào thế giới này.
Vạn vật chìm vào tĩnh lặng, chỉ có hình bóng người trước mắt là in bóng rõ rệt nơi đáy mắt Thẩm Thanh Tuyết.
Một góc nào đó sâu thẳm trong lòng nàng ấy như bị ai hung hăng đập mạnh, bức tường phòng ngự dựng lên nơi đáy lòng ngay khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ, nước mắt lại một lần nữa chực trào: “Tố Tinh…”
“Bây giờ nàng còn cảm thấy ta sẽ sợ nàng sao?” Ngu Tố Tinh cười khẽ hỏi, chiếc khăn tay nắm trong tay đã ướt đẫm nước mắt, “Đừng khóc nữa được không? Nàng xem, câu chuyện ta kể cho nàng nghe hôm nay mà truyền ra ngoài, e là ta sẽ lập tức trở thành kẻ dị loại bị người đời đòi đánh, phải bị thiêu sống, bị tạt máu chó để trừ tà đấy…”
Lời còn chưa dứt, đôi môi đã bị lòng bàn tay hơi lạnh của Thẩm Thanh Tuyết che lại.
“Nàng yên tâm, chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nói ra. Ngoại trừ ta, sẽ không có bất kỳ ai biết được nữa.” Thẩm Thanh Tuyết nhẹ giọng nói, ngữ khí vô cùng kiên định.
Ngu Tố Tinh nắm lấy tay nàng ấy kéo xuống, “Vậy nàng cũng phải tin ta chứ. Sao ta có thể vì nàng có thêm một đoạn ký ức mà cảm thấy nàng không tốt được? Ta cũng giống như nàng, sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật này ra ngoài…”
“Nhưng nếu, người có thêm một đoạn ký ức không chỉ có mình ta thì sao?” Thẩm Thanh Tuyết hỏi.
Đôi mắt Ngu Tố Tinh hơi nheo lại, nàng rất nhanh đã nhận ra điểm bất thường: “Ý nàng là, rất có thể Tần Phái Cẩn cũng có đoạn ký ức của kiếp trước?”
Thẩm Thanh Tuyết sẽ không tự dưng nổi hứng muốn nói chuyện trọng sinh cho nàng nghe, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó.
Độc dược không màu không vị hôm nay cuối cùng Tần Phái Cẩn hỏi câu đó là có ý gì? Hắn đang dò xét Thanh Tuyết sao?
Thẩm Thanh Tuyết biết nàng rất nhạy bén, nên cũng không giấu giếm: “Đời trước ta vì lỡ uống phải rượu độc mà ch3t. Hôm nay Tứ hoàng tử lại lấy rượu độc ra để dò xét ta. Ta sợ… sợ rằng hắn cũng đã quay lại từ quá khứ. Nếu vậy, hắn sẽ nắm quyền kiểm soát mọi chuyện trước một bước. Ta không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, không thể để nàng phải chịu nguy hiểm như vậy…”
Nhưng thực ra nàng ấy căn bản chẳng giúp được gì cho Ngu Tố Tinh. Kiếp trước, nàng ấy suốt ngày bị nhốt trong cái tiểu viện bé nhỏ kia, chuyện bên ngoài biết được lại càng ít ỏi. Điều duy nhất nàng ấy có thể làm, chỉ là nhắc nhở để Ngu Tố Tinh đề cao cảnh giác mà thôi.
“Xin lỗi nàng, ta không có cách nào giúp nàng cả…” Thẩm Thanh Tuyết rũ mắt, giọng nói tràn đầy vẻ áy náy.
Ngu Tố Tinh đau lòng không thôi: “Nàng thì có lỗi gì chứ? Đây đều là lỗi của tên cặn bã Tần Phái Cẩn kia. Lại nói, ai bảo nàng không thể giúp ta? Thật ra, ta đang có một chuyện muốn nhờ nàng giúp đây.”
“Chuyện gì vậy?” Thẩm Thanh Tuyết ngẩng đầu nhìn nàng.
Ngu Tố Tinh hít sâu một hơi, dồn hết can đảm nói một mạch: “Thanh Tuyết, chúng ta giả vờ đính hôn được không?”
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Mãn đầu kỳ tư diệu tưởng chi tam sinh tam thế (Những ý tưởng kỳ diệu trong đầu về ba kiếp nhân duyên)
Kiếp thứ nhất: Chính văn
Kiếp thứ hai: Nếu ký ức của Tố Tinh không biến mất — câu chuyện thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư.
Kiếp thứ ba: Chuyện Tố Tinh — kiếp nhân viên văn phòng cực nhọc được lão bà phú bà nuôi dưỡng trong lồng kính.
Ha ha ha!

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 32
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu