Chương 36

Rõ ràng là vừa chạm vừa hôn.
Hơi thở nóng rực cùng sự mềm mại lướt qua đóa hồng mai, chọc cho nó không nhịn được mà run rẩy.
Ngay cả chủ nhân của nó, hàng mi nhắm chặt cũng đang run rẩy bất an, hô hấp hỗn loạn, kéo theo vòm ngực phập phồng không yên.
Ngu Tố Tinh nhìn mà thấy buồn cười, rõ ràng không biết giả vờ, lại cứ thích giả vờ ngủ. Lại còn giả vờ đến mức nhu nhược đáng thương như vậy, càng trêu chọc người ta muốn đi bắt nạt nàng, trêu đùa nàng.
Ngu Tố Tinh đưa tay lên, đầu ngón tay trước tiên vương lại trên hàng mi không an phận kia, nương theo đường nét mi mày mà vuốt ve xuống dưới, lướt qua chóp mũi nhỏ nhắn thanh tú, tiếp đó dừng lại trên nốt môi châu. Giống như đêm qua, nàng mang theo ý vị không rõ mà vuốt ve xoa nắn, cho đến khi sắc môi cọ xát ra một cỗ đỏ tươi diễm lệ.
Cứ như được thoa một lớp son mịn, khiến người ta nhịn không được muốn nếm thử hương vị.
Ngu Tố Tinh đè nén lại cỗ xúc động mạc danh, đầu ngón tay nàng tiếp tục di chuyển xuống dưới, lướt qua yết hầu đang lăn lộn đầy bất an của nữ tử, đi đến chỗ xương quai xanh. Lòng bàn tay nàng miết nhẹ lên chỗ lõm của xương quai xanh, lặp đi lặp lại. Tầm mắt cũng tùy theo đó mà dời xuống, tận mắt nhìn thấy nhịp hô hấp phập phồng trước ngực nữ tử ngày càng dồn dập.
Vạt áo buông lỏng, lộ ra mảng lớn da thịt trắng như tuyết. Ngu Tố Tinh do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định thuận theo bản tâm mà trượt tay xuống. Lòng bàn tay vì luyện võ mà có chút thô ráp, chậm rãi từ xương quai xanh vuốt ve xuống, chạm vào gò cao nhấp nhô, thế nhưng vẫn không hề dừng lại, mà tiếp tục tiến thẳng đến đóa hồng mai giữa nền tuyết trắng.
“Ưm…” Thẩm Thanh Tuyết khẽ hừ một tiếng, mê mang mở đôi mắt, thanh âm còn mang theo sự nũng nịu ngái ngủ: “Tố Tinh?”
Ngu Tố Tinh nâng mắt nhìn nàng, nhìn mặt mày nàng ửng đỏ, nhìn trong đôi mắt nàng phủ một tầng hơi nước mịt mờ, nhìn hàng mi dài run rẩy như cánh bướm của nàng. Đầu ngón tay sắp chạm đến đóa hồng mai chợt khựng lại. Hai ngón tay kẹp lấy, đem vạt áo đang trễ nải của Thẩm Thanh Tuyết khép chặt lại, tỏ vẻ đoan trang nói: “Vạt áo của nàng lỏng rồi, ta giúp nàng sửa sang lại một chút, kẻo nhiễm lạnh.”
Thẩm Thanh Tuyết giơ tay lên, che kín vạt áo của chính mình.
Nhìn người trước mặt với dáng vẻ đứng đắn không chê vào đâu được, trong lòng nàng dần sinh ra một cỗ bực tức. Nàng ta đúng là biết giả vờ, cứ làm như cái kẻ vừa lén lút sờ soạng nàng không phải là nàng ta vậy.
Nhưng lại chẳng thể nói thẳng ra là nàng vừa nãy đã tỉnh, nếu không thì tại sao lúc ấy không ngăn cản người ta chứ?
Càng nghĩ càng dỗi, không thèm để ý đến người kia nữa, nàng cuốn chặt chăn xoay người hướng vào trong tường ngủ: “Ta muốn ngủ thêm một lát, nàng tỉnh rồi thì dậy trước đi.”
Nói xong lại nhích người vào trong thêm một chút, tựa hồ nửa phần cũng không muốn sát gần nàng ta.
Ngu Tố Tinh càng nhìn càng muốn cười, rõ ràng là tự mình muốn giả vờ ngủ, hiện tại có khổ khó nói lại quay sang hờn dỗi. Đỉnh lấy bộ dạng rầu rĩ này mãi thì không ổn.
Ngu Tố Tinh quyết đoán dịch người theo vào trong, bàn tay phải dán lên phần bụng của Thẩm Thanh Tuyết, ôm gọn người vào lòng. Khuỷu tay trái chống lên giường, hơi nhổm người rũ mắt nhìn tiểu cô nương đang giận dỗi: “Sao lại tức giận rồi? Là ta đã làm gì chọc cho nàng phật ý sao?”
Thẩm Thanh Tuyết hạ quyết tâm không đếm xỉa đến nàng ta, nhắm tịt mắt lại đáp: “Không có.”
“Nếu không giận, vậy nàng hôn ta một cái được không? Đêm qua ta giúp nàng ủ ấm lâu như vậy, xin một cái hôn thôi chắc không quá đáng chứ?” Ngu Tố Tinh lý chẳng thẳng nhưng khí vẫn hùng hồn, chủ yếu là da mặt dày, được nước lấn tới.
Thẩm Thanh Tuyết bị nàng ta làm cho tức nghẹn, chợt mở bừng mắt. Đôi con ngươi màu hổ phách nhen nhóm ngọn lửa giận không nhỏ, tựa hồ muốn mắng vài câu, nhưng vừa thấy vẻ mặt vô tội cố tình bày ra kia, lửa giận liền tiêu tán đi ba phần. Bảy phần tỳ khí còn lại, ngay khoảnh khắc nhìn về phía đôi môi của Ngu Tố Tinh, bỗng nhiên thay đổi chủ ý.
Muốn hôn phải không?
Đây chính là Tố Tinh tự bắt nàng hôn đấy nhé.
“Vậy nàng nhích lại gần chút đi.” Thẩm Thanh Tuyết ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ.
Ngu Tố Tinh ngoan ngoãn sáp lại gần, cao hứng đưa gò má dán tới.
Vốn chỉ định trêu cho Thanh Tuyết mắng mình hai câu, kết quả tự dưng kiếm được một nụ hôn, nàng không vui thì ai vui? Cứ hễ cao hứng là ý cười nơi đáy mắt lại lộ rõ mồn một.
Thẩm Thanh Tuyết trong lòng khẽ hừ một tiếng. Khi gò má Ngu Tố Tinh càng ngày càng kề sát, nàng bỗng ngửa đầu in một nụ hôn lên khóe môi người kia, sau đó hé hàm răng, nhẫn tâm cắn một cái.
Cảm giác đau đớn rất khẽ truyền đến từ khóe miệng, Ngu Tố Tinh ngẩn người. Chút đau xót cỡ này đối với nàng cùng lắm chỉ như gãi ngứa. Nàng đột ngột quay mặt lại, bờ môi cứ thế sượt qua đôi môi của Thẩm Thanh Tuyết.
Rõ ràng không hề phát ra tiếng động, lại giống như có vô số đốm lửa xèo xèo bùng cháy.
Sự va chạm ấy làm cả hai ngẩn ngơ, thẫn thờ nhìn đối phương một lúc lâu. Mãi cho đến khi bên ngoài vang lên một trận gõ cửa, mới gọi hồn cả hai quay về.
Ngu Tố Tinh ho nhẹ hai tiếng, vừa định lên tiếng, Thẩm Thanh Tuyết đã trùm kín chăn lên đầu, cả người rụt hết vào trong, thanh âm rầu rĩ truyền ra: “Nàng dậy trước đi, lát nữa ta hẵng hay.”
Thôi xong, không phải giận thật rồi chứ?
Ngu Tố Tinh giật nhẹ góc chăn: “Thanh Tuyết, nàng nghe ta giải thích, ta không cố ý đâu, ta thực sự không có ý định chiếm tiện nghi của nàng…”
Đang nói dở, tiếng gõ cửa bên ngoài lại càng thêm dồn dập, nôn nóng.
Ngu Tố Tinh có chút bực dọc, rốt cuộc là kẻ nào không biết điều như vậy, sáng sớm tinh mơ đã đến phá hỏng giấc mộng đẹp của người khác?
Vừa mở cửa ra, đập ngay vào mắt là khuôn mặt hùng hổ của Ngu Hữu Trăn, đón đầu liền văng ra một câu vừa đắc ý vừa kiêu ngạo: “Hừ! Còn dám cãi hai người không phải là thê thê chưa cưới hả, sắp đính hôn thành thân đến nơi rồi! Nói mau! Hai người là tỷ muội tốt hay là thê thê chưa cưới hả!”
Bé con Ngu Hữu Trăn với tính tình vô cùng thù dai, vừa sáng sớm nghe tin hai vị tỷ tỷ sắp đính hôn, lập tức ngựa không dừng vó chạy tới đây, chỉ vì muốn chất vấn một câu này.
Nàng phải giáng cái tát vô hình này lại trước đã!
Xem sau này Đại tỷ tỷ còn dám lừa nàng nữa không!
Ngu Tố Tinh bị nàng chọc cho giận quá hóa cười. Chuyện giả đính hôn nàng không định nói cho Ngu Hữu Trăn biết, tiểu nha đầu này là một cái loa phường chính hiệu. Đã vậy con bé lại cứ luôn đinh ninh nàng và Thanh Tuyết có gì đó mờ ám, cho dù có giải thích thì cũng giải thích không rõ ràng được.
“Phải phải phải, Hữu Trăn nhà chúng ta là tinh mắt nhất. Biết sớm không gạt được muội thì ta đã chẳng giấu làm gì,” Ngu Tố Tinh một bên ứng phó, một bên nhét danh sách khách mời đã viết xong từ đêm qua vào tay Ngu Hữu Trăn, “Ngu tiểu cô nương thông minh tuyệt đỉnh của chúng ta đây, có thể thuận tiện đem danh sách khách mời này đưa cho Tiểu dì được không? Tiệc đính hôn đang rất gấp gáp, có muội giúp đỡ thì khẳng định mọi chuyện đều sẽ kịp lúc.”
Ngu Hữu Trăn còn quá nhỏ, chưa hiểu được đạo lý nhân tâm hiểm ác, bị Đại tỷ tỷ khen cho một trận liền đắc ý dào dạt ôm lấy danh sách khách mời, vung cặp chân ngắn củn lạch bạch chạy vèo ra ngoài như bay, chỉ sợ sẽ làm chậm trễ bữa tiệc đính hôn thật.
Thẩm Thanh Tuyết trốn trong chăn, nghe trọn vẹn quá trình Ngu Tố Tinh lừa gạt tiểu bằng hữu.
Cũng hệt như dỗ ngọt nàng vậy, rõ ràng là vừa sờ vừa hôn, đến cuối cùng lại còn thốt ra một câu “không thực sự muốn chiếm tiện nghi của nàng”.
Thẩm Thanh Tuyết càng nghĩ càng giận, tức đến mức che kín bưng vạt áo, thầm nghĩ đêm nay phải mặc thêm áo yếm đi ngủ, để xem Ngu Tố Tinh còn dám cọ loạn sờ loạn, sờ xong lại không chịu thừa nhận nữa không!
Sao trên đời lại có người xấu xa đến thế cơ chứ!
Đợi đến khi Ngu Tố Tinh quay lại phòng định bụng dỗ người, Thẩm Thanh Tuyết đã hoàn toàn không muốn đoái hoài gì tới nàng. Cứ lo mải miết tự mình mặc hảo y phục, tự mình chải chuốt tóc tai, một câu cũng chẳng thèm nói với nàng.
Ngu Tố Tinh một đầu hai cái lớn, nàng thề là bản thân thực sự không cố ý hôn lên môi Thẩm Thanh Tuyết, chỉ là nàng quá mức kinh ngạc. Kinh ngạc vì việc Thẩm Thanh Tuyết cắn khóe miệng mình, ai dè quay đầu mạnh quá, đôi môi lại cứ thế cọ xát vào nhau.
Hiện tại trên khóe môi nàng vẫn còn vương lại vệt đỏ đây này, rõ ràng nàng là người bị cắn cơ mà, sao tự dưng lại thành người chọc giận đối phương thế này?
“Nếm thử cái bánh thủy tinh này đi, nước canh rất đậm đà đấy, cẩn thận chút kẻo phỏng.” Ngu Tố Tinh gắp một cái bánh bao lấp lánh trong suốt đặt vào bát của Thẩm Thanh Tuyết.
Thẩm Thanh Tuyết để mặc cho chiếc bánh bao nhỏ kia nằm chỏng chơ một góc viền bát, sắp nguội ngắt đến nơi cũng chẳng có phúc khí được nếm lấy một miếng.
Ngu Tố Tinh cảm thấy phiền muộn. Nàng luôn hy vọng Thẩm Thanh Tuyết hễ có cục tức thì cứ xả, có hỏa khí thì cứ phát bực. Nhưng khi cơn giận dữ đó hướng về phía mình, nàng lại thấy cả người bức bối khó chịu, trong lòng cứ không ngừng suy xét rốt cuộc thì mình đã làm sai ở đâu?
Hôn thì chắc chắn là không nên hôn rồi; sờ cũng không nên sờ; cọ sát thì lại càng không.
Thanh Tuyết đâu phải là mèo, sao có thể để nàng ngày ngày ôm ấp vuốt ve, lại còn cọ xát đến mức vô lại, tùy ý làm bậy như vậy cơ chứ.
Hơn nữa, cọ xong sờ xong lại còn múa mép trêu đùa, thế thì càng đáng giận.
Thôi được rồi, nàng có thể tự phán mình án tử hình được rồi đấy.
Ngu Tố Tinh hoàn toàn ỉu xìu, nàng gắp cái bánh bao trơ trọi kia về lại bát mình, lặng thinh không nói một tiếng nuốt trọn nó xuống bụng.
Thẩm Thanh Tuyết liếc mắt lén nhìn nàng một cái, lại lườm nàng thêm cái nữa, càng nhìn lại càng thấy tức no rồi.
Trước kia chẳng phải dỗ dành người ta rất giỏi sao, sao bây giờ lại không biết đường mà dỗ đi chứ?
Chẳng lẽ hai người vừa sắp đính hôn, Ngu Tố Tinh liền cảm thấy nàng tính khí thất thường, không thèm dỗ dành nữa?
Cũng đúng, trước kia nàng đâu có tính nết khó chiều nhường này. Là tự nàng muốn câu dẫn Tố Tinh trước cơ mà, sao bây giờ nàng lại quay ra hờn dỗi chứ?
Đủ loại cảm xúc đan xen hỗn loạn vào nhau.
Đây là lần đầu tiên, hai người yên lặng không một tiếng động dùng xong bữa điểm tâm.
Sau khi Ngu Tố Tinh ra ngoài phân phó xong mọi việc vặt, lúc trở về phòng liền thấy Thẩm Thanh Tuyết co rúm người lại một góc trên giường, hai tay ôm ghì lấy bụng, vừa nhìn đã biết là cơn đau lại tái phát.
Nàng vội vàng bước qua, vớt bổng người vào trong lồng ngực, dùng lòng bàn tay đã được ủ ấm xốc vạt áo ngoài lên, dán vào sát lớp áo trong mà ủ ấm: “Lần sau thấy đau thì gọi ta liền, đừng có cố chịu đựng. Ta đã dặn Quan Kỳ đi dò la xem ở Ngọc Kinh này có vị danh y phụ khoa nào không rồi. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi chứng thể hàn của nàng, tuyệt đối không để nàng cứ mãi chịu đau đớn như vậy nữa.”
Thẩm Thanh Tuyết cuộn tròn trong lồng ngực nàng, nghe những lời dỗ dành ôn nhu nhỏ nhẹ ấy, hốc mắt càng ngày càng chua xót. Nàng vốn không muốn khóc, nhưng những giọt lệ lại chẳng chịu nghe lời, cứ từng hạt từng hạt lã chã tuôn rơi.
Cho dù nàng có vùi đầu che giấu thế nào, Ngu Tố Tinh vẫn rất nhanh phát giác ra nàng đang khóc. Nàng dùng ống tay áo lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt Thẩm Thanh Tuyết: “Sao lại khóc rồi? Có phải rất đau không? Để ta đi tìm đại phu, vẫn là nên đi khám đại phu thôi, không thể nhịn mãi thế này được…”
Nàng định ngồi dậy rời đi, Thẩm Thanh Tuyết liền túm chặt lấy ống tay áo của nàng, mang theo giọng mũi nghẹn ngào nói: “Nàng đừng đi, ta không đau lắm đâu.”
“Được được được, ta không đi,” Ngu Tố Tinh thay nàng lau đi nước mắt, ánh mắt chan chứa sự đau lòng, “Không đau thì sao lại rơi lệ chứ? Mặc dù mắt nàng hay ửng đỏ, nhưng khóc nấc lên thế này, chắc chắn là trong lòng đang ủy khuất khó chịu.”
Thẩm Thanh Tuyết nghe nàng nói thế, lại càng thêm buồn bã.
Sống chung với Ngu Tố Tinh mấy ngày nay, nàng đã khóc không biết bao nhiêu bận.
Nhỡ đâu Tố Tinh không thích những cô nương mít ướt hở tí là rơi nước mắt thì sao?
Càng nghĩ nàng lại càng thấy tủi thân, đôi mắt đẫm lệ mông lung ngước nhìn Ngu Tố Tinh: “Vậy… nếu ta rất hay khóc, nàng có chán ghét ta không?”
Ngu Tố Tinh xót xa tiếp tục lau nước mắt cho nàng: “Ta xót nàng, dỗ dành nàng vui vẻ còn không kịp, làm gì có tâm trí đâu mà chán ghét nàng chứ? Thanh Tuyết ngoan, không có chuyện gì đâu, chỉ là do ảnh hưởng của nguyệt sự nên tính tình mới phập phồng lớn như vậy thôi. Không sao cả, dáng vẻ nào của nàng ta cũng đều thích.”
Thẩm Thanh Tuyết biết người kia chỉ đang dỗ dành mình, nhưng nghe được câu nói thích chính mình thốt ra, trong lòng liền vơi đi bao nhiêu phiền muộn.
Nàng ôm chầm lấy cổ Ngu Tố Tinh, để rèm mi ướt sũng cọ lên hõm vai người nọ: “Vậy nàng có thể nói thích ta thêm vài lần nữa được không? Ta muốn nghe.”
“Được.” Ngu Tố Tinh với lấy tấm thảm nhung bên cạnh quấn kỹ quanh người nàng, sau đó dán sát lại bên tai, cất lên từng tiếng “Thích”
Thích đôi con ngươi màu hổ phách của nàng, thích gò má trắng ngần mềm mại của nàng, thích dáng vẻ tràn trề sinh cơ khi đôi mắt nàng sáng lấp lánh mỗi lúc mỉm cười. Thích cả sự kiên cường đầy ngạo cốt nơi nàng, cho dù trải qua bao nhiêu thống khổ gian lao cũng không hề gục ngã. Lại càng thích dáng vẻ nàng nép mình vào trong lòng ta lúc này, tựa như ta có thể che chắn vạn dặm mưa gió ngoài kia thay nàng, để nàng không cần nơm nớp lo sợ bị kẻ khác bắt nạt nữa.
Từng câu từng chữ “thích” xuyên qua màng nhĩ rơi thẳng vào trái tim, khiến một cõi lòng vốn trống trải nay lại đong đầy hơn bao giờ hết. Đong đầy đến mức khi nghe xong câu cuối cùng, trong lòng vẫn bất giác nảy sinh một tia oán trách nho nhỏ.
Người khác thì đương nhiên chẳng dám bắt nạt nàng rồi. Nhưng có một kẻ nào đó, rõ ràng đã bắt nạt nàng lại không thèm nhận, còn chối bay chối biến là không cố ý.
Vậy đến khi nào kẻ đó mới chịu cố ý bắt nạt nàng cơ chứ?
Tâm sự của thiếu nữ mang theo vương vấn ưu sầu, nhưng cũng đong đầy vị ngọt ngào.
Cho đến khi cơn đau chậm rãi vơi dần rồi tan biến hẳn, Thẩm Thanh Tuyết ngước đôi mắt nhìn Ngu Tố Tinh, vươn đầu ngón tay hơi se lạnh chạm vào khóe môi người kia, khẽ khàng hỏi: “Ta cắn có đau lắm không?”
Nàng cũng đâu muốn cắn mạnh như vậy, tại Ngu Tố Tinh quay mặt đi quá nhanh nên nàng không kịp thu lực, đầu răng sượt qua da thịt, khó tránh khỏi để lại dấu vết.
“Không đau.” Ngu Tố Tinh thấy hàng chân mày nàng đã giãn ra, tâm tình cũng theo đó mà buông lỏng. Nàng làm như chẳng có chuyện gì, thản nhiên sờ sờ khóe môi: “Lưu lại chút dấu vết cũng tốt, để người ngoài nhìn vào càng thêm tin tưởng chúng ta là một đôi thê thê ân ái, không phải vậy sao?”
Có điều, chút dấu vết cỏn con này ước chừng không trụ được tới ngày diễn ra tiệc đính hôn đâu.
Ngu Tố Tinh lại bắt đầu thiếu đòn mà xáp lại gần: “Nếu nàng vẫn còn để bụng chuyện sáng nay, thì cứ cắn thêm một cái nữa đi. Lần này cắn mạnh vào, cắn cho rách da luôn, tiệc đính hôn để người khác nhìn vào một cái, độ đáng tin lại càng cao.”
Thẩm Thanh Tuyết mường tượng lại cảnh tượng đó, biểu tình trở nên mất tự nhiên mà né tránh tầm mắt: “Ai thèm cắn nàng chứ? Người khác đánh nàng một cái khéo nàng cũng coi đó là phần thưởng mất.”
Giáng cho nàng ta một bạt tai, khéo nàng ta còn cười tươi roi rói ra được.
Nếu giờ mà cắn thêm một cái, nàng chẳng phải là đánh mất đi lập trường giận dỗi sao?
Đêm nay nàng nhất định phải mặc áo yếm đi ngủ, chuyện nào ra chuyện đó, hừ.
【Tác giả có lời muốn nói】 Thanh Tuyết: Hoa ngôn xảo ngữ! Hừ! Mới không thèm tin! (Nhưng mà thích nghe [chống cằm])

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 36
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu