Chương 34
Màn đêm dần buông.
Ngu Tố Tinh cùng Thẩm Thanh Tuyết bước vào Vân Nhàn viện.
Trong gian chính phòng của viện nến sáng rực rỡ, thị nữ đi vào bẩm báo. Ngu Tố Tinh thính tai liền nghe thấy tiếng Ngu Tịnh Tưu mang theo chút hờn giận: “Không gặp! Ai cũng không gặp!”
Tiếp đó là giọng điệu trầm tĩnh của Ngu Nghiên Ninh: “Đại cô nương có nói là chuyện gì không?”
“Đại cô nương nói là muốn cùng Tam nương tử bàn bạc xem tiệc đính hôn của ngài ấy và Thẩm cô nương nên làm thế nào.”
Bên trong thoáng chốc yên tĩnh trở lại, một lúc lâu sau mới vang lên giọng nói rầu rĩ của Ngu Tịnh Tưu: “Hai đứa nó xốc vác thật đấy. Thôi được rồi, cho chúng vào đi.”
Khi Ngu Tố Tinh và Thẩm Thanh Tuyết bước vào, Ngu Tịnh Tưu đang ngồi trên giường xoa huyệt thái dương. Mái tóc dài buông xõa có phần chải chuốt qua loa, giống như vừa mới tỉnh giấc.
Còn Ngu Nghiên Ninh ngồi ở một bên, thần sắc nghiêm trang: “Các ngươi muốn tổ chức tiệc đính hôn?”
Ngu Nghiên Ninh lúc không cười trông mang đầy vẻ uy nghiêm. Thẩm Thanh Tuyết cảm giác như đang đối mặt với bậc sư trưởng, có chút không dám chạm mắt nàng.
Ngu Tố Tinh chủ động đáp lời: “Vâng, việc này đã bàn bạc qua với tổ mẫu. Con và Thanh Tuyết định tổ chức một buổi tiệc đính hôn nho nhỏ, chỉ mời một số trưởng bối thân thiết và người cùng thế hệ, tốt nhất là làm luôn trong vài ngày tới.”
“Gấp gáp vậy sao?” Ngu Tịnh Tưu buông tay khỏi huyệt thái dương, hoang mang nhìn hai người họ: “Có chuyện gì xảy ra ư?”
Nói rồi nàng phẩy tay, cho toàn bộ thị nữ trong phòng lui xuống.
Ngu Tố Tinh kể tóm tắt lại chuyện bệ hạ có ý định ban hôn.
Hàng chân mày của Ngu Nghiên Ninh lập tức nhíu chặt: “Cho nên các ngươi định dùng hôn ước này để cản lại? Thẩm cô nương đã suy nghĩ kỹ chưa? Việc này liên quan đến danh tiết của ngươi, phải cân nhắc cho kỹ. Cho dù không có ngươi hỗ trợ, ta cùng Tịnh Tưu cũng sẽ nghĩ cách giúp Tố Tinh tránh khỏi việc ban hôn này.”
“Còn nghĩ cách gì được nữa, liệu có cách nào tốt hơn cách này không?” Ngu Tịnh Tưu lười biếng lên tiếng.
Ngu Nghiên Ninh quay đầu nhìn Ngu Tịnh Tưu, sắc mặt cùng ánh mắt đều lạnh băng.
Ngu Tịnh Tưu mặt không đổi sắc, biếng nhác nâng mi mắt nhìn hai người đối diện: “Nếu các ngươi đã suy nghĩ kỹ, đêm nay về hãy viết ra danh sách khách mời. Ngày mai ta sẽ phái người viết thiệp đưa đến các phủ. Nếu muốn nhanh, vậy thì năm ngày sau, thế nào?”
Ngu Tố Tinh nhìn ra bầu không khí giữa hai người họ có gì đó khác thường, không muốn làm cái cớ để trưởng bối khai hỏa, dứt khoát đồng ý với đề nghị của Ngu Tịnh Tưu, nắm lấy tay Thẩm Thanh Tuyết xoay người rời đi.
Ngu Tịnh Tưu nhìn theo bóng lưng gắn bó của hai người họ dần khuất khỏi tầm mắt.
Đợi đến khi bóng người không còn, nghe thấy tiếng cửa khép lại nhè nhẹ, nàng mới đưa tay lên xoa thái dương, khẽ cười một tiếng ý vị không rõ, mang theo sự mỉa mai nhàn nhạt cùng một tia đau thương.
Ngu Nghiên Ninh đứng dậy: “Nếu ngươi đã tỉnh rượu, vậy ta về trước đây…”
Chân vừa bước tới trước một bước, vòng eo đã bị người phía sau gắt gao siết chặt. Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Ngu Tịnh Tưu vang lên: “Hôm nay ngươi mà dám bước ra ngoài một bước, ngày mai ta sẽ đem chuyện chúng ta thân cận nói cho mẫu thân biết!”
Thân thể Ngu Nghiên Ninh cứng đờ, tấm lưng nàng thẳng tắp bất động, giọng điệu hờ hững: “Ngu Tịnh Tưu, ngươi không phải trẻ con nữa, đừng tùy hứng như vậy.”
“Ta tùy hứng?” Ngu Tịnh Tưu bật cười, trong mắt lại rưng rưng ngấn lệ. Nàng oán hận nhìn Ngu Nghiên Ninh: “Rốt cuộc là ai không dám nhìn thẳng vào tâm ý của chính mình? Nếu ngươi thật sự không thích ta, ngày đó vì sao lại dung túng cho ta hôn ngươi? Ngu Nghiên Ninh, tâm của ngươi thật sự quá tàn nhẫn! Hôn xong liền dọn đến thư viện ở, cả ngày không về nhà. Ngươi đối với đám học sinh trong thư viện kia có trách nhiệm như vậy, cớ sao lại không nghĩ đến việc phải chịu trách nhiệm với ta cơ chứ?”
“Ngươi nhìn ta đi! Ngươi có bản lĩnh thì nhìn thẳng vào mắt ta mà nói, rằng ngươi căn bản chưa từng động lòng dù chỉ một chút!” Ngu Tịnh Tưu hôm nay có uống rượu, hiện tại tuy đã tỉnh, nhưng những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay toàn bộ bộc phát ra hết. Nàng thậm chí to gan lớn mật đưa tay bóp chặt cằm Ngu Nghiên Ninh, ép đối phương phải nhìn mình.
Một đôi mắt thanh lãnh dán chặt lên gương mặt nàng, không hề có nửa điểm dao động cảm xúc.
Ngu Tịnh Tưu cảm giác trái tim phút chốc lạnh đi một nửa. Nàng chán ghét dáng vẻ lãnh đạm, trầm tĩnh này của Ngu Nghiên Ninh, giống như vạn sự vạn vật trên đời đều không thể làm xao động trái tim ấy.
Nhưng rõ ràng, rõ ràng ngày hôm đó sau khi nàng say rượu, người kia không những không đẩy nụ hôn của nàng ra, mà ngược lại còn làm sâu sắc thêm nụ hôn đáp trả.
Bây giờ lại bày ra cái bộ dạng thanh cao, đạm mạc này, định lừa ai cơ chứ?!
“Ngươi quên mất lúc trước mình đã nói những gì rồi sao?” Ngu Nghiên Ninh mở lời, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Ngu Tịnh Tưu cảm giác ngọn lửa giận dữ xông thẳng lên đỉnh đầu. Nàng đương nhiên nhớ rõ. Để dỗ người về nhà ở, nàng đã thề thốt đảm bảo rằng sẽ quên đi nụ hôn lúc say đó, sẽ trở lại làm một hảo muội muội tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận.
Nhưng nàng làm không được, nàng thực sự không cam lòng!
Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà nàng và Ngu Nghiên Ninh lại không được?
Hai đứa vãn bối kia đều có thể, cớ sao nàng và Ngu Nghiên Ninh lại không?!
Ngu Tịnh Tưu đột ngột hôn tới. Nàng ôm chặt gáy Ngu Nghiên Ninh, không hề có chút kỹ xảo nào, cứ thế đè ép cọ xát một cách càn rỡ. Nhưng mặc cho nàng làm cách nào cũng không thể nạy mở được đôi môi của Ngu Nghiên Ninh. Càng không mở được, nàng càng cố nạy, nạy mãi đến mức tức giận trào cả nước mắt.
Ngu Nghiên Ninh nếm được vị mặn chát của nước mắt nơi môi răng, tia lạnh lẽo trong mắt cũng dần chuyển hóa thành sự bất lực.
Đến hôn cũng không biết hôn, vậy mà lại đòi đè nàng xuống. Ai cho nàng ấy lá gan và sự vọng tưởng đó vậy?
Muội muội lớn rồi, rốt cuộc cũng không dễ quản nữa.
Khớp hàm Ngu Nghiên Ninh khẽ buông lỏng. Ngu Tịnh Tưu tinh thần chấn động, chưa đợi nàng kịp công thành chiếm đất, Ngu Nghiên Ninh đã đưa tay giữ chặt sau gáy nàng, với một luồng áp bách cực kỳ mãnh liệt mà tiến công vào trong…
Trở về Lan Tuyết viện, Ngu Tố Tinh cùng Thẩm Thanh Tuyết đánh răng rửa mặt đơn giản xong xuôi, Ngu Tố Tinh vô cùng vui vẻ nhét tiểu cô nương vào chăn. Nàng kê một chiếc bàn nhỏ trên giường, bắt đầu viết danh sách khách mời cho tiệc đính hôn.
Tỷ muội Lâu gia, Lý Thiền, cô nương nhà họ Đàm…
Thẩm Thanh Tuyết ở bên cạnh nhìn nàng viết một dọc dài tên người, toàn bộ đều là tên của các cô nương.
Nàng ngẩng đầu nhìn sườn mặt đang chăm chú của Ngu Tố Tinh, rồi lại cúi đầu nhìn danh sách, nhẹ giọng hỏi: “Tố Tinh, nàng có nhiều bằng hữu thế sao?”
“Đúng vậy,” Nhân duyên của Ngu Tố Tinh luôn luôn tốt, nàng vẫn đang nhặt những cái tên bạn bè cảm thấy thân cận để viết lên. Cứ như vậy mà cũng viết ra được rất nhiều. “Hôm nay kỳ thực nàng đã gặp qua một vài người trong số họ rồi đấy. Lý Thiền là người có giọng nói rất lớn kia, Ngôn Hi là cô nương trông mỏng manh yếu đuối nhưng múa roi lại vô cùng lợi hại…”
Thẩm Thanh Tuyết nghe nàng cặn kẽ giới thiệu từng người. Những cô nương này phần lớn đều biết võ công. Nghe giọng điệu quen thuộc của Ngu Tố Tinh, thiết nghĩ ngày trước họ thường xuyên chơi đùa cùng nhau. Cũng giống như cách Lâu Lệnh Dao và Lý Thiền đối với Ngu Tố Tinh vậy, ôm vai bá cổ. Suy cho cùng thì nữ tử với nữ tử chẳng cần phải tị hiềm điều gì.
Thế nhưng hiện tại đã khác xưa rồi, đối ngoại thì nàng cùng Tố Tinh là một đôi vị hôn thê thê. Đã diễn kịch thì phải diễn cho trọn…
Thẩm Thanh Tuyết ngước mắt nhìn Ngu Tố Tinh, dè dặt cất lời: “Hôm nay vị Lý cô nương kia vừa thấy nàng liền bá lấy vai nàng…”
“Nàng ta là người như thế đấy, cái tay hay táy máy!” Ngu Tố Tinh cầm tờ giấy lên thổi cho khô mực, “Nàng yên tâm, có ta ở đây, nàng ta không dám ôm vai nàng đâu.”
Nếu dám, thể nào cũng phải bẻ gãy tay nàng ta một lần.
Thẩm Thanh Tuyết lắc đầu: “Ta không có ý đó. Tố Tinh à, ta đang nghĩ, từ bây giờ trở đi, chúng ta đối ngoại là một đôi vị hôn thê thê, vậy có phải là nên giữ một chút khoảng cách với những nữ tử khác không?”
Dù rằng trước kia đã nói muốn tốt nhất với nàng, Ngu Tố Tinh cũng đã hứa sẽ không quá gần gũi với các cô nương khác.
Nhưng xưa đâu bằng nay, Thẩm Thanh Tuyết cảm thấy vẫn nên nói cho rõ ràng thêm một chút.
“Tố Tinh nàng xem, nếu để người khác thấy chúng ta và những nữ tử khác không hề tị hiềm, vậy người ngoài có phải sẽ nghi ngờ, cảm thấy có lẽ chúng ta không phải là mài kính? Như thế có phải là không hay không?”
“Đúng thật, vẫn là Thanh Tuyết nàng suy nghĩ chu đáo,” Ngu Tố Tinh tán thành gật gật đầu, “Vậy đợi đến ngày tiệc đính hôn, ta sẽ tuyên bố trong bữa tiệc một tiếng, bảo bọn họ từ nay về sau giữ khoảng cách với ta.”
“Vậy họ có buồn bực không?” Thẩm Thanh Tuyết ướm hỏi.
Ngu Tố Tinh lắc đầu, dọn dẹp cất gọn giấy bút đi, “Bọn họ cũng chỉ là quen thói kề vai bá cổ, một hành vi theo bản năng thôi, sửa lại là được, không có gì đâu.”
Ngu Tố Tinh đặt chiếc bàn nhỏ xuống chiếc sập, tiếp đó lại dập tắt thêm vài ngọn đèn dầu, cuối cùng chỉ giữ lại duy nhất một ngọn ở mép giường.
Nàng chui vào ổ chăn, hai cánh tay vừa dang ra, Thẩm Thanh Tuyết liền tự động rúc vào lồng ngực nàng, tùy ý để nàng ôm ấp vuốt ve.
“Nàng có vẻ dầy thịt lên rồi này,” Bàn tay Ngu Tố Tinh ở trên eo nàng sờ qua nắn lại, cân nhắc đo lường, “Hình như đúng là có đẫy đà hơn một chút, nhưng chưa thấm vào đâu, vẫn phải ăn nhiều thêm mới được.”
Mấy hôm nay chỉ cần trời nắng ráo, các nàng sẽ đưa Ngu Hữu Trăn cùng ra hoa viên đá cầu, thậm chí còn dựng hai cái khung lưới nhỏ trong viên, tìm người chia đội đá cầu.
Bởi vì sự tồn tại của viên mãnh tướng Ngu Tố Tinh này, tiểu đội do Ngu Hữu Trăn dẫn dắt đã thất bại thảm hại mấy lần. Lần nào cũng hầm hừ nói không đá nữa không đá nữa, kết quả là ngày hôm sau vẫn mang vẻ mặt hùng hổ đòi tới rửa hận.
Buổi chiều vận động nhiều nên bữa tối Thẩm Thanh Tuyết cũng ăn được nhiều hơn. Mỗi ngày nàng lại theo Ngu Tố Tinh luyện tập cách dùng thanh đoản đao kia, cứ như vậy trong bất tri bất giác, lượng thức ăn liền tăng lên đáng kể.
Bây giờ, lòng bàn tay nóng rực của Ngu Tố Tinh đang dán chặt lên phần eo bụng nàng không chút cách trở, bóp bên trái nắn bên phải, tựa hồ đang muốn xác nhận xem rốt cuộc nàng đã mập lên được bao nhiêu.
Thẩm Thanh Tuyết rũ hàng mi cong vút đang khẽ run rẩy, mím môi không nói lời nào, cũng không phản kháng.
Thực ra trước kia khi Ngu Tố Tinh ôm eo nàng đều là ôm qua lớp y phục. Nhưng cứ mỗi lần thức dậy, vạt áo của nàng lại xộc xệch cuốn lên, lòng bàn tay của Ngu Tố Tinh sẽ theo đó trực tiếp dán thẳng lên vùng eo của nàng.
Tuy rằng hiện tại Tố Tinh sẽ không coi nàng là mèo con nữa, nhưng vẫn luôn trong trạng thái ngái ngủ mà gắt gao ôm chặt lấy nàng, vùi đầu vào trước ngực nàng cọ loạn lung tung.
Thẩm Thanh Tuyết không cự tuyệt, Ngu Tố Tinh liền giả vờ ngốc nghếch không hay biết gì. Dưới sự ngầm đồng ý đó, mới dẫn đến cục diện như hiện tại.
Ngu Tố Tinh sờ eo nàng, sẽ tự nhiên vén hẳn vạt áo lên, dùng ngón tay tự mình đo đạc vòng eo ấy.
Các đốt ngón tay thon dài dán sát vào phần eo, chậm rãi lại vô cùng tỉ mỉ mà đo lường. Khớp xương mơn trớn qua lớp da thịt mỏng manh kích thích lên một trận tê dại nhỏ bé nhưng liên tục, khiến người ta vô cùng khó mà lờ đi.
Thẩm Thanh Tuyết cũng chẳng rõ đây rốt cuộc là cảm giác gì. Nàng chỉ biết tuân theo bản năng cơ thể mà lặng lẽ khép chặt hai chân lại, rủ đầu xuống, khiến Ngu Tố Tinh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu mình, chứ không thể thấy được hàng mi hơi ươn ướt, cùng hơi nóng đỏ ửng lan tràn từ gương mặt xuống tận chiếc cổ của nàng.
Để đáp trả, nàng cũng sẽ đặt tay lên bên hông Ngu Tố Tinh, vuốt ve vết sẹo ở sau thắt lưng nàng ấy, mang theo chút giọng mũi nói: “Tố Tinh, ta buồn ngủ rồi, chúng ta ngủ thôi.”
“Được.” Ngu Tố Tinh thầm ghi nhớ kích cỡ vòng eo vừa đo được hôm nay, cằm khẽ cọ cọ lên đỉnh đầu Thẩm Thanh Tuyết, ôm người càng thêm chặt, “Ngủ đi.”
Còn về phần bàn tay kia, tự nhiên vẫn sẽ yên vị trên vòng eo của Thẩm Thanh Tuyết, nhưng ít nhất cũng không sờ soạng bậy bạ nữa.
Hai canh giờ sau, Thẩm Thanh Tuyết tỉnh giấc bởi một cơn đau quặn thắt quen thuộc. Nàng đưa tay ôm bụng, cố nhịn cơn đau, gắng gượng ngồi dậy muốn bước xuống giường.
Kết quả vừa mới trở mình, một đợt đau đớn khác lại dữ dội kéo tới. Tay nàng run lên, cả người mềm nhũn ngã ngược trở lại vào lồng ngực Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh bị động tĩnh của nàng làm cho bừng tỉnh, ngẩng đầu lên nhìn: “Sao thế? Nàng muốn đi tiểu đêm à?”
“Vâng.” Thẩm Thanh Tuyết thều thào đáp lại một tiếng.
Ngu Tố Tinh ngồi dậy, vén màn giường lên, quay đầu nương theo ánh nến mờ ảo nhìn qua. Chỉ thấy gương mặt Thẩm Thanh Tuyết trắng bệch không còn giọt máu, toàn thân run rẩy lẩy bẩy, hai tay ôm ghì lấy vùng bụng, răng cắn chặt môi dưới như đang cố gắng kiềm nén điều gì.
Ngu Tố Tinh vội vàng chặn đôi môi nàng lại: “Đừng cắn, sao thế này? Nàng đau ở đâu? Mau để ta xem nào.”
Thẩm Thanh Tuyết ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn nàng, giọng mũi rất nặng: “Tố Tinh, ta tới nguyệt sự rồi.”
Ngu Tố Tinh bế bổng nàng lên nhìn thử, quả nhiên thấy trên giường loang lổ một mảnh đỏ thắm. Nàng vội vã dùng chăn bọc chặt người nàng lại, một tay lau đi những giọt nước mắt: “Không sao, không sao cả, chỉ là một chút máu thôi. Ta đi lấy y phục và dải nguyệt sự cho nàng, ta quay lại ngay.”
Ngu Tố Tinh mang tới một bộ y phục lót sạch sẽ cùng dải nguyệt sự. Lúc này Thẩm Thanh Tuyết đã đau đến mức toàn thân phát run, mất hết sức lực. Ngu Tố Tinh định giúp nàng thay dải nguyệt sự, Thẩm Thanh Tuyết lại giữ chặt tay nàng lại, yếu ớt nói: “Để ta tự làm.”
“Cứ để ta làm cho, không sao đâu.” Ngu Tố Tinh nhìn ra sự ngượng ngùng đỏ mặt của nàng, cố ý trêu đùa: “Chúng ta chẳng phải là thê thê chưa cưới sao, lẽ nào chút chuyện thay dải nguyệt sự này ta cũng không thể giúp nàng được à?”
Ngu Tố Tinh lưu loát thay xong y phục và dải nguyệt sự cho nàng, dùng chăn cẩn thận bọc người lại rồi đặt lên sập, sau đó nhanh nhẹn đem lớp đệm giường đã dính bẩn thay bằng đồ mới.
Trước nay thói quen ngủ của Ngu Tố Tinh vốn không cần người gác đêm. Mấy ngày nay nàng và Thẩm Thanh Tuyết ngủ cùng nhau, thế nên chỗ của Thẩm Thanh Tuyết cũng chẳng có nha hoàn nào gác đêm cả.
Ngu Tố Tinh tự mình nhanh nhẹn thay drap giường mới, vội vã bế người đặt lại lên giường. Lòng bàn tay nàng dán sát lên vùng bụng của Thẩm Thanh Tuyết, giúp nàng ủ ấm: “Đau lắm sao? Nàng có muốn uống chút nước ấm không…”
Nàng truyền nội lực hơ nóng lòng bàn tay mình, bởi trong lòng tự hiểu rõ nước ấm lúc này cũng chẳng mang lại tác dụng là bao.
“Có loại thuốc nào uống được không? Thuốc nào có thể giúp nàng xoa dịu cơn đau ấy?” Cảm nhận được thân thể trong lòng mình đang không ngừng run rẩy, Ngu Tố Tinh lại càng hạ nhẹ lực đạo trên tay, chậm rãi, nhẹ nhàng xoa nắn vùng bụng cho Thẩm Thanh Tuyết.
Nàng thì chưa từng bị đau bụng kinh nguyệt, nhưng cũng biết cơn đau này khi phát tác thì thực sự muốn lấy mạng người ta.
Ngặt nỗi ở đây không có thuốc giảm đau, nếu không dù có phải đập cửa hiệu thuốc vào lúc nửa đêm, nàng cũng nhất định phải đi mua cho bằng được.
Thẩm Thanh Tuyết từ lâu đã quen với cơn đau quặn thắt mỗi tháng một lần này. Chỉ là lần nào lên cơn đau cũng vô cùng khó nhọc. Toàn bộ cơ thể nàng đau đớn cuộn tròn lại, Ngu Tố Tinh từ phía sau gắt gao ôm lấy nàng. Nàng mang theo giọng mũi nghẹn ngào thốt ra một câu: “Không sao… đau qua cơn này là ổn thôi.”
Bản thân nàng là một y giả, nếu có loại thuốc ấy, tự nhiên nàng đã dùng cho chính mình rồi.
Ngu Tố Tinh không nhìn thấy được gương mặt nàng, nhưng chỉ tưởng tượng thôi cũng biết khuôn mặt ấy hiện tại nhợt nhạt đến mức nào. Không có thuốc sao mà trụ nổi? Cứ thế này thì phải chịu đựng đến bao giờ?
Lúc trước nàng còn cho rằng chứng thể hàn của Thẩm Thanh Tuyết ngoài việc khiến thân nhiệt nàng thấp hơn người bình thường ra thì cũng chẳng có gì to tát. Đến hiện tại nàng mới ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng thể hàn sẽ dẫn đến cơn đau bụng kinh dữ dội. Mỗi tháng đều đặn bị cơn đau hành hạ sống không bằng ch3t suốt mấy ngày liền. Nàng thực sự không dám tưởng tượng Thẩm Thanh Tuyết đã phải cắn răng chịu đựng những điều này như thế nào suốt bấy lâu nay.
Không được, nàng nhất định phải đi tìm. Phải nhanh chóng tìm xem ở Ngọc Kinh này liệu có vị danh y thánh thủ nào chuyên về bệnh phụ khoa hay không.
【 Lời tác giả 】 Ngu Nghiên Ninh không có tên trên gia phả nhà họ Ngu (Những năm trước tổ mẫu đã đem tên nàng rời đi, ai ngờ hai người kia dằn vặt lăn lộn nhiều năm như vậy vẫn không đến được với nhau, cứ mãi chưa có cơ hội đổi danh nghĩa để ghi tên vào lại).
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận